(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1531:
Sở Hoan bước vào nhà, cười lớn nhìn Lâm Lang. Lâm Lang đã vội vàng sửa sang lại y phục. Tiết trời lúc này đã ấm lên, trên người nàng chỉ khoác một chiếc áo mỏng màu trắng nhạt, bên dưới là chiếc váy hoa sen thướt tha mềm mại. Nàng sở hữu khuôn mặt diễm lệ, lông mày cong cong, đôi mắt mênh mang, làn da trắng như tuyết, má phấn hồng hào. Bên trong lớp áo mỏng như sương khói là chiếc áo lót màu hồng tường vi, một sợi dây lưng màu trắng sữa bó chặt ngang eo, làm nổi bật bộ ngực đầy đặn, vóc người uyển chuyển yêu kiều. Mái tóc búi cao, toát lên vẻ quyến rũ của người thiếu phụ, vừa gợi cảm lại vừa đoan trang thanh nhã, mang phong thái quý phái động lòng người.
Nét mặt kiều diễm của Lâm Lang ánh lên vẻ vui mừng, nàng cười nói: - Hoan lang!
Nhưng thoáng thấy Tô bá đứng phía sau, dù là lão bộc thân cận trong nhà, nàng cũng có chút ngượng ngùng, bèn đổi lời: - Tướng công, chàng đến đây có việc gì chăng?
- Nàng biết ta đã về rồi sao?
Sở Hoan tiến lại gần. - Dạ thiếp biết. Vốn dĩ tối qua thiếp đã định quay về, nhưng công việc quá bề bộn. Hơn nữa, hôm nay phải xuất ba chuyến hàng lớn, thiếp phải thức đêm mới sắp xếp ổn thỏa. Xong việc thì trời đã quá nửa đêm, thiếp nghĩ chàng đã yên giấc, vả lại hôm nay còn phải lo liệu mấy chuyến khác, nên chưa thể trở về.
Lâm Lang sợ Sở Hoan trách mắng, vội vàng giải thích: - Hôm nay thiếp đã thu xếp xong xuôi, vốn định sớm trở về, không ngờ chàng lại đến đây trước...
Sở Hoan nói: - Ta vẫn luôn nhớ nàng. Tối qua ta đã định đến, nhưng bên Tề vương có việc cần bàn bạc, đến nửa đêm mới về phủ, nên chưa đi được. Hôm nay ta đã sắp xếp xong một số việc, bàn bạc xong chuyện cải cách quân chế với các quan viên Ty Binh bộ, vừa mới cho họ lui về, rồi mới phi ngựa qua đây, chỉ muốn gặp nàng sớm một chút.
Mặt Lâm Lang ửng hồng, thầm nghĩ sao Hoan lang lại nói những lời này trước mặt Tô bá. Lại thấy Tô bá rất hiểu ý, liền nói: - Cô gia, ngài cứ chuyện trò cùng tiểu thư, lão nô xin phép đi pha trà cho ngài.
Sở Hoan quay người lại, cười nói: - Tô bá, lại làm phiền lão rồi.
- Đây là việc nhà, lão nô còn chút sức lực, có thể giúp được gì thì giúp.
Tô bá cười nói: - Tuy nhiên, dạo này tiểu thư quá đỗi cực khổ, lão nô có khuyên tiểu thư nên nghỉ ngơi nhiều hơn, nhưng tiểu thư không chịu nghe. Công việc thì làm sao có thể xong xuôi hết được? Làm sao có chuyện làm cho xong thì thôi? Cô gia, xin ngài khuyên nhủ tiểu thư, đừng để nàng quá mệt mỏi.
Sở Hoan gật đầu, rồi hỏi: - Tô bá, ta cũng không biết lão còn có người nhà nào khác không?
Tô bá hơi lúng túng. Lâm Lang liền chạy tới bên cạnh Sở Hoan, đưa tay kéo nhẹ áo hắn. Sở Hoan hiểu rằng có điều gì đó không tiện nói, Lâm Lang bèn nói thêm: - Tô bá còn có một người em gái, và một người cháu trai, hiện đang kinh doanh một tiệm dầu, nhưng việc làm ăn cũng không mấy thuận lợi.
- Tô bá, là thế này.
