Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1501:

Lôi Cô Hành đặt Thiết Trung Hằng xuống, đội chiếc nón trụ lên đầu, vọt mình lên ngựa, kéo cương xoay ngựa, cất cao giọng nói:

– Uy danh Kinh Lôi, chí khí ngất trời, các huynh đệ, hãy phô bày bản sắc thiết huyết, cùng bổn tướng liều mình trận cuối!

Cương ngựa rung động, tuấn mã cất tiếng hí vang, tựa như mũi tên rời cung, phóng ra khỏi đạo quan. Hơn mười kỵ sĩ phía sau cũng nhao nhao xuất trận, nắm chặt trường thương đại đao, giống như từng con mãnh hổ giữa màn đêm, xông ra ngoài đạo quan.

Thuần Dương Tử thấy Lôi Cô Hành cùng Kinh Lôi kỵ đều đã rời đi, không còn một bóng người, vội vàng gọi đạo sĩ thủ hạ đóng kín đại môn.

Chúng đạo sĩ Thiên Môn bên ngoài đạo quan nhìn thấy Lôi Cô Hành bất ngờ dẫn quân đến, đều hoảng loạn sợ hãi, thi nhau né tránh. Lôi Cô Hành dẫn theo hơn hai trăm thủ hạ xông thẳng về phía trước, những nơi đi qua, không ai dám ngăn cản.

Toàn Dương đạo quan vốn có khoảng bốn trăm binh sĩ Kinh Lôi kỵ, chia nhau canh giữ hai cửa trước sau, lấy cửa trước làm chính, cửa sau cũng bố trí hơn trăm người. Đạo quan không nhỏ, hơn trăm binh sĩ ở cửa sau đều đã dàn trận sẵn sàng nghênh đón quân địch, ngăn cản người của Thiên Môn giết vào trong đạo quan, hoàn toàn không rõ những chuyện xảy ra ở phía trước. Lôi Cô Hành biết đám thủ hạ Kinh Lôi kỵ này ai cũng trung thành và tận tâm, có ý muốn bảo toàn cho họ, nhưng Thiết Trung Hằng lại xúc động tự vẫn. Lôi Cô Hành cũng không ngăn cản nữa, ngược lại cũng không phái người thông báo cho binh sĩ ở cửa sau.

Giống như một con mãnh hổ dẫn theo cả bầy sói, đội ngũ xông vào trận địa Thiên Môn, tiến thẳng về phía trước. Rất nhanh, liền nhìn thấy những ánh lửa. Lôi Cô Hành lao nhanh về trước, lướt mắt nhìn qua, thấy ánh lửa chia ra mười đội, mỗi đội có khoảng hơn hai trăm người, cộng lại không dưới hai ngàn người. Từ khi Lôi Cô Hành lao ngựa tới, mười đội nhỏ đó di chuyển nhanh chóng, hành động rất ăn ý, động tác cũng tương đối thống nhất.

Các binh sĩ Kinh Lôi kỵ nhìn thấy, đều cau mày. Họ giao chiến với Thiên Môn Đạo vô số lần, phần lớn người của Thiên Môn đạo đều không đoàn kết, mỗi khi chém giết, đều ỷ vào số đông áp đảo.

Ít khi thấy kỷ luật nghiêm minh như vậy. Đội binh mã trước mắt rõ ràng là một đội ngũ đặc biệt.

Lôi Cô Hành dẫn d���t hơn hai trăm người tiến vào trong trận, quân Thiên Môn di chuyển nhanh chóng, chỉ trong chốc lát đã bao vây đoàn người Lôi Cô Hành. Kinh Lôi kỵ có tố chất huấn luyện, kinh qua trăm trận, tuy rằng lúc này bị quân địch nhiều gấp mười lần bao vây, nhưng lại không hề hoảng loạn, lấy Lôi Cô Hành làm trung tâm, đề phòng bốn phía.

Theo ánh lửa soi rọi, người của Thiên Môn đạo chằng chịt khắp bốn phía. Lôi Cô Hành lúc này phát hiện, binh khí của mười đội Thiên Môn đạo không ai giống ai: có người cầm khiên và đao, có người cầm trường thương, có người cầm móc câu, có người cầm búa, lại có người cầm một bộ dây thừng. Hơn nữa, bọn người Thiên Môn đạo này từ đầu đến cuối đều không ngừng hoạt động, mỗi người đều nhìn chằm chằm vào đối thủ của mình.

