(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1519:
Sở Hoan thúc ngựa thêm một đoạn đường, chợt thấy một đám người đang đứng chờ đón. Lại gần, hắn nhận ra người dẫn đầu, với dáng đi khoan thai, vận áo nhung vàng nhạt, đai ngọc kim quan, tướng mạo tuấn lãng, chính là Tề Vương Doanh Nhân.
Hắn tung người xuống ngựa, Tề Vương liền giơ tay hô lớn:
– Sở Tổng đốc, ngài dẹp tan phản tặc, khải hoàn trở về, lập nên bao kỳ công cái thế, bổn vương đặc biệt đích thân ra đón ngài.
Sở Hoan trao dây cương cho Kỳ Hoành, bước nhanh lại gần, chắp tay đáp:
– Điện hạ đích thân tới đón, hạ quan thực sự không dám nhận ân điển này.
Tề Vương nắm chặt tay hắn, nói:
– Bổn vương vẫn luôn lo lắng cho ngài, nay thấy ngài bình yên vô sự trở về, lòng vô cùng vui mừng.
– Vương gia mới là người bày mưu tính kế. Hạ quan nghe nói La Định Tây lén tấn công Sóc Tuyền, chính là nhờ Vương gia chỉ huy thỏa đáng, mới có thể hốt gọn mẻ lưới phản tặc của y, đồng thời thu phục toàn bộ Bắc Sơn. Vương gia hành động như nước chảy mây trôi, đạt được thắng lợi vẻ vang, thật đáng mừng biết bao.
Tề Vương nghe vậy cười lớn:
– Nếu không phải có tin tức tiên liệu của ngài để kịp thời chuẩn bị, bổn vương e rằng cũng chẳng hay biết gì...
Sở Hoan liếc mắt nhìn quanh. Hắn vẫn nhớ rõ, lần trước khi bình định hai châu Kim Hạ trở về, Lâm Lang đã chờ đón sẵn ở ngoài thành. Hắn thầm nghĩ có lẽ lần này nàng cũng sẽ tới. Thế nhưng, sau một lượt quan sát, chẳng những không thấy bóng dáng Lâm Lang, mà ngay cả hào tộc bảy họ Tây Quan đến đây cũng chỉ lác đác vài người. Phần lớn những người có mặt đều là quan viên lớn nhỏ của Hạ Châu. Công Tôn Sở và Đỗ Phụ Công cũng có mặt, còn Trường sử của Tề Vương, Lô Hạo Sinh, đang mỉm cười đứng bên cạnh chủ nhân.
– Mang rượu tới đây!
Ngay lập tức, từ phía sau có người bưng lên một chiếc đĩa, trên đó đặt một bầu rượu và một chén bạc. Tề Vương cầm bầu rượu rót đầy chén, sau đó cung kính nâng lên ngang tầm mặt Sở Hoan, nói:
– Sở Tổng đốc, chén rượu đầu tiên này, ta mời ngài vì đã tiễu trừ gian tặc, kỳ khai đắc thắng, khải hoàn trở về!
Sở Hoan chắp tay đáp:
– Đa tạ Vương gia ân điển.
Hắn đón lấy chén rượu, hơi do dự một chút, rồi cuối cùng một hơi cạn sạch.
Tề Vương lại rót thêm một chén nữa, nói:
– Chén thứ hai này, bổn vương xin kính toàn thể tướng sĩ đã xuất chinh. Bổn vương tuy không thể đích thân mời từng người một, nhưng chuyến này, tất cả tướng sĩ xuất chinh đều là những anh hùng trung dũng, hết lòng ái quốc. Ngài hãy thay mặt toàn quân uống cạn chén này.
Sở Hoan lại do dự giây lát, rồi một lần nữa cạn sạch chén rượu. Tề Vương còn muốn rót thêm, hắn vội vàng ngăn lại:
– Vương gia, hạ quan đường xa mệt mỏi, e rằng không thể uống nhiều. Hai chén là đủ lắm rồi.
– Sở Tổng đốc khiêm tốn quá rồi!
