(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1532:
Sở Hoan lại muốn thử một tư thế khác, chỉ là Lâm Lang cứ ghì chặt lấy thân thể hắn, không cho hắn nhúc nhích. Nàng hiểu Sở Hoan nhất, thấu rõ lòng hắn, nhưng ở nơi thế này, hoan ái đã là làm khó nàng lắm rồi, lại còn muốn làm càn thêm nữa thì tuyệt nhiên không thể.
Sở Hoan trong lòng cũng hiểu rõ, đây là trường muối mới xây, tuy sân nhỏ này là cấm địa, nhưng lại không phải trong khuê phòng. Dù phải nói là Lâm Lang trước nay ở khuê phòng vẫn luôn hết lòng phối hợp cùng hắn, trước kia bất luận là chơi kiểu gì, Lâm Lang vẫn cực kỳ ăn ý, khiến hắn thấy vô cùng thỏa mãn. Tuy nhiên đó cũng chính là điều mà hắn yêu thích, sự ngượng ngùng của phụ nữ đã khiến cho Lâm Lang không thể bộc lộ nội tâm của mình ở chỗ như thế này. Có thể phối hợp cùng hắn như vậy thì cũng coi như là Lâm Lang đã vô cùng bạo dạn rồi, cũng là một sự an ủi cho ái lang đã xa cách bấy lâu.
Lâm Lang đã như thế, Sở Hoan cũng không ép, chỉ có thể để Lâm Lang ngồi trên đùi mình. Ban đầu, nàng tựa lưng vào hắn, nhưng sau đó, Sở Hoan xoay người nàng lại, để cả hai đối mặt. Lâm Lang dùng hai tay vịn vào vai Sở Hoan, tự mình cử động hông lên xuống, cũng không dám rên rỉ một tiếng nào. Nàng cắn cặp môi đỏ mọng, trong cổ họng khẽ phát ra tiếng ngâm nga cố kìm nén. Tiếng rên nén lại càng tăng thêm sự kích thích, càng khiến Sở Hoan hưng phấn hơn. Hắn ôm chặt Lâm Lang, tăng tốc liên tục.
Lâm Lang dù biết Tô Bá không thể đến nhưng vẫn có chút căng thẳng, thỉnh thoảng lại đánh mắt liếc về phía cửa phòng. Hai người vốn đã là vợ chồng danh chính ngôn thuận, nhưng ở những chỗ như thế này lại giống như đang yêu đương vụng trộm.
Sau một hồi ân ái, cũng may Sở Hoan biết Lâm Lang không dám buông thả, tiếc là không có thời gian thật dài để làm thêm mấy lần. Đổi lại là ở nhà của hắn, Lâm Lang nhất định sẽ bị Sở Hoan công kích cho đến không thể nhúc nhích nổi. Lâm Lang đang ngồi trên đùi Sở Hoan, ngả vào người hắn, ghé vào tai nói:
– Đúng là xấu xa, to gan không thể tưởng tượng. May mà nơi này không ai khác dám bén mảng tới, nếu không chàng còn để người ta yên thân nữa không.
Sở Hoan ôm lấy eo của Lâm Lang, vùi mặt vào khuôn ngực mềm mại, đầy đặn của nàng, hít hà mùi hương, hít một hơi thật sâu. Lúc này mới ngẩng đầu, khẽ cười nói:
– Đợi tối về, ta sẽ thưởng cho nàng!
Lâm Lang liếc hắn một cái, nhẹ nhàng nói:
– Thiếp giúp chàng chỉnh lại y ph��c trước.
Nàng cẩn thận từng li từng tí, đứng dậy, kéo quần lót lên, buông chân váy xuống. Lúc này mới quỳ gối giữa hai chân Sở Hoan, dùng khăn lụa vẫn còn ngát hương thơm lau sạch sẽ cho hắn. Vẫn thấy trụ của Sở Hoan “kình thiên” không ngã, nhịn không được, nàng liếc mắt lên nhìn Sở Hoan, thấy hắn đang nhìn mình chằm chằm, trong mắt mang theo vẻ cổ quái. Lâm Lang đỏ mặt lên khẽ trách yêu:
– Tên vô lại.