Lôi Cô Hành cất tiếng cười lớn, nói:

– Bất luận là Thập Phong trận hay Bách Phong trận, chúng tuy kín kẽ không sơ hở, nhưng ta sẽ khiến nơi đây nổi gió nổi bão! Các huynh đệ, gặp thần giết thần, gặp phật giết phật, sau trận chiến này, không hổ thẹn với trời đất!

Lời lão vừa dứt, đã phóng ngựa về phía trước, lao vút đi như điện xẹt, xông thẳng vào một đội trong số đó. Đao pháp trong tay như cuồng phong, chỉ một đao vung lên, đã có mấy người ngã xuống.

Các Kinh Lôi kỵ nhìn thấy Lôi Cô Hành thể hiện thần uy, tinh thần phấn chấn, gầm lên xung phong. Trong giây phút này, đội hình Thiên Môn đạo vốn còn được xem là chỉnh tề, lập tức trở nên hỗn loạn. Lôi Cô Hành danh tiếng vang khắp chốn. Trận pháp chú trọng kỷ luật nghiêm minh, uy lực của trận hình cũng liên quan đến việc binh sĩ trong trận có chấp hành nhiệm vụ của mình hay không. Nếu là người khác, chưa hẳn đã có thể phá tan Thập Phong trận này. Nhưng người của Thiên Môn đạo đương nhiên biết được sự dũng mãnh phi thường của Lôi Cô Hành, trong lòng đã run sợ. Đợi đến khi Lôi Cô Hành xuất đao giết địch, không ít người Thiên Môn đạo đã kinh hồn bạt vía, trận hình liền rối loạn.

May thay trận hình Thập Phong lại di động, bên này vừa mất trật tự, hai đội ngũ đã nhào vào nhau, la hét vang trời. Binh sĩ Kinh Lôi kỵ một chọi mười, lúc này cũng chẳng màng đ��n trận hình gì nữa, thấy địch thì giết, không hề lưu tình. Bọn họ theo Lôi Cô Hành xông ra ngoài, cũng đã mang lòng quyết tử, chỉ cảm thấy giết thêm một người nữa, thì đó chính là lời lãi.

Trên một đài cao ở nơi xa, có một bó đuốc giơ cao liên tục thay đổi ám hiệu. Đó rõ ràng là đài chỉ huy trận hình. Nhật tướng quân từ trên cao nhìn xuống, đôi mắt lạnh lùng dị thường.

Nhìn từ trên xuống, đoàn người Lôi Cô Hành giống như sói hoang xông vào bầy cừu, giữa tiếng chém giết, người của Thiên Môn đạo trong trận liên tục ngã xuống. Chỉ là Thập Phong trận giống như một cỗ xe lớn đang vận hành vậy. Đoàn người Lôi Cô Hành rơi vào hố sâu, quả thực kín kẽ không một kẽ hở, có thể thấy là căn bản không có khả năng xông ra ngoài chiến trận.

Tuy rằng Kinh Lôi kỵ một chọi mười, nhưng trong khi chém giết, người của Thiên Môn đạo từ đầu đến cuối chuyển động liên tục. Lôi Cô Hành luôn tay chém giết, tuy cất cao giọng kêu gọi, căn dặn binh sĩ không được tách rời, nhưng hơn hai trăm người cuối cùng cũng lọt thỏm giữa trận địch, dần d���n bị chia cắt thành nhiều đoạn. Hai ba mươi binh sĩ theo sát bên cạnh Lôi Cô Hành, những binh sĩ khác bị quân Thiên Môn dồn đến các vị trí khác trong trận. Hơn nữa, binh khí của Thiên Môn đạo rất nhiều loại, tự phát huy ưu thế riêng của mình. Binh sĩ cầm khiên dùng khiên làm vật yểm hộ, cố gắng áp sát. Binh sĩ dùng câu thương thì chủ yếu tấn công hạ bàn của địch, hoặc là đâm câu vào đùi ngựa, hoặc là móc vào đùi người, đánh bất ngờ.

Binh sĩ Kinh Lôi kỵ tuy dũng mãnh, nhưng hầu hết đều không còn chiến mã. Hơn nữa, họ rơi vào trận địch, dùng ít địch nhiều.