Sở Hoan nói: - Tuổi của bác đã cao, mà công việc ở đây thì ngày càng nhiều. Ý ta là, nếu bác muốn, có thể gọi người cháu kia đến giúp đỡ, chỉ bảo cho hắn, để sau này hắn có thể làm ban sai (1). Công việc ở Ty Xuất khố không phải là việc tầm thường, Lâm Lang chỉ tạm thời giúp đỡ qua khoảng thời gian này, ta cũng không thể để nàng tiếp tục vất vả như vậy. Nếu có người thích hợp, thì nên bồi dưỡng rèn luyện nhiều hơn, sau này còn cần dùng đến.
Tô bá nghe xong, đương nhiên hiểu ý Sở Hoan, rõ ràng là muốn nâng đỡ cho người nhà của mình. Dù trong lòng vui mừng, nhưng vẫn còn chút thấp thỏm, nói: - Cô gia, hắn cũng rất nhanh nhẹn, tuy chăm chỉ, nhưng lão nô e rằng khó làm được việc lớn gì...
- Không nên nói như vậy, bác cứ để cho hắn tới, hướng dẫn chỉ bảo mọi việc cho hắn, rèn luyện nhiều vào, dù có là đá cũng có thể chạm thành tượng mà.
Sở Hoan mỉm cười nói: - Sở muối không tầm thường, mà rất trọng yếu. Có thể dùng người nhà thì cứ cố gắng dùng, nhưng phải cẩn thận, đừng để xảy ra sơ suất.
Tô bá vội vàng gật đầu, nói: - Tạ ơn cô gia, lão nô đã rõ. Hai vị cứ chuyện trò, lão nô xin xuống pha trà.
Rồi lão lui ra, thuận tay gài cửa lại.
Lúc này Sở Hoan mới ôm lấy Lâm Lang, cười ha hả nói: - Bảo bối, có nhớ ta không? Nói xem, một ngày nhớ ta mấy bận?
Lâm Lang đỏ mặt, vội kêu lên: - Hoan lang, Tô bá còn chưa đi xa, đừng để bác ấy nghe thấy, kỳ cục lắm!
- Có gì mà phải sợ? Nàng là thê tử của ta mà!
Sở Hoan ngắt lời nàng, bế nàng lên theo kiểu công chúa. Dù thân hình Lâm Lang nở nang, đầy đặn, nhưng Sở Hoan ôm nàng cứ nhẹ như không. Hắn đi tới chiếc ghế sau bàn, ngồi xuống, đặt Lâm Lang ngồi trên đùi mình. Lúc này, mỹ nhân trong lòng quả là mềm mại thơm tho, hắn kìm lòng không đậu liền đưa môi hôn lên đôi môi mềm mại của nàng một cái, nói: - Bảo bối, nàng vất vả quá rồi, công việc nhiều như vậy, khiến nàng ngày đêm cực khổ...
Nụ cười dịu dàng nở trên môi, Lâm Lang khẽ nói: - Gần đây thiếp bận rộn đã thành quen, nếu nhàn rỗi lại thấy không quen. Hoan lang, lần này chàng xuất chinh, có bị thương tích gì không?
- Hay là bây giờ ta cởi y phục ra cho nàng nhìn trộm một chút?
Sở Hoan khẽ cười, nói. - Không được!
Lâm Lang ngượng ngùng nói: - Đây là Sở muối, người ra kẻ vào, để người ta nhìn thấy sẽ không hay. Lát nữa Tô bá còn mang trà vào, bác ấy đã đi pha trà cho chàng rồi.
Sở Hoan đưa tay vuốt ve khuôn mặt mềm mại, nõn nà của Lâm Lang. Mặc dù ngày đêm vất vả, nhưng Lâm Lang không hề gầy đi, vẫn đầy đặn, da thịt trắng nõn, rất ra dáng thiếu phụ.
Sở Hoan có bốn người vợ. Đại Nhi xinh đẹp mà lạnh lùng, thân thể hơi thon thả. Tố Nương khỏe khoắn, ngực nở mông tròn, tuy làn da hơi thô một chút nhưng chắc khỏe. Mỵ Nương có dáng vóc bốc lửa nhất, trước sau lồi lõm, xinh đẹp hiếm có. Còn Lâm Lang cũng sở hữu thân thể nở nang đầy đặn, pha chút nhục cảm, đẫy đà mà không hề béo, nơi cần thon gọn thì tuyệt đối không thừa mỡ, nơi cần đầy đặn thì lại vô cùng đầy đặn. Hơn nữa, nàng xuất thân từ thương gia, chăm sóc thân thể rất tốt, làn da trắng nõn và mềm mại nhất trong số bốn người, sự dịu dàng uyển chuyển toát ra t��� tận trong xương cốt.
