(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1474:
Dù Sở Hoan đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nghe Bùi Tích thừa nhận mình là đạo đồ Thái Bình, sắc mặt hắn vẫn thoáng biến đổi. Nếu không phải Bùi Tích tự mình th���a nhận, Sở Hoan khó lòng ngờ vị huynh trưởng kết nghĩa của mình lại có mối liên hệ sâu sắc đến vậy với Thái Bình Đạo.
– Trong số ba mươi sáu người đầu tiên được Thiên Công phái đi, hơn một nửa là thành viên của Ngũ Hành Kỳ.
Bùi Tích tiếp lời:
– Kinh Thái Bình luôn là bảo vật quý giá được Thiên Công tự mình cất giữ, ngay cả người thân cận nhất cũng chưa từng được thấy. Nghe đồn, có lẽ Kinh Thái Bình đã bị Thiên Công hủy bỏ từ trước, còn nội dung một trăm bảy mươi tập Kinh Thái Bình thì chỉ có Thiên Công biết mà thôi. Tuy nhiên, giả thiết đó chưa chắc đã hoàn toàn chính xác. Dù Kinh Thái Bình được truyền lại không nhiều, nhưng theo những gì ta biết, vẫn có một bộ phận được lưu truyền, chỉ là tung tích của nó không rõ ràng mà thôi.
Sở Hoan suy nghĩ một lát rồi hỏi:
– Vậy có phải chăng Kinh Thái Bình cũng do ba mươi sáu gia tộc truyền lại?
Bùi Tích gật đầu đáp:
– Không thể phủ nhận Ngũ Hành Đạo Thuật rất có hại cho sức khỏe, nhưng đó lại là công pháp huyền diệu, bảo bối tối thượng của võ đạo. Thủ lĩnh của Ngũ Hành Kỳ cũng từng tu luyện công pháp Ngũ Hành Đạo Thuật. Một thần công như vậy đương nhiên không thể thất truyền.
Y ngừng một lát rồi nói tiếp:
– Nhị đệ có biết vì sao hai chân ta bị tàn tật không?
Sở Hoan giật mình. Bùi Tích hỏi như vậy đương nhiên là có nguyên do.
Hắn như nghĩ ra điều gì đó, liền nói:
– Đại ca là truyền nhân của Ngũ Hành Kỳ, lẽ nào... lẽ nào việc chân bị tàn phế lại có liên quan đến Ngũ Hành Kỳ?
– Nhị đệ quả nhiên thông minh.
Bùi Tích khẽ thở dài:
– Đệ đoán không sai, chân ta bị tàn tật đương nhiên không phải do bẩm sinh mà có. Thực ra, mười năm trước, ta vẫn đi đứng nhẹ nhàng như bay, dù là vách núi cao trăm trượng cũng chẳng khác nào đi trên mặt đất. Ta nói không hề nói đùa chút nào.
Sở Hoan liền hiểu ra:
– Ngũ Hành Đạo Thuật có tác dụng phụ, ngay cả Trương Giác là tuyệt thế kỳ tài cũng bị Ngũ Hành Đạo Thuật phản phệ. Đại ca là truyền nhân của Thổ Hành Kỳ, vậy có nghĩa là đại ca đã từng tu luyện công pháp Ngũ Hành Kỳ, tất cả là do tác dụng phụ của Ngũ Hành Kỳ...!
Bùi Tích gật đầu nói:
– Đúng vậy, dù là ba mươi sáu gia tộc, nhưng sự truyền thừa của ba mươi sáu gia tộc vô cùng bí mật. Theo lời dặn của Thiên Công, sự truyền thừa của ba mươi sáu gia tộc cũng cần được tuyển chọn kỹ lưỡng, ngay cả trong nội bộ gia tộc cũng phải che giấu... Nói cách khác, người trong ba mươi sáu gia tộc biết về bối cảnh của gia tộc mình cũng rất ít.
– Rừng lớn tất có đủ loại chim, người tốt kẻ xấu lẫn lộn, hơn nữa, trước nay Thái Bình Đạo vẫn luôn bị chèn ép, một khi thân phận bại lộ thì hậu quả vô cùng nghiêm trọng.
Sở Hoan gật đầu nói:
– Che giấu lai lịch, càng ít người biết càng tốt. Điều này không hề sai.
