Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1460:

Quân Thiên Sơn vây kín ba mặt, chỉ chừa lại hướng Đông trống trải, không bố trí quân lính vây hãm. Mấy năm trước, Chu Lăng Nhạc không hề hứng thú với binh pháp, nhưng những năm gần đây, y lại ra sức học hành binh thư thao lược, y hiểu rõ khi tấn công, tuyệt đối không nên đẩy địch vào đường cùng, mà phải chừa lại cho chúng một tia hy vọng sống mong manh. Đặc biệt trong chiến trận vây hãm, tuyệt đối không thể vây công tứ phía, mà phải để ngỏ một hướng, cố tình tỏ ra yếu kém.

Trước đây, khi công phá thành Hạ Châu, y đã áp dụng kế sách này, và hôm nay, trong trận đánh chuồng ngựa Thanh Nguyên, Chu Lăng Nhạc vẫn tiếp tục sử dụng chiêu ấy.

Bùi Tích muốn tìm đường sống cho quân Tây Quan, mà Chu Lăng Nhạc lại chừa ra một con đường sống, hy vọng không đến mức để cho quân Tây Quan tuyệt vọng. Cả Bùi Tích và Chu Lăng Nhạc đều hiểu rằng, một người khi lâm vào đường cùng, sức chiến đấu của họ sẽ trở nên vô cùng đáng sợ.

Bên ngoài chuồng ngựa, bụi đất tung bay, tiếng người gọi ngựa hí vang dội, kỵ binh Thiên Sơn đã chuẩn bị cho lần chém giết cuối cùng.

Trong chuồng ngựa Thanh Nguyên lại vô cùng yên tĩnh. Mặc dù có mấy vạn binh mã, nhưng nơi đây dần trở nên lặng ngắt như tờ, mỗi người m���t vị trí, ai nấy đều thủ vững. Đối với mỗi tướng sĩ Tây Quan đang lâm vào khốn cảnh mà nói, bảo vệ vị trí của mình, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, là tất cả.

Kỵ binh, bộ binh Thiên Sơn đông đảo như biển, nối liền không dứt, thỉnh thoảng có chỗ thay đổi đội ngũ, lính ở ngoài chuồng ngựa qua lại liên tục. Bọn họ từng công phá bức tường kiên cố của thành Hạ Châu. Mặc dù phải trả một cái giá đáng kể, nhưng cũng khiến thành Hạ Châu bị tàn phá nặng nề, gần như sắp bị chiếm đoạt. Hiện tại, đối mặt với một chuồng ngựa nhỏ, hơn nữa tứ phía cũng chỉ là những bức tường đất đắp tạm bợ, đương nhiên việc công phá chỉ còn là việc tất yếu.

Chu Lăng Nhạc tựa như thợ săn đã khóa chặt con mồi, bố trí chiến thuật ngay ngắn, trật tự. Cam Hầu không lui về trận địa của mình mà đứng quan sát.

Thấy Chu Lăng Nhạc ra mệnh lệnh rõ ràng, Cam Hầu cảm thán: – Chu Đốc, bây giờ ta thực sự tâm phục khẩu phục ngài. Không giấu gì ngài, ta vốn tưởng rằng ngài xuất thân quan văn, không am hiểu hành quân bày trận, nhưng giờ xem ra, ta đã sai rồi.

Chu Lăng Nhạc khoát tay cười nói: – Cam tướng quân quá lời rồi. Kiến thức của ta cũng còn sơ sài, chỉ là muốn dựa vào binh lực đông đảo, để một lần hành động tiêu diệt gọn Sở Hoan mà thôi. Nếu bàn đến dụng binh, so với tướng quân còn kém xa. Lần này dụng binh, ta đã nghiên cứu rất kỹ, ngoại trừ binh lực, sĩ khí, trang bị, hậu cần và các yếu tố bên ngoài, còn phải nhập gia tùy tục, lợi dụng địa hình, khí hậu cùng với những điều kiện thuận lợi khác. Nếu đổi lại ở nơi khác, ta cũng không dám dễ dàng đưa ra quyết định như vậy. Hiện tại quyết đánh một trận tử chiến, nơi đây lại là vùng đất bằng phẳng, cho nên chỉ cần cường công là đủ.

– Chu Đốc chuẩn bị cho kỵ binh xông trận sao?

