Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1487:

Hàn Anh vừa được phong làm Tả tướng quân, trong lòng vô cùng phấn khởi, gã đứng dậy chắp tay nói:

- Sở đốc, mạt tướng nguyện dẫn binh tiến vào Thiên Sơn, chỉ cần một tháng, nhất định sẽ thu phục toàn bộ thành trì của Thiên Sơn đạo.

- E rằng không làm được.

Lời Hàn Anh chưa dứt, Hoàng Ngọc Đàm đã lắc đầu ngắt lời.

Hàn Anh nhìn sang Hoàng Ngọc Đàm. Gã và y cùng trấn giữ Hạ Châu, một văn một võ, mối quan hệ trước nay vẫn luôn hòa thuận.

Giờ thấy Hoàng Ngọc Đàm nói vậy, Hàn Anh không khỏi nhíu mày, hỏi:

- Hoàng đại nhân, ông không tin vào tài năng của ta ư?

- Không phải vậy.

Hoàng Ngọc Đàm mỉm cười đứng dậy, chắp tay nói với Sở Hoan:

- Sở đốc, trước khi bàn chuyện Thiên Sơn, hạ quan muốn hỏi một câu. Số tù binh Thiên Sơn bắt được lần này, không biết sẽ xử lý thế nào?

Lúc này mọi người mới nhớ ra bên ngoài thành vẫn còn hai vạn tù binh Thiên Sơn chưa được xử lý. Khi quân Tây Quan tiến vào Hạ Châu, họ đã lùa hai vạn tù binh này từ trường ngựa theo cùng, hiện đang khoanh vùng một khu đất rộng phía bắc thành để an trí cho bọn họ.

- Không chỉ đám tù binh đó, còn cả lực lượng dân phu Thiên Sơn nữa.

Hứa Thiệu bỗng lên tiếng:

- Trên đường đến đây, chúng ta đã tập hợp đám dân phu vốn đang chạy nạn rải rác lại một chỗ để họ tham gia vận chuyển lương thực. Dù trên đường có hao tổn không ít người, nhưng vẫn còn hơn một vạn dân phu đang chờ ngoài thành. Sở đốc, chúng ta sẽ xử lý số người này thế nào?

Sở Hoan suy nghĩ một lát rồi đáp:

- Về phần những dân phu kia, hãy phát cho mỗi người một phần lương thực đủ để họ về quê, ngoài ra chia thêm cho mỗi người một cân muối, xem như tiền công.

Hắn ngừng một lát rồi nói tiếp:

- Còn hai vạn quân Thiên Sơn kia nên xử lý ra sao, các vị có ý kiến gì không?

- Vẫn chưa có tăm hơi gì của Chu Lăng Nhạc, không biết hắn đã chạy về Thiên Sơn hay chưa.

Hàn Anh nói:

- Nếu để đám binh sĩ này về quê, mạt tướng sợ họ sẽ lại ngựa quen đường cũ, một lần nữa quay về dưới trướng Chu Lăng Nhạc làm loạn... Nhưng cứ giữ họ lại như vậy thì cũng không ổn, chưa kể đến việc phải điều quân canh chừng, riêng phần lương thực cung cấp hằng ngày cho họ đã là một vấn đề nan giải rồi. Lương thực của chúng ta vốn không nhiều, bây giờ lại phải chia ra một phần cho bọn họ...

Liễu béo nói:

- Thả cũng không được, giữ cũng không xong, Tổng đốc không định giết họ đó chứ?

Lời gã vừa dứt, Vương Hàm đã hắng giọng một tiếng, ra hiệu cho gã không được nói bậy nữa.

Mọi người đều nhìn Sở Hoan.

Bỗng Hoàng Ngọc Đàm cười nói:

- Sở đốc, kỳ thực việc xử lý hai vạn tù binh này sẽ trực tiếp liên quan đến việc xử lý Thiên Sơn sau này. Hạ quan cho rằng, nếu giải quyết tốt số tù binh này thì tình hình Thiên Sơn cũng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

- Ý của Hoàng đại nhân là gì?

