Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1444:

Chu Lăng Nhạc đã cùng Cam Hầu định ra kế sách. Y chuẩn bị đợi quân trấn thủ Hạ Châu lui tới Mã trường Thanh Nguyên sẽ đồng loạt tiến lên, tiêu diệt toàn bộ. Cho nên vừa sáng sớm ngày hôm sau, y đã hạ lệnh điều động mấy ngàn binh mã ở bên ngoài phía Đông thành rút lui, cốt để quân trấn thủ trong thành thấy rằng y đã thực hiện hiệp nghị, nhường đường cho họ rời thành.

Tin quân địch phía đông rút lui rất nhanh đã được bẩm báo với Hàn Anh. Hàn Anh có chút kinh ngạc. Kỳ thực, cho đến tận lúc đó, y vẫn không rõ đêm trước Bùi Tích đã đến doanh trại quân địch làm gì.

Phải đến quá nửa đêm Bùi Tích mới trở về thành. Hàn Anh tự mình ra nghênh đón, nhưng Bùi Tích không nói thêm một lời nào. Trên mặt Bùi Tích có vẻ hơi mệt mỏi, y chỉ nói cần nghỉ ngơi một lúc, những việc khác để sau hãy bàn. Thế nhưng y đã hạ lệnh cho Hàn Anh chỉnh đốn quân sĩ, chuẩn bị sẵn sàng cho việc rời thành Hạ Châu. Chỉ có điều, Hàn Anh và các tướng sĩ nhìn cục diện thành Hạ Châu đang bị vây chặt, Chu Lăng Nhạc tuy chưa thể công phá được thành, nhưng dù sao, Hàn Anh vẫn phải thừa nhận quân địch đang chiếm ưu thế. Dẫu chúng chưa thể tiến vào ngay, nhưng cứ đà này, sớm muộn gì thành cũng sẽ thất thủ. Y khó lòng tin được quân địch có thể để ngỏ thành cho quân trấn thủ rời đi.

Hơn nữa, dù cho Chu Lăng Nhạc có mở đường cho quân chạy thì Hàn Anh cũng đâu dám dễ dàng xuất quân chạy thoát như vậy. Cả thiên hạ đều biết binh đoàn kỵ binh của Chu Lăng Nhạc đã vang danh khắp vùng Tây Bắc. Cả vạn Hắc Phong kỵ đang án ngữ ngoài thành. Nếu để một đường sống cho y dẫn quân ra ngoài, rất có thể sẽ bị chúng tấn công bất cứ lúc nào. Đến lúc đó, hậu quả thật khó lường.

Thành Hạ Châu là thành trên bình nguyên, nằm ở khu vực đồng bằng rộng lớn. Bốn phía của nó đều không có địa hình hiểm trở, một khi xuất thành sẽ tiến thẳng vào vùng đất trống trải mênh mông. Trong thành thì còn có thể dựa vào tường thành để liều mình chống trả đối phương, một khi xuất thành, Hắc Phong kỵ sẽ ập đến. Dù quân Tây Quan có dũng mãnh đến đâu cũng khó mà đối đầu với đội Hắc Phong kỵ binh khí thế như thủy triều dâng, lũ cuốn kia.

Hàn Anh theo Dư Bất Khuất đến Tây Bắc với mục đích chống lại quân Tây Lương. Y đã nhiều lần giao đấu với người Tây Lương, đã nắm rõ uy lực của thiết kỵ Tây Lương trên vùng đồng bằng rộng lớn.

Y không hiểu vì sao Bùi Tích lại chuẩn bị cho mọi người rút lui. Sau khi bị vây thành, Hàn Anh và rất nhiều tướng sĩ đã hạ quyết tâm tử thủ cùng thành. Y chưa hề nghĩ đến việc sống sót rời khỏi thành. Nhưng Bùi Tích ra mệnh lệnh này khiến Hàn Anh vô cùng bực bội. Y thầm nghĩ Bùi tiên sinh này không biết đã nghĩ ra mưu kế cao siêu gì mà có thể mở đường thoát thân, liệu ai có thể tránh được đòn tấn công của Thiết kỵ Thiên Sơn kia?