Về phong cách, Đại Nhi tương đối lãnh đạm. Tố Nương ngoan ngoãn biết vâng lời. Mỵ Nương nhiệt tình như lửa, lả lơi quyến rũ. Ngược lại, Lâm Lang dịu dàng thùy mị, lúc ở bên ngoài rõ ràng là một phu nhân giỏi giang, khôn khéo, nhưng khi ở trong khuê phòng, lúc cần phóng túng lả lơi thì cũng phóng túng lả lơi, song lại pha lẫn vài phần thẹn thùng e lệ, khiến người ta say đắm.
Sở Hoan khẽ cười, nói: - Tô bá là người khôn khéo, pha trà chỉ là cái cớ mà thôi. Nàng thật sự nghĩ ông ấy sẽ quay lại ư? Chốn này chẳng phải là cấm địa sao? Tô bá không đến, thì còn ai dám bén mảng tới?
Hắn nhích lại kề tai Lâm Lang, thấp giọng hỏi: - Có phải mỗi ngày nàng đều nhớ ta?
Đôi má Lâm Lang tuy ửng đỏ, nhưng đôi mắt to tròn vẫn dịu dàng như nước, nàng khẽ "dạ" một tiếng. - Nhớ lúc nào?
Lâm Lang ngượng ngùng nói: - Hoan lang, đừng hỏi cái này nữa, người ta...
Sở Hoan luồn tay vào trong áo Lâm Lang, nhẹ nhàng vuốt ve bụng dưới bằng phẳng của nàng, rồi lại hỏi: - Lâm Lang ngoan nào, nàng nói đi, lúc nào thì nàng nhớ ta?
- Vẫn luôn nhớ!
Lâm Lang khẽ nói: - Ăn cũng nhớ, ngủ cũng nhớ, thậm chí bất cứ lúc nào cũng nhớ!
- Ngủ cũng nhớ ư?
Sở Hoan kề tai Lâm Lang: - Lúc ngủ, nàng nhớ gì ở ta?
Lâm Lang ngượng ngập đáp: - Nhớ khuôn mặt của chàng!
- Không nhớ tới điều gì khác sao?
- Ư-a...a....Không có... Hoan lang, không cho chàng hỏi nữa, người ta ngượng lắm!
Sở Hoan cười hì hì, thấp giọng nói: - Lúc ngủ, có nhớ tới lúc ta... "ức hiếp" nàng không?
- Chàng xấu xa!
Lâm Lang vùng vẫy thân thể mềm mại, sẵng giọng: - Chàng cứ nói nhảm mãi, mau buông thiếp ra, chàng về trước đi. Chờ thiếp sắp xếp ổn thỏa mọi việc, sẽ trở về ngay.
- Không được, không nói ta sẽ không buông.
Sở Hoan thấp giọng nói: - Nói cho ta biết, có nhớ tới lúc ta "ức hiếp" nàng hay không?
Lâm Lang đưa tay lên che mặt, ngượng ngùng nói: - Chàng xấu xa... Thiếp nói cho chàng nghe... nhưng không được cười thiếp nha!
- Dĩ nhiên là không cười. Ta chỉ muốn biết Lâm Lang của ta có nhớ ta sâu đậm hay không thôi!
Lâm Lang che mặt, không dám nhìn Sở Hoan. Nàng cảm nhận được bàn tay của Sở Hoan đã luồn sâu vào vạt áo, đang thăm dò từ phía dưới yếm đi lên. Thân thể mềm mại thơm tho khẽ run, trên người cũng bắt đầu nóng lên, giọng nói hơi run rẩy: - Có đôi khi lúc nửa đêm lại nhớ tới dáng vẻ của chàng, lúc chàng... "ức hiếp" thiếp...
- Dáng vẻ gì?
Sở Hoan khẽ cắn vành tai Lâm Lang. - Không nói... thiếp không nói đâu... Hoan lang... xin chàng, đừng ép thiếp nói, xấu hổ lắm!
Lâm Lang bụm mặt, nhắm mắt lại. Sở Hoan khẽ cười nói: - Không nói cũng phải nói, nếu không...
Lập tức nghe Lâm Lang rên lên một tiếng, thân thể mềm mại run lên. Đó là bởi bàn tay của Sở Hoan đã luồn vào trong yếm, liền nắm được một bên ngực trắng nõn, nở nang của nàng. Bàn tay Sở Hoan cảm nhận được làn da thịt nhẵn bóng, ấm áp, mềm mại nhưng vô cùng co giãn của nàng.
- Được... Thiếp nói!
