(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1507:
Theo suy đoán của Thái tử, vũ khí này xuất phát từ kho binh khí của Binh bộ. Nghe vậy, Từ Tòng Dương không khỏi biến sắc. Đột nhiên, lão cảm thấy vết thương nhói ��au. Một thái y khẽ nói:
– Đại nhân, ngài cố nhịn đau. Chúng thần sẽ rút mũi tên ra, có thể hơi đau một chút.
Từ Tòng Dương gật đầu. Hai thái y phối hợp, hết sức cẩn trọng rút đầu mũi tên ra ngoài, máu tươi lập tức trào ra. Quả không hổ danh có y thuật cao minh, hai người họ nhanh chóng cầm máu, xử lý vết thương, rồi thoa thuốc. Một thái y thở phào nói:
– Từ đại nhân, vết trúng tên không quá nghiêm trọng, không tổn thương yếu hại, hơn nữa đây chỉ là một mũi tên tầm thường. Ngài cần tịnh dưỡng một thời gian, chừng một tháng là sẽ bình phục hoàn toàn.
Lúc này, Thái tử mới lên tiếng:
– Mang mũi tên tới đây!
Khi rút tên ra, để tiện cho việc xử lý, mũi tên được cắt thành hai đoạn: một đoạn là đầu tên, đoạn còn lại là đuôi tên có lông vũ. Lúc này, thái y bê một mâm gỗ, đặt đầu tên lên trên, cúi người hành lễ, dâng lên Thái tử.
Thái tử liếc nhìn, sau đó cầm lấy đầu tên, cẩn thận xem xét một hồi, cuối cùng ngẩng đầu lên nói:
– Quả nhiên không sai, đây là vật trong kho binh khố.
Mũi tên đã được rút ra, vết thương trên người Từ Tòng Dương cũng đã được cầm máu và bôi thuốc giảm đau. Cơn đau nhức toàn thân đã giảm đi không ít, lúc này lão sững sờ nói:
– Thật sự xuất phát từ kho binh khố sao?
Thái tử không vội trả lời, quay sang hỏi thái y:
– Thương thế của Từ đại nhân đã xử lý ổn thỏa chưa?
– Bẩm điện hạ, vết thương đã xử lý ổn thỏa. Tuy nhiên, trong mười ngày tới, mỗi ngày đều phải thay thuốc đắp. Nếu sau mười ngày mà vết thương không có biến chứng gì thì sẽ không còn gì đáng ngại nữa.
Thái tử khẽ vuốt cằm, giơ tay nói:
– Các ngươi tạm lui xuống trước đi.
Hai thái y hành lễ cáo từ lui xuống. Lúc này, Thái tử mới nói:
– Kho binh khố kinh thành chia làm ba khu vực, trừ thành Tây không bố trí, ba thành Đông, Nam, Bắc đặt ba kho binh khí. Tất cả đều chịu sự quản lý của Binh bộ, vũ khí trong kho chủ yếu để cho Truân Vệ quân sử dụng. Chất liệu chế tạo mũi tên cũng khác so với loại bình thường.
Thái tử dùng tay xoay bánh xe lăn, tiến về phía bên cạnh Từ Tòng Dương.
Thái tử có tật ở chân, luôn phải ngồi xe lăn. Nếu ở bên ngoài thì cần có người đẩy, nhưng bên trong phủ Thái tử, không có người hầu bên cạnh, hắn cũng chỉ có thể tự mình di chuyển. Chiếc xe lăn đương nhiên không phải loại bình thường, được chế tác tỉ mỉ, có rất nhiều cơ quan tinh xảo, bộ phận chuyển động chỉ là một trong những cơ quan đơn giản nhất mà thôi. Người sử dụng là Thái tử, nên việc tìm một thợ chế tác giỏi là chuyện dễ như trở bàn tay.
Thái tử đưa mũi tên cho Từ Tòng Dương, sau đó nói:
– Mời Từ đại nhân xem, mũi tên này được chế tạo từ gỗ cây bạch dương vùng Liêu Đông. Đây là chất liệu gỗ chuyên dùng để làm mũi tên cho Truân Vệ quân, tất cả mũi tên trong kho binh khố đều dùng loại chất liệu này.
– Thì ra là thế.
