(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1411:
Tiếu Hằng há hốc mồm nhưng không thốt nên lời. Mọi chuyện từ đầu đến cuối đều nằm trong tính toán của người đàn bà này.
Hắn chợt nhớ ra điều gì đó, bật thốt không thành tiếng:
– Tiếu Tĩnh Sanh... Chẳng lẽ Tiếu Tĩnh Sanh cũng do các ngươi hãm hại?
Nghĩ đến Tiếu Tĩnh Sanh đã chết bởi một mũi tên xuyên cổ trên chiến trường. Khi ấy, quân Bắc Sơn bỏ chạy tán loạn, toàn bộ phòng tuyến tan vỡ, quân Tây Quan từ phía sau dồn đánh tới, người ngựa hoảng loạn tột cùng. Trong tình cảnh đó, việc trúng tên tử vong nào có gì đáng ngạc nhiên.
Thế nhưng, cái chết của Tiếu Tĩnh Sanh lại có phần kỳ lạ. Trúng tên mà chết vốn là lẽ thường tình, song mũi tên đoạt mạng Tiếu Tĩnh Sanh lại xuyên thẳng qua cổ hắn. Nếu đó là một mũi tên lén lút bắn ra, vậy thì quả là kỳ lạ đến khó tin. Hẳn phải có kẻ đứng ngay trước mặt Tiếu Tĩnh Sanh mà bắn mũi tên đó.
Trước đây, Tiếu Hằng chưa từng nghĩ ngợi nhiều về chuyện này. Quân Bắc Sơn đại bại, lòng người từ trên xuống dưới hoang mang, vả lại, kẻ ngã xuống sa trường không chỉ một hai người, hàng ngàn binh sĩ Bắc Sơn đã chôn thây nơi đó. Cái chết của Tiếu Tĩnh Sanh do trúng tên chẳng ai mảy may nghi ngờ. Thế nhưng, giờ đây khi ngẫm lại, Tiếu H���ng càng cảm thấy nhiều điều khuất tất.
La Định Tây nhe hàm răng trắng bóc mà cười, tay hắn không ngừng vuốt ve vòng eo Tiếu phu nhân. Hắn ngông nghênh nói:
– Dù có lùng sục khắp thiên hạ này, cũng chẳng thể tìm ra hung thủ đâu!
– Ta đã hiểu. Mũi tên đó không phải do ngươi bắn, tài bắn cung của ngươi vốn chẳng tài tình. Hơn nữa, trên chiến trường, ngươi cũng có mặt, nên không thể là hung thủ hạ sát Tiếu Tĩnh Sanh, vì làm vậy rất dễ bị người khác phát hiện.
Tiếu Hằng hoảng loạn cực độ, nói:
– Ngươi chắc chắn đã sớm bố trí một xạ thủ thiện nghệ, chỉ cần tìm cơ hội, trà trộn vào đám quân Tây Quan mà giết chết Tiếu Tĩnh Sanh.
La Định Tây thản nhiên đáp:
– Không thể nói là ta đã sớm có sự chuẩn bị. Thuở ban đầu, ta cũng chẳng thể ngờ Tiếu Tĩnh Sanh sẽ mang quân đến tiếp viện. Hắn trước nay chưa từng bước chân ra chiến trường. Ta luôn cho rằng hắn không bao giờ có gan xuất trận, vì thế lúc khởi đầu, ta nào có bố trí sát thủ trên chiến trường.
Hắn quay sang nhìn Tiếu phu nhân, cười khà:
– Nhưng phu nhân đã sớm có kế hoạch, chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng, chỉ cần có cơ hội là sẽ giết chết Tiếu Tĩnh Sanh ngay trong thành Đan Dương. Chúng ta đã chuẩn bị thích khách, chỉ là Tiếu Tĩnh Sanh tự tìm đường chết, nếu không thì hắn đã có thể sống thêm vài ngày rồi.
Tiếu phu nhân khẽ mỉm cười:
– Tiếu Tĩnh Sanh luôn muốn nhúng tay vào việc điều khiển binh mã. Trong thâm tâm, hắn luôn muốn thay thế Tiếu Hoán Chương nắm giữ đại quyền. Nếu không nắm binh quyền trong tay, hắn không thể yên lòng. Hắn lĩnh binh xuất quân đi cứu viện, ta nghĩ chỉ là muốn nhân cơ hội này lập công, tạo dựng uy tín trong lòng binh sĩ. Chỉ tiếc, đó lại là con đường dẫn đến ngõ cụt của hắn.
– Các ngươi từng bước sắp đặt kế hoạch, thật đê tiện bỉ ổi, vô cùng thâm hiểm.