Trời vừa sáng, quân địch phía đông thành đã giải tán, rõ ràng là nhường ra một lối đi. Hơn nữa, quân địch ở ba mặt còn lại cũng không hề có động tĩnh gì. Tất cả vẫn giữ nguyên vị trí. Hàn Anh ngầm cảm thấy sự thay đổi này nhất định có liên quan đến việc Bùi Tích ra khỏi thành tối qua.

Khi Bùi Tích thức dậy thì mặt trời đã lên cao. Y vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy cả đám tướng tá, bao gồm Hàn Anh, đang đứng chờ ở ngoài cửa. Cả đám tướng tá đang xì xào bàn tán với nhau, thấy Bùi Tích ra liền im bặt. Bùi Tích liếc sang một cái, rồi cười hỏi:

- Mọi người đều dậy sớm thế này à?

Hàn Anh ngẩng lên nhìn trời. Hôm nay thời tiết tốt, ánh nắng chan hòa. Hàn Anh không nói nhiều, nhưng thái độ y đã ngầm cho thấy rằng lúc này đã không còn sớm sủa gì nữa.

- Bùi tiên sinh, ngài cho chúng tôi chuẩn bị rút quân, không rõ nên bắt đầu từ đâu?

Hứa Thiệu bước lên trước hai bước, cung kính hỏi, y tiếp lời:

- Hẳn là tiên sinh đã chuẩn bị cho chúng ta rút chạy?

Hạ Châu trong lúc nguy cấp, Sở Hoan đã phái Bùi Tích đến đây để nắm giữ quân vụ tuyến phía Tây. Đoàn quân cấm vệ do Bùi Tích mới huấn luyện không lâu cũng được y mang theo. Trong đám quân đó có cả doanh trại Phong Tự Doanh của Hứa Thiệu. Đội Phong Tự Doanh này là một đội kỵ binh chuyên nghiệp. Ngoại trừ đội quân hơn tám trăm người này ra, Sở Hoan khó khăn lắm mới gom góp được thêm một ít chiến mã. Tổng cộng cũng chưa đến hai ngàn chiến mã. Mà toàn bộ đội quân trấn giữ Hạ Châu lần này, vỏn vẹn chỉ có gần hai ngàn quân của Hứa Thiệu.

Sở Hoan đã có được hơn ba ngàn chiến mã từ việc trao đổi muối lấy ngựa với quân Tây Lương. Nhưng vì việc quân khẩn cấp nên chưa kịp đưa đến cho Hứa Thiệu.

Bùi Tích mặt vẫn thản nhiên như không có chuyện gì, hỏi lại:

- Phía Đông thành còn có quân địch không?

Cả đám tướng nhìn nhau. Mãi một lúc sau, Hàn Anh mới đáp lời:

- Vừa sáng sớm, quân phía Đông đã rút quân. Tiên sinh, chúng tôi không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Tiên sinh đêm qua sang phía trại địch hẳn là vì việc này chăng?

- Chúng rút lui là điều tốt. Các ngươi nghe đây, giờ Dậu tối nay, chúng ta rút khỏi thành Hạ Châu.

Bùi Tích trả lời.

Lời vừa nói ra, cả đám tướng tá đều kinh ngạc, ngỡ ngàng.

Sau giây lát im lặng, Hàn Anh không nhịn được hỏi:

- Tiên sinh, không phải quân địch ở phía Đông thành rút chạy mà là chúng mở đường cho chúng ta phải không?

- Đúng vậy, tối nay chúng ta rút lui qua cửa Đông.

Bùi Tích cười nói.

- Tiên sinh, chúng ta rút lui thì Hạ Châu này giao nộp cho chúng sao?

Hứa Thiệu nhíu mày hỏi, y tiếp lời:

- Chúng ta đã đánh nhiều ngày, đổ bao nhiêu xương máu, chẳng lẽ lại giao thành trắng cho chúng sao?

- Những ngày vừa qua chúng ta đã chém giết, đổ máu, đã hoàn thành nhiệm vụ của mình. Cuộc chiến ở thành Hạ Châu, ắt không thể thiếu. Thế nhưng, giờ cũng là lúc nên rút quân. Theo tình hình Hạ Châu bây giờ, dù chúng ta có cố sống cố chết giữ thành, cũng chẳng giữ nổi nữa rồi.

Bùi Tích giọng trở nên hết sức nghiêm túc.

