Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1525:

Lăng Sương vẫn còn do dự, Tề Vương đã mỉm cười, ôn hòa nói: - Lăng Sương, nàng cũng ngồi xuống đi, đã là tiệc gia đình thì cùng dùng bữa luôn.

Lăng Sương liếc nhìn Sở Hoan, thấy hắn đang tươi cười nhìn mình, lúc này mới dám ngồi xuống, nhưng cũng chỉ dám ngồi ghé mép ghế chứ không dám ngồi vững. - Để ta rót rượu.

Vừa ngồi xuống, Lăng Sương nhất thời không biết phải làm gì, cảm thấy không khí có chút kỳ lạ, vội giơ tay định rót rượu. Sở Hoan đưa tay ngăn lại, cười nói: - Chưa vội.

Rồi quay sang Tề Vương nói: - Vương gia, người ở đây có quen không? Khí hậu Tây Bắc không được tốt cho lắm, nếu cần gì cứ sai người tới Hộ Bộ Ti, mua sắm thêm những thứ cần thiết.

Tề Vương thở dài, nói: - Khí hậu Tây Bắc tuy không sánh được với nội địa, nhưng ta lại thấy an tâm hơn khi ở đây.

- Vậy thì tốt, vậy thì tốt.

Sở Hoan cười nói: - Giờ đã là tháng năm rồi, nếu Vương gia ở trong thành cảm thấy bức bối, chúng ta có thể ra ngoài săn bắn.

Tề Vương cười ha hả, nói: - Bản vương cũng có ý này. Nghe nói Tây Bắc có nhiều rừng núi, dã thú cũng rất phong phú, chúng ta vào rừng săn bắn cũng là một chuyện hay.

Lô Hạo Sinh ở bên cạnh cũng cười nói: - ��úng vậy. Sở đại nhân, Vương gia từ nhỏ đã văn ôn võ luyện, hơn nữa Thái tử bạo ngược, trong lòng Vương gia cũng mong trở lại kinh thành, chấn hưng Đại Tần. Mấy hôm trước Vương gia còn nói, nếu rảnh rỗi có thể đến quân doanh gặp gỡ tướng sĩ. Lần bình định phản loạn vừa qua, ba quân xả thân mình, nhờ vậy mới giành được thắng lợi, Vương gia đích thân thăm hỏi tướng sĩ, có lẽ sẽ tăng thêm sĩ khí. Hơn nữa, Vương gia cũng rất hứng thú với việc cầm quân đánh trận, đó cũng là điều may mắn cho Đại Tần. Đại Tần ta dùng võ lập quốc, Thánh thượng nam chinh bắc chiến, diệt vô số quốc gia, thiết kỵ của Đại Tần đánh đâu thắng đó. Nay Vương gia trọng võ chấn quốc, có phong thái của Thánh thượng năm xưa, quả thật là may mắn của Đại Tần.

- Chuyện binh đao là quốc gia đại sự, liên quan đến sinh tử tồn vong, không thể không cẩn thận.

Sở Hoan nghiêm trang nói: - Vương gia, thực ra bách tính thiên hạ đều mong muốn cuộc sống thái bình, không ai mong có binh đao chiến loạn, trừ khi vạn bất đắc dĩ. Còn nếu không thì không nên tùy tiện gây chuyện binh đao. Chuyện dẹp loạn lần này, thực sự cũng là bất đắc dĩ mà thôi.

- Sở đại nhân, ý ngài là?

Lô Hạo Sinh vẫn mỉm cười nói. Sở Hoan thở dài, nói: - Tây Bắc chiến loạn liên miên, đầu tiên là người Tây Lương, sau đó lại là thổ phỉ, rồi thêm đám phản tặc Chu Lăng Nhạc, nhân dân đã chịu bao khổ cực. Theo ý ta, giờ là lúc để nhân dân được nghỉ ngơi. Nguyên khí Tây Bắc đã bị tổn thương nghiêm trọng, nhất định phải bồi dưỡng. Cũng giống như một người bị thương khắp mình mẩy, làm sao còn có thể đi gây sự khắp nơi được nữa? Đương nhiên là phải chữa lành vết thương trên thân thể, rồi mới tính tiếp.

