Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1442:

Hai tay Tần Lôi chỉ vào tháp gỗ, vẻ mặt ung dung, đáng tin cậy, ngay cả hơi thở cũng không hề gấp gáp. Các tướng sĩ đang tháo chạy tứ tán thấy tình trạng này đều dừng bước, mắt tròn xoe, mồm há hốc kinh ngạc.

Những tướng sĩ này quanh năm trong quân đội, người dũng mãnh cũng từng thấy nhiều, nhưng chưa bao giờ chứng kiến kẻ hung hãn đến thế. Thân hình Tần Lôi gầy yếu thấp bé, lại có thể chống đỡ tháp gỗ to lớn. Trong mắt mọi người lúc này, thân hình nhỏ bé ấy không còn đáng để chế giễu, mà đã trở thành một nhân vật đáng sợ.

- Tích phụ, làm sao bây giờ?

Tần Lôi nhìn ánh mắt kinh hãi của mọi người, mọi bực bội vừa rồi lập tức tan thành mây khói.

Hai tên binh sĩ trên tháp vẫn ôm chặt lan can gỗ, cái tháp gỗ này vẫn nghiêng. Vị trí của bọn họ, khoảng cách với mặt đất tuy không quá cao nhưng cũng chẳng phải thấp. Nếu nhảy xuống, tuy không đến nỗi mất mạng, nhưng gãy xương là điều khó tránh.

Bùi Tích vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, phân phó:

- Cẩn thận thả bọn họ xuống, đừng làm bọn họ bị thương.

Tần Lôi gật gật đầu, hai tay nắm chặt tháp gỗ, chậm rãi giơ lên, khắp nơi vang lên tiếng kinh hô trầm trồ. Tần Lôi chậm rãi nghiêng tháp gỗ về một bên. Khi tháp gỗ chỉ còn cách mặt đất một khoảng không đáng kể, hai tên binh sĩ sợ xảy ra biến cố, liền vội vàng nhảy xuống. Tần Lôi nhìn thấy người nhảy xuống, kêu lên:

- Tránh ra một chút, tránh đè chết các ngươi!

Hai tên binh sĩ vội vàng tránh né. Tần Lôi thấy hai người tránh né, lúc này mới buông tay. Tháp gỗ "ầm ầm" một tiếng đổ xuống, vỡ tan tành. Tần Lôi phủi tay, đi qua nhặt thương thiết chùy lên. Lại nhìn thấy bó đuốc mình vừa cắm xuống đã tắt, gã nghĩ rằng vẫn cần soi sáng đường cho Tích phụ. Gã nhìn trái nhìn phải, thấy bên cạnh có bó đuốc quân doanh, không nói nhiều lời, liền tiến đến lấy xuống, cầm trong tay, đi tới bên cạnh Bùi Tích.

Quân sĩ Tây Bắc lúc này vẫn chưa hoàn hồn, đều kinh hãi thần lực của Tần Lôi. Có người trong lòng đã nghĩ, chẳng trách thành Hạ Châu này lại khó công phá đến vậy, bởi nơi đây lại ẩn chứa một nhân vật lợi hại nhường này, không khỏi nảy sinh lòng khâm phục, nhất thời quên mất hai người trước mắt chính là kẻ địch.

Có một vị tướng lĩnh khôi phục lại tinh thần, lạnh lùng quát:

- Thật lớn mật, lại dám tới chỗ này lộng hành, người đâu, bắt bọn chúng lại!

Chúng binh sĩ lúc này mới hoàn hồn trở lại. Tần Lôi coi thường đại doanh Tây Bắc, dám đánh đổ tháp gỗ, thật sự là to gan lớn mật.

