(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1421:
Sáng sớm, chim tước vẫn hót líu lo. Đối với phủ Tổng đốc Tây Quan mà nói, giờ đây xuân ý mới thực sự tràn về. Hậu hoa viên chồi non đã đâm lộc nảy ch���i, các phu nhân trong phủ đều vui mừng khôn xiết. Theo sự sắp xếp của Tố Nương, cả Lâm Lang, Đại Nhi và tỷ muội Bố Lan Thiến đều tề tựu tại hậu hoa viên để thưởng ngoạn cảnh xuân hiếm hoi.
Lâm Lang vốn vẫn đang bận lòng vì chuyện làm ăn, nhưng Sở Hoan lo nàng quá mệt nhọc nên đã lệnh nàng nghỉ ngơi trong phủ vài ngày. Còn Đại Nhi thì suốt ngày dẫn theo An Dung, thể hiện trọn vẹn phong thái hiền thê lương mẫu.
Người duy nhất không tề tựu lại chỉ có một mình Mỵ Nương. Tiểu viện của nàng thường ngày cũng hiếm người dám đặt chân vào, bản thân nàng cũng ít khi dạo bước trong phủ, độc lai độc vãng. Tuy tối qua Tố Nương đã nhắn nhủ các nữ quyến hôm nay sẽ tề tựu tại hậu hoa viên, nhưng Mỵ Nương lại chẳng hề hợp tác, nàng không đến. Ai cũng rõ tính tình Mỵ Nương cổ quái, không thích giao du, bởi vậy cũng đành thôi.
Đương nhiên, Sở Hoan không có nhàn rỗi tham dự những hoạt động ấy. Hắn tranh thủ chút thời gian đến một quán cơm nhỏ, nhưng không bước vào mà chỉ đứng từ xa quan sát một lát, cốt là muốn biết tình hình của Ngọc Hồng Trang.
Hắn cũng yên lòng hơn đôi chút khi biết quán cơm vẫn chưa đóng cửa, Ngọc Hồng Trang vẫn đang tiếp tục việc buôn bán. Tiệm cơm chỉ có một đầu bếp, ngày ngày vẫn đến làm việc, ngoài ra, quán cơm nhỏ cũng chẳng còn ai.
Thoạt nhìn, sắc mặt Ngọc Hồng Trang cũng không mấy tốt đẹp, hiển nhiên vẫn chịu ảnh hưởng từ chuyện lần trước. Sở Hoan biết dù lúc này có đến gần cũng chẳng có tác dụng gì, cũng không muốn lại gần quấy rầy nàng. Hắn chỉ phái Cừu Như Huyết thu xếp vài người quan sát xung quanh quán cơm, nhỡ có bất trắc gì lập tức bẩm báo.
Tâm tư Sở Hoan vẫn đặt trọn nơi Tây Bắc, nhưng tin tức từ Kinh thành vẫn liên tục truyền về. Nghe nói Thiên Môn Đạo đã chiếm cứ Từ Châu, từng bước ép sát tiến quân tới Kinh sư, khiến hắn không khỏi vô cùng kinh ngạc.
Nghe nói hiện nay Thái tử đang tập trung binh mã tại Kinh đô và vùng phụ cận, bày binh bố trận bên bờ Tần Thủy. Sở Hoan hiểu rõ ý đồ của Thái tử, xem ra người đang muốn nương tựa vào Tần Thủy để bảo vệ Kinh sư.
Sở Hoan thầm suy tính, nghe nói Phùng Nguyên Phá ở Hà Tây đang tập hợp binh mã man di phương bắc. Hiện giờ Kinh sư đang trong tình cảnh nguy cấp, không biết Hoàng đế có định điều động quân Hà Tây về Kinh thành tiếp viện hay chăng.
Chỉ là, hắn không có quá nhiều thời gian để bận tâm đến chuyện Quan Nội. Tín hàm khẩn cấp từ Kim Châu đưa tới khiến tâm tình vốn đã có phần trầm thấp của hắn lại càng thêm nặng trĩu.
