Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1524:

Sở Hoan bật cười sảng khoái, tựa lưng vào thành bồn, hai tay bám chặt hai bên, vừa cười vừa ngắm nhìn Tố Nương. Chiếc bồn tắm này quả thật lớn, dù cả hai người cùng ngâm mình trong đó vẫn còn rộng rãi thừa thãi.

Tố Nương đang quỳ gối trong bồn, vừa lau đi những giọt nước vương trên mặt, bỗng nhiên bị Sở Hoan kéo xuống. Nàng không dám tỏ vẻ bực bội, chỉ hơi bối rối, khẽ hỏi:

– Nhị Lang, chàng định làm gì vậy?

Trước mặt người ngoài, Tố Nương luôn gọi Sở Hoan là "lão gia", nhưng trong những khoảnh khắc riêng tư như thế này, nàng sẽ lập tức gọi "Nhị Lang".

Sở Hoan mỉm cười hiền hậu ngắm nhìn Tố Nương. Thời tiết đã bước sang tháng năm, ấm áp hơn nhiều, Tố Nương không còn mặc nhiều lớp áo. Dù vẫn giản dị, nàng không còn như khi trời lạnh, chỉ khoác một bộ y phục mỏng. Khi thấm nước, những đường cong tuyệt mỹ trên cơ thể nàng hiện rõ mồn một, chỉ trừ đôi gò bồng đảo còn được chiếc áo yếm che phủ. Tất cả còn lại đều phơi bày trước mắt Sở Hoan. Vẻ đẹp nửa kín nửa hở thế này, không phô bày hoàn toàn, càng thêm phần hấp dẫn và mê hoặc lòng người.

Nàng thở dốc, dồn dập, khiến bầu ngực tròn đầy đồ sộ kia càng phập phồng gấp mấy lần. Đôi tay Sở Hoan như đang khám phá một chuyến du lịch dài ngày, làm mặt nàng nóng ran. Một cảm xúc kỳ lạ dâng trào, lan tỏa khắp nơi: nơi này, nơi kia, và cả giữa hai chân nàng. Cơ thể Tố Nương vốn đã rất nhạy cảm, giờ đây lại nghĩ đến chuyện đó, không khỏi có chút phản ứng tự nhiên.

– Nàng có nhớ ta không?

Sở Hoan nhẹ nhàng nựng má Tố Nương, thủ thỉ hỏi. Tố Nương không dám nhìn thẳng vào Sở Hoan, chỉ cúi đầu khẽ đáp:

– Ừm.

Bàn chân Sở Hoan từ dưới nước giơ lên, chạm đúng vào bầu ngực Tố Nương. Nàng lập tức run rẩy khắp người, theo phản xạ túm chặt lấy mắt cá chân chàng. Sở Hoan thấy vậy, cố ý kéo dài âm "ừm" vừa rồi của nàng. Tố Nương liền buông tay, không còn dám chống cự nữa, nhắm nghiền mắt lại.

Sở Hoan vốn là người luyện võ, không chỉ đôi tay linh hoạt mà ngay cả đôi chân cùng hai đầu ngón chân cũng đạt đến trình độ xuất quỷ nhập thần. Dù vẫn còn mặc áo, hắn vẫn chạm đúng chỗ bầu ngực Tố Nương, hơn nữa ngón chân còn tìm đúng điểm nhũ hoa của nàng. Tố Nương không nén được, vội "ưm" lên một tiếng. Nàng cảm thấy hành động này thật quá đáng, nhưng đôi mắt vẫn nhắm nghiền, bản thân nàng đang ngượng ngùng, giơ tay che lấy mặt.

Cũng vì "chân nghề" của Sở Hoan quá cao siêu, hai đầu nhũ hoa Tố Nương giờ đã cứng lên, hơi thở nàng dồn dập, thỉnh thoảng không kìm được khẽ rên. Thân thể nàng cũng run lên từng nhịp.

– Sao vậy?

Sở Hoan tựa vào thành bồn tắm, hỏi khẽ:

– Không thích ư?

– Không... không phải đâu, rất thích...!

Tố Nương nhắm chặt hai mắt, bị hai ngón chân của Sở Hoan làm cho mê muội. Nàng cảm thấy cơ thể mình đang trào dâng mãnh liệt, vội vàng thốt ra câu nói đó. Nhưng ngay sau đó lại thấy không nên nói những lời như vậy, bản thân nàng đâu thể lẳng lơ đến thế. Ngay cả khi Sở Hoan có khiến nàng mê mẩn thích thú đến vậy, nàng cũng không được phép nói ra câu đó. Nàng vội chữa thẹn:

– Không phải, không phải thích...!