Là quân nhân, ai mà chẳng cần thể diện. Đối phương chỉ có vẻn vẹn hai người, lại dám hung hăng càn quấy ngay giữa doanh trại Tây Bắc như vậy, trong nhất thời đều có chút phẫn nộ. Có binh sĩ đã cầm thương nhắm ngay hai người. Mặc dù ai nấy đều biết Tần Lôi có thần lực trời sinh, nhưng nghĩ đến đây là quân doanh Tây Bắc, người đông thế mạnh, muốn bắt hai người này thì dễ như trở bàn tay.

Đúng lúc này, nghe được một tiếng quát lớn:

- Dừng tay!

Mọi người nhìn qua, chỉ thấy một vị tướng lĩnh đang bước nhanh tới. Nhìn thấy người nọ, các binh sĩ lập tức lùi lại. Vị tướng lĩnh này đi lên phía trước, chắp tay chào Bùi Tích:

- Các hạ là Bùi Tích?

- Đúng vậy!

- Tướng quân đang chờ ở lều lớn!

Vị tướng lĩnh đó chắp tay nói:

- Xin mời đi theo ta!

Bùi Tích chỉnh lại y phục, dưới sự chú ý của mọi người, dẫn Tần Lôi, đi theo vị tướng lĩnh này đến đại quân doanh. Đi vào trong doanh trướng, chỉ thấy Cam Hầu đang ngồi ở trung tâm, bên cạnh là hơn mười tướng lĩnh.

Bùi Tích vẻ mặt không đổi, chậm rãi tiến lên. Tần Lôi vẫn cầm ngọn thương. Mặc dù trong trướng đèn đuốc đã sáng trưng, nhưng không có lệnh của Bùi Tích, Tần Lôi vẫn cầm bó đuốc, ánh mắt nhìn chung quanh một lượt, không nhìn mặt người, mà chỉ chăm chú nhìn áo giáp của những người đó.

Các tướng lĩnh đứng ra hai bên, áo giáp lạnh lẽo, đeo đao sắc bén, cả một hàng đều mang thần sắc lạnh lùng, nhìn hai người Bùi Tích.

Bùi Tích tiến lên, đứng giữa trướng:

- Bùi Tích Hạ Châu, bái kiến Cam Tướng quân!

Cam Hầu quan sát Bùi Tích vài lượt, cười lạnh nói:

- Bùi Tích? Tên ngươi bổn tướng đã nghe qua. Nghe nói Sở Hoan ở Tây Quan tái lập Cấm Vệ quân, có một thủ hạ đắc lực, chuyên quản lý các sự vụ của Cấm Vệ quân, người đó tên là Bùi Tích, không biết có phải là ngươi hay không?

- Vâng!

Cam Hầu ngồi dựa vào ghế, nói thẳng:

- Bùi Tích, ngươi đã biết đây là nơi nào không?

- Nếu đã đến, tất nhiên đã biết.

Bùi Tích bình tĩnh ung dung, giọng bình thản:

- Đây chắc chắn là quân doanh của Tây Bắc!

- Nếu ngươi biết, còn có gan tới đây, bổn tướng thực sự khâm phục dũng khí của ngươi.

Cam Hầu cười lạnh nói:

- Vậy ngươi hẳn cũng biết, chỉ cần bổn tướng ra lệnh một tiếng, là có thể lấy đầu của ngươi?

Tần Lôi ở phía sau nghe được, lập tức hét lên:

- Ngươi dám động đến một sợi lông tơ của Tích phụ, ta chặt hết đầu các ngươi xuống, treo trên tường thành!

Lời vừa thốt ra, chúng tướng ở đây liền giật mình, lập tức tất cả đều hiện rõ vẻ tức giận. Không ít người đã siết chặt chuôi đao, có người lạnh lùng quát:

- Thật lớn mật, dám cuồng ngôn ở đây, giết chết tên tiểu tử thối này trước!

Keng!

Đã có tướng quân rút đao ra, dưới ánh đèn dầu, lưỡi đao lóe lên hàn quang lạnh lẽo.

