(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1454:
Công Tôn Sở vuốt râu cười nói: – La Định Tây, ngươi ở Tây Bắc cũng là một nhân vật có tiếng tăm lừng lẫy, mọi người đều nói ngươi dũng mãnh, nhanh nhẹn, dám nghĩ dám làm. Nhưng lần gặp gỡ này, ngươi lại khiến bổn quan thất vọng vô cùng.
Y lắc đầu, thở dài: – Ít nhất là đêm nay, ngươi chỉ là một kẻ tiểu nhân dám làm mà không dám nhận!
La Định Tây cười giận, đáp: – Ngươi đừng hòng ở đây ba hoa khoác lác với bổn tướng. Công Tôn Sở, ngươi chớ nghĩ bổn tướng không biết, các ngươi tuy đã bày trận mai phục, nhưng trong tay nào có bao nhiêu binh mã. Nếu các dũng sĩ Bắc Sơn của ta thực sự dốc hết sức chiến đấu, thì có thể tàn sát thành Sóc Tuyền đến không còn một ai. Ngươi ở đây đổi trắng thay đen, vu oan bổn tướng, mục đích chẳng qua là muốn châm ngòi ly gián mà thôi.
Hai mắt gã nhìn chằm chằm vào thân ảnh Công Tôn Sở trên tường thành, cất lời: – Ngươi nói bổn tướng hạ độc chủ cũ, vậy bằng chứng đâu?
– Muốn chứng cớ?
Công Tôn Sở vuốt râu cười nói: – La Định Tây, muốn người khác không biết trừ khi mình đừng làm. Ngươi cho rằng bổn quan thật sự không có bằng chứng về việc ngươi hãm hại Tiếu tổng đốc sao?
Ngay lúc này, Công Tôn Sở chỉ thẳng mặt gọi tên, trước mặt mọi người vạch trần Tiếu Hoán Chương chính là do La Định Tây hãm hại, khiến trong đám kỵ binh Bắc Sơn lập tức dấy lên tiếng xì xầm.
La Định Tây trong lòng hiểu rõ, những lời này của Công Tôn Sở đã bắt đầu tác động đến các thủ hạ của gã.
Quả thật, đúng như y từng nói, dù phải chịu mai phục khi tiến vào thành, kỵ binh Bắc Sơn tổn thất không nhỏ, mấy trăm người bỏ mạng, nhưng quân chủ lực vẫn còn nguyên. Nếu mấy ngàn kỵ binh này trên dưới một lòng, quyết tử chiến đấu đến cá chết lưới rách, quân trấn thủ Sóc Tuyền nhất định sẽ phải chịu tổn thất nặng nề, mà kỵ binh Bắc Sơn cũng chưa chắc không có cơ hội phá vòng vây mà thoát thân.
La Định Tây đương nhiên sẽ không để mấy lời của Công Tôn Sở làm lung lay ý chí chiến đấu của binh sĩ. Kỵ binh Bắc Sơn có thể hoảng loạn nhất thời, nhưng tuyệt đối không thể để xuất hiện tình trạng trên dưới bất đồng lòng.
Gã đang tính toán xem nên đối phó ra sao, thì một giọng nói bỗng cất lên: – La Định Tây, ngươi muốn chứng cứ sao?
Nghe thấy giọng nói này, La Định Tây chợt run bắn người, một nỗi sợ hãi chưa từng trải qua lập tức len lỏi khắp xương tủy gã, đi cùng với nó là sự phẫn nộ đến tột cùng.
Đồng tử gã co rút lại, tay cầm đao vô thức siết chặt, thậm chí đã run rẩy. Bắp thịt trên mặt co giật, khóe miệng nhăn nhúm, đôi mắt tràn ngập vẻ phức tạp: kinh hãi, phẫn nộ, thậm chí còn có cả thống khổ!
– Là... là Từ Tu!
Một người bộ hạ đứng cách gã không xa nói.
Một người khác bên cạnh cũng biến sắc: – Đúng vậy, đó là Từ Tu! Y, y đến đây từ lúc nào? Sao y lại ở chung với quân Tây Quan?