Nhưng nàng cũng không biết nói tiếp thế nào, đành cúi thấp đầu xuống.

Sở Hoan cười khoái trá, khẽ nói:

– Nếu không thoải mái, vậy nàng cởi hết ra đi!

Tố Nương lại "Ừm" một tiếng, đứng th���ng dậy. Ngại không dám cởi áo trước mặt Sở Hoan, nàng liền quay người lại, cởi hết xiêm y ướt đẫm, vắt lên thành bồn. Và thế là, cả một tòa thiên nga đồ sộ hiện ra: tấm lưng trắng như ngọc, cặp mông căng tròn cùng đôi chân mịn màng đến mê hồn.

Tố Nương đã cởi hết xiêm y bên ngoài, nhưng vẫn chưa dám quay người lại, chỉ chờ Sở Hoan lên tiếng trước. Nàng nghe Sở Hoan nhẹ giọng nói:

– Khoác tấm lụa mỏng lên đi, không cần mặc xiêm y bên trong...!

Tố Nương khẽ ngạc nhiên, nhưng cũng không dám làm trái lời. Nàng ngoan ngoãn khoác lên tấm lụa đang ướt đẫm, rồi cởi nốt xiêm y, toàn bộ thân trên đã lộ ra, càng thêm phần kích thích. Lúc này, Sở Hoan mới thò tay ôm lấy hông nàng, kéo nàng ra sau. Tố Nương vừa kêu lên một tiếng đã ngã nhào xuống, cặp mông lập tức chạm vào "chỗ đó" của Sở Hoan, đang cương cứng như một cây trường thương. Nàng khẽ run. Nàng biết rõ Sở Hoan đã đến chỗ Mỵ Nương từ lâu, không thể không có chuyện gì xảy ra. Phụ nữ rất nhạy cảm với chuyện này, trong lòng nàng thầm nghĩ:

– Nhị Lang khỏe thật, vừa n��y đã vậy, bây giờ lại...!

Sở Hoan giờ mới vòng tay từ phía sau, ôm chặt lấy bầu ngực Tố Nương. Đôi bàn tay to bản của hắn cũng không thể ôm trọn, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve hai nụ hoa đang đỏ hỏn kia. Hắn ghé vào tai Tố Nương, khẽ hỏi:

– Sao người nàng lại run thế?

– Không, không phải đâu...!

– Nói ta nghe, có phải nàng khó chịu lắm không?

– Nhị Lang, chàng hỏi như vậy...!

Tố Nương dựa vào lòng Sở Hoan, bầu ngực đang bị đôi tay hắn thỏa sức chơi đùa, đầu óc nàng mê muội cả đi, nói:

– Thiếp, người thiếp... khó chịu quá...!

– Vậy giờ phải làm sao?

– Thiếp không biết...!

– Nói ta nghe đi, giờ phải làm sao đây?

Sở Hoan rất biết cách trêu đùa, hắn còn khẽ chạm nhẹ vào phía dưới cặp mông của Tố Nương. Nàng lại khẽ kêu lên, cuối cùng nhắm nghiền mắt lại, nói rằng:

– Thiếp..., thiếp muốn...!

– Muốn gì nào?

Sở Hoan cố tình giả vờ không biết.

– Nói ta nghe đi, Tố Nương, nàng muốn gì? Thứ nàng muốn, ta có giúp được không...!

– Thiếp...!

Tố Nương cảm thấy khắp người nóng như lửa đốt, toàn thân như bốc cháy, nàng thốt lên:

– Thiếp muốn chàng cho vào...!

– Sao?

Sở Hoan thở một luồng hơi vào tai Tố Nương.

– Vào đâu cơ? Ai cho vào?

Tố Nương thừa biết Sở Hoan đang khiêu khích. Nàng khẽ trách móc, liền đưa tay xuống phía dưới. Bất giác hai má nàng đỏ bừng, bàn tay nhỏ nhắn run nhẹ, nàng nhẹ giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu:

– Thiếp muốn cho nó vào, vào trong kia...!

Rồi nàng khẽ lắc cặp mông trắng như tuyết, như muốn tìm đúng vị trí, sau đó tự rướn người lên. Lúc này, Sở Hoan mới khẽ nói vào tai nàng:

– Nàng cúi sấp xuống đi, ta sẽ tới từ đằng sau cho nàng...!

