(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1453:
Trong thành, chiến trận diễn ra khốc liệt. Kỵ binh Bắc Sơn lớp trước ngã xuống, lớp sau vẫn dũng mãnh tiến lên. Họ xông vào các dãy nhà hai bên đường. Dù bị chống trả quyết liệt, nhưng vẫn có không ít kỵ binh đột nhập được vào trong. Bên trong những căn nhà tối tăm, hai phe lập tức giao tranh cận chiến.
Kỵ binh bên ngoài thành mới là những kẻ lâm vào cảnh khốn khó nhất.
Khi vừa vọt qua cửa thành, cứ ngỡ đã thoát khỏi Quỷ Môn Quan, ý chí chiến đấu của bọn họ liền sa sút trầm trọng. Thế nhưng, vừa ra khỏi thành, nhìn thấy bộ binh Tây Quan từng bước ép sát, lòng chúng càng kinh hãi vạn phần.
Giữa đội hình bộ binh Tây Quan, một người khoác khôi giáp, thân hình thon dài nhưng rắn chắc dị thường, vững vàng ngự trên lưng ngựa. Thần sắc hắn lạnh lùng, đôi mắt sắc bén tựa chim ưng.
Tay hắn cầm chiến đao, khóe miệng còn vương nét trào phúng.
Gió to mới tỏ cây nào cứng, trời lạnh mới hay kẻ đứng vững đến cùng. Chỉ bằng phong thái bình thản, ung dung sừng sững giữa gió, đó đã là khí độ của bậc đại tướng.
Cửa thành bị vô số binh sĩ chen lấn xô đẩy mà hư hại hoàn toàn. Dù thỉnh thoảng có kỵ binh gắng sức xông lên phía trước, nhưng kết cục đều vô cùng thê thảm. Vòng vây dần thu hẹp, không gian để kỵ binh phát huy thế mạnh cũng bị co cụm lại hoàn toàn.
Vị chiến tướng trên ngựa, mặt vẫn lạnh lùng, thấy số kỵ binh xông lên đã thưa thớt, liền trầm giọng nói:
– Hạ thấp, cung tiễn thủ, bắn!
Mệnh lệnh vừa ban, lính cầm khiên lập tức hạ thấp thân mình, trường thương binh phía sau cũng khom người xuống. Kế đó, cung tiễn thủ đã sớm giương cung lắp tên chờ sẵn. Hơn trăm binh sĩ trong trận địa hình quạt đồng loạt bắn tên ra ngoài. Hàng loạt mũi tên bay vút trên không, đầu tên sắc bén như đao, lực bắn mạnh mẽ tựa trọng chùy giáng xuống sóng nước.
Trong tiếng kêu gào thảm thiết, đám kỵ binh đang chen chúc nơi cửa thành lũ lượt ngã rạp.
– Các huynh đệ, xông ra ngoài, liều chết với bọn chúng!
Thấy đồng bạn nối tiếp nhau ngã ngựa, đám kỵ binh Bắc Sơn phía sau vừa sợ vừa giận dữ. Bọn họ đông đảo, hơn nữa đều là kỵ binh, vậy mà lại bị một đám bộ binh bức tử ngay tại cửa thành. Dù thế nào, cũng không thể chấp nhận kết quả tủi nhục này.
Đám kỵ binh tất nhiên cũng hiểu rằng, lúc này, dù không muốn liều mạng cũng chẳng còn lựa chọn nào khác. Giữa tiếng hò hét, kỵ binh vung đao đỡ tên, vội vã kết thành trận thế hình bán nguyệt, ào ạt xông tới trận địa hình quạt của đội bộ binh kia.
Tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng người hò hét không ngừng vang vọng bên tai. Cả một vùng đao quang kiếm ảnh, sát khí ngút trời.
Chiến tướng Tây Quan thấy kỵ binh Bắc Sơn quyết liều chết phản kích, liền cao giọng quát lớn:
– Xông lên!
Mệnh lệnh của hắn ngắn gọn, dứt khoát, vừa truyền xuống, quân trận hình quạt liền nhanh chóng tiến lên, giao chiến giáp lá cà với kỵ binh. Lính cầm khiên đi đầu liều mạng dùng khiên kết thành bức tường vững chắc, trường thương binh phía sau không chút lưu tình đâm thẳng về phía trước.