Quân Tây Bắc đã có động thái.
Khi Sở Hoan đang trầm ngâm suy nghĩ, Thủ tướng Kim Châu Phương Như Thủy cũng đang cảm thấy nặng trĩu trong lòng.
Cam Hầu và Chu Lăng Nhạc kết làm thông gia, đương nhiên Phương Như Thủy cũng đã sớm hiểu rõ. Từ khi Cam Ngọc Kiều được đưa đến Thiên Sơn, hầu như y chưa bao giờ có thể ngủ ngon giấc.
Phương Như Thủy biết rõ dã tâm của Chu Lăng Nhạc, cũng biết rõ mục đích của việc hai nhà Chu Cam kết thân, song y vẫn không dám khẳng định hoàn toàn mọi chuyện.
Phương Như Thủy là một tướng lĩnh xuất thân từ quân Tây Bắc. Thuở ban đầu, khi quân Tây Lương tấn công xuống, toàn bộ quân Tây Bắc tháo chạy, Dư Bất Khuất đã nhanh chóng tới thu nạp binh mã.
Về sau, Dư Bất Khuất đã biên chế Bình Tây quân chia làm tám doanh. Nhờ Phương Như Thủy có biểu hiện nổi bật nên đã được đề bạt làm Thiên Tướng doanh Đoài. Sau khi Bình Tây Quân được Đông Phương Tín tiếp quản, hắn trắng trợn thanh trừ phe đối lập. Tuy Phương Như Thủy vốn xuất thân từ quân Tây Bắc, không được tính là dòng chính theo Dư Bất Khuất, nhưng hơn nửa Bình Tây quân vốn là một phần của quân Tây Bắc. Bởi vậy, Phương Như Thủy cũng coi như có chút căn cơ trong Bình Tây quân nên Đông Phương Tín cũng không hạ thủ với y ngay lập tức.
Chỉ là, Phương Như Thủy khi ấy cũng hiểu rõ rằng, Đông Phương Tín không hạ thủ ngay lúc đó, cũng không có nghĩa là sẽ không động thủ về sau.
Đến khi lão ta hoàn toàn khống chế được Bình Tây quân, việc y bị phế bỏ cũng chỉ là sớm muộn mà thôi. Y rất biết nhẫn nhịn, từ một tạp binh mà từng bước lăn lộn leo lên đến chức Thiên Tướng, những cay đắng chua xót đã trải qua thật khó mà người thường có thể tưởng tượng nổi. Y nhẫn nhịn vài chục năm mới có được ngày hôm nay, nhưng Đông Phương Tín vẫn từng bước áp chế, khiến y không thể làm gì.
Trong lòng y, Sở Hoan có thể tính là ân nhân.
Sở Hoan diệt trừ Đông Phương Tín, thấu hiểu khốn cảnh của y, quan trọng hơn cả là Sở Hoan dường như hoàn toàn tin tưởng y. Kim Châu là cửa ngõ phía bắc, vậy mà Sở Hoan lại giao toàn bộ binh mã Kim Châu cho y thống soái.
Binh mã lưu thủ tại Kim Châu chưa đến năm ngàn người, chủ yếu là binh lính doanh Cấn mà phụ tử Trương Thúc Nghiêm trước kia để lại. Sau khi Phương Như Thủy cải tổ lại, coi như đã khống chế được đội quân từng khởi binh tạo phản này.
Đương nhiên, y rất rõ hiện giờ thiên hạ đại loạn, nhưng y vẫn chưa thể biết được cuối cùng giang sơn sẽ thuộc về tay ai.