– Năm đó, tổ tiên ta, Bùi Việt, là thủ lĩnh của Thổ Hành Kỳ trong Ngũ Hành Kỳ, cũng là một trong ba mươi sáu người thuộc hạ của Thiên Công.
Bùi Tích nghiêm túc nói:
– Được Thiên Công ban thưởng, tổ tiên ta dẫn theo người nhà ẩn cư tại Hà Bắc. Khi đó, tổ tiên ta đã tu luyện thuật Hậu Thổ. So sánh với tứ hành đạo thuật khác như: thuật Duệ Kim, thuật Khô Mộc, thuật Hàn Băng, thuật Liệt Hỏa, uy lực của thuật Hậu Thổ có vẻ yếu nhất. Công pháp của nó lấy phòng ngự làm chủ, vì vậy uy lực tấn công có phần yếu kém, không đến mức phản phệ đoạt mạng!
Sở Hoan đang muốn hỏi thêm thì đúng lúc đó có tiếng vó ngựa vọng đến. Hai người nhìn về hướng có âm thanh, thấy hai con ngựa đang phi nhanh như bay, chính là Hứa Thiệu, người vừa tổ chức kỵ binh truy kích.
Hứa Thiệu xuống ngựa, nói lớn:
– Sở đốc, một nhánh quân đến từ phía đông, có đến ngàn người, theo thám tử báo cáo, uy thế vô cùng hung mãnh, nhìn áo giáp dường như là kỵ binh Bắc Sơn!
– Kỵ binh Bắc Sơn!
Sở Hoan đứng dậy, nhìn về phía đông. Hứa Thiệu nói tiếp:
– Nhưng điều lạ là, tuy bọn họ là kỵ binh Bắc Sơn, nhưng cờ xí lại có chữ Tề!
Sở Hoan cười vui vẻ, nói:
– Như vậy, phía Sóc Tuyền đã thành công rồi. Hứa Thống lĩnh, số kỵ binh Bắc Sơn này không phải là kẻ địch, mà là viện binh của chúng ta!
– Viện binh!
Hứa Thiệu giật mình, Bùi Tích cũng chống nạng đứng lên. Sở Hoan cười giải thích:
– Đại ca, mọi người đi theo hướng Tây, chuyện phía Sóc Tuyền đệ cũng chưa nói cho mọi người biết, tránh để mọi người lo lắng. La Định Tây muốn nhân lúc đại quân ta xuất chinh, Sóc Tuyền trống rỗng, nên tập kích bất ngờ. Chỉ có điều kế hoạch của hắn đã bị ta đoán trước, đã bày trận sẵn tại Sóc Tuyền, chỉ đợi bọn chúng sa vào lưới. Hiện nay kỵ binh Bắc Sơn lại mang cờ chữ Tề, đó chắc chắn là cờ của Tề Vương. Nếu không có gì bất ngờ, âm mưu của La Định Tây đã thất bại!
Hứa Thiệu há hốc mồm, rồi tỏ vẻ khâm phục. Bùi Tích cũng vuốt râu, cười nói:
– Sở đốc bày mưu tính kế, không một chút sơ hở, đã nhanh chóng giải quyết La Định Tây, thật sự là đáng mừng.
– Đại ca quá khen!
Sở Hoan cười nói:
– La Định Tây cũng chỉ là một con cá chết, không thể làm nên chuyện lớn được. Nếu không phải đại ca cẩn trọng, có mưu lược, thì dù đệ có giải quyết được tên La Định Tây cũng vô ích.
Sở Hoan dặn dò Hứa Thiệu:
– Hứa Thống lĩnh, ngươi dẫn người đi xem, nếu là kỵ binh Bắc Sơn đến cứu viện thì nhất định có quan viên Tây Quan tại đó. Cam tướng quân đã dẫn kỵ binh truy kích quân Thiên Sơn, ba ngàn kỵ binh vẫn còn hơi ít. Nếu kỵ binh Bắc Sơn đã đến, nhất định sẽ cho họ một cơ hội lấy công chuộc tội, điều động toàn bộ kỵ binh Bắc Sơn, tiến hành truy kích quân Thiên Sơn!