Tiếu Hằng gằn giọng, cười lớn:
– La Định Tây, Tiếu Hoán Chương những năm qua đối xử với ngươi không tệ, thật không ngờ ngươi lại là kẻ ăn cháo đá bát, vong ơn bội nghĩa!
La Định Tây cười nhạt đáp:
– Ta vong ơn bội nghĩa ư? Tiếu Hoán Chương chỉ biến ta thành m��t con chó biết cắn người mà thôi. Lão ta có ơn nghĩa gì với ta chứ? Mọi thứ ta có hôm nay đều là nhờ phu nhân cả. Tiếu gia... ha ha, ngươi nghĩ Tiếu gia các ngươi là hạng người tốt đẹp sao? Ngoại trừ đôi sư tử đá đặt trước cửa, chẳng có nơi nào là sạch sẽ cả.
Hắn giơ nắm đấm lên, gằn giọng nói:
– Tiếu Hoán Chương thì khỏi phải nói, tham ô hối lộ, đục khoét của công, tâm địa độc ác. Chưa kể đến kẻ khác, chính lão ta đã xử án oan, ép buộc phu nhân về làm vợ. Lão ta đúng là một tên lang sói đội lốt người. Còn hai đứa con của lão, Tiếu Tĩnh Khiêm tàn bạo độc ác, làm sao khiến người khác xem trọng nổi? Còn Tiếu Tĩnh Sanh...!
Hắn nhìn Tiếu phu nhân rồi quay sang Tiếu Hằng:
– Cùng một giuộc với ngươi cả thôi, Tiếu Hằng. Ngươi nghĩ chỉ mình ngươi có tình ý với phu nhân ư? Trước ngươi, tên khốn Tiếu Tĩnh Sanh cũng đã từng muốn mạo phạm phu nhân rồi.
– Cái gì?
Tiếu Hằng biến sắc mặt.
Tiếu phu nhân cười lạnh lẽo:
– Ngươi cũng chẳng cần phải tỏ vẻ kinh ngạc. Tiếu Tĩnh Sanh đã không ít lần có ý muốn dụ dỗ ta. Có một lần, nếu không phải vì Định Tây đột nhiên xuất hiện, ta đã bị hắn làm nhục rồi. Ta vốn định nhân cơ hội đó để khiến cha con hắn tương tàn lẫn nhau. Nhưng Tiếu Tĩnh Sanh quá mức ngu xuẩn, ta sợ rằng hắn làm việc không thành sẽ làm hỏng đại sự của ta.
Ả nhìn Tiếu Hằng, nói tiếp:
– Trước ngươi, chúng ta đã định lợi dụng Tiếu Tĩnh Sanh để đối phó với Tiếu Hoán Chương, nhưng suy đi tính lại, so với Tiếu Tĩnh Sanh, ngươi thận trọng hơn nhiều. Hành sự cũng có suy nghĩ hơn Tiếu Tĩnh Sanh, không dễ bị kẻ khác nhìn ra sơ hở. Nếu đổi lại là Tiếu Tĩnh Sanh, Tiếu Hoán Chương sẽ rất dễ nhìn thấu, như vậy thì hỏng hết đại sự.
Tiếu Hằng nào ngờ lại có những chuyện như vậy. Trong lòng hắn càng cảm thấy khinh thường Tiếu Tĩnh Sanh, nhưng suy nghĩ kỹ càng, Tiếu Tĩnh Sanh có ý đồ với Tiếu phu nhân, bản thân hắn cũng có gì khác đâu? Quả như lời La Định Tây nói, Tiếu gia chẳng có nơi nào là sạch sẽ cả.
– Huynh đệ Tiếu Tĩnh Sanh dù sao cũng đã chết. Mục tiêu tiếp theo của các ngươi chính là Tiếu Hoán Chư��ng.
Tiếu Hằng thở dài:
– Mấy lần trước ngươi đến Đan Dương chắc chắn không phải để chăm sóc Tiếu Hoán Chương, mà là muốn đoạt mạng lão ta.
Trong mắt Tiếu phu nhân lóe lên tia độc ác, ả nhìn chằm chằm vào thi thể Tiếu Hoán Chương như nhìn một con chó chết, giọng nói hằn lên đầy căm hận:
– Không sai, mười mấy năm trước ta đã muốn tự tay giết chết lão ta. Đợi đến ngày hôm nay, ta đã chờ quá lâu rồi, không thể kiên nhẫn thêm được nữa. Trước khi ngươi đến, ta đã dùng dao đâm thẳng vào đầu lão, lão muốn kêu, ta dùng gối bịt chặt miệng lão khiến lão không thể thốt nên lời. Trước khi chết, chắc lão sẽ tự hỏi vì sao ta lại ra tay với lão. Mong rằng cận kề cái chết, lão có thể hiểu rõ, hai đứa con của lão cũng đã chết dưới tay ta.
