(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1402:
Ngọc Hồng Trang thấy vẻ mặt nghiêm trọng ban nãy của Sở Hoan đã dịu đi, tia tức giận trong mắt cũng tan biến, nàng nhẹ giọng nói:
- Ngài cứ để đó, ngài... ngài cứ về đi!
Sở Hoan đáp lại:
- Ở đây vẫn còn có người nào khác hay sao?
Ngọc Hồng Trang không hiểu tại sao Sở Hoan lại hỏi như vậy nên chỉ đành đáp lại:
- Như Hổ không có mặt ở đây, chỉ có một mình ta, ngài... tại sao lại hỏi như vậy?
Nàng không biết làm sao, đành cúi đầu, thấy đôi gò bồng đảo lúc ẩn lúc hiện liền vội lấy cánh tay che lên ngực. Nhưng bầu ngực nàng quá đỗi căng tròn, một cánh tay không thể nào che hết được, khe ngực sâu hun hút, khó lòng che giấu.
Sở Hoan liếc nhanh qua đôi gò bồng đào ấy, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Hắn chỉ muốn xem ngực nàng có khắc chữ “vạn" hay không mà thôi. Mặc dù hắn biết Ngọc Hồng Trang chắc chắn có chữ "vạn", nhưng nếu không tận mắt nhìn thấy thì cũng không thể xác nhận. Chỉ tiếc rằng biểu tượng chữ “vạn" hắn từng thấy trước đây đều là trên bộ ngực phẳng lì của nam giới nên rất dễ nhìn rõ. Mà bộ ngực của Ngọc Hồng Trang lại quá căng tròn, hơn nữa khe ngực sâu hơn hẳn so với phụ nữ bình thường. Cho dù có chữ “vạn” thì cũng bị che kín trong khe ngực, Sở Hoan đương nhiên không thể mở ra xem được. Hắn tin rằng Ngọc Hồng Trang tất sẽ không chấp thuận.
- Những vết thương của cô phần lớn ở sau lưng.
Sở Hoan lấy hộp thuốc trị thương, rồi bước thẳng ra ngoài. Trong phòng chỉ có một chiếc giường đơn sơ, còn ở gian ngoài, có một chiếc bàn và vài chiếc ghế, tuy giản dị nhưng sạch sẽ. Hắn nói vọng vào trong:
- Cô một mình không thể tự bôi thuốc lên lưng, hãy ra đây đi. Ta sẽ giúp cô thoa thuốc.
Có một tử thi ở trong phòng, Sở Hoan và Hoàng Như Hổ cũng không có mối giao hảo sâu đậm. Mặc dù không sợ tử thi đó nhưng thoa thuốc mà bên cạnh có một tử thi thì quả thực không mấy dễ chịu.
Ngọc Hồng Trang im lặng không đáp. Sở Hoan đợi một lát, cuối cùng cũng thấy nàng bước ra. Quần áo nàng rách tả tơi, thân hình trông như ma quỷ. Thân ngọc ngà chi chít những vết thương lồi lõm, khiến lòng người xót xa. Mặc dù Ngọc Hồng Trang có chút xấu hổ nhưng biểu hiện không giống những cô gái bình thường khác õng ẹo nũng nịu. Nàng nhìn Sở Hoan rồi đi đến bên chiếc ghế dài, ngồi xuống, quay lưng về phía Sở Hoan.
Sở Hoan nhìn tấm lưng Ngọc Hồng Trang đầy những vết thương, ít nhất cũng phải mười mấy vết, trong đó có một vài vết rất sâu mà vẫn còn rỉ máu tươi. Một người con gái mỏng manh như Ngọc Hồng Trang lại phải chịu đựng đau đớn như vậy lại càng cho thấy Dạ Xoa Vương ra tay tàn độc đến mức nào. Sở Hoan thầm nghĩ, may mà tối nay đã diệt trừ được Dạ Xoa Vương, nếu để kẻ này thoát thân, với khả năng xuất quỷ nhập thần, âm u đáng sợ, hẳn sẽ trở thành một mối họa khôn lường.