Từ Tòng Dương bắt đầu cảm thấy mọi chuyện nghiêm trọng:
– Điện hạ, nếu những binh khí này lấy ra từ kho binh khố, vậy e rằng phía Binh bộ đã xảy ra vấn đề...!
Thái tử nói:
– Chỉ sợ Binh bộ còn chưa biết chuyện kho binh khố.
– Hả?
Thái tử thở dài:
– Tình thế lúc này, các bộ đều vô cùng khẩn cấp, đặc biệt l�� Hộ bộ và Binh bộ. Quan trọng nhất, bản cung cực kỳ coi trọng hai bộ này, mọi lời nói, hành động mỗi ngày của quan viên trong đó bản cung đều nắm rõ.
Từ Tòng Dương hiểu rõ ý của Thái tử nên không hỏi nhiều.
– Điện hạ, nói như vậy, có phải một trong ba kho binh khố đã xảy ra vấn đề?
Từ Tòng Dương cau mày nói:
– Không có công văn phê duyệt của Binh bộ, cũng không có chỉ dụ của Điện hạ, theo lý mà nói, cửa kho binh khí sẽ luôn đóng chặt, một cây đao, một ngọn thương cũng không thể tuồn ra ngoài.
– Ba kho binh khố chắc chắn có một nơi xảy ra vấn đề.
Hai mắt Thái tử lạnh lẽo:
– Từ đại nhân, ngươi cảm thấy chúng ta nên làm gì?
– Chuyện này...
Từ Tòng Dương hơi trầm ngâm:
– Thần có thể đi điều tra kho binh khí ngay bây giờ không?
Thái tử cười nhạt:
– Việc đó đương nhiên có thể làm, có điều bản cung lo rằng một khi điều tra sẽ đánh rắn động cỏ, ngược lại sẽ nảy sinh sai sót. Chúng ta chưa biết nơi nào xảy ra vấn đề, trước hết nên xác định rõ, chờ bọn chúng sơ suất, lúc đó mới ra tay.
– Nếu không thăm dò kho binh khí, làm sao có thể biết chỗ nào có vấn đề.
Thái tử khẽ cười nói:
– Trước khi Từ đại nhân đến, bản cung đã phái người đi Binh bộ, để họ đi trước làm việc. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sẽ nhanh chóng có kết quả thôi.
Bên trong nha môn Binh bộ, mọi việc đều bình thường như mọi ngày. Bốn nha môn bên dưới Binh bộ, theo thứ tự là: nha môn quản lý quân tình tác chiến, nha môn quản lý ngân sách, nha môn quản lý chức vụ, và nha môn quản lý kho binh khố. Tất cả các nha môn đều đặt một chủ sự đứng đầu.
Khố chủ sự Hoa Tử Hư ngồi trong nội đường thưởng thức trà, trông có vẻ vô cùng nhàn nhã. Lão vừa đặt chén trà xuống, bên ngoài đã có người vào bẩm báo:
– Bẩm, khố chủ thành Đông và thành Bắc xin yết kiến đại nhân.
Hai khố chủ đi vào, Hoa Tử Hư ra hiệu cho hai người ngồi xuống, cũng không vội nói lời nào. Khố chủ là quan trông coi kho vũ khí, giữ chìa khóa mở cửa. Hai người thấy Hoa Tử Hư chỉ ra hiệu ngồi xuống mà không nói gì, trong lòng có chút mơ hồ không hiểu.
Chừng nửa canh giờ sau, Hoa Tử Hư cuối cùng cũng không thể ngồi yên được nữa, liền hỏi:
– Khố chủ thành Bắc sao còn chưa tới?
– Vẫn chưa có tin tức gì.
Bên ngoài có âm thanh truyền vào.
Một lúc sau, một thuộc hạ vội vàng chạy vào bẩm báo:
– Bẩm báo Hoa chủ sự, khố chủ thành Bắc đêm qua trong người không khỏe, hôm nay không có mặt ở kho. Thuộc hạ đã tới nhà tìm kiếm nhưng không thấy tung tích.
Hoa Tử Hư bỗng nhiên đứng lên, trầm giọng nói:
– Lập tức bẩm báo lên Giám quốc Điện hạ, kho vũ khí thành Bắc có biến!