Tố Nương hiểu ngay ý Sở Hoan. Nàng rướn người về phía trước, hai tay vịn vào thành, nhấc mông cao lên. Phía dưới, cặp mông tròn trắng ngần như một vầng trăng sáng, đầy vẻ kích thích. Ánh sáng từ ngọn đèn dầu trong phòng càng tôn lên làn da trắng như tuyết, toát lên một thứ ánh sáng mờ ảo, hấp dẫn vô cùng.

Không biết là vô tình hay hữu ý, thân thể Tố Nương khẽ lay động, hoặc là do toàn thân nàng đã mềm nhũn cả ra. Vòng eo nàng lúc lắc, bờ mông tuyệt đẹp cũng như đóa hoa trong gió, khẽ đung đưa, càng tăng thêm sự kích thích vô hạn.

Sở Hoan đã đứng thẳng người lên, kề sát lại. Cặp mông trắng như tuyết, như ngọc kia, cho cảm giác da thịt đầy đặn. Hắn khẽ đặt tay lên, núng nính kinh người. Nàng nén thấp vòng eo xuống, cùng nhịp lắc lư, kích thích tột độ.

Dưới ánh đèn mờ ảo, cặp mông kia như được tô điểm thêm mấy phần, có mảng tối mảng sáng. Ngọn đèn dầu lờ mờ coi như đã đủ làm sáng làn da trắng như tuyết, những chỗ thường ngày bị quần áo che lấp giờ đã lộ ra toàn bộ, trắng ngần đến lóa cả mắt.

Sở Hoan huyết khí dâng trào, tiến tới, đỡ lấy hông nàng, giữ chặt không cho nàng chuyển động. Thân thể mềm mại của Tố Nương sau một hồi run rẩy, giờ nàng quay đầu lại, đôi mắt đang say mê, nhưng vẫn khẽ hỏi:

– Nhị Lang, vừa rồi chàng đã... rồi còn vội vã về phủ, chuyện này... làm thế này có quá sức không...!

Bản dịch này được thực hiện bởi đội ngũ của truyen.free, giữ nguyên tinh thần và sắc thái của nguyên tác.

Chương 1534-2 : Cơm nhà.

Sở Hoan tiến gần tới, kh��� hỏi:

– Nàng có kiềm lòng được không?

– Không phải..., thiếp... nếu như có hại gì, thiếp sợ...!

Sở Hoan cười đáp:

– Cho nàng biết một bí mật, nàng có muốn nghe không?

– Là gì vậy?

– Nói thật là ta với nàng, càng như thế này, tinh thần càng phấn chấn... nếu không thì đâu thể lần nào cũng khiến nàng mê mẩn đến vậy...!

Hai má Tố Nương đỏ bừng, nàng vội quay đầu lại, không dám nhìn Sở Hoan nữa. Hai chân nàng đã duỗi thẳng ra. Sở Hoan đã áp sát lại, nhẹ nhàng tiến vào. Nàng Tố Nương xinh đẹp ngẩng cổ lên, tạo thành một đường vòng cung tuyệt đẹp, thỉnh thoảng phát ra những tiếng kêu thỏa mãn nhưng cũng không kém phần thanh thoát. Âm thanh đó càng khiến Sở Hoan, toàn thân đang nóng bừng, ôm chặt cặp mông Tố Nương mà gấp gáp "đánh" tới.

Sở Hoan ngắm nhìn thân thể Tố Nương từ phía sau, mới phát hiện ra một vẻ đẹp tuyệt vời. Ngày thường cứ ngỡ dáng người nàng đẫy đà chắc nịch, không ngờ rằng vòng eo nàng lại nhỏ nhắn mềm mại đến vậy. Hôm nay cởi hết xiêm y, vùng eo nhỏ nhắn ấy mới hiện ra, rồi cả một "ốc đảo" phía dưới giờ như đang nở rộng, cặp đùi bánh mật hệt như hai khuôn thịt mỡ tuyệt đẹp. Cùng với cặp eo không còn từ ngữ nào để tả, thêm vào là cặp mông trắng ngần núng nính dao động, kích thích đến từng lần chạm, tất cả hợp thành một làn sóng trắng sáng mê người.

...

...

Một lúc lâu sau, Tố Nương đã mềm nhũn cả người đến mức không thể cử động. Khắp người nàng đều là bọt nước, cũng không biết đó là bọt nước hay là mồ hôi của cả hai người nữa.