Lô Hạo Sinh đứng bên cạnh, cười nói:
– Sở Tổng đốc tuổi trẻ anh hùng, hào khí ngút trời, tửu lượng chắc hẳn cũng không kém. Đừng nói ba chén rượu, e rằng ba hũ cũng chẳng hề hấn gì. Hơn nữa, đây là rượu Vương gia đích thân mời, là để khen ngợi lòng trung dũng của các ngài. Sở Tổng đốc, chén rượu này, thật sự không thể không uống.
Sở Hoan trầm ngâm một lát, rồi cuối cùng vẫn vươn tay, mỉm cười nhìn Tề Vương, nói:
– Vương gia ưu ái, hạ quan vô cùng cảm kích, xin được cạn thêm một ly nữa.
Tề Vương rót rượu, nghiêm nghị nói:
– Chén rượu này, ta mong Sở Tổng đốc cùng tướng sĩ Tây Bắc sẽ không ngừng cố gắng. Hiện nay quốc gia đang trong cơn rung chuyển, loạn phỉ nổi lên khắp nơi. Việc bình định cường đạo, bảo vệ Đại Tần ta, tất cả đều phải trông cậy vào Sở Tổng đốc và các tướng sĩ trung dũng của Tây Bắc.
Sở Hoan bưng chén rượu lên, mỉm cười nói:
– Bảo vệ quốc gia, diệt trừ cường đạo là bổn phận của hạ quan, sao dám không dốc hết sức mình!
Cạn sạch chén rượu, hắn đặt chén xuống, chắp tay nói:
– Vương gia, hạ quan đường xa mệt nhọc, trên người còn vương nhiều bụi bặm. Xin đợi hạ quan tắm rửa thay y phục xong, sẽ tới bái kiến Điện hạ, bẩm báo kỹ càng mọi chuyện với Vương gia. Không biết ý Vương gia thế nào ạ?
Tề Vương cười đáp:
– Được, vậy bổn vương sẽ về Vương phủ trước. Tối nay, bổn vương sẽ thiết tiệc đón gió tẩy trần cho ngài.
– Đa tạ Vương gia.
Hắn bước lên một bước, chắp tay với Công Tôn Sở, Đỗ Phụ Công cùng chư vị quan viên, nói:
– Chư vị, trận La Định Tây đánh lén Sóc Tuyền, tất cả đều là nhờ chư vị đã dốc sức sinh tử chiến đấu, không chỉ bảo vệ được Sóc Tuyền, ổn định hậu phương, mà còn bảo toàn sự an nguy của Vương gia. Sở Hoan xin tạ ơn chư vị.
Công Tôn Sở chắp tay cười đáp lại:
– Sở Đốc, nếu không phải ngài đã liệu việc từ trước, mưu đồ chu toàn, thì Sóc Tuyền này chưa chắc đã giữ được. Cho dù có giữ được đi chăng nữa, nếu không phải Sở Đốc ở tiền tuyến liều mình chống đ���, thì Sóc Tuyền này rồi cũng sẽ rơi vào tay gian tặc Chu Lăng Nhạc. Hạ quan chỉ là làm việc theo lệnh, bảo vệ Sóc Tuyền, bảo toàn cho dân chúng Tây Quan. Tất cả đều là nhờ công lao của Sở Đốc.
Đỗ Phụ Công cũng mỉm cười tiếp lời:
– Sở Đốc, khi ngài điều muối tới Hạ Châu, hạ quan còn tưởng ở đó không đủ muối ăn. Sau này mới biết, Sở Đốc lại lấy muối ăn làm phần thưởng, dùng muối ban công, đó là việc từ cổ chí kim chưa từng có, khiến người ta phải kinh hãi thán phục!
Chúng quan viên xung quanh lập tức đều bật cười. Sở Hoan cũng cười lớn:
– Đỗ Tổng quản, ngài cũng phải nói cho rõ, lời này của ngài rốt cuộc là đang chê cười hay đang khen ngợi ta vậy?
