(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1500:
Chiều tà buông xuống, đúng như Lôi Cô Hành dự liệu, sau khi bị ông chém giết, hiển nhiên người của Thiên Môn Đạo ở bên ngoài khiếp sợ, không dám tiến vào nữa. Lôi Cô Hành đợi sau khi mặt trời lặn, lại dẫn mấy chục kỵ binh dưới trướng đánh ra ngoài một lần nữa. Lần này, đám người của Thiên Môn Đạo đã nhận được bài học, không dám xông ra vây đánh, chỉ di chuyển theo sự di chuyển của Lôi Cô Hành, dường như bọn họ biết rõ Lôi Cô Hành không định phá vòng vây ra ngoài. Lôi Cô Hành liều mạng tấn công một vòng, tiêu diệt chừng mười người, lại quay về đạo quán.
Lôi Cô Hành đang định xuống ngựa nghỉ ngơi, chợt nghe trước cửa có người kêu lên:
- Tướng quân, ngài đến xem!
Lôi Cô Hành chưa xuống ngựa, nghe vậy liền quay đầu lại, chạy tới trước cổng chính, chỉ thấy ngoài cửa cách đó không xa, một ngọn đuốc đã được đốt lên, một đám kỵ binh Thiên Môn Đạo chừng ba bốn mươi người, tay cầm đuốc, đang thong thả từ trong đám đông đi ra, trang phục khác biệt so với đám ô hợp Thiên Môn Đạo kia. Phần lớn tín đồ Thiên Môn Đạo mặc đủ loại quần áo khác nhau, nhưng nhóm kỵ binh này đều mặc cùng một loại áo ngắn màu đen, hơn nữa đều mang khăn đội đầu, trong đó người mang khăn màu lam chiếm ph���n lớn, có một số mang khăn màu tím và màu trắng, hai người mang khăn màu vàng, đặc biệt là có một người hết sức nổi bật trong đám, thân mặc giáp đỏ, đội nón đỏ, trên đầu buộc khăn đỏ.
Lôi Cô Hành giao chiến với Thiên Môn Đạo ở miền đông nam lâu như vậy, đương nhiên biết rõ tầm quan trọng của sắc khăn đỏ này. Nếu ông không nhầm lẫn, nhất định người mặc giáp đỏ, đội nón đỏ, chít khăn đỏ kia là một trong Tướng Đạo Thất Hùng của Thiên Môn Đạo.
Người mặc giáp đỏ chậm rãi tiến tới trên lưng ngựa, kỵ binh phía sau lập tức dừng lại, người mặc giáp đỏ đơn thân độc mã tiến về phía trước. Lôi Cô Hành siết cương ngựa, binh sĩ trước cửa đạo quán rõ ràng rất hiểu Lôi Cô Hành, lập tức có người gỡ bỏ vật cản trước cửa, Lôi Cô Hành thúc ngựa ra khỏi cửa, binh sĩ phía sau muốn đuổi theo, Lôi Cô Hành giơ tay lên, ra hiệu không cần theo sau.
Hai con chiến mã bước chầm chậm, cách nhau chừng ba bốn bước, Lôi Cô Hành và người mặc giáp đỏ đồng thời hãm ngựa. Lúc này, Lôi Cô Hành mới nhìn rõ, chẳng những người đó cả người mặc giáp đỏ nón đỏ, mà mặt cũng đeo mặt nạ đỏ thắm, che từ dưới hai mắt đến cằm, đôi mắt y sáng rực, vô cùng sắc sảo.
- Thiên Môn lục đạo, Tướng Đạo đứng đầu, Tướng Đạo Thất Hùng, đi khắp thiên hạ.
Người mặc giáp đỏ đưa mắt nhìn Lôi Cô Hành, rồi chắp tay hành lễ nói:
- Kẻ hèn là Nhật tướng quân, được diện kiến Lôi tướng quân, thật là vinh dự!
Lôi Cô Hành không chút ngạc nhiên, cười nhẹ nói:
- Hóa ra ngươi là Nhật tướng quân, một trong Tướng Đạo Thất Hùng? Giáp đỏ trên người trông như mặt trời mới mọc, chỉ tiếc là đi cùng đám ô hợp, rốt cuộc khó làm nên đại sự.
Tướng mặc giáp đỏ bình thản nói:
- Việc đã đến nước này, tướng quân đã không còn lối thoát, chẳng hay tướng quân định liệu ra sao?
- Hả?
Lôi Cô Hành cười hỏi:
- Bổn tướng quân còn có lựa chọn nào khác ư?