Tề Vương nhíu mày, vội hỏi: - Sở Hoan, còn kinh thành...

- Ta hiểu ý của Vương gia.

Sở Hoan vẫn nghiêm trang nói: - Khi Vương gia tới Tây Bắc, ta đã đồng ý với người rằng, chỉ cần thời cơ đến, nhất định sẽ tiến vào nội địa, đòi lại công bằng cho Vương gia. Nhưng Vương gia cũng biết, thực lực của Thái tử mạnh vô cùng, thời cơ chưa chín, chiến sự vừa dứt, nếu lúc này lại gây thêm binh đao, e rằng Tây Bắc sẽ lại rơi vào hỗn loạn.

Tề Vương khẽ gật đầu, Sở Hoan tiếp tục nói: - Nhưng chỉ cần đợi tới khi Tây Bắc binh hùng tướng mạnh, nội địa có biến, Thái tử suy yếu, đó chính là thời cơ để chúng ta tiến quân vào nội địa.

Tề Vương nghe Sở Hoan nói vậy thì khẽ thở phào nhẹ nhõm, nói: - Mọi việc nghe theo ý ngươi.

Rồi nhấc chén rượu lên, phát hiện bên trong không có rượu. Lăng Sương vội đứng dậy định rót rượu, Sở Hoan liền ngăn lại, tự mình đứng dậy, cười nói: - Vương gia... Lô Trưởng sử, để ta rót rượu cho các ngài.

Nhưng hắn không hề có ý đưa tay cầm bình rượu. Lô Hạo Sinh cũng đứng dậy, cười nói: - Vương gia thiết yến, Sở đại nhân là khách, sao có thể để Sở đại nhân rót rượu được?

Rồi lão giơ tay cầm lấy bình rượu. Sở Hoan thấy vậy cũng điềm nhiên ngồi xuống, cười nói: - Cũng được, hôm nay là tiệc gia đình, không phân biệt gì cả, ai rót rượu cũng được. Vậy đành làm phiền Lô Trưởng sử vậy.

Khóe mắt Lô Hạo Sinh khẽ giật giật, nhưng lão vẫn mỉm cười rót rượu vào tất cả chén trên bàn. Lúc này ngư���i hầu đã đưa món ăn lên, thức ăn rất thịnh soạn, thậm chí còn hơn hẳn thức ăn ở Phủ Tổng đốc.

Sở Hoan nâng chén rượu lên, cung kính nói với Tề Vương: - Vương gia, sau khi ngài tới Tây Bắc, ta chăm lo chưa được chu đáo, mong ngài đừng trách. Điều kiện của Tây Bắc chỉ có thể đến thế, qua hai năm nữa, tất cả sẽ tốt hơn.

Tề Vương cũng nâng chén rượu lên. Sở Hoan lại mỉm cười nói với Lăng Sương: - Lăng Sương, cô cũng uống một chút đi. Ba người chúng ta hình như chưa từng được ngồi uống rượu thế này bao giờ.

Lăng Sương nâng chén rượu lên, nhấp một ngụm nhỏ. Sở Hoan nâng chén hướng về phía Tề Vương rồi uống cạn, dường như quên mất bên cạnh còn có Lô Hạo Sinh. Lô Hạo Sinh vốn dĩ đã nâng chén rượu hướng về phía Sở Hoan, nghĩ rằng Sở Hoan cũng sẽ nói với mình vài câu, nào ngờ Sở Hoan đã uống cạn chén rượu mà vẫn chẳng thèm nhìn, bỗng nhiên lão cảm thấy rất xấu hổ. May mà Tề Vương hiểu ý, đưa chén rượu về phía Lô Hạo Sinh. Lô Hạo Sinh hai tay nâng chén rượu, cung kính uống với Tề Vương.