Chu Lăng Nhạc nói: – Kỵ binh xông trận, mặc dù có tổn thất, nhưng chỉ cần mở ra một lỗ hổng, có thể phá vỡ phòng thủ, bộ binh lập tức theo vào, quân Tây Quan sẽ không có cơ hội giành thắng lợi. Kỵ binh xông trận, có lẽ lần thứ nhất không thể thành công, thậm chí hai ba lần đều không thể đột phá, nhưng chỉ cần đột phá được một lần, sẽ giành thắng lợi liên hoàn.

– Chu Đốc nói rất đúng.

Cam Hầu khẽ vuốt cằm, chắp tay nói: – Hai vạn binh mã Tây Bắc, kính xin Chu Đốc hạ lệnh!

Chu Lăng Nhạc vuốt râu cười nói: – Đại chiến sắp tới, tướng quân cũng là không chịu nổi cô đơn sao? Vốn dĩ ta muốn để tướng quân ở lại Hạ Châu trấn thủ, bên này cứ giao cho quân Thiên Sơn. Nhưng tướng quân lại sốt ruột khiêu chiến, xuất quân hộ tống đến đây, bất quá đầu trận này, hãy để cho các huynh đệ Thiên Sơn đi đánh một trận. Ngày nay thiên hạ rung chuyển, ��ạo tặc nổi lên tứ phía, muốn tiêu diệt đạo phỉ, ổn định đại thế, vẫn cần một đám dũng sĩ năng chinh thiện chiến. Binh sĩ Thiên Sơn rèn luyện quá ít. Lần này có thể nhân cơ hội rèn luyện một phen. Thủ hạ Cam tướng quân đều là chiến sĩ dũng mãnh có kinh nghiệm trên sa trường, đại khái có thể áp trận!

Cam Hầu cười ha ha nói: – Chu Đốc bày mưu nghĩ kế, Cam mỗ bội phục!

Gã suy nghĩ một chút mới nói: – Chu Đốc, Sở Hoan đã thiết trí phòng ngự, ba mặt nam, bắc, đông hắn đều đào chiến hào. Một khi giằng co, chỉ dựa vào kỵ binh, không tránh khỏi thương vong lớn, phải cần bộ binh áp trận, tùy thời điểm tiến lên tiếp viện. Nếu Chu Đốc tin tưởng quân Tây Bắc, xin hạ lệnh điều một bộ phận tướng sĩ Tây Bắc đi về hai mặt nam bắc trợ giúp áp trận. Một khi cục diện trở nên bế tắc, tướng sĩ Tây Bắc lập tức tiến lên tương trợ, kỵ binh cùng bộ binh phối hợp công kích!

– Ồ?

Cam Hầu giơ tay lên chỉ về đằng trước: – Chính diện là Tuần Mã cốc, nhưng trinh sát đã trình báo, Sở Hoan muốn lợi dụng Tuần Mã cốc làm lá chắn, cũng không đào chiến hào. Như vậy chính diện dùng kỵ binh trùng kích, rất có thể phá tan phòng tuyến trong thời gian ngắn. Chu Đốc dẫn theo bộ binh chủ lực, tùy thời cơ chuẩn bị toàn quân xuất kích, ba mặt kết hợp, xông lên giết địch!

Chu Lăng Nhạc khẽ gật đầu, nhưng Cam Hầu lại hạ giọng nói: – Chỉ là có một chuyện, còn phải nhờ Chu Đốc, mong Chu Đốc đáp ứng!

– Cam tướng quân, ta và ngài là thân gia, họa phúc cùng hưởng, có yêu cầu gì cứ việc nói.

Chu Lăng Nhạc lại cười nói.

Cam Hầu lúc này mới nói: – Chu Đốc cũng nên minh bạch. Đám tướng sĩ Tây Bắc này theo ta đến đây chinh phạt Sở Hoan, trong lòng cũng đều muốn lập công được thưởng, cho nên... nếu như lúc này bọn họ trong chiến đấu, lập được công lao, mong Chu Đốc có thể ban thưởng hậu hĩnh. Ngài cũng biết, ta có tiếng là nghèo, trong tay không có mấy đồng tiền, nếu thật là mọi người lập được công lao, ta không bỏ ra nổi để ban thưởng, chuyện này... luôn khiến trong lòng mọi người không được thoải mái...!

Chu Lăng Nhạc lập tức hiểu được ý của Cam Hầu, càng vui vẻ, nói: – Thân gia yên tâm, ta và ngài, hai quân nói cho cùng đều là người một nhà, tuy hai mà một. Bất luận tướng sĩ Thiên Sơn, hay tướng sĩ Tây Bắc, chỉ cần lập được nhiều chiến công, đối xử như nhau, tuyệt không nặng bên này nhẹ bên kia.