Sở Hoan nhìn sang Hoàng Ngọc Đàm.

Hoàng Ngọc Đàm nghiêm mặt nói:

- Với binh lực hiện có trong tay Sở đốc, việc dùng vũ lực thu phục Thiên Sơn dễ như trở bàn tay, không phải vấn đề gì quá lớn. Có điều, chư vị đã từng nghĩ tới chưa, nếu chúng ta điều binh công phạt Thiên Sơn, kẻ chống cự quyết liệt nhất sẽ là ai?

Mọi người nhìn nhau, Hứa Thiệu lên tiếng:

- Chắc chắn sẽ là tàn đảng của Chu Lăng Nhạc. Bọn chúng từng có quan hệ gắn bó với Chu Lăng Nhạc, sợ Sở đốc sẽ không tha cho mình nên nhất đ��nh sẽ liều mạng chống cự!

- Nói rất đúng.

Hoàng Ngọc Đàm cười:

- Chúng ta đem quân vào Thiên Sơn vốn không phải để đối phó với dân chúng nơi đây, càng không phải để đối phó với đám thổ phỉ nhỏ nhặt của Thiên Sơn, việc đó quân Tây Bắc có thể giải quyết được. Chúng ta điều quân đến đây đơn giản là để tiêu diệt tàn đảng của Chu Lăng Nhạc mà thôi.

Mọi người đều gật đầu.

- Chỉ có điều nếu chúng ta cứ thế điều quân vào Thiên Sơn thì bách tính nơi đây nhất định sẽ nảy sinh ác cảm.

Hoàng Ngọc Đàm chậm rãi nói:

- Muốn Thiên Sơn được an ổn thì phải khiến cho lòng người an ổn. Binh mã tiến đến đâu, lòng dân sẽ bất an đến đó, như vậy không ổn. Nếu binh mã chúng ta không cần tiến vào Thiên Sơn mà vẫn bình định được Thiên Sơn, không đánh mà thắng, đó mới là thượng sách.

Hàn Anh gật đầu nói:

- Hoàng đại nhân, lời của ông không sai, nhưng Thiên Sơn vẫn còn mấy chục tòa thành, nếu tất cả đều rơi vào tay tàn đảng Chu Lăng Nhạc mà ta vẫn không điều binh vào thì Thiên Sơn làm sao thái bình được.

- Vì th���, nếu chúng ta có thể khiến cho lòng người của quan viên Thiên Sơn yên ổn lại thì mọi chuyện sẽ trở nên vô cùng dễ dàng.

Hoàng Ngọc Đàm nghiêm mặt nói:

- Muốn dẹp yên Thiên Sơn thì cách đơn giản nhất là thu phục lòng người, lòng của quan lại sĩ tộc, binh mã Thiên Sơn và quan trọng nhất là bách tính. Chỉ cần đưa ra được một kế sách thích đáng, hạ quan cho rằng việc không cần giao chiến mà vẫn ổn định được Thiên Sơn không phải là chuyện khó khăn gì.

Sở Hoan thấy Hoàng Ngọc Đàm tự tin như vậy thì vui vẻ nói:

- Nếu không cần đổ máu mà vẫn thành công thì đó đương nhiên là kế sách hay nhất, Hoàng đại nhân, thượng sách của ông là gì?

- Sở đốc, vì sao quan lại sĩ tộc Thiên Sơn lại bất an, nói tóm lại cũng là vì Chu Lăng Nhạc.