Rồi cúi đầu thấp xuống. Sở Hoan lập tức cảm thấy nơi đó ẩm ướt ấm áp. Kỹ xảo nuốt trọn của Lâm Lang ngày càng điêu luyện. Hắn đang định nhích người, thì lập tức lại mất cảm giác. Lâm Lang ngẩng đầu trừng mắt nhìn hắn, khẽ nói:
– Quay về rồi lại...
Sở Hoan hơi thất vọng, cười lớn một tiếng. Lâm Lang giúp hắn thu dọn xong xuôi, tự mình cũng thu dọn sạch sẽ, lúc này mới ngồi vào lòng Sở Hoan, nhẹ nhàng nói:
– Hoan lang, chàng vừa mới trở về, còn cả một đống công việc, đừng có ở chỗ của thiếp mà làm chậm trễ công việc. Chàng về trước đi, thiếp xong việc bên này sẽ về nhà tâm sự cùng chàng!
– Không nỡ đi!
Sở Hoan cười nói:
– Nàng cũng đừng có cố gắng quá sức. Tô Bá nói không sai, việc làm không bao giờ hết, đừng chuyện gì cũng ôm đồm vào mình... Không có tiền tài cũng chẳng sao, nhưng nếu nàng mệt mỏi thì không được.
– Thiếp hiểu rồi!
Được ái lang quan tâm, trong lòng Lâm Lang thấy rất ấm áp:
– Ngoan, nghe lời nào, chàng đi trước đi!
Sở Hoan lắc đầu nói:
– Không vội. Ta ở đây đợi nàng, chúng ta sẽ không về nhà vội. Ta nghĩ rồi, nàng bàn giao việc ở bên này cho bọn họ xử lý, chúng ta đến Tô phủ thăm thúc công. Lần bảo vệ Sóc Tuyền này, thúc công đã bỏ ra không ít tâm huyết, cả về công lẫn về tư, chúng ta cũng nên đi thăm một chuyến!
Sở Hoan gọi Tô lão thái gia là thúc công càng thể hiện mối quan hệ thân thiết với Lâm Lang.
Trong mắt Lâm Lang hiện ra vẻ vui mừng, nàng nói:
– Cũng đã lâu thiếp không đến thăm thúc công rồi. À, cũng không có nhiều việc lắm, để thiếp đi dặn dò lại.
– Việc buôn bán của Tô Bá cũng không phải chuyện lớn.
Sở Hoan nói.
– Ta đã chuẩn bị để Công Bộ Ti bắt tay vào chuẩn bị, đang tu bổ lại mấy con đường của Tây Bắc. Trước đó, cũng đã bị hư hỏng lại không được tu sửa thường xuyên, nên nhiều nơi đi lại rất khó khăn. Ba đạo Tây Bắc, chủ yếu là thành trì, ta chuẩn bị tu sửa lại cho tốt. Sau này, giao thông sẽ thuận lợi hơn rất nhiều, sẽ giúp ích cho việc buôn bán.
Lâm Lang nói:
– Sửa đường sẽ tốn không ít ngân lượng đó, chúng ta bây giờ e rằng không bỏ ra nổi nhiều ngân lượng như vậy.
– Chuyện này ta sẽ nghĩ cách.
Sở Hoan nói.
– Phải rồi, chuyện buôn bán ở quan nội thế nào? Có thuận lợi không?