Đối phương lại di chuyển liên tục, vũ khí đa dạng được sử dụng liên hoàn. Không bao lâu sau, đã có không ít binh sĩ Kinh Lôi kỵ bị giết chết trong trận, mà cái giá quân Thiên Môn phải trả cũng thực không nhỏ.

Nhật tướng quân đã thôi nhíu mày, khóe mắt khẽ co rút.

Đúng lúc này, chợt nghe có người ở bên cạnh nói:

– Tướng quân, người xem…!

Nhật tướng quân nhìn qua, chỉ thấy từ phía đạo quan, lại có một đội ngũ lao tới, xông vào vòng ngoài trận địa của quân Thiên Môn. Đội ngũ này không quá trăm người, xông vào trận của hàng ngàn quân Thiên Môn, lại đang đà sung sức, một đường chém giết, dần dần tiếp cận Thập Phong trận.

– Đó cũng là binh mã của Kinh Lôi kỵ.

Nhật tướng quân chỉ lướt mắt nhìn, lập tức hiểu ra:

– Lôi Cô Hành đi trước nhưng không dẫn theo tất cả binh sĩ của mình, e rằng là muốn bảo toàn cho những người này. Chỉ là những người này lại không muốn ích kỷ lo sự sống chết cho riêng bản thân mình…!

Y thở dài, nói:

– Đều là những người trung nghĩa.

Rồi y giơ tay ra hiệu, lập tức lại có một bó đuốc lay động trên cao.

Quân Thiên Môn ở vòng ngoài tuy rằng sợ Lôi Cô Hành, nhìn thấy Lôi Cô Hành thì cảm giác toàn thân run rẩy, lúc này lại đối mặt với hơn một trăm binh sĩ Kinh Lôi kỵ từ đạo quan xông ra, nhưng cũng không quá sợ hãi, dù sao cũng chiếm ưu thế về số lượng. Hơn nữa, Lôi Cô Hành đang bị kẹt trong Thập Phong trận, ai cũng muốn lập công nhận thưởng. Hơn một trăm người đó tuy rằng một đường liều mạng chém giết muốn tiếp cận Lôi Cô Hành, nhưng quân địch giống nh�� một đám mây đen dày đặc, giết không xuể, khiến họ không thể di chuyển về phía Lôi Cô Hành. Ngược lại, dưới vòng vây bên ngoài, từng binh sĩ Kinh Lôi một ngã xuống.

Tiếng chém giết ở vòng ngoài tất nhiên đã kinh động đến Lôi Cô Hành. Lão dõi mắt nhìn về phía xa, thấy được tình huống chém giết ở vòng ngoài, trong lòng biết các binh sĩ ở lại trong đạo quan cũng đã xông ra hết rồi. Vẻ mặt lão trở nên ngưng trọng, lập tức cất tiếng quát lớn:

– Huynh đệ Thương Lăng hãy đến bên cạnh bổn tướng, chúng ta cùng sinh cùng tử!

Kéo cương xoay ngựa lại, lão xông về phía vòng vây bên ngoài. Binh sĩ bên cạnh lão đi sát đằng sau. Những binh sĩ bị cắt rời khỏi thế trận ở các nơi khác, lúc này cũng đã tử thương hơn phân nửa, nghe được tiếng kêu của Lôi Cô Hành, liền ra sức chém giết, hướng về phía này.

Lôi Cô Hành cưỡi ngựa vung đao, trông thấy binh sĩ bị bao vây, liền lập tức xông tới cứu viện. Tất cả mọi người đều kiêng kỵ sự dũng mãnh của lão.

Sau một lát, trong số hơn hai trăm bộ hạ, lúc này chỉ còn lại hơn một trăm người.

Y phục chinh chiến của các binh sĩ đều nhuộm máu. Sau khi trải qua vòng vây chém giết, mỗi người đều lộ vẻ chật vật, nhưng thần sắc trên mặt mỗi người lại vô cùng kiên nghị. Họ đi theo Lôi Cô Hành, không có bất kỳ vẻ sợ hãi nào, trên mặt ngược lại là vẻ phấn chấn.

– Các huynh đệ, chúng ta đi tiếp ứng cho bọn họ!

Lôi Cô Hành gầm lên như hổ:

– Cùng sinh cùng tử, không bỏ một ai!