- Tiên sinh, tôi vẫn không hiểu. Khoan hãy nói đến việc tòa thành này có rơi vào tay chúng không. Chỉ nói tới việc chúng ta nếu rút lui lúc này, liệu tiên sinh nói là Chu Lăng Nhạc có thực sự đồng ý mở đường phía Đông cho chúng ta rút quân không?

Bùi Tích lắc đầu nói:

- Hôm qua ta đã đi tìm Cam Hầu. Ta và Cam Hầu đã có cuộc nói chuyện.

Y ngừng lại một lát rồi nói tiếp:

- Việc quân địch phía Đông thành rút lui đã cho thấy Cam Hầu đã tìm đến Chu Lăng Nhạc. Chúng chấp nhận yêu cầu của ta.

- Tiên sinh, ngài thần cơ diệu toán. Nhưng lúc này e rằng ngài đã mắc bẫy rồi.

Hàn Anh do dự một lát rồi tiếp lời:

- Chu Lăng Nhạc vô cùng thâm hiểm xảo quyệt. Y sao có thể dễ dàng để chúng ta rời đi như vậy? Y không chiếm được Hạ Châu, liền đồng ý thả chúng ta ra, sau khi xuất thành, chúng ắt sẽ tìm cơ hội công kích chúng ta.

Các chư tướng đều nhao nhao gật đầu đồng tình. Trong suy nghĩ của họ, cứ giữ vững thành thì vẫn còn một tia hy vọng mong manh. Nhưng chỉ cần xuất thành thì sinh mệnh sẽ hoàn toàn nằm trong tay Chu Lăng Nhạc.

Bùi Tích cười nói:

- Hàn tướng quân, ngươi nói cũng không sai. Một khi ra khỏi thành, bị Thiên Sơn Kỵ binh tập kích nơi hoang dã thì e rằng hậu quả khó mà lường trước được.

- Đã như vậy thì sao tiên sinh còn tính rút lui?

- Ta và Cam Hầu đã có hiệp nghị, chúng ta có thể giao lại Hạ Châu cho chúng. Nhưng, chúng phải đáp ứng hai điều kiện của ta.

Bùi Tích chậm rãi nói:

- Thứ nhất, sau khi vào thành, chúng không được làm khó dễ dân chúng. Thứ hai, trong vòng ba ngày bắt đầu từ khi chúng ta xuất thành, chúng không được khởi xướng tấn công chúng ta.

- Tiên sinh, lời đảm bảo của chúng, tiên sinh cũng tin sao?

Hàn Anh cười khổ sở, lắc đầu liên tục. Y thầm nghĩ Bùi Tích là người khôn khéo, tinh tường mà sao lúc này lại trở nên hồ đồ đến vậy.

- Binh bất yếm trá. Nếu như y nói lời mà không giữ lời thì ta tính sao?

- Cam Hầu xưa nay là người trọng tín nghĩa. Ta tin Cam Hầu. Hơn thế, lần này phải đánh cược một phen.

Bùi Tích thần sắc trở nên nghiêm nghị. Y tiếp:

- Chúng ta có ba ngày thời gian, nhất thiết phải nắm chắc từng giây từng phút quý giá. Nhanh chóng tiến thẳng về phía Đông.

Cả đám tướng nhìn nhau, Hứa Thiệu thở dài một hơi, hỏi lại:

- Tiên sinh muốn đánh cược với danh dự của Cam Hầu?

- Đúng vậy!

- Nếu như Cam Hầu cũng là người thất tín, vậy chúng ta há chẳng phải là đưa thân vào miệng cọp sao?

Hứa Thiệu nói:

- Tiên sinh, theo ý mạt tướng, hay là chúng ta cứ giữ vững Hạ Châu, cùng tử chiến với chúng.

Giọng Bùi Tích trầm xuống, y hỏi:

- Sở Đốc đã có lệnh, việc quân ở Hạ Châu do ta toàn quyền quản lý. Việc rút quân vào giờ Dậu tối nay là quân lệnh của ta. Nếu ai không theo, coi như trái quân lệnh, sẽ chiếu theo quân pháp xử lý.

Chúng tướng nghe vậy chẳng biết làm gì hơn. Hàn Anh chỉ có thể siết chặt nắm đấm, trầm giọng nói:

- Nếu tiên sinh đã ra quyết định, chúng ta chỉ đành tuân theo....!

