(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1396:
Đôi mắt Ngọc Hồng Trang khẽ động, nàng nhẹ giọng nói: – Thiếp biết Sở đại nhân đang nói đùa, thiếp thân phận tàn hoa bại liễu, Sở đại nhân lại là Đại tư��ng trấn giữ biên cương, sao có thể xứng đôi với thiếp được.
Nàng khẽ nở nụ cười, dáng vẻ kiều diễm khiến lòng người mê say: – Đại hôn lễ trước kia của Sở đại nhân, thiếp nghe nói ngài muốn bái đường cùng bốn vị tân nương cơ mà. Sở đại nhân đã có gia đình êm ấm, thiếp thân lại vụng về, sao dám so sánh với các phu nhân của ngài đây.
Sở Hoan bật cười ha hả, nói: – Ngọc bà chủ tự nhận mình vụng về, nhưng bổn quan lại thấy bà chủ vô cùng thông minh, hơn nữa còn hết sức dịu dàng, nữ tính!
Hắn hơi rướn người sát lại gần, vẻ mặt tựa cười mà chẳng phải cười: – Kỳ thực, bổn quan thích nhất những nữ tử như Ngọc bà chủ... Ngọc bà chủ à, chi bằng ngài cứ suy nghĩ kỹ một chút về đề nghị của bổn quan xem sao?
– Thôi không nói chuyện với Sở đại nhân nữa.
Ngọc Hồng Trang đỏ mặt ngượng ngùng, khẽ né tránh, không muốn để Sở Hoan nắm chặt tay mình: – Sở đại nhân, trượng phu thiếp sắp trở về rồi, để chàng ấy nhìn thấy cảnh này, e rằng sẽ gây ra chuyện không hay mất thôi!
– Chỉ sợ điều gì?
Sở Hoan không hề để tâm, buông lời: – Chẳng lẽ hắn dám động thủ với bổn quan sao? Võ công của hắn chắc chắn không thể vượt qua bổn quan đâu. Nếu hắn thật sự muốn ra tay, bổn quan lập tức giáng cho hắn tội danh phản tặc, tống vào ngục lao, tra tấn thật nghiêm khắc. Nói không chừng, đến lúc ấy, cả những bí mật mà Ngọc bà chủ không muốn tiết lộ cho bổn quan cũng sẽ phải tuôn hết ra ấy chứ.
– Ngài... ngài thật là...!
Ngọc Hồng Trang trừng mắt nhìn Sở Hoan, khẽ cười khổ sở nói: – Sở đại nhân, ngài là vị quan thanh liêm, sao có thể làm ra chuyện như vậy chứ. Trà cũng đã uống xong rồi, Sở đại nhân bận trăm công nghìn việc, chi bằng hãy sớm quay về nha môn xử lý công vụ thì hơn.
– Ngọc bà chủ hình như đã quên rồi thì phải, chính ngài là người đã mời bổn quan vào đây mà.
Sở Hoan mặt dày mày dạn vặn lại: – Đã vào đây rồi, cũng đã gặp mặt nhau rồi, muốn đuổi bổn quan về cũng phải tìm lời lẽ hay ho mà nói chứ. Ngọc bà chủ, trong lòng bổn quan có một thắc mắc, luôn muốn được thỉnh giáo, không biết Ngọc bà chủ có thể thành thật giải đáp chăng?
Ngọc Hồng Trang khẽ đáp: – Sở đại nhân muốn biết điều gì?
– Bổn quan gặp ngài ở Vân Sơn, đó là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Nhưng sau khi bổn quan về kinh thành, rồi lại đến Sóc Tuyền, mà Ngọc bà chủ cũng đi cùng, không biết rốt cuộc là vì nguyên cớ gì?
Sở Hoan ngừng lời, chăm chú ngắm nhìn đôi mắt trong veo như làn nước mùa thu của Ngọc Hồng Trang: – Ngọc bà chủ tuyệt đối không thể nói rằng là vì ngài đã xem trọng bổn quan được. Ngài đã nói mình là phụ nữ có chồng, chuyện này khiến bổn quan thật sự xao động. Đây chính là chuyện bất công nhất đối với ngài.
Ngọc Hồng Trang khẽ cười đáp: – Lời nói này thật kỳ lạ, chẳng lẽ chỉ có mỗi Sở đại nhân được tự do qua lại nơi này, còn chúng thiếp là bách tính thường dân thì không thể đến sao?
Sở Hoan thở dài một tiếng, nói: – Ngọc bà chủ, xem ra ngài thực sự không muốn thành thật rồi...!