Hoàng Ngọc Đàm nói:

- Phần lớn quan viên châu phủ huyện ở Thiên Sơn đều do Chu Lăng Nhạc cất nhắc. Hiện giờ Chu Lăng Nhạc đại bại, khó tìm tung tích thì tất nhiên họ phải nảy sinh tâm lý lo lắng bất an. Chu Lăng Nhạc điều binh về phía Tây đại chiến với Sở đốc, mọi người tất sẽ nảy sinh tâm lý cho rằng Sở đốc và Chu Lăng Nhạc có mối thù không đội trời chung. Dưới tình huống đó, quan viên Thiên Sơn nhất định sẽ lo Sở đốc trừng phạt họ, vì thế họ nhất định sẽ không chịu bó tay chịu trói, chỉ còn cách liều chết kháng cự mà thôi.

- Đúng vậy.

Sở Hoan gật đầu.

Hoàng Ngọc Đàm ngừng một lát rồi nói tiếp:

- Vì thế hạ quan cho rằng, nếu Sở đốc ra lệnh cho quan viên Thiên Sơn, nói rằng bọn họ chỉ vì bị Chu Lăng Nhạc ép buộc chứ không có tội lỗi gì, chỉ cần biết hối cải thì Sở đốc sẽ không trừng phạt, còn đảm bảo an toàn tính mạng và gia sản cho họ. Hạ quan nghĩ nếu được như thế, bọn họ sẽ không liều mạng chống cự nữa.

Hứa Thiệu cau mày nói:

- Hoàng đại nhân, tuy kế sách này có thể giải quyết được phần nào sự việc nhưng dù sao họ cũng là vây cánh của Chu Lăng Nhạc, nếu buông tha họ dễ dàng như vậy, để họ tiếp tục đảm nhiệm chức quan thì e rằng hậu họa khôn lường. Một khi có cơ hội, e rằng đám người này sẽ gây loạn.

- Hứa thống chế lo lắng như vậy cũng hợp lý.

Hoàng Ngọc Đàm nói:

- Việc này không cần vội vàng, trước hết đảm bảo an toàn tính mạng, làm an lòng bọn họ, dập tắt ý chí chiến đấu của họ. Đợi đến khi Thiên Sơn ổn định lại thì chúng ta sẽ tiến hành khảo hạch quan viên, tương tự như việc Tri châu Công Tôn Sở của Việt châu từng làm vậy. Người có năng lực thì giữ lại làm việc, kẻ không đáp ứng được thì bãi miễn, cất nhắc người mới thay thế. Tuy nói Chu Lăng Nhạc dùng người không công bằng nhưng theo ta được biết, trong đám quan viên Thiên Sơn cũng không thiếu nhân tài đâu. Nếu lúc này bãi miễn hết quan viên Thiên Sơn thì sẽ trống ra hàng trăm vị trí, chúng ta không thể bổ nhiệm kịp thời trong thời gian gấp gáp như vậy được. Lúc đó e rằng chính sự toàn Thiên Sơn sẽ đình trệ, hậu quả chắc chắn là nghiêm trọng hơn.

Bùi Tích gật đầu:

- Hoàng đại nhân nói có lý. Sở đốc, nếu bãi miễn chức quan chỉ vì họ được Chu Lăng Nhạc cất nhắc thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Nếu ra lệnh chỉ trừng phạt kẻ cầm đầu, bỏ qua chuyện cũ thì chẳng những có thể làm an lòng đám quan viên Thiên Sơn này mà chính sự Thiên Sơn vẫn có thể vận hành ổn định. Hơn nữa Sở đốc sẽ được tiếng khoan hồng độ lượng, bọn họ tất nhiên sẽ vô cùng cảm kích. Đợi đến lúc Thiên Sơn hoàn toàn ổn định thì chúng ta tiến hành khảo hạch quan viên, kẻ kém cỏi thì loại bỏ, như vậy thì không ai nói gì được nữa.

Sở Hoan cười nói:

- Hoàng đại nhân quả nhiên nhìn xa trông rộng, vậy cứ theo lời ông mà làm, bản đốc sẽ ra lệnh.

Hắn lại hỏi:

- Nhưng binh mã và dân chúng Thiên Sơn thì tính sao?