Tần Lôi không hề để tâm, lớn tiếng nói:

- Các ngươi muốn cùng đánh với ta?

- Lôi nhi câm miệng!

Bùi Tích trầm giọng nói:

- Nói thêm câu nữa, lập tức đuổi ngươi đi ra.

Tần Lôi nếu là Tôn Ngộ Không, Bùi Tích giống như là Phật Tổ Như Lai. Bùi Tích chỉ cần nói một lời, Tần Lôi lập tức không dám hó hé thêm.

Cam Hầu quan sát Tần Lôi, cười nói:

- Quả nhiên là có dũng khí.

Ánh mắt chuyển sang Bùi Tích, nói:

- Các hạ không thủ thành, vì sao phải tới đây? Chẳng lẽ là muốn xin hàng?

Bùi Tích không trả lời mà hỏi lại:

- Tướng quân chuẩn bị để bao nhiêu người chết?

Cam Hầu giật mình, nhíu mày, trầm giọng nói:

- Lời này của ngươi là có ý gì?

- Cam Tướng quân, ta biết dũng sĩ Tây Bắc dưới tay ngài, đều là những tướng sĩ dũng mãnh, kinh nghiệm sa trường phong phú. Nghe nói Cam Tướng quân thương lính như con ruột, coi tướng sĩ Tây Bắc như anh em một nhà. Trong mấy trận chiến vừa qua giữa ta và ngài, quân ngươi đã có không ít huynh đệ tử trận, trong lòng Cam Tướng quân ắt hẳn vô cùng đau xót.

Thanh âm Bùi Tích ôn hòa, không giận mà uy:

- Ta chỉ muốn hỏi tướng quân, ngài cho rằng, nếu quả thật muốn đánh hạ thành Hạ Châu, tướng quân còn phải chuẩn bị để bao nhiêu huynh đệ nữa phải bỏ mạng?

Không đợi Cam Hầu lên tiếng, một vị tướng lĩnh bên cạnh đã lạnh lùng nói:

- Cho dù chết bao nhiêu người, thành Hạ Châu đều sẽ bị chúng ta công phá. Đến lúc đó, nhất định sẽ thẳng tay đồ sát cả thành Hạ Châu, không chừa một con chó, một con gà!

- Ồ?

Bùi Tích cười nhạt:

- Cam Tướng quân, lời của vị tướng quân này không biết có phải là ý của ngài không? Nếu quả thật thay lời ngài, như vậy ta không có gì để nói thêm nữa.

Cam Hầu liếc thuộc hạ, mới nói:

- Nếu như lời gã nói không phải ý của bổn tướng, ngươi còn muốn nói gì?

- Mấy ngày này qua những trận chiến ác liệt này, trong lòng ngài hẳn đã rõ, quân Tây Bắc của ngài tuy kiêu dũng thiện chiến, nhưng tướng sĩ trong thành Hạ Châu cũng không hề sợ chết.

Bùi Tích liếc vị thuộc hạ kia:

- Vị tướng quân này lời nói hùng hổ, nói muốn thẳng tay chém giết thành Hạ Châu. Lời này ta tin tưởng, ta cũng biết, nếu như tướng quân thật sự dốc toàn lực, có lẽ thật sự có thể làm được điều này. Nhưng có lẽ ngài không thừa nhận cũng chẳng được, khi thẳng tay chém giết thành Hạ Châu, mấy vạn tướng sĩ Tây Bắc dưới trướng ngài có thể sống sót rời khỏi thành hay không, e rằng rất khó nói!

- Ngươi đang uy hiếp bổn tướng?

- Không phải là uy hiếp, mà là nói thẳng sự thật.

Bùi Tích chậm rãi nói:

- Nếu như tướng quân không tin, ngài cứ việc thử một lần. Đến lúc đó, thành Hạ Châu máu chảy thành sông, trở thành một tòa thành chết chóc thực sự. Ngài từ trong vũng máu đứng dậy, phóng tầm mắt nhìn tới, ngoài tướng sĩ thủ thành của ta, còn có vô số dũng sĩ dưới trướng của chính ngài!