Đỗ Phụ Công cười lớn đáp:
– Đương nhiên là tán dương! Sở Đốc, gần đây các đồng liêu đều đang lo lắng, nói rằng sau khi Sở Đốc trở về không biết có sửa đổi quy củ, về sau sẽ dùng muối ăn để trả thay lương bổng hay không. Nếu thật vậy, chỉ e nhà nào cũng sẽ trở thành thương nhân buôn muối mất thôi.
Mọi người nghe vậy lại bật cười lần nữa.
Thấy Sở Hoan đang hòa mình cùng các quan viên, Tề Vương thoáng cảm thấy hơi bối rối. Lô Hạo Sinh liền mỉm cười nói:
– Sở Đốc thưởng phạt phân minh, quân Tây Bắc do Sở Đốc quản lý, đương nhiên sẽ được rèn luyện thành quân kỷ nghiêm minh. Vương gia có được đại tướng văn võ song toàn như Sở Đốc phò tá, nhất định có thể trọng chấn Đại Tần, yên ổn thiên hạ.
Mọi người cũng không nói thêm gì nữa, lập tức cùng nhau quay vào thành trong tiếng chiêng trống vang vọng trời đất. Sở Hoan vẫn lệnh cho Bạch Hạt Tử dẫn người bảo vệ Tề Vương về phủ.
Kể từ khi Tề Vương đến Sóc Tuyền, hắn đã điều động một đội nhân mã, giao cho Bạch Hạt Tử với nhiệm vụ tử thủ, bảo vệ an toàn cho Tề Vương phủ.
Sau khi chia tay Sở Hoan, Tề Vương bước lên xe ngựa. Lô Hạo Sinh đã ngồi chờ sẵn bên trong. Tề Vương do dự một lát, sắc mặt có vẻ nghiêm trọng, muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn hỏi:
– Lô Trưởng sử, hôm nay an bài như vậy, không hiểu sao bổn vương vẫn cảm thấy có điều bất ổn? Liệu có phải vì mấy lời vừa rồi của bổn vương mà Sở Hoan đã sinh lòng hiểu lầm chăng?
Lô Hạo Sinh vuốt râu, hỏi ngược lại:
– Vương gia, ngài lo Sở Hoan sẽ hiểu lầm điều gì?
– Chuyện này...
Tề Vương lại do dự đôi chút, cuối cùng cười gượng gạo nói:
– Sở Hoan vốn dĩ hết lòng quan tâm giúp đỡ ta, chỉ e những lời vừa rồi của ta lại khiến hắn cảm thấy bổn vương nghi ngờ tấm lòng trung thành của hắn.
– Vương gia nói vậy e rằng không đúng. Lẽ ra, Sở Hoan mới phải một lòng một dạ với Vương gia mới phải. Ty chức để Vương gia nói những lời ấy, ít nhất có ba điều lợi. Thứ nhất, Vương gia đích thân ra khỏi thành nghênh đón, ít nhất cũng khiến mọi người thấy rằng Vương gia vẫn hết sức coi trọng Sở Hoan, và mối quan hệ giữa ngài với hắn vẫn thân thiết hòa hợp. Thứ hai, mặc dù hiện giờ Vương gia đang ở Tây Bắc, vùng đất do Sở Hoan quản lý, nhưng chỉ cần có chút do dự, rất có thể sẽ biến thành...
Lão dừng lại một chút, rồi cuối cùng nói tiếp:
– Rất có thể sẽ biến thành con rối của hắn. Sở Hoan tuy nắm đại quyền, nhưng nếu nói rằng căn cơ của hắn ở Tây Bắc đã thực sự vững chắc thì cũng chưa hẳn. Hắn đến Tây Bắc cũng chưa được bao lâu, muốn đứng vững như bàn thạch ở đây chỉ trong một khoảng thời gian ngắn là điều tuyệt đối không đơn giản.
Tề Vương khẽ nhíu mày, vẫn im lặng không nói gì.
– Ty chức thừa nhận, thủ đoạn thu mua lòng người của Sở Hoan phi phàm, lại thêm tài năng xuất chúng. Sở trường lớn nhất của hắn chính là quân chính, lại có dũng khí dùng người. Về quân chính, tuy hắn chưa thể hiện biệt tài gì nổi bật, nhưng lại có thể an bài người thích hợp làm công việc thích hợp, và có cả can đảm ủy quyền.