Quân Tây Quan ngoài thành giữ vững trật tự nghiêm chỉnh. Ban đầu, họ dùng cung tiễn thủ để ngăn cản đối phương, sau đó nhanh chóng tiếp cận, dùng khiên bảo vệ hàng đầu, rồi dùng trường thương binh công kích người và ngựa địch. Lính cầm khiên, cung tiễn thủ, trường thương binh phối hợp ăn ý đến mức khó tin, cũng nhờ sự ăn ý đó mà phát huy chiến lực tối đa.
Mặc dù dưới sự phản kích điên cuồng của kỵ binh Bắc Sơn, quân Tây Quan thỉnh thoảng cũng có binh sĩ ngã xuống. Tuy nhiên, mỗi khi xuất hiện khoảng trống, đồng bạn phía sau lập tức lấp vào, vẫn giữ vững sát trận kiên cố.
La Định Tây hoàn toàn không hay biết tình hình bên ngoài thành. Mắt y chỉ thấy đội ngũ trên đường đại loạn, từ các dãy nhà hai bên không ngừng vọng ra tiếng chém giết.
Đối phương rõ ràng đã nắm được thông tin kỵ binh Bắc Sơn sẽ tập kích, lại còn chuẩn bị kỹ càng. Trong lòng La Định Tây thầm hiểu, hôm nay lành ít dữ nhiều.
Lúc này, y đã không còn thời gian để suy nghĩ xem kế hoạch sơ hở ở đâu. Đối với quân Bắc Sơn, mấy ngàn kỵ binh này chính là vương bài trong tay La Định Tây, cũng là tài sản quan trọng nhất. Y đương nhiên không muốn để phần tài sản cuối cùng này bị chôn vùi tại Sóc Tuyền.
Một trong những ưu điểm lớn nhất của La Định Tây chính là biết thức thời.
Cũng bởi biết thức thời, y mới thừa cơ Sở Hoan sắp xuất binh, tỉ mỉ lên kế hoạch tập kích Sóc Tuyền. Chẳng phải là muốn lập công lớn cho Chu Lăng Nhạc, mà là để sau này dưới trướng Chu Lăng Nhạc, y có thể tìm được chỗ đứng vững chắc.
Cũng vì biết thức thời, y biết rằng nếu tiếp tục dây dưa trong thành, có lẽ quân trấn thủ Sóc Tuyền thật sự sẽ bị hao tổn, nhưng đội kỵ binh dưới trướng của y, số người có thể sống sót rời khỏi Sóc Tuyền e rằng chẳng còn được bao nhiêu.
Nhìn thấy hậu đội đang hò reo chạy ra khỏi thành, La Định Tây hiểu rằng, trước mắt y chỉ còn duy nhất một lựa chọn.
Quân Tây Quan thấu hiểu tình hình của phe mình như lòng bàn tay, lại còn bày mưu đặt bẫy mai phục. Trong khi đó, bản thân y lại hoàn toàn không biết gì về bố trí của quân Tây Quan. Đối phương biết người biết ta, còn y thì chẳng hay biết gì về đối phương. Cộng thêm việc hôm nay đang ở ngay trung tâm địa bàn của địch, trận chiến này nói sao cũng không thể thắng nổi, càng không thể tiếp tục đánh.
Trong đám người, y vung đao hét lớn, truyền lệnh toàn quân rút lui khỏi thành. Bọn kỵ binh nghe theo tướng lệnh, trong cảnh hỗn loạn, lũ lượt quay đầu ngựa. Nhưng đồng bạn phía sau không tài nào nhích được tới cửa thành, vô số kỵ binh bị kẹt cứng trên đại đạo Nam Hà, không ít người thúc giục la hét loạn xạ. Tướng sĩ bị v��y trong thành, căn bản không biết cửa thành đã bị chặn đứng, bên ngoài kia cũng đang là một màn chém giết thảm khốc.
Nơi cửa thành chất đầy thi thể. Trong trận giáp lá cà, hơn trăm tên kỵ binh đã bị bộ binh Tây Quan giết chết. Mùi máu tươi nồng nặc tràn ngập cả trong lẫn ngoài cửa thành.
Hơn nữa, vì bộ binh Tây Quan đã bức sát đến cửa thành, đám kỵ binh l��i không tài nào xông ra được. Cửa thành nhỏ hẹp lúc này đã chen chúc đến mức không chịu nổi. Kỵ binh căn bản không có không gian để hoạt động. Nhóm ở phía trước chỉ có thể liều mạng cố gắng vung mã đao, ngăn cản bộ binh đang ép tới.
