Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1508:

- Lên trời xuống đất?

Trì Bất Ngôn cười lạnh, khóe mắt giật giật, gã nghĩ đến điều gì đó, trầm giọng nói:

- Các ngươi lập tức tìm kiếm xung quanh, xem có chỗ nào khả nghi hay không.

Mọi người lập tức tản ra, triển khai tìm kiếm trong nhà kho bị trộm.

Hoa Tử Hư hỏi vội:

- Trì Chỉ huy sứ, ngài đã nghĩ đến điều gì đó rồi phải không?

- Nếu đã không thể đi từ cửa chính, thì chỉ có thể bay lên trời độn xuống đất.

Trì Bất Ngôn thản nhiên nói:

- Dù là bay lên trời, cũng có thể bị người khác nhìn thấy, vậy chỉ còn cách chui xuống đất.

Gã bước tới, cũng bắt đầu tìm kiếm.

Cũng không tốn quá nhiều thời gian, đã nghe một binh sĩ kêu lên:

- Chỉ huy sứ đại nhân, bên này...!

Trì Bất Ngôn nhanh chóng đi tới. Một đám người nhao nhao túm tụm đi theo. Chỉ thấy một binh sĩ xốc lên một tấm ván gỗ lớn.

Trong kho hàng này, những thùng gỗ được xếp thành từng đôi. Rất nhiều thùng gỗ trên mặt đất, đều phủ một tầng ván gỗ dày đặc. Binh sĩ kia sức lực quá lớn, xốc một tấm ván gỗ lớn lên, ánh lửa chiếu rọi xuống. Mọi người đều biến sắc. Cảnh tượng trước mắt khiến ai nhìn thấy cũng phải giật mình. Nơi này, ai ngờ lại xuất hiện một cái lỗ thủng cực lớn.

Hoa Tử Hư mở to hai mắt nhìn. Những người khác cũng đều nhìn nhau. Trì Bất Ngôn rút đại đao trong tay, không nói hai lời, nhảy vào trong động. Gã cao lớn, thế nhưng cái động đó còn sâu hơn cả gã. Lúc này gã đã nhìn thấy, trên vách động xuất hiện một đường hầm. Đường hầm sâu hun hút. Bên trong một màu đen kịt. Lúc này gã đã hiểu rõ, đối phương đã đào một đường hầm dưới đất từ lúc nào. Binh khí hiển nhiên đều được vận chuyển từ đây.

Đường đường là kho vũ khí của đế quốc, vậy mà có kẻ đào hầm dưới đất. Hơn nữa lại vận chuyển một lượng lớn binh khí đi, quả nhiên là khiến người ta kinh sợ.

- Bó đuốc!

Trì Bất Ngôn đưa tay ra, một binh sĩ đưa qua bó đuốc. Trì Bất Ngôn cầm bó đuốc, cúi người tiến vào trong đường hầm. Mấy binh sĩ thuộc hạ cũng nhao nhao nhảy xuống, theo ở phía sau.

Hoa Tử Hư do dự một chút, không còn cách nào khác, cũng đi theo xuống dưới.

Đường hầm này cũng không thể coi là rộng rãi. Trì Bất Ngôn cúi người đi ở phía trước, xem dấu vết trên mặt đất. Rõ ràng có dấu vết vận chuyển đồ đạc lưu lại bên trong. Tường đất rất gồ ghề. Không hề nghi ngờ, đường hầm này cũng là để đẩy nhanh tốc đ�� hoàn thành trong khoảng thời gian ngắn.

Đi theo đường hầm này cũng không biết bao lâu, còn quẹo mấy khúc cua, không khí bên trong ít ỏi, khiến người ta cảm thấy khó chịu. Hoa Tử Hư cơ hồ sắp nghẹt thở, chống đỡ một hồi lâu, y cảm thấy choáng váng hoa mắt. Cuối cùng nghe được giọng nói trầm thấp của Trì Bất Ngôn ở phía trước:

- Chính là chỗ này rồi.