Chén rượu vừa đặt xuống, Lăng Sương định đứng dậy rót rượu. Sở Hoan nhìn nàng một cái, Lăng Sương vô cùng thông minh, biết Sở Hoan có ý làm khó Lô Hạo Sinh. Tuy không biết nguyên nhân vì sao, nhưng nàng cũng do dự trong giây lát. Lô Hạo Sinh cũng rất nhanh nhẹn, đứng dậy cầm bình rượu rót cho tất cả mọi người. Sau khi ngồi xuống, lão mới mỉm cười nói: - Sở đại nhân, hai tên phản tặc Tiếu Hoán Chương và Chu Lăng Nhạc đều đã bị tiêu diệt. Dưới sự lãnh đạo của Sở đại nhân, Tây Quan rất ổn định. Nhưng Thiên Sơn và Bắc Sơn vẫn chưa có Tổng đốc, chỉ e đạo tặc lại trỗi dậy. Chi bằng chúng ta cùng viết tấu dâng lên Thánh thượng, bổ nhiệm những chức vị trống này?

- Lô Trưởng sử trí nhớ không tốt.

Sở Hoan cười ha hả, nói: - Tổng đốc Thiên Sơn chẳng phải đã có người rồi sao? Bản đốc đã dâng tấu lên Vương gia, Vương gia cũng đã phái Ngụy Vô Kỵ tới nhậm chức Thiên Sơn. Lẽ nào Lô Trưởng sử không biết việc này?

- Đương nhiên là biết.

Lô Hạo Sinh cười nói: - Bản tấu của Sở đại nhân trình lên, Vương gia biết Sở đại nhân có tài nhìn người, ngài đã tiến cử Ngụy Vô Kỵ, vậy Ngụy Vô Kỵ chắc chắn là người thích hợp. Nhưng Sở đại nhân cũng biết, vị trí Tổng đốc của Đại Tần ta xưa nay đều do Thánh thượng quyết định. Vương gia tuy đã đồng ý nhưng vẫn chưa thể coi là danh chính ngôn thuận. Tuy nhiên, chỉ cần trình tấu lên, thánh chỉ ban xuống là Ngụy Vô Kỵ sẽ trở thành Tổng đốc danh chính ngôn thuận.

- Thì ra là vậy.

Sở Hoan mỉm cười nói: - Nếu đã vậy, bản đốc đương nhiên sẽ tuân theo ý Vương gia, viết tấu dâng lên Thánh thượng.

Lô Hạo Sinh nói: - Ngụy Vô Kỵ trấn giữ Thiên Sơn đương nhiên không cần bàn cãi nữa, nhưng còn Bắc Sơn vẫn chưa có người thích hợp.

Tề Vương do dự một lát rồi mới nói: - Sở Hoan, một quốc gia không thể một ngày thiếu vua, một đạo cũng không thể một ngày không có Tổng đốc. Bắc Sơn nếu không có Tổng đốc sẽ như một nắm cát rời rạc, bởi vậy bản vương cảm thấy cần nhanh chóng phái người tạm thời đảm nhiệm chức Tổng đốc, xử lý công việc của Bắc Sơn...

Rồi gã chỉ về phía Lô Hạo Sinh: - Lô Trưởng sử xuất thân từ Hàn Lâm viện, đầy bụng kinh luân, tài trí hơn người, hơn nữa...