Nhật tướng quân gật đầu nói:
- Lôi tướng quân danh tiếng lừng lẫy thiên hạ, mặc dù hôm nay mới gặp gỡ, nhưng uy danh của tướng quân, kẻ hèn này ngưỡng mộ đã từ lâu. Theo kẻ hèn thấy, tướng quân nam chinh bắc chiến, kiến thức uyên bác, tầm nhìn xa trông rộng vô cùng, hẳn là có thể thấu hiểu triệt để xu thế của thiên hạ hiện nay...
Không đợi người kia nói xong, Lôi Cô Hành đã giơ tay lên ngăn lại:
- Nếu ngươi đã tự xưng là tướng quân, cũng đừng nói thêm lời vô ích. Cái ngươi muốn, chẳng qua là mạng sống của bổn tướng, tuy nhiên muốn lấy mạng bổn tướng, cũng chẳng phải chuyện dễ dàng đâu.
Nhật tướng quân vuốt cằm nói:
- Tướng quân dũng mãnh hơn người, xông pha trận mạc như chốn không người, lời thiên hạ đồn quả không sai, kẻ hèn vô cùng kính phục tướng quân.
- Các tín đồ của Thiên Môn Đạo chẳng qua là bị các ngươi dùng lời lẽ đẹp đẽ để mê hoặc, xét cho cùng, tất cả đều là lê dân bá tánh.
Lôi Cô Hành chậm rãi nói:
- Mặc dù bổn tướng một đời giết chóc vô số, nhưng đối với họ, cũng chẳng còn lý do để tiếp tục ra tay sát hại. Bổn tướng có thể giao ra thủ cấp của mình, tuy nhiên ngươi phải ưng thuận điều kiện của bổn tướng.
Nhật tướng quân giơ tay lên nói:
- Mời tướng quân cứ nói!
- Các ngươi đã tự xưng là người của Đạo giáo, ít nhiều gì cũng phải chú ý một chút đến cái gọi là cùng nguồn gốc tông phái.
Lôi Cô Hành bình thản nói:
- Các ngươi cứ một mạch đánh thẳng tới, bách tính lầm than, miệng luôn hô hào vì dân chúng thiên hạ, cần gì phải gây ra quá nhiều tội ác? Ở sau lưng bổn tướng, là một đạo quán, trong đạo quán có rất nhiều người dân, họ tay không tấc sắt, bổn tướng chỉ mong ngươi ước thúc thuộc hạ, đừng tiếp tục ra tay sát hại những bách tính tay không tấc sắt ấy nữa.
Đôi mắt sắc bén của Nhật tướng quân nhìn thẳng vào Lôi Cô Hành, thở dài đáp:
- Đến lúc này rồi, tướng quân còn lo nghĩ cho đám dân chúng kia sao? Nhưng Hoàng đế của tướng quân, lại coi họ như cỏ rác.
- Đừng nói thêm lời vô ích.
Lôi Cô Hành trầm giọng nói:
- Nếu ngươi chấp thuận, bổn tướng có thể đáp ứng sở nguyện của ngươi.
Nhật tướng quân trầm ngâm giây lát, cuối cùng nói:
- Lôi tướng quân tung hoành thiên hạ mấy chục năm, bách chiến bách thắng, hôm nay rơi vào tình cảnh như thế này, cũng không phải tướng quân bất tài, mà là Đại Tần đã không còn cứu vãn nổi nữa. Kẻ hèn vô cùng ngưỡng mộ uy danh và tài thao lược của tướng quân, kẻ hèn có thể chấp thuận điều kiện của tướng quân, sẽ không động đến dù một cây kim sợi chỉ của đạo quán Toàn Dương, phàm là người trong đó, bất luận là quan hay dân, tuyệt đối sẽ không gây hại.
- Ồ?
Lôi Cô Hành vuốt chòm râu, cười nói:
- Ngươi muốn thỉnh cầu điều gì?
- Kẻ hèn nghe nói, năm xưa tướng quân căm phẫn quan phủ bất tài mù quáng, cho nên tập hợp mấy ngàn người khởi binh, những người này theo tướng quân khởi binh từ Thương Lăng, sau lại theo tướng quân quy phục dưới trướng Doanh Nguyên, lập nên nhiều chiến công hiển hách, danh tiếng vang dội thiên hạ.
Nhật tướng quân đưa mắt nhìn Lôi Cô Hành:
- Chẳng những là uy danh của tướng quân vang xa, mà năm trăm quân kỵ binh Kinh Lôi của tướng quân, cũng bách chiến bách thắng, tung hoành ngang dọc, khiến người người vô cùng ngưỡng mộ.
Lôi Cô Hành chỉ bình thản nhìn Nhật tướng quân, không nói gì.
- Hơn nữa, kẻ hèn còn biết, năm trăm kỵ binh Kinh Lôi, h��u như đều là con em vùng Thương Lăng, do Lôi tướng quân tự tay huấn luyện, cha hy sinh con kế thừa, anh hy sinh em nối nghiệp, một lòng trung thành với tướng quân.