Hứa Thiệu rất vui mừng. Dù quân Thiên Sơn đã thất bại nhưng vẫn có không ít kỵ binh thoát được. Ba ngàn kỵ binh nói là ít cũng không phải, nhiều cũng không phải, nếu tiếp tục truy kích thì cũng dễ để lộ sự yếu kém. Nay kỵ binh Bắc Sơn đến vừa đúng lúc, chỉ trong chốc lát, quân số đã nhanh chóng t��ng thêm mấy ngàn người, hắn liền chắp tay nói:
– Mạc tướng tuân lệnh!
Rồi lui xuống.
Lúc này, Sở Hoan mới đỡ Bùi Tích ngồi xuống, cũng không hề lo lắng vì quân Bắc Sơn đã đến, tiếp tục nói:
– Đại ca, như vậy là huynh cũng đã tu luyện thuật Hậu Thổ?
– Đến nay, Ngũ Hành Đạo Thuật đều là đơn truyền nhất mạch.
Bùi Tích ngồi trên đá, vuốt râu nói:
– Ba mươi sáu gia tộc đều là những thuộc hạ trung thành nhất của Thiên Công. Thủ lĩnh của Ngũ Hành Kỳ đương nhiên cũng nằm trong đó. Năm nhà này, mỗi nhà tu luyện một môn. Bùi gia ta là một trong năm nhà đó, cũng là trung tâm của ba mươi sáu gia tộc. Bắt đầu từ tổ tiên Bùi Việt, thuật Hậu Thổ chỉ đơn truyền, đến tận ngày nay đã truyền qua hai mươi đời. Nếu không có gì bất ngờ, đến ngày nay, người hiểu thuật Hậu Thổ chỉ có mình ta!
– Như vậy, gia tộc Bùi thị của huynh chắc chắn biết về những bí mật của Thái Bình Đạo?
Bùi Tích gật đầu nói:
– Đúng vậy, trong gia tộc ta, người biết bí mật của Bùi gia cũng chỉ có mình ta mà thôi. Khi ba mươi sáu gia tộc phiêu dạt khắp tứ xứ, trời đất rộng lớn, chỉ e rằng trải qua nhiều đời, mọi người đã không còn nhận ra nhau. Do đó, khi rời đi, Thiên Công đã ban phương lệnh cho ba mươi sáu gia tộc để chứng minh thân phận, và quy định mỗi gia tộc chỉ được đơn truyền, dặn dò rằng hậu duệ của ba mươi sáu gia tộc sẽ phải gánh vác trách nhiệm phục hưng Thái Bình Đạo.
– Trong tay đại ca đương nhiên cũng có phương lệnh của gia tộc mình.
Bùi Tích khẽ cười, nói tiếp:
– Trong ba mươi sáu gia tộc, Ngũ Hành của chúng ta đương nhiên không giống với các gia tộc khác, không chỉ truyền lại phương lệnh mà còn truyền lại Ngũ Hành Đạo Thuật. Ngũ Hành Đạo Thuật cũng là một phần của Thái Bình Đạo, đương nhiên không thể thất truyền. Dù có nguy hiểm đến mức nào cũng nhất định phải truyền lại. Ta học được thuật Hậu Thổ từ phụ thân ta, lúc đầu không hề biết đó là Ngũ Hành Đạo Thuật, càng không biết Ngũ Hành Đạo Thuật có thể hại chính mình, đến khi ta biết thì công phu tu luyện đã thâm hậu, không có cách nào vứt bỏ.
Sở Hoan thấy Bùi Tích cười một cách kỳ quái, trong lòng hiểu rõ, Ngũ Hành Đạo Thuật được truyền lại không hề dễ dàng, dù uy lực của Ngũ Hành Đạo Thuật không nhỏ nhưng lại rất có hại cho sức khỏe. Trước khi truyền lại cho mỗi đời, đời trước đều biết rõ về hậu quả đó nhưng để Thái Bình Đạo có thể tiếp tục được lưu truyền thì vẫn đành phải truyền lại cho đời sau, thậm chí còn che giấu những nguy hiểm, đến khi đời sau biết được nguy hại thì mọi chuyện đã không kịp, còn phải gánh vác trách nhiệm truyền thừa Thái Bình Đạo, tiếp tục truyền lại Ngũ Hành Đạo Thuật.