Chúng thuộc hạ đều nhíu mày.

Kỳ thật trong lòng mọi người đều biết, mấy ngày nay đánh trận, quân phòng thủ trong thành có thể nói là cứng rắn dị thường. Chưa nói đến việc khi nào mới có thể công phá được thành trì, ngay cả khi thật sự đánh hạ được, cái giá phải trả chắc chắn sẽ không nhỏ.

Thanh âm Bùi Tích tuy không lớn, ngữ khí bình thản, nhưng mỗi một chữ của y đều vang vọng trong tai mọi người, khiến ai nấy đều cảm thấy mỗi lời y nói ra đều có lý lẽ.

Cam Hầu xoa cằm, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Bùi Tích:

- Ngươi nói những lời này, rốt cuộc là ý gì?

- Cam Tướng qu��n, quân Tây Bắc các ngài cùng quân Thiên Sơn dốc toàn lực tấn công mạnh vào thành Hạ Châu, mục đích cuối cùng, chẳng qua cũng chỉ là muốn công phá thành Hạ Châu mà thôi.

Bùi Tích nói tiếp:

- Đã như vậy, ta có một chủ ý, có thể khiến cho các ngài không cần tốn nhiều công sức mà vẫn nắm giữ được thành Hạ Châu, lại có thể hạn chế số người thương vong đến mức thấp nhất...!

Mọi người nhất thời đều kinh ngạc, Cam Hầu ngẩn người một lát, hỏi:

- Bùi Tích, ngươi hôm nay đến đây, chẳng lẽ là muốn gia nhập vào bổn tướng, hiến kế phá thành cho bổn tướng?

- Việc ăn cây táo, rào cây sung, Bùi mỗ ta không làm được việc đó.

Bùi Tích mỉm cười, lắc đầu nói:

- Nếu tướng quân cho rằng Bùi mỗ là đến đây bán đứng quân phòng thủ trong thành, thì e rằng ngài đã hiểu lầm rồi.

- Vậy ngươi có ý gì?

- Tướng quân, chúng ta không cần vòng vo tam quốc. Chúng ta có thể giao thành Hạ Châu cho ngài, nhưng ngài phải cam đoan một điều.

Bùi Tích nghiêm mặt nói:

- Phải cam đoan không để quân dân trong thành phải chịu tổn hại!

Hai hàng lông mày Cam Hầu khẽ nhướn lên, cười nói:

- Nói như vậy, ngươi chính là đến đây xin hàng?

- Bùi mỗ muốn ngài cam đoan, đợi sau khi quân thủ thành rút lui, các ngài tiến vào thành Hạ Châu, không được làm hại bất kỳ người dân nào trong thành.

Thần sắc Bùi Tích nghiêm túc:

- Không chỉ quân Tây Bắc của ngài, mà ngay cả quân Thiên Sơn của Chu Lăng Nhạc cũng không được phép làm hại người dân trong thành...!

- Đợi một chút...!

Cam Hầu cau mày nói:

- Ngươi nói cái gì? Đợi quân giữ thành rút lui? Lời này ta nghe không hiểu. Như lời ngươi nói sau khi quân các ngươi rời thành, là có ý gì? Chẳng lẽ là sau khi đầu hàng?

- Quân giữ thành hoàn toàn có thể cùng các ngài huyết chiến đến cùng, vì sao phải đầu hàng?

Bùi Tích chậm rãi nói:

- Có thể hiến thành, nhưng quân giữ thành không đầu hàng...!

Chúng tướng nhìn nhau, trong lúc nhất thời đều không hiểu lời Bùi Tích nói có ý gì.