Thân hình hắn hơi nghiêng về phía trước, áp sát vào phía sau tấm lưng mềm mại của Ngọc Hồng Trang: – Sở... Sở đại nhân, ngài rốt cuộc muốn l��m gì?
– Ngài nói bổn quan là hôn quan, thì hôn quan làm chuyện lừa nam phách nữ cũng là lẽ đương nhiên thôi.
Sở Hoan cười lớn một tiếng, nói: – Ngọc bà chủ, ngài có biết không, hôm nay ngài chính là người dẫn sói vào nhà đó?
– Ngài... ngài không được nói năng xằng bậy như vậy...!
Ngọc Hồng Trang vội vã nói: – Trượng phu thiếp sắp...
Nàng còn chưa dứt lời, chợt cảm thấy thân hình rắn chắc của Sở Hoan càng áp sát hơn, ánh mắt hắn như đang chăm chú nhìn thẳng vào mình từ phía sau. Ngọc Hồng Trang không kìm được quay đầu lại, thì liền nhìn thấy tấm rèm ngăn giữa phòng khách và bên trong đã bị vén lên, lộ rõ hình bóng một thân thể cường tráng đứng cạnh rèm. Đó chính là Hoàng Như Hổ, trên tay hắn cầm một thanh đao ngắn.
Ngọc Hồng Trang khẽ giật mình, đôi mày lá liễu khẽ chau lại, đang định cất lời thì nàng thấy Hoàng Như Hổ chậm rãi bước đến, ánh mắt có phần đờ đẫn. Hắn nặng nề bước được hai bước, bỗng một tiếng “Oa” vang lên, một ngụm máu tươi phun ra, cả người lập tức ngã khụy xuống phía trước.
Sở Hoan thân hình nhanh như tia chớp, buông tay Ngọc Hồng Trang ra, thoắt cái đã như quỷ mị xuất hiện, trước khi Hoàng Như Hổ kịp ngã xuống, hắn đã kịp một tay đặt vững trên ngực đối phương. Lúc này, hắn tận mắt chứng kiến cổ Hoàng Như Hổ có vài vết máu, máu tươi vẫn đang ứa ra, vết thương chằng chịt.
Ngọc Hồng Trang lúc này cũng đã nhìn thấy hết, nhưng nàng không lập tức lao đến bên Hoàng Như Hổ. Nàng lách người đến cánh cửa lớn, đóng sập cửa lại, rồi mới vội vàng chạy đến bên trượng phu mình. Sở Hoan lúc này đã cẩn thận đặt Hoàng Như Hổ nằm xuống đất, mới bàng hoàng phát hiện toàn thân Hoàng Như Hổ máu me đầm đìa.
– Như Hổ, chàng bị làm sao vậy?
Ngọc Hồng Trang sắc mặt biến đổi hoàn toàn: – Sao lại có thể như vậy được chứ?
Hoàng Như Hổ mất máu quá nhiều, tinh thần đã gần như hoảng loạn, hai mắt dần trở nên mờ mịt, thều thào nói khẽ: – Đi... mau đi... chúng... chúng đã tới rồi...!
– Là ai?
Ngọc Hồng Trang thần sắc nghiêm trọng, đôi mày chau lại, hỏi: – Kẻ đó là ai?
Hoàng Như Hổ khí tức đã suy yếu tr��m trọng, thân thể run rẩy không ngừng. Trên cổ hắn có rất nhiều vết thương, thậm chí yết hầu cũng có một vết máu rõ ràng. Vì cổ họng bị thương nặng, ảnh hưởng đến tiếng nói của hắn, dù cơ thể hơi giãy giụa, nhưng cuối cùng vẫn cố gắng thốt ra được hai chữ: – Dạ... Dạ Xoa...!
Sắc mặt Ngọc Hồng Trang vốn đã tái nhợt, nghe thấy hai chữ này, nàng lại càng kinh hãi hơn bội phần.
Sở Hoan lúc này lại chăm chú nhìn vào những vết thương trên cổ Hoàng Như Hổ. Những vết thương này hiển nhiên không phải do đao kiếm gây ra. Trông chúng giống như bị móng vuốt sắc bén cào xé, trông vô cùng đáng sợ.
Sở Hoan bỗng như nhớ ra điều gì đó, liền thò tay ra, nắm lấy vạt áo trước ngực Hoàng Như Hổ, định giật mạnh để nhìn kỹ hơn phần ngực của hắn.
Trước đó, hắn còn đang muốn tìm cách nhìn trộm ngực Ngọc Hồng Trang, nhưng xem ra rất khó thực hiện. Giờ đây, Hoàng Như Hổ đang nằm trong tay hắn, đương nhiên hắn sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Chỉ là tay hắn còn chưa kịp chạm vào vạt áo, thì bên cạnh đã có một bàn tay khác nắm chặt lấy cổ tay hắn. Ngọc Hồng Trang đã ra tay, hiển nhiên là muốn ngăn cản hắn giật tung vạt áo của Hoàng Như Hổ.