Sở Hoan lấy thuốc trị thương thoa lên đầu ngón tay, vừa nhìn, vừa nhẹ giọng nói:
- Nếu... nếu tiện lợi, có thể cởi bỏ phần áo sau lưng để tiện thoa thuốc, có được không?
Ngọc Hồng Trang khẽ nhíu đôi mày liễu, Sở Hoan nói rất nhẹ nhàng, nói cởi bỏ phần áo sau lưng nhưng quần áo trước sau vốn liền thành một bộ y phục. Nếu muốn cởi thì phải cởi cả bộ, sao có thể chỉ cởi lớp đằng sau lưng. Nàng ngập ngừng một lát, nhưng không quá lâu, liền cởi bỏ y phục. Thân thể trắng ngần, làn da mềm mại, chỉ những vết thương đang rỉ máu kia mới khiến người ta rùng mình kinh hãi. Lúc đó đã là đêm đông giá lạnh, cũng may trong phòng còn có một bếp lửa ấm đang cháy, hơn nữa cửa nẻo đều đã được đóng kín.
Ngọc Hồng Trang vốn là người luyện võ nên không hề sợ cái lạnh trong phòng.
Ngọc Hồng Trang thân trần. Nàng lấy áo che hờ lên vùng ngực.
Sở Hoan cũng không chần chừ kéo dài thời gian. Ngón tay thoa thuốc nhẹ nhàng lên khắp các vết thương. Mỗi khi chạm vào vết thương, Ngọc Hồng Trang lại khẽ rụt người, Sở Hoan nhẹ giọng hỏi:
- Có đau lắm không?
Ngọc Hồng Trang lắc đầu:
- Ngài cứ thoa thuốc đi, chẳng cần bận tâm đến ta.
Sở Hoan khẽ “ừ” một tiếng rồi tiếp tục thoa thuốc trị thương. Khi ngón tay chạm vào vết thương Ngọc Hồng Trang, không tránh khỏi việc tiếp xúc với làn da nàng, cảm nhận được xúc cảm mềm mại, hắn thầm nghĩ Ngọc Hồng Trang khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi nhưng làn da lại còn mềm mại hơn cả làn da của thiếu nữ mười sáu, mười bảy.
Sở Hoan ngửi thấy một mùi hương, không kìm được bèn hỏi:
- Thuốc giải của ta đã hết, liệu có...?
Ngọc Hồng Trang hiểu ý Sở Hoan bèn nói:
- Ngài không cần lo lắng, những viên thuốc này có thể đảm bảo trong ít nhất ba tiếng đồng hồ, mùi hương ấy sẽ không xâm nhập vào ngài được. Nếu không, lúc này ngài cũng không thể đứng vững ở đây đâu.
Sở Hoan khẽ “ừ” một tiếng, trong lòng rất kinh ngạc. Tuy Ngọc Hồng Trang dường như đã bại dưới tay Dạ Xoa Vương đêm nay, nhưng điều đó không có nghĩa nàng yếu kém. Thế nhưng, Kiền Thát Bà của nàng lại có thể khống chế hai tên Dạ Xoa mà không cần động thủ, đủ thấy sự lợi hại của Kiền Thát Bà là phi thường.
Nếu đổi lại là người khác, trước mặt Ngọc Hồng Trang thì chỉ e lành ít dữ nhiều. Chỉ đáng tiếc Dạ Xoa Vương lại là khắc tinh của Kiền Thát Bà.
Gã tu luyện công pháp từ xác thối nên mới dễ dàng khắc chế Kiền Thát Bà. Mùi hương mạnh nhất của Ngọc Hồng Trang cũng hoàn toàn mất tác dụng với Dạ Xoa Vương, thành thử mới chịu thất bại dưới tay gã.
- Dạ Xoa Thực Hủ, Kiền Thát Bà Thực Hắc Mạn Đà La, có nghĩa là gì?
Sở Hoan vừa cẩn thận thoa thuốc lên vết thương cho Ngọc Hồng Trang, vừa nhẹ giọng hỏi.