Cam Hầu hơi nghiêng người về phía trước, có chút hoang mang, hỏi:

- Bùi Tích, ý của ngươi không lẽ là, đợi đội quân của các ngươi rời thành Hạ Châu, sau đó quân ta tiến vào trong thành, tiếp quản đại cục chứ?

- Chính là ý này!

Bùi Tích chống cây thương:

- Tướng quân phải cam đoan gần hai vạn quân phòng thủ, có thể bình an vô sự rời khỏi thành Hạ Châu, sau đó tướng quân có thể dẫn quân tiến vào thành.

Cam Hầu lập tức cười lớn ha hả, vuốt chòm râu nói:

- Bùi Tích, ngươi đang nói đùa với bổn tướng sao? Cho hai vạn đại quân của các ngươi rời đi, sau đó chúng ta chiếm lấy một tòa thành trống rỗng, để mặc các ngươi rời đi. Hai vạn binh mã này, có thể nói là quân chủ lực của Tây Quan. Như vậy, cho các ngươi rời đi cùng Sở Hoan tụ hợp, rồi quay lại đối đầu với bọn ta sao?

- Tướng quân cảm thấy Bùi mỗ đang nói đùa?

Bùi Tích thở dài:

- Chỉ là lời nói đùa này ta thấy chẳng buồn cười chút nào, hơn nữa Bùi mỗ ta cũng không có ý nói đùa.

Tiếng cười Cam Hầu tắt dần, lắc đầu nói:

- Chiếm lấy một tòa thành trống, lại cho quân chủ lực Tây Quan bình an rời đi, tuyệt đối không thể nào!

- Đã như vậy...!

Mặt Bùi Tích không chút biểu cảm:

- Như vậy chi bằng tướng quân cứ đến công thành vậy. Không giấu tướng quân, các ngài muốn vây thành bức bách thành Hạ Châu khuất phục, e rằng điều này khó mà thực hiện được. Lương thảo trong thành của ta tuy không nhiều, nhưng ăn uống tiết kiệm, chịu đựng thêm ba bốn tháng vẫn không thành vấn đề. Nếu như bên này các ngài, lương thảo của quân Tây Bắc e rằng cũng đã thiếu hụt nghiêm trọng. Các ngài có thể dựa vào lương thảo trợ giúp của Chu Lăng Nhạc. Ta cũng biết lương thảo của Chu Lăng Nhạc rất dồi dào, nhưng mười vạn đại quân các ngài, mỗi ngày tiêu hao bao nhiêu lương thực, trong lòng các ngài tự biết rõ nhất. Cho dù Chu Lăng Nhạc thật sự có thể từ trên núi liên tục cung ứng lương thảo, cũng không biết y có thể cung cấp được bao lâu? Mặc dù các ngài là liên quân, nhưng quân Tây Bắc dù sao cũng khác quân Thiên Sơn, ta không tin Chu Lăng Nhạc thật sự sẽ mãi mãi cung ứng lương thực cho các ngài. Còn như Sở Đốc, nếu như các ngài cứ mãi giằng co ở đây, Sở Đốc cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn, ngài ấy nhất định sẽ nghĩ biện pháp tập hợp đại quân. Nếu như ngày nào đó Sở Đốc dẫn đại quân đến giúp, các ngài cũng đừng thấy kỳ lạ... Nếu muốn công thành, hai vạn quân phòng thủ thành, sẵn sàng nghênh chiến!

Y cười nhạt một tiếng, xoay người nói:

- Lôi nhi, chúng ta đi!

- Khoan đã!

Bùi Tích chưa đi được hai bước, Cam Hầu đã kêu lên.

Bùi Tích cũng không quay đầu lại, chỉ hỏi:

- Lúc này, tướng quân là muốn kéo chúng ta ra ngoài chém đầu, hay là muốn giam chúng ta lại?

Mọi quyền sở hữu bản dịch này đều thuộc về truyen.free, kính mong quý vị đọc giả tôn trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free