Kinh Lôi kỵ đồng thanh hô to:

– Cùng sinh cùng tử, cùng sinh cùng tử!

Dưới sự dẫn dắt của Lôi Cô Hành, họ phá vòng vây, đi tiếp ứng cho ��ồng đội đang chiến đấu hăng hái ở bên ngoài.

Ánh đao bay múa, máu tươi bắn tung tóe, toàn thân Lôi Cô Hành cũng đã bị máu tươi nhuộm đỏ chiến giáp. Thập Phong trận tuy kín kẽ không một kẽ hở, nhưng đối với mãnh tướng đệ nhất thiên hạ Lôi Cô Hành mà nói, chỉ cần là nơi lão muốn đột phá, tuyệt đối không có người có thể ngăn cản. Lúc thoát khỏi Thập Phong trận, bên người lão chỉ còn lại bốn mươi, năm mươi người. Mà hơn một trăm Kinh Lôi kỵ ở vòng vây bên ngoài, tuy giết địch vô số, nhưng cũng chỉ còn lèo tèo hơn mười người.

Lôi Cô Hành dẫn người xông tới, quân Thiên Môn lập tức hoảng sợ, thi nhau tản ra. Hơn mười người toàn thân đầy máu còn sống sót liền tới gần.

Lôi Cô Hành đưa mắt nhìn xung quanh, khắp nơi đều là người của Thiên Môn đạo, trên mặt đất là những thi thể nằm ngổn ngang, mùi máu tanh xộc thẳng lên tận trời xanh.

Lão tung hoành thiên hạ nửa đời người, xem thủ hạ Kinh Lôi kỵ như con cháu trong nhà vậy. Lúc này đã tử thương hơn một nửa, chỉ còn lại chưa đến một trăm người, khóe mắt lão co rút. Ngẩng đầu nhìn trời, ánh trăng sáng trên cao. Người của Thiên Môn đạo bao vây xung quanh, nhìn chằm chằm vào lão. Ai cũng nhận ra Lôi Cô Hành cùng mấy chục binh sĩ đều đã sa vào bước đường cùng, không thể chống đỡ được bao lâu, nhưng không ai dám xem thường mà xông tới.

Lôi Cô Hành quét mắt nhìn bốn phía, nhìn thấy người của Thiên Môn đạo phần lớn đều mặc áo quần rách rưới, rõ ràng là xuất thân từ tầng lớp nông dân, liền thở dài một hơi. Một người bên cạnh đã nói:

– Tướng quân, chúng ta tập hợp lại để phá vòng vây!

Lôi Cô Hành lắc đầu cười nói:

– Chuyện đã đến nông nỗi này, ta còn mặt mũi nào mà nhìn mặt thánh thượng, nhìn mặt người đời, nhìn mặt hương thân phụ lão ở Thương Lăng?

Lão nhảy xuống ngựa, người Thiên Môn đạo thấy vậy đều vô cùng kinh ngạc. Chỉ thấy Lôi Cô Hành chỉnh tề áo giáp, đi đến một cây đại thụ gần đó. Người của Thiên Môn đạo ở bên cạnh cây đại thụ đều thi nhau lùi ra, để mặc Lôi Cô Hành đi đến cây đại thụ ngồi xuống. Binh sĩ thuộc hạ của lão cũng đi theo, bao quanh bốn phía cây đại thụ.

– Ai có rượu?

Các tướng sĩ thủ hạ đều lắc đầu, đột nhiên có người la lên:

– Ở đây có rượu, dâng cho tướng quân!

Thanh âm ấy lại vang lên từ đoàn người Thiên Môn đạo, lập tức nhìn thấy một người từ trong đám đông đi ra. Người đó đầu quấn khăn tím, rõ ràng là một tiểu đầu mục.

Người này lá gan cũng không nhỏ, tiến lên trước mấy bước, ném túi rượu qua. Một binh sĩ đưa tay đón lấy, dâng lên cho Lôi Cô Hành. Lôi Cô Hành nhận lấy, nhìn tên thủ lĩnh khăn tím, mỉm cười khẽ gật đầu, vẻ mặt không chút thù địch. Tên thủ lĩnh khăn tím chắp tay hành lễ, rồi lui xuống.

Từng câu chữ trong bản dịch này đều thuộc về truyen.free, không cho phép sử dụng ở bất kỳ nơi nào khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free