(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1412:
Tiếu phu nhân còn đang mịt mờ chưa hiểu chuyện gì thì một bàn tay đặt lên đôi vai thơm của nàng. Tiếu phu nhân sực tỉnh, khẽ quay đầu nhìn sang, chỉ thấy La Định Tây lúc này đã đứng ngay bên cạnh.
– Phu nhân làm sao vậy?
La Định Tây hỏi với vẻ chăm sóc ân cần.
– Khí sắc của phu nhân có vẻ không tốt, có phải là...?
– Thiếp không sao.
Tiếu phu nhân đứng dậy, không nhìn về phía thi thể của Tiếu Hằng, nói:
– Rồi tiếp sau sẽ xử lý thế nào, chàng tự khắc phải liệu mà thu xếp.
– Phu nhân yên tâm.
La Định Tây khẽ cười nói:
– Có điều, cái chết của Tiếu Hoán Chương hôm nay không thể truyền ra ngoài. Quân ta vừa thua trận, sĩ khí đang suy sụp. Nếu bây giờ tin Tiếu Hoán Chương qua đời được lan truyền, e rằng tinh thần chiến đấu của toàn quân sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Cho tới nay, thân hào các phủ huyện Thanh Châu đang vận chuyển lương thảo đến. Chỉ cần chúng biết Tiếu Hoán Chương chết rồi, thì e rằng lương thảo, binh mã tiếp ứng cũng sẽ biến mất.
Tiếu phu nhân hơi chau mày nói tiếp:
– Chàng nói phải lắm. Tin Tiếu Hoán Chương qua đời tạm thời không nên tiết lộ ra ngoài.
– Chỉ cần nói với bên ngoài rằng Tiếu Hoán Chương đang bệnh. Phu nhân hãy tạm thời lấy cớ ở l��i đây chăm bệnh. Tất cả mọi việc còn lại, cứ giao cho ta giải quyết.
La Định Tây cất giọng nghiêm nghị:
– Đợi khi nào giải quyết được hết tình cảnh khốn khó trước mắt, phu nhân sẽ mượn cớ đưa Tiếu Hoán Chương về Du Xương dưỡng bệnh. Đến lúc đó sẽ cùng đưa Tiếu Tĩnh Sanh về cùng một thể. Đợi khi cục diện bên ấy ổn định, chúng ta sẽ loan báo tin Tiếu Hoán Chương qua đời.
Dừng một lát, y lại tiếp:
– Thời tiết giờ đang lạnh giá, thi thể sẽ không bị bốc mùi. Đợi ta xử lý xong, trì hoãn thêm một thời gian nữa chắc sẽ không có vấn đề gì.
Nom bộ dạng của Tiếu phu nhân rất chán nản. Mối hận lớn của nàng đã được giải tỏa. Vốn dĩ mọi việc rất đơn giản nhẹ nhàng. Nhưng, tinh thần của nàng thì xem ra rất không ổn. Nàng đi đến bên ghế, ngồi xuống, dáng vẻ tiều tụy.
La Định Tây đang muốn đi, nghĩ thế nào, y quay lại phía Tiếu Phu nhân, đỡ nàng dậy, cười nói:
– Đã lâu chưa cùng phu nhân vui vầy, thật là nhớ lắm. Hôm nay đại sự đã thành, phải cùng phu nhân chúc mừng một phen.
Nói xong, cả cái miệng đầy râu ria xồm xoàm áp tới, muốn hôn đôi môi đỏ mọng của Tiếu phu nhân. Tiếu phu nhân đưa tay ngăn lấy, miễn cưỡng gượng cười nói.
– Định Tây, hôm nay thiếp rất mệt, đợi khi khác...
La Định Tây khẽ “ồ” lên một tiếng. Y ghé sát vào bên tai Tiếu phu nhân, khẽ thì thào:
– Ngọc thể của phu nhân sao chịu nổi sự thô lỗ của kẻ như ta. Phu nhân chỉ cần nằm yên thôi, cứ để ta hầu hạ phu nhân là được rồi.
Rồi không quan tâm tới hai thi thể của Tiếu Hoán Chương và Tiếu Hằng vẫn ở bên cạnh đó. Y ôm lấy cơ thể mềm mại của Tiếu phu nhân, ném nàng lên giường. Sau khi cởi bỏ hai ba lớp y phục, y đè lên người nàng.
Tiếu Phu nhân khẽ cau mày nói:
– Định Tây, không thể như vậy, việc trọng chưa xong xuôi.