Hắn chưa nói xong, Sở Hoan đã nói: - Vương gia, hôm nay là bữa tiệc gia đình, vốn không muốn nói chuyện quốc sự, nhưng đã nói ra rồi thì Sở Hoan cũng muốn thương nghị với Vương gia một phen. Vương gia, người đảm nhiệm chức Tổng đốc Bắc Sơn, theo như Sở Hoan và chúng quan bàn bạc, bắt buộc phải có mấy điều kiện sau. Thứ nhất, đương nhiên là thông minh tài giỏi, trung quân báo quốc, có thể tận tâm chủ trì mọi việc của Bắc Sơn. Thứ hai, cần phải có đủ uy tín. Đúng như Vương gia đã nói, Bắc Sơn nếu không có Tổng đốc sẽ như một nắm cát rời rạc, lòng dân không yên, nhưng nếu tùy tiện cử một người nào đó lên chức vị này mà không có đủ uy tín thì e rằng sẽ còn tai hại hơn.

Toàn bộ bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, xin đừng sao chép.

Chương 1535-2 : Chọn người.

Ngừng lại một lát, hắn nói tiếp: - Nhưng Vương gia xưa nay vẫn hậu đãi hạ quan, coi như huynh đệ. Bây giờ cũng là thời khắc khó khăn của Tây Bắc, hạ quan đến Tây Bắc sớm hơn các vị hai năm, hiểu rõ về tình hình ở đây hơn một chút. Nếu Vương gia muốn hỏi thì hạ quan đương nhiên sẽ đáp, nếu không thì cũng không dám nhiều lời.

Tề Vương nói: - Sở Hoan, ngươi cứ nói đi.

- Dạ!

Sở Hoan cung kính nói: - Vương gia, tuy Tiếu Hoán Chương đã bị tiêu diệt, nhưng thế lực ở Bắc Sơn vô cùng phức tạp. Hơn nữa, Vương gia cũng biết, thế tộc tông môn ở Tây Bắc không giống như trong nội địa, quan hệ vô cùng rắc rối. Nếu như không hiểu phong tục Tây Bắc, xử lý không thỏa đáng thì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng. Muốn thuần phục được các đại gia tộc ở Bắc Sơn, nếu không có đủ uy tín thì làm việc gì cũng khó. Trong tình hình Bắc Sơn hiện nay, ta cảm thấy uy tín còn quan trọng hơn cả tài năng. Chỉ có đủ uy tín để trấn áp được bọn chúng thì mới có thể thực thi chính sách ở Bắc Sơn. Vương gia, không biết ngài thấy có đúng không?

- Đúng đúng đúng, bản vương đã sớm nghe nói, người Tây Bắc rất mạnh mẽ, các gia tộc quan hệ chặt chẽ, rắc rối hơn nhiều so với nội địa.

Tề Vương nghiêm túc nói tiếp: - Nếu không có đủ uy tín thì rất khó đứng chân ở Bắc Sơn.

Liếc nhìn Lô Hạo Sinh một cái, rồi nói: - Sở Hoan, Lô Trưởng sử xuất thân Hàn Lâm viện, thông hiểu kinh văn, rất có uy tín trong tầng lớp văn nhân. Hơn nữa, hắn là Trưởng sử của bản vương. Ngươi nói xem nếu điều Lô Trưởng sử tới Bắc Sơn thì liệu người Bắc Sơn có phục hay không?

Sở Hoan nhìn Lô Hạo Sinh, cười nói: - Vương gia, ngài muốn ta nói thật hay nói dối?

- Điều này...

Tề Vương cười khổ, nói: - Đương nhiên là nói thật rồi.

Sở Hoan lắc đầu, không chút khách khí nói: - Vương gia, xin thứ lỗi cho ta nói thẳng. Lô Trưởng sử tới Bắc Sơn, không những không thể khiến người Bắc Sơn phục, mà e rằng còn gây ra đại loạn.

Lô Hạo Sinh mặt biến sắc, ánh mắt thoáng hiện lên chút giận dữ, nhưng nhanh chóng lấy lại thần thái ung dung, mỉm cười nói: - Sở đại nhân, không phải Lô mỗ muốn làm Tổng đốc Bắc Sơn, nhưng Vương gia đã sai khiến, cho dù thịt nát xương tan Lô mỗ cũng không lùi bước. Ngài nói Lô mỗ tới Bắc Sơn sẽ gây ra đại loạn, điều này e rằng hơi quá chăng?