Lâm Lang không nhịn được, khép chặt đôi chân ngọc thon dài: - Thiếp nhớ chàng... nhớ lúc chàng muốn hôn thiếp... hôn bộ ngực của thiếp... muốn... muốn vuốt ve thân thể của thiếp... Hết rồi!
Sở Hoan lại vuốt ve một hồi: - Thật hết rồi sao?
- Ô ô ô... Hoan lang, chàng thật xấu xa... thiếp nói, thiếp còn nhớ tới... nhớ lúc chàng... vác hai chân thiếp lên... Không, không nói nữa! Đánh chết thiếp cũng không nói nữa!
Sở Hoan cười ha hả, tiếp tục thấp giọng nói: - Vậy lúc nhớ tới khi ta "ức hiếp" nàng, có phải nàng cảm thấy khó chịu lắm không? Lúc đó nàng đã làm thế nào?
- Thiếp... thiếp ngủ!
- Nói dối!
Sở Hoan nhẹ nhàng đùa nghịch chấm đỏ trên nhũ hoa nàng: - Nói mau, không nói là sẽ bị đánh roi vào mông!
- Ô ô ô... Lúc đó... lúc đó... thiếp... tự sờ mình!
Lâm Lang ngập ngừng nói không thành lời, gương mặt trắng như tuyết lúc này đã đỏ ửng, nàng giãy giụa muốn ngồi dậy. Trong lúc nói chuyện, nàng đã cảm nhận được thân thể Sở Hoan bắt đầu có phản ứng, hiểu rõ hắn định làm gì. Đương nhiên Sở Hoan không để nàng tránh thoát, hắn ôm lấy eo nàng, khẽ cười nói: - Muốn chạy à? Không chạy được đâu. Nói cho ta nghe, bây giờ nàng có muốn hay không?
- Không muốn!
Thân thể của Lâm Lang bị Sở Hoan ve vuốt, đùa nghịch, nóng rực như lửa, đã có chút ý loạn tình mê. - Để ta xem nào.
Sở Hoan liền đưa tay sờ vào giữa hai chân nàng. Lâm Lang van xin: - Hoan lang, đừng... nếu bị người khác bắt gặp, thiếp xấu hổ chết mất!
Nàng mở mắt ra, thấy Sở Hoan đang nhìn mình, hơi thở của hắn cũng đã trở nên dồn dập. Biết Sở Hoan đã động tình, nàng hạ giọng nói: - Hoan lang, chàng... chàng thật xấu xa! Chờ thiếp một chút, để thiếp đi đóng cửa đã!
Sở Hoan để nàng đứng lên. Lâm Lang đi tới cửa trước, mở cửa ra, nhìn quanh phía ngoài, rồi mới đóng cửa lại, cài chốt cẩn thận. Nàng quay đầu lại, mặt đẹp ửng hồng, đầy vẻ ngượng ngùng, nhưng vẫn bước tới. Sở Hoan liền định ôm nàng, Lâm Lang vội nói: - Chàng đừng động, để thiếp làm cho!
Nàng đứng bên cạnh Sở Hoan, giúp hắn cởi quần ra. Nhìn thấy vật kia của Sở Hoan đã chĩa thẳng lên trời, nàng vội quay mặt đi, nhẹ nhàng cởi quần lót của mình ra, cởi đến đầu gối thì dừng lại, vén váy lên, giọng run run nói: - Hoan lang, vốn dĩ thiếp định trở về phủ mới tận tình hầu hạ chàng, bây giờ... bây giờ thiếp muốn...
Bàn tay nàng run rẩy tìm tới, nắm lấy vật kia. Cặp mông trắng trẻo đầy nhục cảm đong đưa, nàng nhích tới gần đặt vào... rồi từ từ ngồi xuống... Động tác của nàng rất chậm, cũng rất nhẹ nhàng, trong cổ họng phát ra âm thanh như bị đè nén. Không đợi nàng ngồi hẳn xuống, Sở Hoan đã vòng tay ôm ngang hông nàng, thân thể dùng sức hất lên một cái. Lâm Lang khẽ rên lên, vội vàng đưa tay bụm miệng lại. Nàng quay đầu lại, đôi mắt đẹp chan chứa xuân tình, khẽ gắt lên: - Chàng là cái đồ xấu xa!
Tựa như giận hờn, tựa như trách móc, vô cùng duyên dáng và quyến rũ.
(1) Ban sai: người làm việc vặt cho quan phủ.
Độc giả chỉ có thể tìm thấy bản chuyển ngữ hoàn chỉnh và chân thực này tại truyen.free.