Đột nhiên, giữa lúc hỗn loạn đó, toàn bộ tiếng chiêng trong nội thành đều im bặt. Tiếng chiêng vừa dứt, nhiều binh sĩ đều khẽ giật mình. Rất nhanh, họ liền nghe thấy tiếng trống lớn vang vọng.
Tiếng trống này mang một âm điệu đặc biệt, tuy vang dội khắp nơi, nhưng mọi người đều nghe ra được, đó chỉ là âm thanh của duy nhất một chiếc trống mà thôi. Tiếng trống trầm thấp “thùng, thùng, thùng” dưới bầu trời đêm, khiến trái tim mọi người cũng phảng phất cùng tiếng trống ấy mà rung động.
Bên ngoài thành, phía bộ binh nghe được tiếng trống, tựa như đã nhận được mật lệnh nào đó, lập tức ngừng tấn công. Bộ binh vừa dừng lại, kỵ binh Bắc Sơn dưới cửa thành cũng không còn phá vòng vây nữa. Bọn họ nhanh chóng nhận ra, tiếng trống kia dường như phát ra từ ngay trên đỉnh đầu mình.
La Định Tây đương nhiên cũng đã nghe thấy tiếng trống. Theo âm thanh đơn điệu, trầm muộn của chiếc trống, tiếng giết chóc trên chiến trường dần dần lắng xuống. Tất cả mọi người đều ngước nhìn về hướng phát ra tiếng trống, vô số ánh mắt rất nhanh đã đổ dồn lên đầu tường.
Trên đầu thành, cung tiễn thủ cũng đã hạ cung, đứng ngang cạnh các lỗ châu mai. Trong ánh lửa, mọi người nhìn thấy, chẳng biết tự bao giờ, trên đầu tường đã dựng lên một cái trống lớn. Cái trống kia gác trên giá gỗ, cao chừng hai thân người. Một đại hán với dáng vẻ cực kỳ cao lớn đang vung dùi, gõ lên mặt trống vô cùng đúng nhịp. Từ trên đầu tường, tiếng trống vang vọng bốn phương.
La Định Tây kéo cương ngựa, từ trong đám người chậm rãi tiến về phía đầu tường. Đám kỵ binh đang chen chúc tự giác dãn ra, chừa một lối đi nhỏ khi La Định Tây đi qua.
Trên đầu thành, tiếng trống lại vang lên từng hồi. Một cây cờ lớn chậm rãi được dựng lên. Dù khoảng cách xa nhất thời chưa nhìn rõ, nhưng binh sĩ dưới thành đã thấy rõ, trên lá cờ kia, viết một chữ “Tần” thật lớn.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau.
Trong đế quốc Đại Tần, cờ chữ Tần từng một thời có mặt khắp nơi. Thế nhưng tại Tây Bắc, đã một thời gian dài không thấy cờ chữ Tần xuất hiện. Chẳng biết từ lúc nào, cờ chữ Tần trên các thành trì Tây Bắc đã lặng lẽ biến mất.
Trong nhất thời, mọi người không hiểu được. Lá cờ chữ Tần từng nhìn thấy vô số lần, đang sừng sững trên đầu thành kia, rốt cuộc là đại diện cho một đế quốc, hay chỉ là họ của một người?
Chiến mã mà La Định Tây đang cưỡi dần tiến lại gần. Cách một khoảng, y ngước nhìn lên đầu tường. Đám kỵ binh bên cạnh thì quay mặt nhìn nhau, thậm chí có người còn nhỏ giọng nghị luận.
Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm lên đầu tường. Tiếng trống kia lại vang lên hơn mười hồi nữa, rồi cuối cùng dừng lại. Trong và ngoài cửa thành, cuộc chiến đã tạm thời ngừng lại. Thủ quân trong nội thành ngưng chiến. Kỵ binh Bắc Sơn cầu còn chẳng được, cũng nhanh chóng dừng tay. Những binh sĩ liều mạng chém giết xông vào trong nhà, hoặc đã chết trong đó, hoặc lảo đảo bước ra khỏi nhà, chiến giáp còn đẫm máu, đi trên đường cái.
Tiếng trống dừng hẳn, chung quanh lập tức trở nên yên lặng như tờ.
– La Định Tây, ngươi đã biết tội chưa?