Trong đám kỵ binh Bắc Sơn, không ít người nhận ra Từ Tu. Lúc này, thấy Từ Tu xuất hiện trên tường thành cùng với quân Tây Quan, mọi người đều kinh hãi.
Đột nhiên, lại vang lên tiếng cười điên loạn của La Định Tây, tiếng cười vang như chuông đồng, khiến các tướng sĩ nghe được đều vô cùng hoảng sợ.
– Từ Tu ơi Từ Tu, tính đi tính lại, bổn tướng thật không ngờ ngươi lại đi bán rẻ bổn tướng.
Trong giọng nói của La Định Tây tràn đầy sự phẫn nộ: – Nhiều năm như vậy, bổn tướng luôn coi ngươi như huynh đệ, thật không ngờ ngươi lại là một kẻ tiểu nhân bội tín bội nghĩa. Bổn tướng đúng là có mắt như mù, vẫn một mực tín nhiệm ngươi!
Lúc này, các tướng sĩ trong lòng đều vô cùng căm phẫn. Mọi người giờ mới hiểu được, trận tập kích ở Sóc Tuyền lại rơi vào cục diện này là do Từ Tu và quân Tây Quan âm thầm cấu kết với nhau.
Từ Tu là một trong những người tham gia lập kế hoạch Sóc Tuyền, y cũng đích thân làm nhiều việc khác. Việc đảm đương nội ứng liên lạc cho Sóc Tuyền cũng do y phụ trách. Y nắm rất rõ kế hoạch này, hiện đương nhiên là cùng một phe với quân Tây Quan, nên chúng dĩ nhiên biết rất rõ kế hoạch tập kích bất ngờ Sóc Tuyền của kỵ binh Bắc Sơn.
Chả trách chúng đã sớm có sự chuẩn bị, thiết lập cạm bẫy, chờ cho kỵ binh Bắc Sơn tự chui đầu vào rọ.
Nhiều người nhìn chằm chằm vào Từ Tu, ánh mắt đầy sát khí. Lúc này, trong lòng các kỵ binh Bắc Sơn dưới thành đều muốn xé xác Từ Tu ra thành muôn mảnh.
Từ Tu từ cao nhìn xuống La Định Tây, cao giọng nói: – Tiếu đô đốc coi ngươi như tâm phúc, nhưng ngươi đã đối xử với ông ấy ra sao? Ngươi cũng đã đối xử với Đại công tử như thế nào?
Đồng tử La Định Tây híp lại.
Gã thực sự không ngờ, kẻ gã coi là tâm phúc, lại đâm gã một nhát dao chí mạng vào giờ khắc mấu chốt này, liên thủ với quân Tây Quan để bán đứng gã.
Nhất thời, gã không thể nghĩ ra lý do đằng sau mọi chuyện.
Nhiều năm như vậy, Từ Tu luôn phục tùng mệnh lệnh của gã, rất nhiều chuyện không thể nói cho người khác, La Định Tây đều phái Từ Tu đi làm, mà Từ Tu cũng chưa từng khiến gã thất vọng.
La Định Tây thậm chí còn nghĩ, đời này Từ Tu sẽ không bao giờ khiến gã phải thất vọng.
Nhưng gã thật không ngờ, trong thời khắc quan trọng này, bộ hạ mà mình tin tưởng nhất lại nhẫn tâm bán rẻ mình. Gã không những phẫn nộ mà còn cảm thấy vô cùng thống khổ.
Gã thống khổ vì từ trước đến nay gã chưa bao giờ tín nhiệm một người như vậy, vốn không dễ dàng tin tưởng người khác, cuối cùng lại vì thế mà lâm vào cảnh khốn quẫn.
Gã tuy phẫn nộ cùng thống khổ, nhưng cũng biết trong lúc này, quyết không thể lùi bước.
– Từ Tu, ngươi có thể bị quân Tây Quan mua chuộc, thì đương nhiên cũng có thể vu oan cho bổn tướng.
La Định Tây cười lạnh nói: – Tiếu đô đốc và Đại công tử đều không còn nữa, ngươi có thể ở đây ngậm máu phun người. Bổn tướng luôn trung thành và tận tâm với Tiếu đô đốc, trên dưới Bắc Sơn ai mà chẳng biết? Ngươi tiểu nhân hèn hạ, ở đây ăn nói bừa bãi, ai sẽ tin tưởng ngươi?