Hẳn có rất nhiều người đang suy nghĩ về vấn đề này, dù sao, trên đời này, kẻ muốn làm Hoàng đế thì nhiều vô kể, nhưng kẻ thực sự dám tranh hùng thiên hạ lại tuyệt đối không có mấy. Đa phần chỉ là đang quan sát tình hình, tích lũy vốn liếng, đợi khi đại thế thiên hạ rõ ràng sẽ tìm đối tượng để đầu nhập, chuẩn bị cho con đường thăng quan tiến chức sau này.
Nếu bàn đến tranh hùng thiên hạ, Phương Như Thủy tuyệt đối không hề có tâm tư ấy. Trong lòng y chỉ muốn tìm một chỗ dựa vững chắc, tận trung hết mình với công việc, mong sao cuối cùng sẽ có một ngày bay cao làm rạng danh tổ tông.
Sở Hoan bình loạn Tây Quan, chỉ trong thời gian ngắn ngủi hơn nửa tháng đã liên tục bình định Hạ Châu và Kim Châu, chừng đó đã đủ thể hiện khả năng quân sự phi phàm của hắn. Hắn lại nhanh chóng và cứng rắn thi hành quân điền lệnh. Trong mắt Phương Như Thủy, hắn đương nhiên vô cùng đáng tin cậy, bởi vậy y vẫn một mực kiên định đi theo Sở Hoan.
Nhưng y thật không ngờ Cam Hầu lại kết thông gia với Chu Lăng Nhạc. Phong vân Tây Bắc đột biến, Phương Như Thủy đã từng cho rằng tuy Chu Lăng Nhạc cường đại nhưng Sở Hoan cũng là một nhân vật lợi hại, cuối cùng còn chưa biết hươu chết về tay ai.
Nhưng Cam Hầu lại trở thành minh hữu của Chu Lăng Nhạc, tình thế đã căn bản thay đổi. Phương Như Thủy gần như đã kết luận rằng nếu xảy ra đại chiến, Sở Hoan ắt sẽ bại trận. Lòng y rối bời như tơ vò.
Đi theo Sở Hoan, chỉ sợ sẽ phải cùng hắn đón lấy vận mệnh bị diệt vong, nhưng làm sao để có thể vứt bỏ hắn mà không làm mất đi sự tin tưởng của hắn? Y xuất thân quân nhân, tuy bề ngoài có vẻ trung thực đôn hậu nhưng thực chất bên trong vẫn rất trọng nghĩa khí. Nhưng trước sự tình hiện tại, liệu có thể tiếp tục giữ vững nghĩa khí hay không?
Giờ đây, y không cần phải lo lắng về Chu Lăng Nhạc nữa, mà kẻ địch đầu tiên chính là Cam Hầu.
Gần như ngày đêm, y đều chăm chú theo dõi động tĩnh tại đại doanh Tây Bắc, và gần đây, quả nhiên bên đó đã có động thái.
Nếu quả thực Cam Hầu liên thủ cùng Chu Lăng Nhạc để đối phó Sở Hoan, thì Kim Châu sẽ chính là mục tiêu đầu tiên mà quân Tây Bắc cần giải quyết. Nếu quả thực mấy vạn quân Tây Bắc thiện chiến đánh tới Kim Châu, thì mình sẽ ra sao đây?
Y xuất thân từ quân Tây Bắc, mà quan binh thuộc hạ doanh Cấn cũng có đến gần một nửa từng là thành viên của quân Tây Bắc. Y rất nghi ngờ, nếu thực sự Cam Hầu dẫn binh hãm thành, liệu những binh mã dưới tay mình có thực sự dốc toàn l��c tác chiến chống lại quân Tây Bắc hay không?
Phương Như Thủy ngày đêm lo lắng, luôn vô cùng khẩn trương. Đến khi nhận được tin quân Tây Bắc đã tiến về hướng Kim Châu, đầu óc y lập tức trống rỗng.
Y thật không ngờ, quân Tây Bắc xuất binh lại quyết đoán đến thế.