Trong mắt Cam Hầu hiện ra vẻ mặt vui vẻ, chắp tay nói: – Nếu đã vậy, ta thay mặt tướng sĩ Tây Bắc tạ ơn Chu Đốc. Chu Đốc, thủ hạ ta còn có hai vạn nhân mã, điều về hai mặt nam bắc tất cả năm ngàn người, cùng phối hợp tác chiến. Cam mỗ tự mình dẫn một vạn binh mã, đợi đến lúc đột phá Tuần Mã cốc, cùng Chu Đốc tiến vào chuồng ngựa, không biết ý Chu Đốc như thế nào?

Chu Lăng Nhạc vuốt râu nói: – Hai mặt nam bắc, tất cả năm ngàn kỵ binh, bản đốc vừa rồi lại điều đi tất cả ba ngàn bộ binh trợ giúp. Nếu kết hợp với năm ngàn binh mã của Cam tướng quân, nam bắc hai mặt đều lớn hơn một vạn người, tất nhiên sẽ tạo áp lực cực lớn cho Sở Hoan...!

Cam Hầu lập tức chắp tay nói: – Vậy Cam mỗ nhận lệnh!

Quay đầu ngựa, quân Tây Bắc nhanh chóng chạy như bay qua, hai vạn binh mã Tây Bắc tại trận địa sẵn sàng đón quân địch. Cam Hầu phóng ngựa đến, cao giọng nói: – Tất cả nghe cho kỹ, Chu Đốc đã lên tiếng, hôm nay chém giết, nếu ai lập công, chắc chắn sẽ được nhận thưởng hậu hĩnh. Thành bại quyết định ở trận chiến này. Các huynh đệ, nhất định phải lấy được đầu Sở Hoan, làm vang dội uy danh quân Tây Bắc chúng ta!

Tướng sĩ trong quân Tây Bắc lập tức giơ đại đao trường thương trong tay, hô hào vang dội, khí thế cường tráng.

– Mục Đông Thanh, ngươi dẫn theo năm ngàn nhân mã, hướng mặt bắc phối hợp với Lương Trần. Lục Đạo, ngươi dẫn theo năm ngàn nhân mã, đi về mặt nam phối hợp tác chiến với Địch Nhân Kiệt.

Cam Hầu kéo căng cương ngựa, hăng hái nói: – Những người khác tại chỗ chờ lệnh, chuẩn bị sẵn sàng, một khi kỵ binh đột phá phòng ngự, các ngươi theo ta phối hợp với Chu Đốc tiến sát vào trong chuồng ngựa. Các ngươi đều phải nhớ kỹ, trận chiến ngày hôm nay, nhất định phải lấy đầu Sở Hoan, nếu chặt được đầu Sở Hoan xuống, chắc chắn có thưởng lớn!

Sau khi nghe được tiếng quân T��y Bắc hò hét, Chu Lăng Nhạc khẽ vuốt râu. Một lát sau, một người chạy như bay tới, thấp giọng nói: – Chu Đốc, có vẻ Cam Hầu muốn lấy đầu Sở Hoan. Gã hạ lệnh cho tất cả thủ hạ tướng sĩ, phải lấy được đầu Sở Hoan!

– Ai là người chặt đầu Sở Hoan không quan trọng, bản đốc hy vọng chậm nhất sang ngày mai, có thể thấy đầu Sở Hoan được bày trước mặt ta.

Chu Lăng Nhạc cười nhạt nói: – Cam Hầu là loại người muốn thể diện. Nếu quả thật đầu Sở Hoan bị nhân mã của gã chặt xuống, thanh danh của gã hiển nhiên đại chấn, cũng không phải chuyện gì xấu!

Quân Tây Bắc nói là hành động ngay lập tức. Hai viên thủ hạ của Cam Hầu dẫn nhân mã chia làm hai đường, đi về hai mặt nam bắc phối hợp tác chiến. Chuyện này một lúc sau đã có thuộc cấp hướng Chu Lăng Nhạc bẩm báo: – Chu Đốc, giờ Dậu đã đến!