Lâm Lang liền nói rõ ràng:
– Địa điểm buôn bán của chúng ta, ngoại trừ ba đạo Tây Bắc, quan nội, chủ yếu vẫn là Tây Sơn, An Ấp, Ngọc Lăng, Hồ Tân. Xuyên Trung thì có phỉ loạn, nhất thời không thể đi qua, chỉ có điều không đi qua Xuyên Trung thì không đến được Nam Việt. Hà Bắc đạo thì có loạn phỉ của Thanh Thiên Vương, bọn chúng đã khống chế một bộ phận bến cảng của Phúc Hải, cho nên muối bên đó của chúng ta vẫn không vào được. Ngược lại bên phía Hà Tây đã phái người đi tìm hiểu trước tình hình, tạm thời sẽ không phát hàng qua bên đó.
– Nói như vậy, việc buôn bán trong năm đạo quan nội cộng thêm ba đạo của Tây Bắc là tám đạo. Trong tổng số mười sáu đạo thì chúng ta đã có một nửa đang tiến hành buôn bán.
Sở Hoan như có điều suy tư nói.
– Xuyên Trung loạn quá rồi, cho dù yên ổn cũng không cần chuyển hàng sang bên đó, chỉ là người dân bên đó muốn có muối để dùng, có thể chuyển hàng tới Tây Sơn nhiều hơn một chút. Xuyên Trung ở phía Nam của Tây Sơn, nếu bọn họ thiếu muối, có thể sang Tây Sơn để mua.
Lâm Lang cười nói:
– Thiếp biết rồi. Có điều, e rằng có chút phiền toái trong việc buôn bán với Kim Lăng.
Lâm Lang cau mày.
– Hoan lang, chàng có biết là bên đạo Kim Lăng có biến động, loạn lạc? Bên đó dường như là muốn giao chiến, thiếp cũng là nghĩ cho an toàn của đội buôn, nên tạm thời không để họ đi hướng Kim Lăng.
– Làm ăn thì vẫn phải làm nhưng an toàn vẫn là trên hết.
Thần sắc của Sở Hoan liền trở nên nghiêm trọng.
– Lâm Lang, nàng làm rất tốt, bên phía Kim Lăng, tạm thời đừng phái đội buôn đi.
– Còn nữa, trước đó bởi vì đã phái người đi đàm phán mua bán muối mới, vốn đã thỏa đàm với rất nhiều nơi, nhưng vì Tiếu Hoán Chương phong tỏa đường muối, cho nên muối không thể vào đến quan nội.
Lâm Lang khẽ nói.
– Cũng may, đường muối về sau đã được thông suốt trở lại, việc đàm phán mua bán với quan nội, cũng được khẩn trương tiến hành. Thậm chí, cung không đủ cầu. Cũng may lúc đường muối bị phong tỏa, Hoan lang không cho các ruộng muối ngừng sản xuất, trong kho hàng dự trữ được không ít muối, cho nên còn có thể chống đỡ được. Phần lớn khách buôn hiện nay, gần Tây Sơn, An Ấp, Hồ Tân, số lượng muối cần cũng rất nhiều. Tuy tạm thời không phái đội buôn vào Kim Lăng nhưng đã thỏa hiệp được với bọn họ, bọn họ bằng lòng vượt biên giới để lấy muối, chúng ta vẫn là nguồn cung hàng. Ngoài ra còn có Hà Tây, tuy chưa hoàn toàn có thể thỏa đàm, nhưng thiếp ước chừng, sớm muộn gì bên đó cũng cần phải giao hàng cho bên đó. Đến lúc đó, nhu cầu nguồn cung sẽ tăng mạnh, tuy là hiện giờ chúng ta có tám ruộng muối, ngày đêm sản xuất, nhưng đến lúc đó, e rằng vẫn không đủ khả năng cung ứng.
Sở Hoan nói:
– Chuyện này dễ xử lý. Nàng với Đỗ Tổng quản bàn bạc một chút, tiếp tục mở thêm ruộng muối, nếu như sổ sách hiện nay cũng có chút ngân lượng, thì cứ việc dùng. Cái khác chúng ta không có nhưng nói không ngoa, muối ăn của chúng ta nhiều như núi, chính là cả một kho muối lớn, lấy mãi không hết.