Trên đầu thành, một âm thanh hùng hồn đột nhiên vọng tới. Rồi mọi người nhìn thấy một người mặc quan bào đi đến cạnh các lỗ châu mai. Dưới ánh lửa sáng, chòm râu dài của vị quan viên kia phiêu động. Kỵ binh Bắc Sơn cũng không mấy người nhận ra y.
La Định Tây ghìm cương ngựa, nắm chặt mã đao, hai mắt sắc lạnh như băng, trừng lên nhìn vị quan viên trên đầu tường, lạnh lùng cười nói:
– Ngươi là ai?
Vị quan kia lớn tiếng nói:
– Tri châu Việt Châu Công Tôn Sở, ta đã đợi ngươi ở đây từ lâu rồi!
– Thì ra ngươi chính là Công Tôn Sở.
La Định Tây thân mình trong khốn cảnh, nhưng vẫn tỏ ra vô cùng bình tĩnh.
– Bản tướng từng nghe nói, lúc trước một đám người Tây Quan câu kết với Tây Lương, bị áp giải ra pháp trường xử trảm. Nhưng sau cùng lại giữ được tính mạng. Trong số đó, có Công Tôn Sở ngươi!
– Không sai.
Công Tôn Sở cao giọng nói:
– Đúng là bản quan lúc trước suýt chết nơi pháp trường. Chỉ là cuối cùng không chết, tất nhiên vẫn phải tiếp tục cống hiến cho triều đình!
– Lời nói thật dễ nghe.
La Định Tây lớn tiếng nói:
– Sở Hoan dùng binh củng cố quyền lực, lòng mưu phản đã rõ rành rành. Kẻ đại nghịch bất đạo như thế, đáng bị mọi người tru diệt. Hôm nay, Chu tổng đốc tại Thiên Sơn và Cam tướng quân tại Tây Bắc hợp binh hai đường. Bản tướng thân là thần tử triều đình, tất nhiên phải góp sức diệt trừ phản tặc. Công Tôn Sở, nếu ngươi thức thời, bây giờ nên bỏ tà theo chính!
– Bỏ tà theo chính?
Công Tôn Sở cười ha hả:
– La Định Tây, bản thân ngươi âm hiểm độc ác, thừa cơ Sở tổng đốc tiêu diệt phản tặc, muốn đánh lén sau lưng người khác. Kẻ hèn hạ vô sỉ như ngươi mà còn dám tự xưng thần tử triều đình, đúng là trò cười cho thiên hạ.
– Binh bất yếm trá (việc binh không ngại gian trá). Bất ngờ tập kích Sóc Tuyền, vốn là để tiêu diệt bè phái của Sở Hoan.
Giọng của La Định Tây mạnh mẽ, đầy uy lực. Y lẫm liệt nói:
– Công Tôn Sở, mấy ngàn kỵ binh Bắc Sơn ta đến đây để tiêu diệt phản tặc. Nếu ngươi biết bỏ tà theo chính, có thể giữ được cả nhà bình an vô sự, nếu không...!
– Nếu không thì sao?
Công Tôn Sở lạnh lùng cười nói:
– La Định Tây, ngươi vì lợi ích cá nhân, lừa gạt tướng sĩ Bắc Sơn, để họ vì dã tâm của ngươi mà đầu rơi máu chảy. Ngươi còn dám ở đây lớn tiếng ư? Ngươi độc hại chủ cũ, nắm quân đội củng cố quyền lực, làm những chuyện không dám để người khác biết. Cứ tưởng là có thể giấu mãi được sao?
Những lời này của Công Tôn Sở rõ ràng, rành mạch lọt vào tai kỵ binh Bắc Sơn dưới thành. Không ít người khẽ giật mình, rồi không ít người đưa mắt nhìn về phía La Định Tây.
La Định Tây hơi biến sắc mặt, nhưng vẫn giữ vững bình tĩnh, tức giận nói:
– Công Tôn Sở, ngươi ngậm máu phun người, ở đây hồ ngôn loạn ngữ. Ngươi tưởng rằng chỉ với mấy câu nói ấy, là có thể kích động lòng quân Bắc Sơn ta sao? Loại thủ đoạn nham hiểm này, lừa trẻ lên ba thì còn được, chứ muốn lừa gạt dũng sĩ Bắc Sơn ta, đúng là mơ tưởng hão huyền.
Tuyệt phẩm này được truyen.free độc quyền chuyển ngữ.