Sở Hoan đúng là không kiềm được lòng trước Tố Nương, n��n mới ân ái một phen. Lúc này, bên ngoài trời cũng đã nhá nhem tối. Hắn nghĩ rằng dù mình vừa về đến phủ, cũng có việc phải bàn với người trong nhà, không thể để Vương Gia đợi quá lâu được. Sở Hoan vốn có thể cùng Tố Nương càng "chiến" càng "hưng phấn", có khi là cả đêm không biết chừng, nhưng bây giờ cũng phải mau chóng "hồi tướng thu binh". Cũng may là lần này đã khiến Tố Nương vô cùng thỏa mãn.

Tố Nương, vốn định giúp Sở Hoan lau khô người và thay quần áo, giờ lại bị Sở Hoan làm cho nhũn hết cả tay chân. Ngược lại, hắn còn phải lau người cho nàng, bế nàng lên giường, rồi tự mình dọn dẹp. Sau khi thay một bộ y phục thoải mái nhẹ nhàng, khi ra khỏi phủ, dù đã "giao hoan" cùng cả Mỵ Nương và Tố Nương, nhưng với sự trợ giúp của Tố Nương, hắn lại cảm thấy tinh thần sảng khoái lạ thường. Giờ còn được mặc một bộ áo quần sạch sẽ thoải mái, cảm giác nhẹ nhàng thư thái vô cùng.

Kỳ Hoành mang theo hơn mười tên hộ vệ đi theo Sở Hoan tới phủ Tề Vương. Dựa vào võ công của Sở Hoan, hiện nay không có nhiều người có thể uy hiếp đến tính mạng hắn. Nếu đã có thể tổn thương đến hắn, thì mấy người Kỳ Hoành cũng không đủ sức cản. Nhưng oái oăm thay, Kỳ Hoành là đội trưởng cận vệ của Sở Hoan, càng không thể sơ suất. Sở Hoan giờ đây đã khác, đã loại bỏ hai cái gai là Tiểu Hoán Chương và Chu Lăng Nhạc. Có nghĩ thế nào thì trên mảnh đất này cũng không có ai là đối thủ của hắn. Tuy nhiên, cây cao thì chịu bão lớn, ở vị trí như Sở Hoan, kẻ muốn giết hắn chắc chắn không ít, cẩn thận hơn một chút vẫn tốt hơn.

Khi đến cổng chính của phủ Tề Vương, các hộ vệ bên ngoài đều là người của Sở Hoan phái tới, do Bạch Hạt Tử dẫn đầu. Vừa nhìn thấy Sở Hoan, Bạch Hạt Tử vội vàng mời vào. Sở Hoan cũng để Bạch Hạt Tử lui vào bẩm báo. Không lâu sau, đã thấy Lô Hạo Sinh bước nhanh đến, chắp tay cười chào:

– Sở Tổng đốc, mời ngài vào trong. Vương Gia đã đợi từ lâu rồi, đến giờ còn chưa dùng bữa, phải đợi bằng được Sở Tổng đốc đến mới động đũa.

Sở Hoan đáp:

– Trong nhà có chút việc, cho nên...!

– Không sao cả!

Lô Hạo Sinh cười nói:

– Sở Tổng đốc viễn chinh xa xứ, nay chiến thắng trở về, cũng phải ngồi lại với người trong nhà mà bàn đôi câu. Vương Gia hiểu rõ điều đó, sẽ không trách Sở đốc đâu.

Sở Hoan gật đầu cười, không nói thêm nữa. Rồi Lô Hạo Sinh dẫn Sở Hoan đi vào. Tòa phủ này vốn bỏ trống, nhưng cũng không hề nhỏ. Trước đây không ai dùng. Trước khi Tề Vương đến, Sở Hoan đã cho người dọn dẹp. Đến khi Tề Vương tới, lại cho người sửa chữa lại, chỗ nọ chỗ kia, cũng tốn kém không ít. Hắn còn phái mười nha đầu và mười người hầu đến để hầu hạ. Tuy vậy, tòa phủ này chẳng thể so với Tề Vương phủ ở kinh thành, nhưng cũng được cái rộng rãi thoải mái vô cùng.

Ngoài cửa chính, Tề Vương đã đợi sẵn. Thấy Sở Hoan đi tới, ngài liền ra nghênh đón, nhưng thấy Lô Hạo Sinh nháy mắt một cái, ngài liền dừng lại, cười hỏi:

– Phải chăng là bận kể chuyện sa trường cho chị dâu?