– Bao đời Bùi gia đều có người tu luyện thuật Hậu Thổ. Hai mươi đời truyền lại, ngoài hai vị muốn luyện thấu công pháp này đều chịu sự phản phệ mà chết, những người khác dù không chết, nhưng...!
Bùi Tích cười gượng:
– Thuật Hậu Thổ gây hại cho kinh mạch ở chân. Đến tuổi của ta mà vẫn chống gậy đi được vẫn còn là may mắn. Thực ra, đến tuổi này, hai chân đã sớm tàn phế, như đất chết khô.
Nói đến đây, y nhíu mày, cười nói:
– Nhưng trăm năm nay, có lẽ do có nhị đệ bên cạnh, ta là người duy nhất tu luyện thuật Hậu Thổ mà không hề bị thương tổn.
– Đệ?
Sở Hoan ngạc nhiên, còn chưa hiểu rõ.
Bùi Tích cười nói:
– Nhị đệ quên Thiên Sơn Tuyết Liên rồi sao? Đệ có biết Tuyết Liên vô cùng quý giá, ngàn vàng khó kiếm, nhưng nhị đệ lại tặng cho ta. Sau khi ta dùng Tuyết Liên, kinh mạch ở chân vốn đã hoại tử của ta lại hồi phục. Điều này cũng tương đương với việc chống lại sự gây hại của thuật Hậu Thổ. Trong trăm năm trở lại đây, ta là người đầu tiên làm được điều này. Tổ tiên ta cũng đã nghĩ ra vô số cách, dùng muôn vàn loại thuốc nhưng không hề có tác dụng. Đến đời ta, ta đã hoàn toàn không còn niềm tin, không còn tìm cách đối phó nữa, nhưng hữu tâm trồng hoa hoa bất phát, vô tâm cấy liễu liễu thành âm, nhị đệ tặng Tuyết Liên cho ta lại giúp ta hóa nguy thành an.
Nghe vậy, Sở Hoan vui mừng nói:
– Đại ca đã khôi phục rồi sao?
– Đâu có dễ dàng như vậy, nhưng kinh mạch cũng đã có sinh khí trở lại, vậy là có hy vọng rồi, một ngày nào đó nhất định có thể khôi phục hoàn toàn.
Bùi Tích cười nói:
– Nhị đệ, ta phải đa tạ đệ!
Sở Hoan lắc đầu, như nghĩ ra điều gì đó, nói:
– Đại ca, huynh nói Thái Bình Đạo và Thiên Môn Đạo là hai thế lực không thể dung hòa với nhau, nhưng... theo đệ biết, Thái Bình Đạo và Thiên Môn Đạo đã đi chung một con đường rồi. Khi đệ ở An Ấp đã gặp Mộc tướng quân. Y là một trong Thất Hùng của Thiên Môn Đạo, cũng là nhân vật quan trọng của Thiên Môn Đạo. Người này giỏi thuật Khô Mộc, rõ ràng là một trong ba mươi sáu gia tộc. Hơn nữa Lục gia Thái Nguyên cũng là người của ba mươi sáu gia tộc. Mộc tướng quân là tướng quân của Thiên Môn Đạo, Lục gia cũng có liên quan đến Thiên Môn Đạo, lẽ nào vị Mộc tướng quân đó là giả, Lục gia cũng không phải người của ba mươi sáu gia tộc?
Sắc mặt của Bùi Tích lập tức trở nên trầm trọng. Y lắc đầu nói:
– Không phải! Mộc tướng quân là thật. Lục gia cũng là một trong ba mươi sáu gia tộc. Tiền bối của Mộc tướng quân – Lệ Vương Tôn là thủ lĩnh của Mộc Hành Kỳ. Cho nên y kế thừa được thuật Khô Mộc của gia tộc. Lệ Vương Tôn cũng là một nhân vật trọng yếu của Thái Bình Chính Nguyên.
– Vậy tại sao người của Thái Bình Chính Nguyên lại trở thành người của Thiên Môn Đạo?
Sở Hoan nhíu mày. Những lời của Bùi Tích trước sau bất nhất. Điều này khiến Sở Hoan có chút hoang mang, nhưng trong lòng lại hiểu rõ, trong đó nhất định có uẩn khúc.
Mọi nẻo đường câu chữ đều tụ hội tại truyen.free, mong quý vị độc giả thưởng thức.