Mấy trận hỏa hoạn lớn trong kinh thành cuối cùng đều đã bị dập tắt. Dân chúng làm loạn phóng hỏa chém giết, sau đó đều nhao nhao ẩn nấp. Võ Kinh vệ tìm kiếm toàn thành, đề phòng mọi nơi phát sinh biến cố. Lệnh giới nghiêm nhanh chóng được truyền xuống. Trong màn đêm đen tối, việc cấm túc truyền đến toàn bộ ngõ ngách trong kinh thành càng khiến dân chúng hoảng sợ vạn phần. Thêm vào đó, sự náo động ban ngày căn bản đã làm lòng dân hết sức bàng hoàng.
Kho vũ khí thành Bắc được đặt tại một nơi tương đối hẻo lánh, toàn bộ xây tường cao. Bên ngoài tường, cứ mười bước một doanh trướng, năm bước một trạm gác. Ngoại trừ người xuất nhập kho kiểm kê, người bình thường căn bản không thể tiến vào nửa bước. Trong màn đêm đen tối, một đội nhân mã phá tan sự yên lặng của kho vũ khí thành Bắc. Chỉ huy sứ Võ Kinh vệ Trì Bất Ngôn lặng lẽ dẫn một đội nhân mã, khí thế như lang như hổ tiến vào kho vũ khí. Từ bên trong kho vũ khí, lập tức có thủ vệ tiến lên ngăn lại. Trì Bất Ngôn không nói gì, một người từ đằng sau hắn tiến lên, nổi giận quát:
– Đồ không có mắt, cút ngay!
Người này chính là Chủ sự nha môn kho binh khố Hoa Tử Hư. Hoa Tử Hư cũng thường xuyên tới các kho vũ khí kiểm tra nên bọn thủ vệ đương nhiên nhận ra y. Họ vội vàng tránh đường. Hoa Tử Hư trầm giọng hỏi:
– Bàng Hằng đang ở nơi nào?
– Bàng khố chủ tối qua trong người không khỏe nên đã rời đi, hôm nay còn chưa thấy đến.
– Vì sao không bẩm báo?
Hoa Tử Hư cả giận nói:
– Hắn tự tiện rời cương vị, tại sao các ngươi không bẩm báo lên bản quan?
– Hoa chủ sự, bây giờ nói lời này đã vô ích. Mau mở cửa kho, nhìn xem tình huống bên trong rốt cuộc ra sao.
Trì Bất Ngôn mặt lạnh tanh, trầm giọng nói. Ngày hôm nay kinh thành náo động, với tư cách là chủ quản trị an kinh thành lại không hề có sự phát giác ngăn chặn. Hơn nữa, loạn dân phân tán khắp nơi, ẩn nấp trong đám đông dân chúng. Hiện giờ kinh thành có bao nhiêu loạn đảng, hắn cũng không thể nắm bắt được số lượng cụ thể, chuyện này khiến hắn cảm thấy mất hết thể diện, trong bụng tràn đầy lửa giận.
Hoa Tử Hư không dám thất lễ, vội vàng mở cửa kho. Kho vũ khí có ba lớp cửa liên tiếp. Hoa Tử Hư được hai thủ vệ dẫn đường. Hai người này giơ bó đuốc đi trước, Trì Bất Ngôn mang theo năm sáu người bám sát phía sau. Cánh cửa cuối cùng mở ra, đám người tiến vào trong kho vũ khí. Binh sĩ phía sau giơ bó đuốc lên soi sáng, cảnh vật lập tức hiện rõ. Trong kho vũ khí tối đen, khí giới quân sự chất cao thành từng đống.
Trì Bất Ngôn sải bước đi vào bên trong, khi đi vào sâu bên trong, hắn lập tức biến sắc, chỉ về phía trước hỏi:
– Hoa chủ sự, nơi này trước đây có binh khí hay không?
Hoa Tử Hư tiến lên nhìn thoáng qua, sợ hãi tới biến sắc, mặt tái nhợt lắp bắp nói:
– Trì... Trì chỉ huy sứ, chuyện này...!
– Ta hỏi ngươi, nơi này có binh khí hay không?
– Có...!