Nhật tướng quân chậm rãi nói:
- Năm đó tướng quân công phá nước Thiên Thục, bất ngờ xuất kỳ binh, chỉ huy năm trăm kỵ binh Kinh Lôi phá tan hai vạn đại quân Thiên Thục, uy danh chấn động thiên hạ, cho nên hôm nay kẻ hèn rất muốn được chiêm ngưỡng phong thái của kỵ binh Kinh Lôi năm xưa.
Lôi Cô Hành nhíu mày hỏi:
- Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?
- Kẻ hèn đã bày Thập Phong trận.
Nhật tướng quân đưa tay chỉ:
- Ở phía trước cách đây năm dặm, kẻ hèn đã bố trí ổn thỏa, kẻ hèn mong được thấy tướng quân dẫn kỵ binh Kinh Lôi quyết đấu một trận. Chỉ cần tướng quân bằng lòng xuất trận, bất kể thắng bại, kẻ hèn này sẽ không động đến dù một cây kim sợi chỉ của đạo quán Toàn Dương, phàm là người trong đó, bất luận là quan hay dân, tuyệt đối sẽ không gây hại.
Lôi Cô Hành cười nói:
- Bổn tướng đồng ý với ngươi.
Nhật tướng quân chắp tay nghiêm cẩn nói:
- Đa t��� tướng quân!
Rồi không nói thêm lời nào, quay đầu ngựa lại, thúc ngựa nhanh chóng quay về. Lôi Cô Hành cũng quay đầu ngựa lại, chạy vào trong đạo quán.
Mọi người nhìn thấy Lôi Cô Hành một mình nói chuyện với người mặc giáp đỏ, cũng không biết là nói chuyện gì. Lôi Cô Hành thúc ngựa vào sân trong, thấy bên cạnh các thuộc hạ của mình, từ bốn phương tám hướng, rất nhiều người dân ngó đầu ra, nhìn Lôi Cô Hành với vẻ mặt hoảng sợ.
Họ đều biết, mấy ngàn người của Thiên Môn Đạo đang ở ngoài cửa đạo quán, trong khi trong đạo quán chỉ có Lôi Cô Hành và mấy trăm kỵ binh Kinh Lôi, đôi bên mạnh yếu rõ ràng, trong tình thế này, cho dù Lôi Cô Hành có là tướng trên trời hạ phàm, cũng không thể lấy ít địch nhiều.
Lôi Cô Hành là chỗ dựa cuối cùng của họ, tất cả mọi người tin rằng, một khi Thiên Môn Đạo đánh vào trong đạo quán, chắc chắn sẽ không tha cho bất kỳ ai.
Lôi Cô Hành cảm nhận rõ ràng nỗi hoảng sợ và tuyệt vọng của đám người kia, bèn tháo mũ giáp xuống, đảo mắt nhìn một lượt, dưới ánh lửa, thân hình thẳng tắp trên lưng ngựa tựa như một tháp sắt, trầm giọng cất lời:
- Hỡi các hương thân phụ lão, lão phu vô cùng hổ thẹn, thân là đại tướng của đế quốc, lại không thể che chở cho bá tánh, để mọi người phải chịu khổ vì loạn lạc, lão phu xin tạ lỗi với tất cả mọi người!
Lôi Cô Hành đưa mũ giáp cho binh sĩ, chắp tay vái chào khắp một lượt, lúc này trong đám người đã có người sụt sùi.
- Bọn họ đã hứa với lão phu, chỉ cần lão phu phá trận ở phía trước, sẽ không làm hại bách tính.
Lôi Cô Hành nói, rồi lớn tiếng hỏi:
- Thuần Dương Tử ở đâu?
Thuần Dương Tử, chủ đạo quán bước tới, nói:
- Lão tướng quân, bần đạo tại đây. Không biết tướng quân có gì căn dặn?
Mặc dù là đệ tử của Huyền Chân Đạo, ông ta không coi các quan lại địa phương ra gì, nhưng Lôi Cô Hành là đại tướng của đế quốc, có công khai quốc vĩ đại, dù trong lòng có ý nghĩ gì, cũng không dám thất lễ và mạo phạm Lôi Cô Hành.
- Bổn tướng biết rõ, trong đạo quán này chắc chắn có tích trữ nhiều lương thực.
Lôi Cô Hành bình thản nói:
- Hãy lấy tất cả lương thực trong đạo quán ra phân phát cho những người dân này, trước khi thành Hổ Vệ trở lại bình yên, tất cả mọi người không nên ra ngoài, phân phát lương thực sao cho thật tiết kiệm, có thể duy trì được đến lúc cuối cùng!