Từ Tu bình tĩnh nói: – La Định Tây, chuyện ngươi làm ra ngươi có thể không thừa nhận, nhưng sự thật cuối cùng vẫn là sự thật, dù qua ngàn năm nữa cũng không thể thay đổi. Ngươi có dã tâm lớn, luôn muốn đoạt quyền hành ở Bắc Sơn, cho nên trăm phương ngàn kế mưu hại Tiếu đô đốc. Ta hỏi ngươi, Đại công tử trên sông Lương Tử bị một mũi tên bắn chết, chẳng lẽ không phải do ngươi phái người gây ra sao? Tiếu đô đốc đột nhiên bị hại, chẳng lẽ không phải do ngươi lên kế hoạch tỉ mỉ? Thậm chí ngươi còn tính toán, đổ tội danh mưu hại Tiếu đô đốc lên đầu Tiếu Hằng. Ngươi đã nói Tiếu Hằng hại chết Tiếu đô đốc, vậy tại sao đêm đó, Tiếu Hằng lại bị mất mạng? Tại sao không tra hỏi công khai?
Y nhìn lướt qua các tướng sĩ đang đứng đông dưới thành, lớn giọng nói: – Đêm đó, cũng không phải chỉ có hai ba người, ta nghĩ các ngươi hẳn vẫn còn nhớ, đêm đó La Định Tây đột nhiên dẫn chúng ta đến chỗ Tiếu đô đốc tuần tra, lại vô tình thấy Tiếu Hằng giết Tiếu đô đốc. Tại sao La Định Tây lại trùng hợp đưa chúng ta đến đó?
– Trên đời có nhiều việc trùng hợp, cũng không thể vì thế mà kết luận Tiếu đô đốc là do tướng quân giết hại!
Một bộ tướng bên cạnh La Định Tây lớn tiếng nói.
– Nói hay lắm.
Từ Tu cười nói: – Trịnh Hoài, đêm đó ngươi cũng có mặt. Không sai, trên đời có nhiều việc trùng hợp, không thể vì thế mà kết luận Tiếu đô đốc là do La Định Tây hãm hại. Vậy ta hỏi ngươi, lúc đó chúng ta đều có mặt tại hiện trường, La Định Tây bắt Tiếu Hằng lại. Mưu hại Đô đốc là chuyện lớn, vậy tại sao gã không thẩm vấn ngay tại hiện trường? Ngươi nên nhớ, lúc đó gã hạ lệnh cho tất cả chúng ta lui xuống, một mình gã thẩm vấn Tiếu Hằng. Đợi đến hai ngày sau, gã mới nói cho chúng ta biết kết quả thẩm vấn Tiếu Hằng, nói là Tiếu đô đốc là do Tiếu Hằng giết, mà Tiếu Hằng chống cự phản kháng nên bị gã giết luôn tại chỗ... Các ngươi không thấy có điểm nào đáng ngờ bên trong sao?
Mọi người nghe thấy vậy đều lộ ra vẻ mặt khác nhau. Không ít người chụm đầu lại, nghị luận xôn xao. Đường đường là thống lĩnh cấm vệ quân Bắc Sơn, mưu hại Tổng đốc, vu oan giá họa, đây tuyệt đối không phải chuyện nhỏ. Không ít tướng sĩ quên mất thân mình đang ở trong cảnh khốn quẫn, nghe Từ Tu nói, chỉ cảm thấy quả thực chuyện này có điểm không hợp lý.
Những tướng sĩ này phần lớn là Cấm vệ quân dưới trướng La Định Tây, nhưng La Định Tây trực tiếp do Tiếu Hoán Chương lãnh đạo, nói cách khác, Cấm vệ quân Bắc Sơn thực chất là quân của Tiếu Hoán Chương.
Bọn họ có thể không trung thành, cũng không kính phục Tiếu Hoán Chương, nhưng điều này không có nghĩa là bọn họ chấp nhận việc La Định Tây lên thay Tiếu Hoán Chương.