Sở Hoan đưa mắt liếc nhìn Ngọc Hồng Trang, thấy nàng cũng đang nhìn thẳng vào mình, hai người mặt đối mặt. Cuối cùng, Ngọc Hồng Trang cũng khẽ hé cặp môi đỏ mọng, cất lời hỏi: – Sở đại nhân, ngài muốn làm gì?
Giọng nói của nàng không còn mềm mại, nũng nịu như lúc trước, mà đã pha chút lạnh lùng.
Sở Hoan cười lạnh một tiếng, không nói thêm lời nào, chỉ lật cổ tay, giật mạnh ra khỏi tay Ngọc Hồng Trang, định lần nữa kéo xiêm y của Hoàng Như Hổ. Ngọc Hồng Trang không chịu buông tha, vẫn kiên quyết ra sức ngăn cản. Hai người cứ thế giằng co, lặng lẽ giao thủ hơn mười hiệp. Sở Hoan đột nhiên đổi tay, không còn kéo vạt áo Hoàng Như Hổ nữa, mà lại thuận thế tung một chưởng, nhắm thẳng vào ngực Ngọc Hồng Trang.
Phản ứng của Ngọc Hồng Trang cũng vô cùng nhanh nhẹn, nàng đưa tay ra chặn phía trước. Nhân lúc đó, Sở Hoan thò tay kia ra, dùng hết sức giật mạnh vạt áo của Hoàng Như Hổ.
Ngọc Hồng Trang khẽ nhíu đôi lông mày lá liễu, biết khó có thể ngăn cản được hắn, liền đành dừng tay. Sở Hoan cúi đầu nhìn xuống, bỗng kinh ngạc phát hiện trên ngực Hoàng Như Hổ có một chữ “vạn”. Ký hiệu đó tuy không lớn, nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng.
Từ trước tới nay, Sở Hoan chỉ mới nhìn thấy bốn người có chữ “vạn” trên ngực. Ngoài Lưu Tự Quang của Vân Thiên, Lam Sam Công tử của Trung Nghĩa Trang và Hổ Văn Công tử, thì còn có Thú Bác Già mà hắn đã gặp ở Tây Lương.
Bốn chữ “vạn” trên ngực của bốn người này đều giống hệt nhau, vị trí cũng không có chút khác biệt. Điểm khác duy nhất là, theo trí nhớ của hắn, chữ “vạn” của Lam Sam Công tử hình như lớn hơn so với những chữ “vạn” khác.
Chữ “vạn” của Hoàng Như Hổ thì lại giống y đúc với các chữ còn lại, kích thước cũng tương tự như của Lưu Tụ Quang.
– Ngọc bà chủ, đây rốt cuộc là cái gì?
Sở Hoan thần sắc trở nên lạnh lẽo. – Các người rốt cuộc là ai? Vì sao lại cứ một mực đi theo bổn quan, đến đây rốt cuộc có ý đồ gì?
Đôi lông mày lá liễu của Ngọc Hồng Trang nhíu chặt lại, thấy vết thương của Hoàng Như Hổ vẫn không ngừng chảy máu, nàng cũng không còn để ý đến Sở Hoan nữa, thấp giọng hỏi: – Như Hổ, kẻ đó đang ở đâu?
– Mau đi...
Hoàng Như Hổ mất máu quá nhiều, thần chí đã không còn rõ ràng, trong miệng cứ lặp đi lặp lại: – Bọn chúng tới rồi... Dạ Xoa... Dạ Xoa...
Sở Hoan nghe chính miệng Hoàng Như Hổ thốt ra những lời đó, càng thêm kinh ngạc, trầm giọng hỏi: – Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Kẻ nào đã làm hắn bị thương? Dạ Xoa rốt cuộc là ai?
Ngọc Hồng Trang ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Sở Hoan: – Sở đại nhân, dù trong lòng ngài đang nghĩ điều gì, ngài cũng không nên nghi ngờ chúng thiếp. Chúng thiếp là bạn của ngài, không phải kẻ thù, tuyệt đối sẽ không làm hại ngài. Bây giờ ngài hãy rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt, từ nay về sau, tuyệt đối đừng quay trở lại đây nữa...!
Nàng đưa tay đỡ lấy Hoàng Như Hổ, nhưng Sở Hoan đã cắt ngang lời nàng: – Bổn quan không hiểu, làm sao bổn quan có thể biết các người là thù hay là bạn chứ.