- Sở đốc, hạ quan cũng đã từng nói, xử lý tốt hai vạn tù binh Thiên Sơn ngoài kia cũng chính là xử lý tốt việc lớn của Thiên Sơn.

Hoàng Ngọc Đàm nói:

- Theo như hạ quan được biết, trong hai vạn binh mã ngoài thành kia, ngoài một phần rất nhỏ các lính cũ thì phần lớn đều là lính mới Chu Lăng Nhạc mới tuyển mộ mấy năm gần đây, thậm chí nhiều người chỉ là dân chúng bình thường bị ép tòng quân, rất nhiều người không hề thích ra trận. Sở đốc có thể ra lệnh, nếu kẻ nào đồng ý về quê làm nông thì sẽ giải trừ quân tịch cho kẻ đó về quê. Nếu kẻ nào đồng ý ở lại quân đội thì sẽ tiến hành khảo hạch, ai đủ tư cách thì sẽ giữ lại tiếp tục làm lính, nếu không đủ tư cách thì phải về quê làm ruộng... Trong trường hợp này, Quân Điền Lệnh của Sở đốc sẽ phát huy tác dụng!

- Quân Điền Lệnh?

- Đúng vậy.

Hoàng Ngọc Đàm nghiêm nghị đáp:

- Nhìn chung từ xưa đến nay, thiên hạ muôn dân đều coi đất đai như tính mạng, điểm này lúc tiến hành Quân Điền Lệnh ở Tây Quan chúng ta đã có thể nhận thấy rõ ràng. Nếu tiếp tục áp dụng Quân Điền Lệnh cho Thiên Sơn, hạ quan cho rằng, dân chúng Thiên Sơn sẽ rất ủng hộ chúng ta. Trong số hai vạn binh sĩ ngoài thành, nếu biết được việc này, tin rằng sẽ có không ít người đồng ý về quê làm nông. Những chính sách như Quân Điền Lệnh, điều chỉnh tô thuế, dân chúng chỉ cần nộp ba phần thuế... ở Tây Quan, chắc là đều có thể áp dụng ở Thiên Sơn được. Dân chúng chắc chắn là có nằm mơ cũng không dám nghĩ đến.

Mọi người nghe đến đây, ai nấy đều khẽ gật đầu.

Kỳ Hoành trước nay vẫn theo bên cạnh Sở Hoan, cũng là người hiểu rõ tường tận Quân Điền Lệnh hơn bất cứ ai, không kìm được hỏi:

- Hoàng đại nhân, Quân Điền Lệnh đương nhiên là thượng sách lợi dân. Nhưng ở Tây Quan có thể tiến hành Quân Điền Lệnh là vì phù hợp với hoàn cảnh...

Hắn nhìn sang Sở Hoan:

- Sở đốc từng nói, sở dĩ Quân Điền Lệnh có thể tiến hành thuận lợi như vậy là vì ở Tây Quan có rất nhiều đất hoang, chỉ cần khai hoang chúng thì sẽ có đủ đất đai. Điểm này thì e rằng Thiên Sơn không thể so sánh được với Tây Quan, muốn thi hành tốt Quân Điền Lệnh cần phân phối được đất canh tác, Thiên Sơn có nhiều ruộng đến thế không?

Hoàng Ngọc Đàm cười nói:

- Hỏi rất hay. Kỳ thực muốn thi hành tốt Quân Điền Lệnh cần hai điểm then chốt, thứ nhất là nhân lực, thứ hai là đất canh tác. Về phương diện nhân lực, tin rằng Thiên Sơn không hề kém cạnh, còn thực ra về mặt đất canh tác, chúng ta cũng có phương pháp giải quyết.

- Hả?

Sở Hoan hứng thú hỏi:

- Hoàng đại nhân, đất canh tác ở Thiên Sơn từ đâu mà có?

Tuyển tập này do truyen.free độc quyền phát hành.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free