La Định Tây ngang ngược xé toang xiêm y của Tiếu phu nhân, đôi gò bồng đảo trắng ngần, căng tròn. Chúng khẽ phập phồng như hai túi nước mềm mại. La Định Tây một tay nắm lấy một cái, nhào nặn như nhào bột, rồi bắt đầu vân vê. Chúng mềm mại phập phồng, căng cứng rồi biến hình liên tục trong tay y. Hơi thở gấp gáp, mắt y rực l��a, y cười nói:
– Đại sự đã xong, những việc nhỏ nhặt sao phải tiếc nuối?
Rồi y nhìn chằm chằm vào cơ thể trắng như tuyết của Tiếu phu nhân, nói tiếp:
– Phu nhân, chúng ta hãy tận hưởng một phen, rồi tính sau!
Rồi y kéo chiếc váy của Tiếu phu nhân xuống. Nhưng nàng lại giữ chặt vạt váy, nói với vẻ hơi tức giận:
– Hãy bàn chuyện chính sự trước.
La Định Tây thấy đôi mày thanh tú của Tiếu phu nhân nhíu lại. Y cũng không nỡ cưỡng ép, do dự một lát, y ngồi sang đầu giường, hỏi:
– Phu nhân muốn bàn chuyện chính sự là chuyện gì?
– Tiếu Hoán Chương chết rồi, nhưng Sở Hoan vẫn chưa chết.
Nói rồi Tiếu phu nhân ngồi dậy, quấn lại vạt áo che lấy bộ ngực căng tròn. Nàng búi lại mái tóc rồi nói:
– Bên Thanh Đường, Tây Quan vẫn đang chực chờ nhìn vào đấy. Chàng định xử trí ra sao?
La Định Tây cười ha hả, nói:
– Hóa ra là phu nhân lo lắng chuyện này ư? Phu nhân yên tâm, ta đã nghĩ kỹ, Tiếu Hoán Chương không nói sai. Nếu tiếp tục đánh thì không thể thành công được. Chúng ta chỉ có thể nghị hòa thôi.
– Hả?
– S�� Hoan tiếp tục đánh Bắc Sơn, đối với hắn cũng chẳng ích lợi gì.
La Định Tây nói:
– Chu Lăng Nhạc kết thân cùng Cam Hầu. Sở Hoan giờ giống như con kiến bò trên chảo nóng, đầu óc quay cuồng. Phu nhân, theo ý của nàng thì Chu Lăng Nhạc sau đây sẽ thu phục Sở Hoan hay đánh Bắc Sơn ta?
Tiếu Phu nhân khẽ chuyển hướng nhìn, hỏi ngược lại:
– Thế theo ý kiến của chàng thì sao?
– Tất nhiên là đánh Tây Quan.
La Định Tây nói bằng giọng hết sức tự tin.
– Chu Lăng Nhạc cần phải hiểu rằng, nếu y muốn nuốt chửng được Bắc Sơn thì cũng là một việc khó. Tuy rằng, Bắc Sơn chúng ta vừa thua trận. Nhưng suy cho cùng, Bắc Sơn vẫn còn hàng vạn binh mã. Hơn thế, địa hình ở đây lại vô cùng hiểm trở. Nếu muốn nuốt trọn Bắc Sơn không phải là việc có thể làm xong trong dăm ba bữa. Nếu Chu Lăng Nhạc muốn đánh Bắc Sơn, Sở Hoan quyết không ngồi yên nhìn. Hắn nhất định sẽ liên thủ với Bắc Sơn chúng ta, cùng đối địch Chu Lăng Nhạc.
Tiếu phu nhân nghĩ một lát rồi gật đầu nói:
– Ý không tồi, Sở Hoan là người thông minh, hắn quyết không ngồi yên nhìn Chu Lăng Nhạc thôn tính Bắc Sơn.
– Chúng ta hiểu rõ điều này, Chu Lăng Nhạc lại càng thấu tỏ hơn.
La Định Tây cười khẽ nói:
– Hơn thế hắn biết Bắc Sơn vừa thua trận. Nếu tin tức Tiếu Hoán Chương đã chết mà lọt đến tai hắn, hắn sẽ chưa động tới Bắc Sơn, mà ngược lại sẽ chĩa mũi nhọn sang Tây Quan. Hắn thừa biết nếu tấn công Bắc Sơn thì Bắc Sơn và Tây Quan sẽ liên thủ chống lại. Còn nếu đánh Tây Quan, bọn Bắc Sơn ta chưa chắc đã xuất binh cứu viện.