– Ngài... ngài thật là...!
Ngọc H��ng Trang vẻ mặt lo lắng, vội vã nói: – Ngài hãy mau đi trước đi, Quỷ Dạ Xoa sắp đến nơi rồi, tuyệt đối không thể để hắn nhìn thấy ngài ở đây... Sở đại nhân, xin hãy tin tưởng chúng thiếp. Chỉ cần chúng thiếp còn sống sót, bất cứ chuyện gì cũng sẽ thành thật kể lại cho ngài biết.
– Dạ Xoa rốt cuộc là ai?
Sở Hoan kiên trì gặng hỏi: – Vì sao không thể để hắn nhìn thấy bổn quan? Các người dường như rất sợ hắn thì phải.
Đúng lúc này, Sở Hoan chợt nghe thấy một âm thanh cổ quái vọng xuống từ nóc nhà.
Ngọc Hồng Trang đương nhiên cũng nghe thấy. Nàng ngẩng đầu nhìn lên nóc nhà, sắc mặt lập tức biến đổi. Nàng không nói thêm một lời nào, mà giữ chặt lấy cánh tay Sở Hoan, quay người ra phía sau, hạ giọng nói: – Mau chạy đi, trốn xuống dưới quầy hàng, bất luận có chuyện gì xảy ra cũng tuyệt đối đừng bước ra ngoài...!
Thấy Sở Hoan có vẻ không muốn nghe theo, đôi mắt nàng ánh lên một vẻ cầu xin khẩn thiết: – Sở đại nhân, ngài hãy nghe thiếp nói, thiếp sẽ không làm hại ngài đâu. Chiếc quầy này là một chiếc quầy gỗ hình vòng cung, bình thường là nơi dùng để quyết toán sổ sách. Bên trên là một mặt bàn bình thường, còn phía dưới thì có thể ẩn nấp hoàn toàn vào bên trong. Chỉ cần không đi vào bên trong quầy, thì khó lòng mà phát hiện ra có người đang ẩn nấp được.
Thấy Ngọc Hồng Trang tỏ ra vô cùng lo lắng, Sở Hoan hiểu rằng đây không phải chuyện nhỏ. Hắn không hề do dự, lập tức co người lại, trốn xuống phía dưới. Thế nhưng trong lòng hắn lại đầy tò mò, muốn xem rốt cuộc chuyện gì sẽ xảy ra.
Mọi chuyện xảy ra quá đỗi đột ngột, Ngọc Hồng Trang hoàn toàn không có sự chuẩn bị tâm lý. Thấy Sở Hoan đã chui xuống bên dưới, nàng lập tức lấy ra một viên thuốc trong tay, nhét vào tay Sở Hoan, thấp giọng nói: – Mau cho vào miệng!
Nàng không còn đứng phía sau quầy hàng nữa, mà đi đến chỗ Hoàng Như Hổ, ngẩng đầu nhìn lên nóc nhà, tinh thần đề cao cảnh giác đến cực điểm: – Dạ Xoa, đã đến rồi thì cần gì phải giấu đầu hở đuôi nữa chứ.
Giọng nói của Ngọc Hồng Trang hết sức bình tĩnh: – Cố nhân gặp lại nhau, cần gì phải lén lút như vậy?
Rất nhanh sau đó, từ bên ngoài vọng lại tiếng cười “khặc khặc” đầy quái dị. Sở Hoan đang trốn ở phía dưới ngăn tủ, nghe thấy âm thanh đó, trong lòng lại có cảm giác vô cùng quen thuộc. – “Đạp phá thiết hài vô mịch xứ, đắc lai toàn bất phí công phu.” (Dịch nghĩa: Đi mòn giày sắt không tìm thấy, đến tay lại chẳng phí công phu).
Một âm thanh lạnh lẽo vang lên: – Tìm các ngươi nhiều năm rồi, thì ra các ngươi lại trốn ở nơi này...
– Chúng thiếp ở đây quang minh chính đại, đâu có như ngươi, nửa người nửa quỷ, chỉ dám hoạt động vào những lúc trời âm u.
Giọng nói của Ngọc Hồng Trang ẩn chứa đầy vẻ khinh miệt: – Đã nhiều năm như vậy rồi, xem ra tính tình của ngươi vẫn không hề thay đổi chút nào.
Lời nói còn chưa dứt, liền nghe thấy một tiếng “Rầm” lớn vang lên. Hai cánh cửa cùng lúc vỡ nát, hai bóng người chợt phá cửa sổ mà xông vào như quỷ mị.
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi đội ngũ biên tập của truyen.free, không cho phép sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.