Trước mắt đột nhiên xuất hiện một khoảng đất trống lớn, có thể thấy rõ ràng đã có không ít vật tư bị chuyển đi. Trong đầu Hoa Tử Hư còn nghĩ rằng kho vũ khí phòng thủ nghiêm mật, đề phòng chặt chẽ, dù khố chủ Bàng Hằng có thật sự muốn làm chuyện quái quỷ gì cũng không thể chở một lượng lớn binh khí từ trong kho đi được. Nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến y hồn phi phách tán. Binh khí biến mất, Hoa Tử Hư chỉ cần nhìn khoảng đất trống đã có thể đại khái ước tính được số lượng.
– Số binh khí này tất nhiên không phải chuyển tới tiền tuyến.
Khóe mắt Trì Bất Ngôn cũng giật giật.
– Ta hỏi ngươi, những binh khí này đã đi đâu?
Hoa Tử Hư há to miệng, trong lúc nhất thời không biết phải trả lời thế nào.
– Hoa chủ sự, ngươi không cho ta một đáp án, ta làm sao bẩm báo lên Thái tử đây?
Trì Bất Ngôn nói với giọng lạnh lùng. Đầu Hoa Tử Hư toát đầy mồ hôi lạnh, y chợt nhìn về phía hai thủ vệ, nghiêm nghị hỏi:
– Phải chăng Bàng Hằng chở binh khí đi khỏi đây? Các ngươi trông coi kho vũ khí, không thể nào hoàn toàn không biết gì. Nói! Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?
Lúc này, hai thủ vệ đều biết đại sự không ổn, lập tức quỳ rạp xuống run giọng nói:
– Tiểu nhân thề với trời, chưa từng thấy Bàng khố chủ lấy đi một món binh khí nào. Chủ sự đại nhân cũng biết, dù Bàng Hằng có là khố chủ nhưng khi ra khỏi cửa kho cũng bị kiểm tra qu���n áo. Chúng tiểu nhân luôn làm theo pháp lệnh, chưa bao giờ xảy ra sai lầm. Mỗi lần Bàng chủ sự đi ra ngoài đều bị kiểm tra một lần, hơn nữa quần áo trên người đều là loại mỏng, chỉ cần giấu một món binh khí cũng có thể ngay lập tức nhận ra, càng không cần phải nói...
Gã liếc nhìn khoảng đất trống trước mặt, ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc:
– Càng không cần phải nói tới lượng lớn binh khí biến mất như vậy.
– Hoa chủ sự, nơi này lúc đầu chứa những binh khí gì?
– Trì chỉ huy sứ, nếu như ta nhớ không lầm, nơi này mất đi mấy ngàn kiện binh khí. Trong đó phần lớn là đoản đao, ít nhất khoảng hai ngàn kiện, còn có năm sáu trăm kiện trường đao, và cả trường thương...!
Hoa Tử Hư nhìn kỹ lại một lần, sau một hồi tính toán mới nói:
– Trường thương cũng mất khoảng hai ngàn kiện.
– Cung tiễn thì sao?
– Cung tiễn không mất nhiều, tối đa chỉ khoảng hai trăm kiện.
– Hai trăm cây cung mà còn nói là không nhiều lắm ư?
Trì Bất Ngôn cười lạnh nói:
– Tổng cộng là bốn năm ngàn kiện, hôm nay bốn năm ngàn kiện binh khí bi��n mất, ngươi đã biết hậu quả chưa?
Hoa Tử Hư đương nhiên biết hậu quả, không những trên trán, mà cả sau lưng mồ hôi lạnh đã ướt đẫm quan phục từ bao giờ. Y nhíu mày, nói đầy nghi ngờ:
– Trì chỉ huy sứ, những binh khí này không phải từ cửa chính đi ra, chẳng lẽ tự bay ra ngoài sao? Bốn phía kho đều có người canh gác, toàn bộ tòa nhà tường cao, nếu không đi qua cửa chính thì không thể vận chuyển ra ngoài được.
Y càng nghĩ càng cảm thấy quái lạ, không nhịn được liền lẩm bẩm:
– Chẳng lẽ chỗ binh khí kia có thể lên trời xuống đất được sao?
Mọi quyền sở hữu đối với bản dịch này đều thuộc về Truyen.free.