Lô Hạo Sinh thở dài nói:
– Một cấp trên như vậy, những bộ hạ được hắn tín nhiệm nào có ai mà không muốn nghe theo sự phân công của hắn chứ. Nếu đổi lại là thời thái bình thịnh thế, người này chắc chắn sẽ là một thần tử trung kiên. Nhưng... Vương gia không nên quên, hiện giờ thiên hạ đang rung chuyển. Đợi đến lúc căn cơ của hắn tại Tây Bắc trở nên thâm hậu hơn, vững như bàn thạch, thì ai dám cam đoan hắn nắm trong tay toàn bộ quyền hành Tây Bắc sẽ không nảy sinh tâm tư nào khác? Nếu khi đó Vương gia mới hành động, chỉ e sẽ chẳng có cách nào lay chuyển được hắn, và bản thân lại lâm vào hiểm cảnh.
Tề Vương chỉ khẽ thở dài, vẫn không thốt ra lời nào.
– Cho nên, tranh thủ thời điểm này, Vương gia nên thường xuyên xuất hiện trước mặt mọi người. Hiện giờ vẫn còn đứng sau lưng người khác quả là không sáng suốt. Vương gia phải khiến quân Tây Bắc hiểu rõ rằng, Tây Bắc ngày nay có Vương gia tọa trấn. Hơn nữa, phải yêu cầu Sở Hoan một mực cung kính với ngài, để trên dưới Tây Bắc đều hiểu rằng Sở Hoan chỉ là thần tử của Vương gia. Chủ nhân thực sự của Tây Bắc chính là Vương gia...!
Tề Vương khoát tay áo, nói:
– Vậy cái lợi thứ ba mà ngươi nói tới là gì?
– Đó là mượn cơ hội lần này để nhìn rõ tâm tư của Sở Hoan.
Lô Hạo Sinh hạ giọng nói:
– Vương gia, Chu Lăng Nhạc và Tiếu Hoán Chương đều đã bị Sở Hoan diệt trừ. Nhìn khắp Tây Bắc, hiện giờ không còn ai là đối thủ của hắn. Việc Sở Hoan khống chế cả ba đạo Tây Bắc đã là chuyện không thể tránh khỏi. Trong tình huống đó, chúng ta cũng có thể mượn cơ hội này để xem Sở Hoan rốt cuộc nghĩ gì, xem hắn là trung hay gian!
– Hả?
Tề Vương nhíu mày, hỏi:
– Vậy ngươi đã nhìn ra được điều gì từ đó ư? Tâm tư của Sở Hoan rốt cuộc thế nào?
– Nhìn buổi hôm nay, Sở Hoan cũng không hề có ý thất kính với ngài. Hắn cũng không ỷ vào công lao mà thất lễ với Vương gia. Nhưng những lời nói của đám người Công Tôn Sở kia, Vương gia có nghe rõ không?
Tề Vương do dự một lát rồi mới thở dài nói:
– Công Tôn Sở là do Sở Hoan cứu được khi đang chịu hình phạt, Đỗ Phụ Công kia cũng do một tay Sở Hoan đề bạt. Hơn nữa, những quan viên hôm nay phần lớn đều được Sở Hoan trọng dụng, bọn họ một lòng hướng về hắn cũng là chuyện đương nhiên thôi.
– Cho nên tiếp theo đó, Vương gia càng phải thận trọng hơn nữa...
Lô Hạo Sinh hạ giọng nói:
– Phần lớn quan viên Tây Quan đều tới đây vì Sở Hoan, nhưng Thiên Sơn và Bắc Sơn thì lại không như vậy.
Lão khẽ nghiêng người về phía trước, hạ giọng nói:
– Vương gia tuyệt đối không nên bỏ lỡ cơ hội lần này. Cho dù thế nào cũng phải nắm bắt lấy nó. Điều này là vì chính Vương gia, và cũng là vì giang sơn Đại Tần.
Mọi biến động của ván cờ quyền lực này sẽ tiếp tục được truyen.free độc quyền mang đến cho quý độc giả.