Tiếu phu nhân “à” lên một tiếng, hỏi:
– Chu Lăng Nhạc đánh Tây Quan, chàng không chuẩn bị xuất binh sao?
– Hai kẻ đang tranh giành nhau, sao ta phải xen vào giữa mà can ngăn?
La Định Tây chậm rãi phân tích nói:
– Chu Lăng Nhạc nhất định nghĩ chỉ cần đánh được Tây Quan, trừ được Sở Hoan thì một tay Chu Lăng Nhạc y sẽ thâu tóm được cả Thiên Sơn. Tây Quan và Bắc Sơn chúng ta chỉ còn nước đầu hàng. Cũng rất có khả năng binh sĩ không cần đụng tới gươm đao mà vẫn có thể chiếm được Bắc Sơn, nhất thống Tây Bắc. Nếu đã như vậy, hắn cần gì phải làm cho sự vi���c trở nên phức tạp như vậy. Sao lại phải đánh Bắc Sơn trước rồi mới đánh tới Tây Quan?
Trên môi của Tiếu phu nhân hiện ra nụ cười nhẹ nhàng, nàng hỏi:
– Nếu như Chu Lăng Nhạc chiếm được Tây Quan, đến lúc đó chàng sẽ lựa chọn thế nào?
La Định Tây khẽ nâng cằm Tiếu phu nhân lên, nhìn vào gương mặt tuy đoan trang, nghiêm nghị nhưng lại quyến rũ mê hoặc lòng người ấy, rồi hỏi lại:
– Phu nhân thấy ta nên làm thế nào?
Đôi mắt Tiếu phu nhân chớp chớp, nàng nói:
– Ban đầu ta đã từng nói với chàng, ta giúp chàng nắm được quyền ở Bắc Sơn. Bắc Sơn giờ đã ở trong tay chàng, ta đương nhiên sẽ không can dự nữa.
– Hươu chết về tay ai còn chưa định. Đợi đến ngày đó rồi liệu tính sau.
La Định Tây tiếp tục:
– Điều bây giờ cần phải suy tính là chỉ cần Sở Hoan đồng ý nghị hòa. Ta sẽ chuẩn bị mượn danh nghĩa Tiếu Hoán Chương, đưa người sang bên Tây Quan. Tiếu Hoán Chương cắt nhượng hai huyện Thanh Châu, chẳng phải quá keo kiệt hay sao. Sáu huyện Thanh Châu, cắt nhượng đi Đan Dương, Cao Lăng, Nhạn Tháp, giờ lại còn thêm năm vạn hộc lương thảo nữa. Nếu như vậy, Tây Quan sẽ tuyệt đối không động tay với chúng ta.
Tiếu phu nhân có chút kinh ngạc. Nhưng ngay lập tức nàng khẽ bật cười, nói:
– Xem ra, ngươi so với Tiếu Hoán Chương thì còn muốn phóng tay hơn nhiều đấy.
– Phu nhân, chỉ cần Sở Hoan đồng ý nghị hòa, điều binh sang phía Tây, tranh giành cao thấp với Chu Lăng Nhạc một phen. Nếu có phải trả thêm chút giá nữa, ta cũng sẽ không tiếc gì.
La Định Tây cười, y tiếp:
– Quân Tây Quan đánh đấm rất được. Nói một cách công tâm thì quân Bắc Sơn không phải là đối thủ của quân Tây Quan. Thậm chí, quân Thiên Sơn không có đội kỵ binh ấy cũng chưa chắc đã thắng được quân Tây Quan. Thiên Sơn có ba vạn Hắc Phong kỵ binh, cả Tây Bắc không có ai là đối thủ xứng tầm. Hai bên mà đánh nhau thì Chu Lăng Nhạc chiếm đến bảy tám phần thắng. Cho đến nay lại có thêm một Cam Hầu nữa. Sở Hoan gần như chẳng còn cơ hội thắng rồi.
Tiếu phu nhân ngồi dựa vào đầu giường, hai tay ôm lấy ngực. Chiếc đùi thon dài vắt lên chiếc đùi khác. Tư thế của nàng nhìn có vẻ kênh kiệu kiêu sa. Nàng chỉ nhìn La Định Tây, không nói gì.