Rồi y trầm giọng nói:

- Toàn quân chuẩn bị, giờ Dậu tối nay xuất phát qua cửa Đông, phá vòng vây....!

Hứa Thiệu ngược lại, vẫn có chút bướng bỉnh. Đây là việc trọng đại. Y lại tiếp lời:

- Tiên sinh cứ chặt đầu mạt tướng, nhưng có một lời mạt tướng vẫn muốn nói. Dù cho chúng có ban cho ta ba ngày thời gian, có tuân thủ hiệp định đi chăng nữa, thì trong ba ngày đó, chúng ta căn bản cũng không thể đến được Sóc Tuyền. Thế sau ba ngày thì sao? Đợi đến khi hết thời gian giao ước, chúng muốn tấn công thì cũng chưa muộn.

- Ngươi muốn nói gì?

Bùi Tích quay sang nhìn Hứa Thiệu.

Hứa Thiệu cắn răng, nói:

- Mạt tướng cho rằng, mệnh lệnh này của tiên sinh là đem gần hai ngàn sinh mạng huynh đệ ra làm trò đùa. Mạt tướng,.... mạt tướng mặc dù không dám kháng lệnh, nhưng xin tiên sinh suy nghĩ kỹ lại. Một khi đã ra quyết định, tối nay rời khỏi thành rồi, hối hận cũng chẳng kịp nữa.

- Hả?

Bùi Tích vuốt râu, mỉm cười đáp:

- Nói như vậy thì Hứa Thống lĩnh cảm thấy ta không quan tâm đến sống chết của quân sĩ sao?

Hàn Anh vội hỏi:

- Tiên sinh đã hiểu lầm rồi, Hứa Thống lĩnh không có ý này, chỉ là... chỉ là không thể tin tưởng Chu Lăng Nhạc mà thôi. Tiên sinh... tiên sinh vẫn nên suy nghĩ lại....!

Bùi Tích thở dài, nói:

- Ta vốn không muốn nói ngay cho các ngươi biết lúc này. Nhưng các ngươi đã nói vậy thì ta sẽ cho các ngươi biết tình hình thực tế ngay bây giờ. Các ngươi có biết Sở Đốc giờ ở đâu không?

Cả đám tướng giật mình, đồng loạt lắc đầu.

Sau khi chiến sự ở Hạ Châu bắt đầu, Chu Lăng Nhạc công thành tứ phía, bao vây Hạ Châu. Tin tức cố nhiên không thể ra vào thành.

- Thế để ta nói cho các ngươi, Sở Đốc hiện tại đã xuất quân ngay tại Mã trường Thanh Nguyên, để tiếp ứng cho chúng ta.

Bùi Tích chậm rãi nói:

- Ta chưa từng nghĩ đến việc quyết chiến với Chu Lăng Nhạc ở Sóc Tuyền. Nơi quyết chiến chính là Mã trường Thanh Nguyên. Trong ba ngày, chúng ta phải tới được đó để hợp binh cùng Sở Đốc. Đến lúc đó, chúng ta sẽ cùng phân định thắng thua với bọn Chu Lăng Nhạc.

Cả đám tướng lĩnh nghe vậy giật mình kinh hãi, nhưng họ cũng ngay lập t���c lộ rõ vẻ phấn chấn, nói:

- Tiên sinh, Sở Đốc đã có chuẩn bị sẵn sàng ở Mã trường Thanh Nguyên, đợi hợp binh với chúng ta để quyết đấu một trận cuối với Chu Lăng Nhạc sao?

- Không sai.

Bùi Tích chậm rãi tiếp lời.

- Cho nên ta nói rồi. Cho dù chết, cũng không phải chết ở nơi đây. Nếu thật sự muốn chết nơi sa trường, thì hãy đem nhiệt huyết của các ngươi tới Thanh Nguyên.

- Tiên sinh đã muốn đánh một ván cược lớn, vậy chúng ta sẽ cùng tiên sinh tham gia canh bạc này.

Hàn Anh đứng thẳng dậy, y trầm giọng nói:

- Chúng tướng nghe lệnh, gấp rút chuẩn bị, giờ Dậu tối nay, rút quân đúng giờ!

Các tướng lĩnh đứng nghiêm, chắp tay, đồng thanh nói:

- Xin tuân lệnh!

Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free