Ả đột nhiên nghĩ ra, giọng nói tràn đầy vẻ điên cuồng.
Tiếu Hằng nằm dưới đất, nhắm nghiền hai mắt.
Hắn đã hiểu rõ toàn bộ sự việc rồi.
Trên sa trường, La Định Tây phái người đi giết Tiếu Tĩnh Sanh, sau đó lại sát hại tên sát thủ đó, hoặc là đã đốt xác phi tang đầu mối. Trong tình cảnh hỗn loạn đó, đừng nói là giết chết một tên tiểu tốt, dù hàng trăm người bỏ mạng cũng chẳng ai bận tâm.
Khi Tiếu Tĩnh Sanh bị giết, La Định Tây chắc chắn đã phái người báo tin cho Tiếu phu nhân. Tiếu phu nhân đến thành Đan Dương chính là để thực hiện mưu kế đêm nay.
Tiếu phu nhân tiếp cận hắn, bất chấp luân thường đạo lý mà gian díu với hắn. Suy cho cùng, cũng chỉ là muốn tìm một kẻ chết thay.
Trước khi hắn đến cuộc hẹn đêm nay, Tiếu phu nhân đã hạ sát Tiếu Hoán Chương. Tiếu Hoán Chương vốn đã già yếu, lại đang lâm bệnh, yếu ớt bất lực. Tiếu phu nhân tuy chỉ là một nữ nhân, nhưng mới hơn ba mươi tuổi, đang ở độ sung sức. Một người đàn bà đương độ sung mãn muốn giết một lão già bệnh tật thì chẳng có gì là khó khăn cả.
Tiếu phu nhân hẹn hắn đêm nay đến gặp, ả đã sắp đặt mọi thứ, vốn chỉ muốn tìm một kẻ chết thay. Đầu óc Tiếu Hằng quay cuồng mệt mỏi. Cứ tưởng rằng sẽ được một người đàn bà tuyệt mỹ đón tiếp trong bữa tiệc ân ái vụng trộm này, nào ngờ ngay khi bước vào căn phòng này, hắn đã bước vào cái bẫy mà chúng đã dọn sẵn. Đến lúc này hắn mới nghĩ ra, sau khi mọi chuyện xảy ra, La Định Tây đột nhiên xuất hiện rất nhanh, đúng là đã có sắp đặt từ trước.
Mưu kế này quả thật thâm hiểm, không những có thể trừ khử tận gốc cha con Tiếu thị, lại còn có thể đẩy Tiếu Hằng vào bẫy, biến hắn thành kẻ thế mạng. Cùng lúc, vừa có thể giết chết Tiếu Hoán Chương lại vừa diệt trừ kẻ kế thừa cuối cùng là Tiếu Hằng. Những nhân vật quan trọng trong Tiếu gia đều đã chết, binh quyền sẽ rơi vào tay La Định Tây, cùng với sự trợ giúp của Tiếu phu nhân, hắn sẽ rất dễ dàng kiểm soát được cục diện Bắc Sơn.
Gia tộc họ Tiếu từng hô mưa gọi gió tại đất Bắc Sơn này, cuối cùng lại bị diệt vong trong tay một người đàn bà. Tiếu Hằng nhắm nghiền hai mắt, lúc đó hắn đã chẳng còn gì để nói nữa.
La Định Tây đứng dậy khỏi chỗ ngồi, trầm giọng nói:
– Những gì ngươi cần biết đều đã nói cho ngươi hay cả rồi. Ngươi có chết cũng là một con ma hiểu rõ mọi chuyện rồi.
Hắn quay sang nhìn Tiếu phu nhân nói:
– Phu nhân, chúng ta vẫn còn nhiều việc cần xử lý, không cần ở đây lãng phí thời gian nữa.
Sau đó, hắn từ từ rút đao ra:
– Tiếu Hằng giết chết Tiếu đốc, bản tướng muốn điều tra sự tình, Tiếu Hằng lại kháng cự tấn công. Bản tướng không thể dung thứ, chỉ có thể giết ngay tại hiện trường.
Hắn đưa đao và nói với Tiếu phu nhân:
– Phu nhân, nếu nàng không nỡ ra tay, cứ để ta giúp nàng.
Tiếu Hằng trợn mắt, hắn biết không thể may mắn thoát được, khốn khổ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Tiếu phu nhân, thì thào:
– Nàng hãy lại đây, ta còn một câu cuối cùng muốn nói với nàng...!
Tiếu phu nhân khẽ nhíu mày liễu, La Định Tây lạnh lùng cười khẩy:
– Phu nhân, để ta một đao giết chết hắn, không cần phí lời với hắn, đề phòng hắn giở trò.