Một tay La Định Tây khẽ vén chân váy áo của Tiếu phu nhân, vuốt nhẹ cặp đùi thon thả trắng như tuyết của nàng. Y nói khẽ:
– Tuy chiến sự chưa thực sự bắt đầu, nhưng Sở Hoan đã nắm chắc phần bị thua. Có điều ta không muốn nhìn hắn dễ dàng bị bại trong tay Chu Lăng Nhạc. Quân Tây Quan vô cùng gan dạ. Khi chiến trận chúng chẳng khác nào bầy lang sói, hung hãn chẳng sợ cái chết. Một đội quân như thế thì cho dù có thất bại thì Chu Lăng Nhạc cũng phải trả một cái giá trước khi giành được thắng lợi. Chúng đánh nhau càng lâu thì sự tổn thất của Chu Lăng Nhạc càng lớn.
Tiếu phu nhân tựa hồ vẫn chưa hiểu ra vấn đề, nói:
– Chỉ là Sở Hoan thiếu lương thảo, không thể sánh bằng Chu Lăng Nhạc đang binh hùng lương mạnh mà thôi. Quân Tây Quan dù thiện chiến đến mấy, không có lương thảo cũng khó trụ lâu.
– Phu nhân nói chí phải.
La Định Tây vuốt vuốt râu nói:
– Thế nên có lúc phải chảy máu, liền phải chảy máu. Thậm chí có lúc tự mình chảy máu lại là để khiến kẻ khác vong mạng.
– Thế nên ngươi đưa ra điều kiện nghị hòa không phải là cắt ba huyện mà còn hiến thêm năm vạn hộc lương. Năm vạn hộc lương này danh nghĩa là bồi thường, nhưng kỳ thực lại là tiếp tế.
Tiếu phu nhân buồn bã nói:
– Năm vạn hộc lương thảo là con số không nhỏ, nó có thể giải quyết mối nguy trước mắt của Sở Hoan. Cắt nhượng ba huyện đó là mở đường cho Sở Hoan tiến vào. Muối ăn của hắn có thể thông qua các cửa ải, từ đó đổi lấy lương thảo. Nếu như vậy, chúng sẽ có thể cùng Chu Lăng Nhạc hao binh tổn tướng lâu hơn. Mà chiến đấu càng lâu, người chết của hai bên càng nhiều. Dù cho sau này ai thắng ai bại, cuối cùng cũng sẽ tổn thất nặng nề.
La Định Tây bật cười ha hả, nói:
– Chính thế, chúng đánh nhau càng lâu, tổn thất của chúng càng lớn. Hơn thế, chúng ta lại càng có thời gian chỉnh đốn binh mã. Ba huyện cắt cho Sở Hoan. Đừng nói tới việc hắn bố trí ít binh sĩ canh giữ, dù có bố trí nhiều binh sĩ đến mấy, cũng khó lòng thôn tính ba huyện đó trong thời gian ngắn. Tuy nói là cắt nhượng cho chúng ba huyện, nhưng chỉ cần ta muốn, lúc nào cũng có thể đoạt lại.
Ánh mắt của Tiếu phu nhân dừng ở trên thi thể của Tiếu Hoán Chương, nàng thở dài nói:
– Nếu như Tiếu Hoán Chương nghe được lời này từ chàng, lão ta chắc chắn sẽ phải nhìn chàng bằng con mắt khác mất thôi. Lão luôn coi ngươi là một tướng mạnh chốn sa trường. Lão đâu ngờ chàng cũng mưu mô quỷ kế chẳng kém gì lão.
La Định Tây nhìn chằm chằm vào thi thể của Tiếu Hoán Chương, rồi nói:
– Nói về xảo trá thì so với Tiếu Hoán Chương, ta tự cho rằng mình không bằng. Có điều, Tiếu Ho��n Chương có một nhược điểm chết người. Đó là lão nghĩ quá nhiều, làm thì lại quá ít. Việc gì lão ta cũng suy nghĩ tính toán trước sau, thận trọng từng ly từng tí. Những việc rất đơn giản cũng bị lão làm cho phức tạp hóa. Có lúc, thời cơ đã đến trước mắt, dù nhìn thấy cơ hội nhưng lại suy nghĩ quá nhiều. Đợi đến khi nghĩ thông suốt, cơ hội đã vuột mất rồi.