Trì Bất Ngôn đến nơi tận cùng của đường hầm, phát hiện phía trên cũng phủ một tấm ván gỗ. Gã chuyển bó đuốc ra đằng sau, nắm chặt đại đao, chú ý cẩn thận, không lập tức hành động. Yên lặng một lát, tựa hồ muốn nghe động tĩnh phía trên, cũng không lâu lắm, gã mới đưa tay đẩy tấm ván gỗ phía trên ra. Bên trên cũng là một màu đen kịt, yên tĩnh dị thường. Gã đi ra khỏi thông đạo, nhìn xung quanh, phía trước lờ mờ một mảnh, yên tĩnh như chết. Lúc này từng người lần lượt đi ra khỏi đường hầm.

Dưới ánh lửa, mọi người mới phát hiện mình đã ở trong một căn phòng. Chỉ là bên trong phòng rỗng tuếch, chẳng những không có người, ngay cả một chiếc ghế cũng không có.

Trì Bất Ngôn cầm đao nhìn khắp phòng. Rồi mới đẩy cửa đi ra ngoài. Chỉ thấy bên ngoài đâu đâu cũng là tiểu viện, không ngờ đường hầm này lại dẫn đến một phủ đệ.

Hoa Tử Hư cũng đi theo ra cửa, nhìn xung quanh, giật mình nói:

- Đây là... đây là nơi ở của Lưu Thị lang.

- Lưu Thị lang nào?

- Lưu Quang Nguyên, hữu Thị lang Bộ binh.

Hoa Tử Hư nhanh chóng giải thích:

- Nhưng y vì ăn hối lộ trái vương pháp, sau khi bị Binh bộ thẩm vấn, đã bị hành quyết...!

Trì Bất Ngôn nhíu mày.

- Người nhà cũng đều bị đày đến Liêu Đông.

Hoa Tử Hư nói:

- Tòa nhà này bị Hộ bộ tịch thu...!

Trì Bất Ngôn dạo trong sân một vòng rồi hỏi:

- Nơi này cách kho vũ khí không xa?

- Cũng tầm mười dặm đường.

Hoa Tử Hư nói:

- Theo tình hình cho thấy, bọn loạn đảng đã vận chuyển vũ khí từ dưới đất đến đây.

- Bọn chúng lại chuyển đi như thế nào?

Trì Bất Ngôn nói:

- Nơi này là nhà hoang, nếu có người ra vào, há chẳng phải sẽ khiến người ta hoài nghi sao?

Gã phân phó một binh sĩ:

- Ngươi đi sang bên cạnh xem có người nào khác hay không, tìm một người biết rõ tình hình lại đây, nói là bổn Chỉ huy sứ phụng lệnh Giám quốc đến đây điều tra vụ án, bất luận là ai, lập tức gọi đến trả lời.

Gã biết rõ nơi đây nếu đã là dinh thự của hữu Thị lang Bộ binh, vậy những người sống bên cạnh tất nhiên cũng không phải người tầm thường, phi phú tức quý.

Binh sĩ phụng mệnh đi ra ngoài. Trì Bất Ngôn cho người tìm kiếm trong phủ đệ, tìm cả buổi, cũng không phát hiện ra người nào.

Nhưng kỳ quái là, ở nhiều nơi lại chất đầy không ít đồ dùng mới trong nhà. Dường như có người muốn chuyển vào tòa nhà trống không này để sống.

Lúc binh sĩ đi ra ngoài tìm kiếm trở lại, mang theo một lão già đã ngoài ngũ tuần. Nhìn quần áo, cách ăn mặc, tựa hồ là gia phó của một nhà giàu. Lão bộc kia nhìn thấy Trì Bất Ngôn, liền tiến lên hành lễ nói:

- Lão gia nhà ta là Ngự Sử Trung thừa Hình Trung thừa, phái lão nô đến đây hồi đáp.

Trì Bất Ngôn hỏi:

- Tòa nhà này phải chăng đã hoang phế?

- Hồi bẩm đại nhân, nơi này vốn là dinh thự của hữu Thị lang Bộ binh Lưu Quang Nguyên. Sau khi Lưu Quang Nguyên bị hoạch tội, gia sản bị tịch thu hết, tòa nhà này cũng bị Hộ bộ lấy đi.

Lão bộc gi���i thích:

- Nhưng không lâu trước đó, nghe nói tòa nhà này đã được bán cho một thương nhân.