Quân Tây Quan đại thắng Giáp Châu, chấn động khắp Tây Bắc. Trong lòng y hiểu rằng Chu Lăng Nhạc thấy quân Tây Quan khí thế lấn át quân Bắc Sơn có lẽ đã không chịu nổi nữa, có thể sẽ xuất binh bất cứ lúc nào. Nhưng y thật không ngờ, Chu Lăng Nhạc còn chưa vượt qua biên giới, Cam Hầu đã xuất binh.
Khi y còn trong quân Tây Bắc, bấy giờ Cam Hầu đã là một trong tám đại thiên tướng của Phong Hàn Tiếu, kiêu dũng thiện chiến, danh tiếng trong quân cũng rất lớn.
Theo như y biết, Cam Hầu là một người rất khiêm tốn, hơn nữa cũng rất biết giữ bình tĩnh. Theo binh pháp, Cam Hầu là tướng lãnh "bất động như núi, xâm lược như lửa".
Hoặc là ngồi yên trong nhà cả ngày không động đậy, nhưng một khi đã ra tay thì sắc bén đến cực điểm.
Ngay khi do thám được động thái này của quân Tây Bắc, Phương Như Thủy vừa phái người ra roi thúc ngựa đưa tin khẩn cấp đến Sóc Tuyền, vừa triệu tập thuộc cấp để bàn đối sách. Thực ra trong nội tâm các tướng đều hiểu rõ, Sở Hoan đã đóng mấy ngàn quân ở Kim Châu, cho dù binh lực ở Hạ Châu có căng thẳng đến đâu, thậm chí có đại chiến với Bắc Sơn, hắn cũng sẽ không điều động một người nào ở Kim Châu.
Lý do rất đơn giản, binh mã Kim Châu hoàn toàn được giữ lại để đối phó với quân Tây Bắc.
Hiển nhiên, hắn đã sớm đề phòng quân Tây Bắc, bằng không, sau khi bình định Kim Châu, hắn đã không để lại bốn năm ngàn binh mã. Tại tất cả châu quận ở Tần Quốc, biên chế quân không thể cao hơn hai ngàn người, mà trong số chín châu phương bắc, Kim Châu là nơi nhỏ nhất, đất đai cằn cỗi nhất, nhân khẩu cũng ít nhất. Nếu thực sự chỉ để duy trì trật tự địa phương thì chỉ cần khoảng một ngàn người là đủ.
Mọi người vẫn luôn cho rằng Cam Hầu là biên quân, sẽ không thể nào tham dự vào náo loạn ở Tây Bắc. Sở Hoan đóng quân ở đây có lẽ cũng chỉ để phòng ngừa vạn nh��t. Trước khi hai nhà Cam Chu kết thân, tất cả mọi người đều cho rằng khả năng Cam Hầu xuất binh là vô cùng nhỏ bé.
Lúc này, trong hội trường, tất cả đều trầm ngâm không nói một lời.
– Chư vị có điều gì muốn nói cứ nói.
Phương Như Thủy vẫn giữ được vẻ mặt bình tĩnh. Y là trái tim của Kim Châu, nếu ngay cả y cũng tỏ ra kinh hoảng thì cuộc bàn bạc này sẽ không thể tiếp tục.
Trầm mặc một lát, một viên phó tướng mới lên tiếng:
– Bẩm Phương Tướng quân, mạt tướng cho rằng, nếu hai bên đối đầu, chúng ta ắt sẽ không có phần thắng. Việc muốn giải quyết uy hiếp từ quân Tây Bắc chỉ là suy nghĩ hão huyền.
– Ngươi nói rất đúng, điều này, ai ngồi đây cũng đều hiểu rõ.
Phương Như Thủy chậm rãi hỏi lại:
– Bổn tướng muốn hỏi, tiếp theo chúng ta nên nghênh địch ra sao?
– Bẩm Tướng quân, chỉ sợ không thể nghênh địch.