Lúc này, sắc trời đã tối xuống, Chu Lăng Nhạc khẽ rung cương ngựa, tiến lên vài bước, tinh kỳ phấp phới. Y quay ngựa lại, nhìn về phía sau binh tướng, cuối cùng trầm giọng nói: – Chư vị theo ta từ trên núi xuất binh, làm như v���y là để tiêu diệt phản tặc Sở Hoan. Hôm nay phản tặc đang ở trước mắt, cũng là cơ hội tốt để chư vị kiến công lập nghiệp, mong rằng chư vị không bỏ qua cơ hội này!

Y rút bội đao bên hông ra, cao giọng nói: – Truyền lệnh các bộ, chuẩn bị tiến công!

Quân Tây Quan ở trong chuồng ngựa, nắm chắc thời gian, đã chuẩn bị ứng chiến xong. Sở Hoan đứng ở tháp cao phía trên, đã nghe được tiếng kèn trầm thấp truyền đến từ phía trận địa của Chu Lăng Nhạc. Tiếng kèn vang ra bốn phía. Sở Hoan thấy bộ phận Cố Lương Trần đối diện, cũng vang lên tiếng kèn. Sở Hoan đứng trên tháp cao đến khi sắc trời mờ tối thì nhìn thấy kỵ binh Thiên Sơn vốn xuống ngựa đợi giờ đã nhao nhao lên chiến mã.

Trời đất bao la, tiếng kèn vang xa bốn phía.

Sở Hoan nhìn thấy thủ hạ tướng sĩ đều thần sắc kiên định, nhưng đối mặt với người đông thế mạnh của quân Thiên Sơn, không ít người vẫn có thái độ căng thẳng, trong giây lát hắn lớn tiếng nói: – Các huynh đệ, có nghĩ đến muốn ăn thịt kho tàu?

Tướng sĩ Tây Quan vốn đang căng thẳng, chuẩn bị đánh một trận tử chiến, Sở Hoan đột nhiên nói ra một câu như vậy, các tướng sĩ đều thấy có chút kỳ quái. Không ít người nhìn về phía Sở Hoan, đã thấy Sở Hoan ở trên cao nhìn xuống cười nói: – Bản đốc nghe nói, quân Thiên Sơn chẳng những có rất nhiều chiến mã, còn nuôi không ít lợn. Bản đốc còn nghe nói, đối với cuộc chiến này, Chu Lăng Nhạc cho là mình nhất định sẽ thắng lợi, thậm chí đã chuẩn bị tốt, sau khi chiến thắng quân Thiên Sơn trở về, làm thịt heo, dê để thiết đãi binh sĩ ăn mừng chiến thắng, đặc biệt là món thịt kho tàu trứ danh!

Lập tức có chiến sĩ bật cười. – Bản đốc cũng muốn ăn thịt kho tàu, bản đốc cũng biết các ngươi đều đang thèm thịt, nhìn trời núi cũng thèm thịt kho tàu nhỏ dãi. Bản đốc cùng các ngươi ra ước định, trận chiến này một khi chúng ta thắng, phải đến Thiên Sơn, hầm nhừ chúng trong nồi, muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu. Hãy nói cho bản đốc biết, các ngươi có muốn không?

Phía dưới Tây Quan tướng sĩ trăm miệng một lời: – Muốn, chúng ta chém hết bọn họ làm thịt kho tàu!

– Tốt!

Sở Hoan cười nói: – Chúng ta cứ ước định trước như vậy, ta sẽ không rời bỏ các ngươi, ta cũng hy vọng các ngươi sống sót...!

– Không rời bỏ... Sống sót... Không rời bỏ... Sống sót...!

Tiếng hô vang lên trong trời đất. Bộ phận Cố Lương Trần đã chuẩn bị phát động công kích, trong tích tắc, tựa hồ như bị khí thế của quân Tây Quan đè nén.

Bọn họ nghe được tiếng hô to bên trong chuồng ngựa, tựa như thiên quân vạn mã. Nhưng giờ phút này nhìn ra xa, bởi tường đất ngăn cản, bọn họ không rõ tình hình bên trong. Tiếng hô cũng làm khơi dậy cảm xúc kỵ binh Thiên Sơn, Cố Lương Trần xung trận thúc ngựa lên trước, giơ cao chiến đao, hô to một tiếng, thời điểm chiến đao hạ xuống, kỵ binh sau lưng đã như lang hổ lao tới.

Kỵ binh hung hãn, trong tiếng gào thét, vó ngựa tung bay, khói bụi nổi lên bốn phía, khí thế ngút trời.

Mỗi con chữ trong bản chuyển ngữ này đều mang dấu ấn riêng của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free