Vốn tòa nhà này là sở hữu của quan gia, há có thể bán cho những tên thương nhân hạ lưu kia sao? Chỉ có điều, nghe nói thương nhân đó ra giá tiền rất lớn, Hộ bộ cũng không biết tính sao, liền bán tòa nhà cho người đó. Những ngày gần đây, người đó mang theo xe ra vào nơi này, vận chuyển đồ dùng trong nhà vào đây. Liên tiếp rất nhiều ngày, hôm qua mới thôi, hình như đã chuyển xong thì phải.

Trì Bất Ngôn lạnh giọng hỏi:

- Thương nhân kia là ai?

- Cái này... nô tài thật không biết.

Lão bộc lắc đầu:

- Đại nhân cũng biết, gần đây ở phía Đông Nam có không ít người chạy nạn vào kinh thành, trong đó có cả thương nhân. Bọn họ vào trong kinh bố trí sản nghiệp, không tiếc chi tiêu. Lão gia nhà ta là quan viên triều đình, đương nhiên sẽ không lui tới với những người này, cũng dặn dò chúng ta không nên lui tới với bọn họ. Nên ngay cả tên họ của họ, cũng không biết rõ.

Hoa Tử Hư sắc mặt trắng bệch:

- Đại nhân, như vậy xem ra, bọn chúng mua tòa nhà này là có dụng tâm khác. Chính là để lưu trữ binh khí. Cái gọi là vận chuyển đồ dùng trong nhà, kỳ thực cũng đều là che mắt người khác. Những chiếc xe kia vận chuyển đồ dùng vào trong nhà, tất nhiên là chuyển binh khí đến nơi khác.

Trì Bất Ngôn hai tay nắm chặt, ánh mắt sắc lạnh, giọng điệu lạnh lùng nói:

- Quả nhiên là xảo trá.

Gã ra lệnh:

- Lưu lại hai người trông coi chỗ này. Hoa Chủ sự, ngươi cũng về Binh bộ của ngươi trước đi, đi nói với Bộ đường đại nhân một tiếng, để xem Binh bộ đã xảy ra sơ suất gì...!

Lại hừ lạnh một tiếng:

- Chỉ sợ điện hạ lập tức sẽ tìm các ngươi. Các ngươi tự liệu mà giải quyết cho tốt.

Gã không nói thêm lời nào, dẫn theo mấy thủ hạ nhanh chóng rời đi. Hoa Tử Hư ngây ra như phỗng, đứng ngây người ở đó một hồi, không biết phải làm sao.

Trì Bất Ngôn bước chân vội vàng, hướng về phía kho vũ khí, chuẩn bị cưỡi ngựa tiến về phủ Thái tử, báo cáo tình hình với Thái tử. Vừa đến bên ngoài kho vũ khí, đã có người chào đón, lo lắng nói:

- Chỉ huy sứ, ngài rốt cuộc cũng đã tới, đại sự không hay rồi...!

Lòng Trì Bất Ngôn trầm xuống:

- Làm sao vậy?

- Cửa Tây... bên ngoài cửa Tây...!

Người nọ thở hổn hển:

- Bên ngoài cửa Tây tụ tập rất nhiều dân chạy nạn, đang muốn xông vào thành. Bọn họ thoạt nhìn nổi giận đùng đùng, xem ra như muốn vào thành làm loạn.

- Dân chạy nạn làm loạn?

Trì Bất Ngôn cau mày nói:

- Vì sao làm loạn? Không phải ngoài thành lại gây thêm họa gì chứ? Mỗi ngày chẳng phải đều cung ứng cháo cho bọn họ sao?

- Chỉ huy sứ, ngài đi trước cái đã...!

Trì Bất Ngôn biết rõ sự tình khẩn cấp, không cần nhiều lời nữa, trở mình lên ngựa.

Phòng vệ của kinh thành này giao cho Võ Kinh vệ. Toàn bộ Võ Kinh vệ của kinh thành cũng không quá năm, sáu ngàn người, chẳng những giữ gìn trị an kinh thành, còn phải thủ thành nữa.