Một viên phó tướng khác lại lên tiếng:
– Lựa chọn duy nhất của chúng ta chỉ có thể là ngăn chặn quân Tây Bắc, nhằm tranh thủ thời gian cho Sóc Tuyền.
– Không sai.
Viên phó tướng đã lên ti���ng đầu tiên lại tiếp lời:
– Thắng lợi là chuyện không thể nào. Phía bắc Kim Châu toàn sa mạc mênh mông, binh mã chúng ta vừa ra, quân Tây Bắc sẽ nắm rõ mồn một tung tích. Binh lính của bọn họ lại đông gấp bội chúng ta, cho dù có để lại một phần binh lực tại Nhạn Môn Quan thì số lượng cũng vẫn vượt xa chúng ta. Quyết đấu chính diện tuyệt đối không phải là lựa chọn sáng suốt. Mạt tướng cho rằng chúng ta cần bàn là làm sao để ngăn chặn quân Tây Bắc, khiến cho bọn họ không thể nhanh chóng nắm giữ Kim Châu, nhờ đó Tổng đốc đại nhân có thể tranh thủ thời gian quý giá.
– Ý chư vị là cố thủ Kim Châu?
– Bẩm Phương Tướng quân, xem ra kế sách hiện giờ cũng chỉ có thể là như vậy.
Đột nhiên một người khác lại lên tiếng:
– Lan Dịch thành có hai nơi hiểm yếu: phía bắc là sông Thạch Câu Tử, phía đông có Lang Nha Cốc đạo. Muốn bảo vệ Lan Dịch thành, cần phải tử thủ hai nơi này. Cam Hầu muốn giành được Lan Dịch cũng không phải là chuyện dễ dàng. Kênh kè đá rộng lại sâu, không có đội thuyền thì không thể vượt sông. Còn Lang Nha Cốc đạo lại càng thêm hiểm yếu. Trong tay chúng ta có bốn ngàn binh mã, chỉ cần bố trí một ngàn người tại Lang Nha Cốc đạo, số còn lại bày trận dọc theo sông Thạch Câu Tử, cho dù quân Tây Bắc có người đông thế mạnh đến mấy cũng không có nghĩa lý gì.
Người vừa lên tiếng là Hà Khôi.
Hà Khôi vốn trước kia là phụ tá dưới trướng Hồ Tông Mậu, Thủ tướng Hạ Châu, chỉ chuyên bày mưu tính kế, thân phận không cao. Sau trận chiến Hạ Châu, Hồ Tông Mậu không nghe lời Hà Khôi khuyên can, khinh địch ra khỏi thành mà chuốc lấy thất bại thảm hại. Sau khi thành bị phá, Hà Khôi định nhảy xuống tường thành tự vẫn, lại được Sở Hoan cứu sống và dùng mấy lời tâm huyết để thu phục y.
Sau khi bình định Kim Châu, Sở Hoan giữ lại Phương Như Thủy làm Thủ tướng, lại cho Hà Khôi quản lý chính sự. Tuy lúc ấy không phân quyền cho y đảm nhiệm chức Tri châu Kim Châu, nhưng Tri châu tiền nhiệm của Kim Châu đã bị phụ tử Trương Thúc Nghiêm giết chết, vị trí Tri châu bỏ trống. Bởi vậy, tuy Hà Khôi không có danh phận, nhưng thực quyền đã nằm trọn trong tay, coi như là Tri châu Kim Châu thực thụ.
Hà Khôi, từ một phụ tá bị người khinh thị, nay nhảy vọt lên thành Tri châu thực quyền của Kim Châu, tất cả đều do Sở Hoan ban tặng. Kẻ sĩ có thể chết vì tri kỷ, Sở Hoan đã trọng dụng và tín nhiệm y đến nhường ấy, sao Hà Khôi có thể nề hà chuyện máu chảy đầu rơi mà không báo đáp?
Bản dịch này là công sức độc quyền, chỉ có thể tìm thấy tại truyen.free.