Ngọc Hồng Trang do dự một lát rồi mới trả lời:
- Thực ra Dạ Xoa bộ và Kiền Thát Bà vốn ít khi có sự giao thoa. Ta cũng không quá hiểu rõ về Dạ Xoa bộ, hơn nữa bí kíp võ công của Dạ Xoa bộ cũng không dễ gì để người ngoài nắm bắt. Còn về chiêu thức Dạ Xoa Thực Hủ, ta cũng từng nghe nói đến. Giang hồ đồn đại, Dạ Xoa Vương từ năm ba tuổi đã bắt đầu tu luyện Dạ Xoa Thực Hủ. Nhờ đó hắn mới có thể luyện thành tuyệt kỹ của Dạ Xoa bộ. Tuy nhiên, thực hư thế nào thì ta cũng chưa từng tận mắt chứng kiến!
Sở Hoan đã hiểu:
- Thì ra là vậy. Vậy còn Hắc Mạn Đà La là cái gì?
- Đó là một loài thảo dược quý hiếm... dù có nói, ngài cũng khó mà hiểu thấu.
Ngọc Hồng Trang dường như không muốn đào sâu thêm vào vấn đề này.
Sở Hoan hiểu đây là một bí mật. Ngọc Hồng Trang đã không muốn nói, hắn cũng không tiện hỏi thêm:
- Mùi hương từ cơ thể cô tỏa ra có phải là mùi hương của Hắc Mạn Đà La không?
- Trong đó có mùi của Hắc Mạn Đà La nhưng không chỉ có mỗi loại đó.
Cơ thể Ngọc Hồng Trang lại khẽ rụt người, Sở Hoan biết mình thoa thuốc hơi mạnh tay. Do dự một hồi, hắn lại nhẹ giọng hỏi:
- Vậy mùi hương Kiền Thát Bà thực sự là tỏa ra từ Hương môn?
Ngọc Hồng Trang im lặng, giọng nói đột nhiên trở nên u buồn:
- Ngài.... ngài đang nói vớ vẩn gì vậy? Cái gì mà Hương môn với chả Hương môn. Từ nay về sau, xin ngài đừng nhắc đến chuyện này nữa!
Nàng khẽ nhíu mày, đôi má đã ửng hồng. Rõ ràng, chủ đề này khiến nàng cảm thấy không mấy dễ chịu.
Sở Hoan nghe ngữ khí của nàng, hắn liền hiểu ra lời đồn của Dạ Xoa bộ không hẳn là dối trá. Trên người Ngọc Hồng Trang tỏa ra mùi hương Kiền Thát Bà đúng là thật sự tỏa ra từ bầu ngực.
Hôm nay hắn cũng mới hiểu vì sao bộ ngực của Ngọc Hồng Trang có phần đẫy đà hơn hẳn những cô gái khác. Bộ ngực của Lâm Lang và Tố Nương cũng rất lớn nhưng không thể sánh bằng bầu ngực của Ngọc Hồng Trang.
Thì ra, với Kiền Thát Bà, bầu ngực chính là vũ khí lợi hại của nàng. Kiền Thát Bà dùng Hắc Mạn Đà La để luyện công. Mùi thơm của loài hoa ấy được tích tụ lại nơi bầu ngực. Nếu không tận mắt chứng kiến tối nay thì Sở Hoan cũng không thể biết được Ngọc Hồng Trang, người phụ nữ với bộ ngực khiến bao đàn ông si mê điên đảo này, lại chính là một vũ khí giết người vô hình.
Ngọc Hồng Trang hiển nhiên e ngại Sở Hoan tiếp tục xoáy sâu vào vấn đề tế nhị này, liền tìm cách chuyển hướng sang một chủ đề khác để hỏi:
- Ngài vẫn chưa nói cho ta biết tại sao Dạ Xoa Vương lại muốn tìm ngài?
Sở Hoan thầm nghĩ, mình đã biết được sự thật về Trấn Ma Chân Ngôn, càng ít người biết càng hay. Mặc dù Ngọc Hồng Trang không phải là kẻ thù nhưng lòng người khó đoán. Nàng có phải là bạn hay không, vẫn còn chưa thể định đoạt. Chỉ là hắn muốn biết câu trả lời, từ chính miệng Ngọc Hồng Trang nói ra mà thôi. Quan trọng nhất, đương nhiên chính là Trấn Ma Chân Ngôn rốt cuộc có công dụng gì.