Mí mắt Thuần Dương Tử co rút lại, Lôi Cô Hành trầm giọng hỏi:
- Ngươi nghe rồi chứ?
Thuần Dương Tử nghe vậy cảm giác như nghe tiếng hổ gầm, run rẩy, vội vàng đáp:
- Tướng quân cứ yên tâm, bần đạo tất nhiên sẽ lấy toàn bộ lương thực chia ra cho mọi người.
Lôi Cô Hành gật đầu, nhìn về phía các binh sĩ, nói:
- Tất cả các ngươi hãy ở lại đây, để phòng Thiên Môn Đạo không giữ lời hứa, bổn tướng một mình đi phá trận.
Nghe vậy, mọi người đều kinh hãi, mấy chục kỵ binh lẳng lặng lên ngựa, tay cầm đao, không nói một lời, nhưng vẻ mặt và ánh mắt lại vô cùng kiên định.
Lôi Cô Hành tức giận nói:
- Các ngươi đang làm gì vậy? Chẳng lẽ muốn cãi quân lệnh của bổn tướng sao? Bổn tướng trị quân nghiêm khắc, các ngươi theo bổn tướng nhiều năm, hiểu rõ tính tình của ta, kẻ nào dám chống lệnh, chém không tha!
Một kỵ binh chừng bốn mươi tuổi nhìn Lôi Cô Hành, ánh mắt kiên nghị, nói:
- Tướng quân, từ năm mười tuổi, ta đã theo dưới trướng tướng quân nam chinh bắc chiến, mỗi lần tướng quân ra trận, ta đều theo sát bên mình, chưa từng vắng mặt, hôm nay cũng sẽ không để tướng quân một mình ra đi.
Thật ra mọi người đều biết, qua cách nói của Lôi Cô Hành, hiển nhiên cho thấy ông đã đạt được thỏa thuận với Thiên Môn Đạo, mặc dù không biết tại sao Thiên Môn Đạo lại rộng lượng đến thế, nhưng hiển nhiên chỉ cần mọi người ở lại trong đạo quán, Thiên Môn Đạo sẽ không gây hại.
Lôi Cô Hành một mình tiến về phía trước, rõ ràng là muốn một mình đi chịu chết, để bảo toàn tính mạng cho tất cả những người này.
Lôi Cô Hành cười lạnh lùng nói:
- Thiết Trung Hằng, ngươi đã đi theo bổn tướng nhiều năm, thì càng nên biết tính tình của bổn tướng, nếu như ngươi dám chống lệnh, bổn tướng sẽ lập tức chém chết ngươi!
Thiết Trung Hằng mỉm cười, nói:
- Trăm trận của tướng quân, ta chưa bao giờ vắng mặt, hôm nay tướng quân lại muốn bỏ rơi ta, như thế ta sống cũng không bằng chết!
Chợt y vung tay lên, mọi người chưa kịp phản ứng, chỉ thấy ánh đao lóe lên, cổ họng đã bị cắt đứt, máu tươi phun ra! Thiết Trung Hằng nhìn Lôi Cô Hành, dùng hết sức lực cuối cùng nói:
- Tướng quân... bảo trọng!
Rồi ngã xuống khỏi lưng ngựa.
Lôi Cô Hành ngẩn người, tung mình xuống ngựa, ôm lấy Thiết Trung Hằng, đôi mắt đỏ lên, nghiêm nghị nói;
- Thiết Trung Hằng, ngươi thật to gan! Ngươi... ngươi lại dám chống lệnh, bổn tướng không để cho ngươi chết, vì sao ngươi lại dám tìm đến cái chết?
Lúc này Thiết Trung Hằng đã tắt thở, máu tươi vẫn tuôn xối xả, Lôi Cô Hành ôm y vào lòng, toàn thân run rẩy, rốt cuộc nước mắt rơi xuống... Chợt ông cất cao tiếng hát, giọng đã trở nên khàn đặc:
- Khiên nắm vững da tê mặc áo. Xe tung hoành gươm giáo chạm tay. Cờ rợp bóng, giặc như mây. Quân giành lên trước, tên bay rào rào.
Các chiến sĩ kỵ binh Kinh Lôi cùng hòa giọng cất tiếng hát:
- Bao chiến sĩ có ra không lại, Chốn sa trường vòi vọi xa xôi Cắp cung lớn, vác gươm dài Đầu dù lìa xác không rời lòng son...
Mấy trăm người cùng hát vang, tiếng ca bi tráng, mạnh mẽ vang vọng thấu tận trời xanh.
Tác phẩm dịch thuật này là thành quả của tâm huyết và sự tận tụy, chỉ có duy nhất tại Truyện Free.