La Định Tây dù sao cũng là do một tay Tiếu Hoán Chương đề bạt mà lên, có thể trở thành thống lĩnh Cấm vệ quân Bắc Sơn, cũng đủ thấy sự tín nhiệm của Tiếu Hoán Chương dành cho gã.
Nếu quả thật gã hãm hại chủ cũ, muốn lên nắm quyền, trong lòng các tướng sĩ Bắc Sơn gã dĩ nhiên là một kẻ tiểu nhân h��n hạ, vong ân phụ nghĩa. Hình tượng của gã cũng sẽ sụp đổ, các tướng sĩ Bắc Sơn đương nhiên cũng sẽ cân nhắc liệu có nên vì một người như vậy mà liều mạng hay không.
Ai cũng biết, Từ Tu là thuộc hạ thân tín nhất của La Định Tây, hiển nhiên y sẽ biết rất nhiều bí mật của La Định Tây. Nếu là người khác tại đây vạch trần tội trạng của La Định Tây, mọi người sẽ cho là kẻ đó có ác ý, cố tình châm ngòi ly gián. Nhưng những lời này do bộ hạ thân tín nhất của La Định Tây nói ra, mặc dù các tướng sĩ không hoàn toàn tin tưởng, nhưng trong lòng họ cũng sẽ dấy lên sự nghi kỵ.
La Định Tây cười lạnh, lớn tiếng nói: – Từ Tu, trận chiến ở Giáp Châu, vô số tướng sĩ Bắc Sơn bỏ mạng nơi sa trường, Bắc Sơn cùng Tây Quan không đội trời chung, hôm nay ngươi lại đứng về phe địch, bán đứng huynh đệ, lại còn dám ở đây mê hoặc lòng người. Rốt cuộc Sở Hoan có điểm gì tốt mà khiến ngươi phát điên đến mức này…!
– La Định Tây, chuyện đến nước này, ngươi còn vẫn già mồm cãi bướng.
Công Tôn Sở đứng bên thở dài: – Tướng sĩ Bắc Sơn, đều là những nam tử hán cốt cứng, vậy mà vì ham muốn ích kỷ của riêng ngươi, lại phải chịu đựng một chuyện như vậy... chẳng lẽ ngươi còn muốn mê hoặc họ? Ngươi luôn miệng nói Sở đô đốc là nghịch tặc, nhưng chính ngươi mới là kẻ nghịch tặc. Loại người như ngươi và Chu Lăng Nhạc, chỉ biết vì lợi ích bản thân, tội không thể tha thứ. Nếu ngươi vẫn là một nam tử hán, còn có chút trách nhiệm, thì hãy xuống ngựa đầu hàng, đừng nên liên lụy các tướng sĩ Bắc Sơn!
– Công Tôn Sở, ngươi chẳng qua chỉ là tay sai của Sở Hoan, đương nhiên sẽ nói hộ hắn.
La Định Tây lớn tiếng đáp: – Những lời này của ngươi chỉ là hoa ngôn xảo ngữ, không thể che giấu bản chất đại nghịch bất đạo của tên Sở Hoan kia. Các huynh đệ, quân Tây Quan nói nhiều như vậy chẳng qua là vì sợ hãi chúng ta, muốn chúng ta mất đi ý chí chiến đấu. Các ngươi đều là những dũng sĩ Bắc Sơn của bổn tướng, không những phải giết giặc còn phải báo thù rửa hận cho các huynh đệ đã bỏ mạng ngoài sa trường, chẳng lẽ các ngươi cứ như vậy mà không đánh đã hàng sao?
Các tướng sĩ cực kỳ rối loạn, nhất thời không biết nên làm thế nào.
Đúng lúc này, một giọng nói khác vang lên từ trên thành: – La Định Tây, nếu bổn vương nói Sở Hoan là một đại trung thần, nếu như bổn vương làm chứng Chu Lăng Nhạc là phản tặc, thì ngươi sẽ nói gì?
Giọng nói vừa dứt, một người mặc cẩm y, đeo đai ngọc xuất hiện trên tường thành. Dưới ánh sáng, người này chắp tay sau lưng, trán rộng mũi cao, mày thanh mắt sáng, chính là Tề Vương Doanh Nhân.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, không cho phép sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.