Sở Hoan lắc đầu nói: - Không hề quá. T��nh cục bộ địa phương của người Tây Bắc rất lớn, họ hay bài xích người ngoài. Cho dù Lô Trưởng sử xuất thân Hàn Lâm viện, có lẽ sẽ nhận được sự kính trọng của lớp văn nhân ở Bắc Sơn. Nhưng Bắc Sơn không chỉ có đám văn nhân. Trong mắt những người khác, Lô Trưởng sử e rằng không có nhiều uy tín đâu.

Lô Hạo Sinh mỉm cười nói: - Sở đại nhân, nếu Lô mỗ nói không sai, trong mắt người Tây Quan, ngài cũng là người ngoài thì phải?

- Không sai.

Sở Hoan gật đầu: - Bởi vậy, khi bản đốc mới tới đây đã suýt bị hại chết. Có lẽ Lô Trưởng sử không biết, trên đường bản đốc từ kinh thành tới Tây Quan nhậm chức đã bị hành thích, suýt nữa thì mất mạng. Sau khi tới Tây Quan, ta cũng gặp vô vàn khó khăn. Nếu không phải bảy tộc Tây Quan từ trước đó đã có quan hệ với ta, ta chỉ e không thể gắng gượng đến ngày hôm nay được.

- Ồ?

Lô Hạo Sinh cười nói: - Sở đại nhân có thể dựa vào bảy họ Tây Quan, Lô mỗ tới Bắc Sơn cũng có thể học theo mà.

- Điều này...

Sở Hoan cười nói: - Tại sao bảy họ Tây Quan chấp nhận giúp đỡ ta, Lô đại nhân có lẽ đã sớm biết rồi. Bản đốc và Lâm Lang tiểu thư của Tô gia sớm có hôn ước, đến nay đã cưới nàng về dinh, bởi vậy mới được bọn họ giúp đỡ. Không biết Lô đại nhân tới Bắc Sơn cũng định cưới vợ sao?

Lô Hạo Sinh lập tức cảm thấy ngượng ngùng.

Lão năm nay đã hơn 50 tuổi, đừng nói là lấy vợ, ngay cả cháu nội cũng đã có rồi. Tuy quan lại thân sĩ lớn tuổi lấy vợ cũng không phải chuyện hiếm, nhưng Lô Hạo Sinh tới Bắc Sơn, định nhờ chuyện hôn nhân để đứng chân, thử hỏi có ai muốn đem con gái mình gả cho một lão già như vậy? Nếu Lô Hạo Sinh đã có nền tảng vững vàng, thực lực hùng hậu ở Bắc Sơn, giống như Tiếu Hoán Chương ngày trước, mà muốn lấy vợ thì đương nhiên sẽ có không ít người muốn nịnh bợ. Nhưng Lô Hạo Sinh lại là một người ngoài mới tới, hơn nữa chẳng hề có chút nền móng ở Bắc Sơn. Trong tình trạng như vậy, lão muốn thành thân với người Bắc Sơn, người Bắc Sơn chắc chắn sẽ không thèm để ý tới.

Tề Vương thấy Lô Hạo Sinh bối rối thì lên tiếng giải vây: - Sở Hoan, Lô Trưởng sử đương nhiên sẽ không lấy vợ, nhưng nếu hắn tới Bắc Sơn, thực thi chính sách khoan hậu thì không biết có được thân sĩ Bắc Sơn ủng hộ hay không?