Biết bao kẻ muốn có Trấn Ma Chân Ngôn mà không được, đủ thấy nó quan trọng đến nhường nào. Bản thân hắn đã thuộc lòng khẩu quyết Trấn Ma Chân Ngôn, lại còn được Như Liên dịch nghĩa, tuy đã biết ý nghĩa ban đầu, nhưng lại khiến Sở Hoan phiền não bởi tổ hợp các chữ đó vô cùng kỳ quái, mông lung khó hiểu. Thậm chí Sở Hoan luôn cảm thấy đọc không thông. Trong 24 câu chân ngôn, với sự giúp đỡ của Như Liên, hắn mới chỉ có thể hiểu được ý nghĩa ba câu, những câu còn lại cho đến giờ vẫn chưa thể giải được.
Không chút nghi ngờ gì nữa, hắn muốn hỏi Ngọc Hồng Trang về công dụng của Trấn Ma Chân Ngôn. Ngay cả Quỷ Vương, kẻ luôn muốn độc chiếm Tr���n Ma Chân Ngôn, chắc chắn cũng hiểu rõ nguồn gốc và công dụng thật sự của nó. Ngọc Hồng Trang và Dạ Xoa Vương cùng giữ một nguyên tắc, hẳn nàng cũng biết bí mật của Trấn Ma Chân Ngôn.
Sở Hoan vừa nghĩ vậy, bàn tay đang thoa thuốc liền ngừng lại. Ngọc Hồng Trang thấy Sở Hoan không đáp lời, lại đột nhiên dừng tay, liền quay đầu nhìn lại, thấy hắn đang trầm ngâm suy nghĩ, bèn hỏi:
- Ngài làm sao vậy?
Sở Hoan hoàn hồn, tiếp tục thoa thuốc lên vết thương cho Ngọc Hồng Trang. Hắn không đáp lời, mà lại hỏi ngược lại:
- Cô có biết bức họa Khổng Tước không?
- Bức họa Khổng Tước?
Ngọc Hồng Trang khẽ rùng mình rồi vội hỏi lại:
- Ngài nói đến bức họa Khổng Tước nào?
- Khổng Tước Khai Bính, Phật Quang Long Tráo!
- Ngài đã từng thấy bức họa Khổng Tước đó?
Ngọc Hồng Trang không để ý đến việc Sở Hoan đang thoa thuốc lên vết thương cho mình, đột nhiên quay lại, một tay đưa lên như sợ Sở Hoan bỏ chạy, nắm chặt lấy cánh tay hắn, đôi mắt đẹp lấp lánh ánh sáng:
- Ngài nhìn thấy bức họa Khổng Tước ở đâu?
Sở Hoan chỉ thấy trước mắt là một mảng trắng lóa. Ngọc Hồng Trang trở nên lúng túng. Một tay nàng buông thõng, tấm áo che ngực cũng tuột xuống quá nửa. Một bên bầu ngực căng tròn lộ hẳn ra ngoài, khiến Sở Hoan nhất thời lóa mắt. Nhìn rõ mặc dù bộ ngực của Ngọc Hồng Trang lớn nhưng không hiểu sao lại vô cùng căng tròn, không hề chảy xệ vì kích cỡ, mà ngược lại vô cùng săn chắc. Dù gì thì hắn cũng là một nam nhân, hai mắt nhìn chằm chặp vào đó không rời mắt. Hắn nhìn thấy màu trắng ngà của bầu ngực, lại trắng nõn nà đến vậy. Sự tương phản giữa hai sắc hồng và trắng thật rõ ràng. Xung quanh hắn có biết bao cô gái, nhưng chưa ai lại có làn da trắng mịn, mỡ màng đến nhường này.
Lúc đó trong đầu hắn chỉ có thể thốt lên hai chữ: “Cực phẩm”.
Bản dịch này là sản phẩm độc quyền được thực hiện bởi truyen.free.