Nói rồi La Định Tây bật cười lạnh, tiếp:
– Có điều, tính cẩn trọng cũng không phải là chuyện xấu. Bao nhiêu năm nay, cha con lão đã từng bước khổ tâm tích góp, xây dựng thế lực. Nếu nói một cách chân thành, Bắc Sơn là nơi có tiền tài, lương thảo sung túc nhất trong ba đạo Tây Bắc. Ngay cả Chu Lăng Nhạc cũng chưa chắc đã sánh kịp. Có tiền, có lương thảo, lại cho chúng ta ít thời gian, đợi tới khi chúng lưỡng bại câu thương, lúc đó sẽ là thời điểm chúng ta lật ngược càn khôn.
Bàn tay y khẽ vuốt ve đùi trên của Tiếu Phu nhân. Dù đã hơn ba mươi tuổi nhưng Tiếu phu nhân được chăm sóc khá tốt. Làn da trơn nhẵn, đầy đặn, còn mịn màng hơn cả thiếu nữ. La Định Tây nhìn vào khuôn mặt hút hồn người khác của Tiếu phu nhân, mắt y rực lửa. Y lại muốn nhào tới thêm lần nữa.
– Sau này còn phải nhờ phu nhân tương trợ, làm nên đại nghiệp.
Nhưng Tiếu phu nhân vẫn nhíu mày, đẩy ra nói:
– Hôm nay không được, ta đã nói rồi.
La Định Tây nhíu mày, liếc qua cơ thể của Tiếu Hằng, thản nhiên nói:
– Hay là phu nhân vẫn còn vương vấn thằng nhãi này. Chẳng lẽ diễn kịch lại hóa thật, nàng đã động lòng với y rồi sao?
Tiếu phu nhân cười lạnh nói:
– Chàng nói bậy gì vậy. Đối với ta, y chỉ là công cụ để lợi dụng. Sao ta lại có thể động lòng với hạng này được?
– Phu nhân, thực lòng mà nói, trong Tiếu gia, ngoài Tiếu Hoán Chương thì chỉ có Tiếu Hằng có thể một mình nắm lấy cục diện. Những việc Tiếu Hoán Chương giao cho y, y đều sắp xếp ổn thỏa.
Trong mắt La Định Tây lập lòe ánh lên cái nhìn kỳ lạ, y tiếp:
– Tên này cũng không phải dạng bình thường. Nói cho cùng, y chỉ là quá si mê phu nhân, nên mới hồ đồ như vậy thôi. Nếu như là người khác, chưa chắc y đã vô dụng đến mức dễ dàng để kẻ khác lợi dụng....
– Chàng đi ra ngoài trước đi, tìm người xử lý hai cái thây này trước.
Tiếu phu nhân bình thản nói:
– Ta mệt rồi, có chuyện gì hãy nói sau.
La Định Tây thấy dung nhan tuyệt sắc của Tiếu phu nhân hiện rõ vẻ mệt mỏi. Tuy nhiên, nhìn thân hình đẫy đà của nàng, y lại vô cùng tức giận. Nhưng lúc này, y cũng chẳng dám làm trái lời Tiếu phu nhân, y đứng dậy, vớ lấy giáp trụ, nói:
– Việc đã như vậy, phu nhân cứ nghỉ ngơi. Ta đi tìm người tới xử lý hai cái xác này.
Nói rồi y đi đến bên thi thể Tiếu Hằng, liếc nhìn Tiếu phu nhân một cái, rồi mới quay người bước ra, tiện tay đóng cửa phòng.
Trong phòng rất nhanh trở lại trạng thái tĩnh mịch như tờ. Hai thi thể nằm im trên mặt đất. Trong phòng vẫn còn phảng phất mùi máu tanh nồng.
Tiếu Phu nhân vốn nhắm mắt lại, nhưng chỉ giây lát, nàng lại mở to mắt, từ trên giường đi xuống. Đi tới bên người Tiếu Hằng, nàng thấy con ngươi của y dường như vẫn mở to, khóe môi vẫn vương vẻ nhẹ nhõm vui vẻ. Nàng nhìn y một lát, rồi nhẹ nhàng đưa tay vuốt mắt cho y, nàng khẽ lẩm b���m:
– Ta đối đãi như thế với ngươi, ngươi có thành quỷ dữ cũng nên oán hận ta. Vậy mà, ngay cả trước lúc chết, ngươi cũng nói những lời như vậy.... ngươi muốn ta cả đời này không được sống yên ổn hay sao?
Một cánh tay nàng khẽ vuốt ve khuôn mặt Tiếu Hằng, tựa như vuốt ve đứa con thơ đang ngủ say của mình.
Tuyệt phẩm chuyển ngữ này do truyen.free dày công biên soạn, kính mong độc giả trân trọng.