– La Định Tây, thật phí hoài danh hiệu thống lĩnh của ngươi, lại còn cái gì mà mãnh tướng số một Bắc Sơn chứ. Xem ra ngươi cũng chỉ là một tên hèn nhát. Ta tứ chi đã bị ngươi phế bỏ, ngươi vẫn còn sợ ta sao?
– Ta sợ ngươi ư?
La Định Tây khinh khỉnh nói:
– Ngươi cũng quá đề cao bản thân rồi.
Khi hắn định tiến đến chỗ Tiếu Hằng, Tiếu phu nhân đã cất tiếng:
– Khoan đã.
La Định Tây quay đầu lại, Tiếu phu nhân đã giật lấy thanh đao trong tay hắn, rồi từ từ tiến đến bên Tiếu Hằng. Ả chĩa mũi đao xuống, đặt trước yết hầu Tiếu Hằng.
Tiếu Hằng nhìn chăm chú gương mặt Tiếu phu nhân, rồi đột nhiên bật cười phá lên. Đôi môi hắn mấp máy, dường như nói điều gì đó. Tiếu phu nhân không thể nghe rõ, ả nhíu mày hỏi:
�� Ngươi nói cái gì?
Tiếu Hằng không thể nhúc nhích. Ả không hề sợ Tiếu Hằng có thể đột nhiên giở trò. Hơn nữa, thanh đao đang đặt ngang trên cổ Tiếu Hằng.
Ả ngồi xuống bên cạnh Tiếu Hằng. Tiếu Hằng nhìn Tiếu phu nhân, khẽ than một tiếng, do dự một lát rồi hỏi:
– Thúc mẫu, ta muốn hỏi nàng một câu cuối cùng, nàng có thể trả lời ta được không?
Tiếu phu nhân ngây người. Ả không thể ngờ đến lúc này hắn vẫn có thể gọi ả là "thúc mẫu", liền cau mày nói:
– Ngươi muốn hỏi điều gì?
Tiếu Hằng liền nói:
– Ta muốn biết trong lòng nàng đã từng thích ta chưa? Dù chỉ là một chút thôi...
Tiếu phu nhân càng kinh ngạc hơn, không thể ngờ đến lúc này Tiếu Hằng lại vẫn có thể hỏi những câu như vậy. Ả cười nhạt đáp:
– Nếu ngươi muốn biết, ta sẽ nói cho ngươi hay. Ngay từ đầu, ta đã muốn lợi dụng ngươi, ta tuyệt đối chẳng có chút tình cảm gì với ngươi cả.
– Hóa ra là vậy.
Ánh mắt Tiếu Hằng hiện rõ sự thất vọng, hắn thở dài nói:
– Được thôi, thúc mẫu, ta chỉ mong thúc mẫu có thể s��ng tốt những ngày còn lại.
Hắn khó khăn ngẩng đầu lên, cúi sát vào tai Tiếu phu nhân thì thầm:
– Đừng tin La Định Tây, hắn có thể bán đứng Tiếu Hoán Chương, thì cũng có thể bán đứng nàng. Dù nàng có căm ghét ta đến thế nào, thì trong lòng ta, nàng vẫn là người con gái mà ta yêu nhất. Ta nghe người ta nói, khi một người chết mang theo lòng thù hận thì sẽ biến thành oan hồn, khó lòng chuyển kiếp được. Vì thế, ta không thể mang theo lòng thù hận mà ra đi... ta sẽ mang theo tình yêu, thúc mẫu, ta yêu thúc mẫu.
Trong khoảnh khắc, cổ họng hắn ngửa lên, mũi đao sắc nhọn đâm xuyên cổ Tiếu Hằng, máu tươi trào ra xối xả. Đôi môi Tiếu Hằng nở một nụ cười, mắt vẫn nhìn Tiếu phu nhân, đầu ngả ra sau rồi tắt thở.
Tiếu phu nhân vô cùng kinh ngạc. Từ lúc nhìn thấy máu tươi từ cổ họng Tiếu Hằng ộc ra cho đến khi hắn chết, biểu cảm trên gương mặt ả phức tạp khó tả. Ả ngây người ngồi nhìn đôi môi vẫn còn nở nụ cười của Tiếu Hằng, trong khoảnh khắc ngồi im thẫn thờ.
Khóe mắt ả khẽ giật, toàn thân run rẩy nhìn gương mặt to béo của Tiếu Hằng. Hai tay ả buông lỏng, để thanh đao từ từ rơi xuống, rồi ngồi bệt xuống đất, lặng nhìn Tiếu Hằng, toàn thân run lên bần bật.
Hành trình ngôn từ này được dệt nên độc quyền bởi truyen.free.