Một đường ra roi thúc ngựa, còn chưa tới cửa Tây thành đã nhìn thấy từ xa ánh lửa ngút trời. Càng nghe được vô số tiếng kêu la, chửi rủa truyền tới cửa thành.

Trì Bất Ngôn chạy như bay đến dưới cửa thành, đã có người chào đón. Người nọ quỳ xuống, cung kính nói:

- Tây thành Tổng kỳ Tiếu Quý, bái kiến Chỉ huy sứ đại nhân.

- Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Trì Bất Ngôn tung người xuống ngựa, đi thẳng qua phía tường thành, chuẩn bị leo lên bậc thang để lên đầu thành. Tiếu Quý đứng dậy đi theo ở bên cạnh:

- Bọn điêu dân này muốn tạo phản. Bọn họ tụ tập lại, muốn chúng ta mở cửa thành ra...!

Trì Bất Ngôn mặt lạnh băng, leo lên đầu thành, không nhìn thì không biết, vừa nhìn xuống dưới, Trì Bất Ngôn hít sâu một hơi, chỉ thấy dưới thành đen kịt người, đâu chỉ ba năm ngàn người. Xem tình hình có lẽ có trên vạn người. Hơn nữa, nhìn xa xa dưới ánh lửa, vẫn còn có bóng người từ đằng xa đi về phía cửa thành.

Những người này quần áo nhầu nát, đều là bách tính bình thường, tiếng gào vang lên liên miên.

Đông Nam Thiên Môn đạo làm loạn, có không ít người chạy nạn về bên này. Tuy nhiên số lượng cũng không nhiều. Đợi đến khi Từ Châu bị chiếm đóng, Thiên Môn đạo đại khai sát giới tại Từ Châu dưới sự hoảng sợ, dân chúng Cù Châu như nước lũ ào ào chạy vào các vùng phụ cận kinh thành. Những người giàu có tất nhiên là đi vào kinh thành tìm chỗ ở. Dân chúng bình thường ngay cả ăn cơm cũng là vấn đề, tất nhiên không có khả năng có chỗ ở gì ở kinh thành. Hơn nữa triều đình cũng không cho phép dân thường ào ào chạy vào kinh thành. Dân chúng chạy nạn từ Đông Nam không dưới mười mấy vạn, nếu như tuôn vào trong thành, hậu quả khó mà lường được.

Tuy triều đình thiếu lương thực, nhưng Thái tử vì ổn định lòng người, cũng miễn cưỡng cung cấp một phần lương thực. Ở ngoài thành thiết lập trạm cháo, cứu tế dân chạy nạn. Mười mấy vạn dân chạy nạn chủ yếu phân bố ở phía Tây và phía Nam kinh thành, cho tới nay, ở ngoài thành cũng không gây ra nhiễu loạn quá lớn. Nhưng đêm nay thoáng cái như tổ ong vò vẽ bị chọc phải, dân chạy nạn giống như ong vò vẽ, chen chúc chạy tới. Vô số tiếng gào thét mở cửa thành ra, càng có người lớn tiếng mắng triều đình không lo sống chết của dân chúng. Quan nội thành giàu có rượu thịt đầy đủ, mà dân chúng ngay cả một bữa cháo no bụng cũng ăn không kịp, còn muốn mưu mô hại chết dân chúng.

- Bọn họ nói cái gì?

Trì Bất Ngôn cau mày:

- Họ nói triều đình muốn hại chết bọn họ, đây là chuyện gì?

Tây thành Tổng kỳ Tiếu Quý cười khổ nói:

- Đại nhân, ngài xem bên kia...!

Tay gã chỉ về phía cách đó không xa:

- Đại nhân có thể nhìn thấy mấy cây gậy trúc kia...!

Trì Bất Ngôn nhìn theo hướng tay của Tiếu Quý, rất nhanh, liền nhìn thấy dưới thành có vài chục dân chúng giơ cây gậy trúc, trong đám người rất dễ gây chú ý. Phía trên cây gậy trúc kia tựa hồ còn có đồ vật gì đó. Gã đi vài bước về phía đó, nhìn kỹ một chút, bỗng nhiên biến sắc, đã nhìn thấy rõ, phía trên cây gậy trúc kia, chính là đầu người!

Bản dịch quý giá này thuộc về kho tàng của Truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free