Sở Hoan do dự một lát, cuối cùng cười khổ nói: - Vương gia, thực ra điều cốt yếu trong chuyện này ta nghĩ rằng Lô Trưởng sử sẽ hiểu được. Bây giờ muốn thực thi chính sách ở Bắc Sơn, đầu tiên là phải có ngân lượng. Triều đình hiện nay gặp rất nhiều khó khăn, rất khó cấp ngân lượng trong ngân khố cho Lô Trưởng sử. Muốn trụ vững ở Bắc Sơn thì chỉ có thể lấy tiền từ chính Bắc Sơn. Vương gia, vừa rồi ta đã nói phải có uy tín mới có thể trấn giữ được Bắc Sơn, đây chính là một trong những nguyên nhân. Có uy tín rồi mới có thể lấy được ngân lượng từ tay thân sĩ Bắc Sơn để thực thi chính sách ở Bắc Sơn. Ngoài cách này ra, không còn cách nào khác. Còn chuyện tăng thuế má chắc chắn không thể được, sẽ chỉ gây ra đại loạn mà thôi.

Tề Vương khẽ gật đầu. - Lô Trưởng sử, không phải bản đốc ngăn cản ngươi tới Bắc Sơn, bản đốc cũng không có cái quyền đó.

Sở Hoan ôn tồn nói: - Ngươi hãy tự hỏi bản thân mình xem, tới Bắc Sơn rồi có thể lấy được ngân lượng từ tay thân sĩ Bắc Sơn hay không? Đó là một con số không hề nhỏ. Thuế do bách tính giao nộp ít nhất phải tới sau vụ thu hoạch mới nhập vào quan khố được, cách bây giờ vẫn còn nửa năm nữa. Trong thời gian đó, nha môn Bắc Sơn đều cần phải chi tiêu, triều đình không cấp ngân lượng, làm Tổng đốc phải nghĩ cách kiếm ngân lượng để phát bổng lộc. Lô Trưởng sử vốn là người ngoài, nếu có ngân lượng để phát thì không sao, nhưng nếu không có để phát thì đám quan lại đó chắc chắn cũng sẽ không khách khí đâu. Tới lúc đó, bọn chúng chắc chắn sẽ gây chuyện. Lô Trưởng sử, ngươi nói có phải vậy không?

Tới lúc này, Lô Hạo Sinh vẫn giữ được thái độ điềm tĩnh, chỉ mỉm cười lắng nghe. - Đương nhiên không chỉ việc này cần ngân lượng. Khắp Bắc Sơn, chỗ nào cũng cần tiêu ngân lượng, bất cứ nơi nào không có ngân lượng cũng đều có loạn.

Sở Hoan nghiêm túc nói: - Lô Trưởng sử, đây là tiệc gia đình, Vương gia đã hỏi, bởi vậy ta cũng không giấu giếm điều gì cả. Nếu có gì không đúng, mong ngươi bỏ qua. Nếu Lô Trưởng sử tự tin có cách kiếm ngân lượng ở Bắc Sơn, hơn nữa có cách xử lý quan hệ phức tạp ở đó thì Vương gia cũng có thể để Lô Trưởng sử tạm thử một thời gian, tuy nhiên...

- Tuy nhiên sao?

Tề Vương vội hỏi. Sở Hoan xua tay cười nói: - Có lẽ không đến mức đó, có lẽ là ta đã quá lo.

Tề Vương tuy đã trải qua rất nhiều biến cố, đã già dặn hơn trước rất nhiều, nhưng lòng hiếu kỳ vẫn còn rất lớn, không nhịn được hỏi: - Sở Hoan, tuy nhiên là sao? Ngươi nói ra để chúng ta biết...

Sở Hoan khẽ nhíu mày. Lời Tề Vương vừa nói nghe qua thì không có vấn đề gì, nhưng hai tiếng “chúng ta” hiển nhiên là để chỉ Tề Vương và Lô Hạo Sinh. Tuy rằng Tề Vương và Lô Hạo Sinh đã cùng trải qua sinh tử hoạn nạn, quan hệ rất mật thiết, nhưng hai tiếng này khiến Sở Hoan hiểu rằng, trong lòng Tề Vương ít nhất đã hoàn toàn coi Lô Hạo Sinh là tâm phúc của mình.

Văn bản này được dịch và biên tập độc quyền bởi truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free