Sở Hoan thấy Tề Vương gọi Tố Nương là chị dâu, cũng thấy có chút thân mật, cười nói:

– Vương Gia, ngài cũng biết, đàn bà con gái lắm chuyện, cũng chẳng thể bỏ mặc được. Thần đã mất chút thời gian trấn an họ nên mới đến trễ, mong Vương Gia bỏ qua.

– Sao lại vậy?

Sở Hoan bước lên bậc thang, Tề Vương mới níu chặt cánh tay hắn, cười nói:

– Đã lâu ngươi không cùng ta ăn một bữa thật ngon. Vừa hay ngươi chiến thắng trở về, bữa này coi như là cơm mừng công rồi.

– Không dám, không dám.

Sở Hoan vừa cười vừa đáp, cùng Vương Gia bước vào trong. Hắn gặp ngay một dáng người kiều diễm bước tới, hành lễ rồi nói:

– Bái kiến Sở đại nhân...!

Đó là Mạc Lăng Sương.

Mạc Lăng Sương có vẻ đã gầy đi nhiều, sắc mặt cũng xanh xao. Cũng không biết nàng có hợp với khí hậu đất Tây Bắc này không. Sở Hoan lập tức đáp:

– Lăng Sương, xin đừng khách khí như vậy, chúng ta đều là người một nhà mà...!

Trong thâm tâm hắn, nhìn thấy Lăng Sương như nhìn thấy em gái mình, tâm trạng vui vẻ, nên mới nói vậy. Nhưng nghĩ lại thấy không ổn lắm, hắn liền ngừng lời rồi quay qua nhìn Tề Vương. Thấy Tề Vương hình như không chú ý tới, hắn liền đi tới bên cạnh chiếc bàn gỗ trong phòng, cười nói với Mạc Lăng Sương:

– Cứ như lần trước đi, đừng khách sáo "đại nhân" gì cả. Muội c��� gọi ta là Sở ca. Sau này nếu muốn, cứ gọi như vậy là được rồi.

Tề Vương giờ mới ngẩng đầu lên cười nói:

– Đúng đấy, Lăng Sương. Sở Hoan đâu phải người ngoài, chúng ta thân tình như ruột thịt. Hắn không chỉ là ca ca của muội, mà trong tim bổn vương đây, hắn cũng là ca ca của ta nữa.

Lăng Sương gặp Sở Hoan, cười vui như Tết, giống như hồi còn ở kinh thành. Nụ cười đó làm cho người ta thấy nhẹ nhõm vô cùng.

– Sở..., Sở đại ca, huynh đại thắng trở về, mọi người đều rất vui mừng, muội cũng mừng cho huynh.

Sở Hoan cười lớn. Lô Hạo Sinh liền tiếp lời:

– Sở Tổng đốc, mời ngài ngồi.

Rồi nói vọng ra ngoài:

– Người đâu, mang thức ăn lên!

Sở Hoan giờ mới đi tới cạnh bàn, chắp tay chào Tề Vương, rồi ngồi xuống. Lô Hạo Sinh cũng ngồi xuống bên cạnh. Lăng Sương thì vẫn đứng cạnh, tay cầm bình rượu, như muốn rót cho mọi người. Sở Hoan thấy vậy liền xua tay nói:

– Từ từ đã!

Rồi nhìn về phía Tề Vương.

– Vương Gia, ngài vừa mới nói chúng ta là người một nhà. Bữa cơm này, nói tiệc mừng công mà làm gì? Cứ như bữa cơm nhà thôi. Theo như thần thấy, chi bằng coi đây là bữa cơm gia đình là tốt nhất.

Tề Vương cười nói:

– Phải lắm, đích thị là cơm nhà.

– Vậy thì để thần làm chủ đi.

Sở Hoan nói với Lăng Sương:

– Lăng Sương, muội cũng ngồi xuống, dùng cơm với chúng ta đi.

Lô Hạo Sinh hơi nhíu mày, nhưng lại giãn ra ngay. Lăng Sương hơi giật mình. Sở Hoan lại nói:

– Muội gọi ta là đại ca, làm đại ca sao có thể để muội muội đứng như vậy? Nào, ngồi xuống cùng nói chuyện.

Truyen.free hân hạnh mang đến bạn đọc những tác phẩm dịch chất lượng, giữ trọn vẹn hồn cốt của nguyên bản.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free