Ta đang lo Tây Bắc phần lớn là núi, đi lại khó khăn. Nếu thật sự là phá bỏ vài ngọn núi mà có thể khiến giao thông nhanh chóng và thuận tiện hơn, lại thu được đủ muối ăn, nhất cử lưỡng tiện, sao lại không làm chứ!
Lâm Lang cười nói:
– Thiếp với Đỗ Tổng quản cũng có ý này. Đỗ Tổng quản vốn muốn đợi chàng về để cùng bàn bạc, hôm nay chàng đã về, lát nữa tiện thể nói với Đỗ Tổng quản một tiếng.
– Đỗ Công Phụ này sao lại do dự trong công việc đến thế?
Sở Hoan dựa vào ghế, hai tay chắp sau ót.
– Bản đốc bận rộn như thế này mà y còn phải làm phiền đến bản đốc. Lâm Lang, lát nữa hãy dạy y một bài học. Chuyện của Tân Diêm thự, các nàng cứ mạnh dạn mà làm đi, nên làm thế nào thì cứ làm thế đó, việc tăng thêm ruộng muối cũng là quyền của nàng, không cần phải bàn bạc lại với ta.
Dang rộng hai tay, ôm lấy Lâm Lang, hắn cười nói:
– Chúng ta phải kiếm được nhiều ngân lượng, càng nhiều càng tốt. Tây Bắc vốn là vùng đất lạnh giá, mọi người sợ nghèo. Hiện giờ có cơ hội này, còn không lao vào kiếm ngân lượng, đến lúc đó chúng ta thoải mái ăn uống vui chơi, muốn vui vẻ bao nhiêu cũng được. Bảo bối, nói thật cho nàng biết, nhìn ngân lượng bay qua lại như bông tuyết, tuy ta không nói ra ngoài miệng nhưng mà trong lòng thấy rất là đẹp.
Lâm Lang cười cười đưa tay khẽ chọc vào trán của Sở Hoan:
– Thế nào mà tiền cũng có thể chui vào mắt chàng ư?
– Chẳng quản việc nhà thì không biết gạo châu củi quế.
Sở Hoan thở dài.
– Thật sự thì cai quản một phương cũng giống như quản lý một gia đình vậy, đã có ngân lượng rồi thì chuyện gì cũng đơn giản, nếu không có ngân lượng thì đi nửa bước cũng thấy khó khăn. Tướng công của nàng hiện giờ sợ nhất là không có ngân lượng, triều đình đã bỏ mặc bên này. Phần đông quan lại bên này từ trên xuống dưới chính là những cái miệng chờ cơm, chỉ có một chỗ dựa này, lại phải hao phí không ít, không cần nói đến mấy thứ khác. Cho nên, ngân lượng với ta bây giờ thật sự là không chê ít một chút nào.
Lâm Lang cười, vô cùng xinh đẹp, chần chừ một lát rồi hỏi:
– Hoan lang, còn... còn có một chuyện, chàng có thể giúp thiếp không?
– Chuyện gì nào?
Sở Hoan liền hỏi.
– Nàng là vợ của ta, sao lại nói giúp? Có chuyện gì cứ nói cho ta biết, dù phải lên núi đao, xuống biển lửa, ta cũng sẽ làm cho nàng.
– Thật ra thì vẫn là chuyện ruộng muối.
Lâm Lang thở dài.
– Chàng cũng biết đó, trước khi bắt đầu buôn bán thì cần chuẩn bị rất nhiều xe, hơn nữa, dưới sự trợ giúp của thúc công, đã thu thập được không ít ngựa rồi. Khi trước chỉ là buôn bán ở Tây Bắc, có thể xoay sở được, bây giờ lại vào cả quan nội, lần đầu vận chuyển, đã có rất nhiều hàng hóa!
– Ta hiểu rồi!
Sở Hoan nói.
– Nếu là lúc trước thì cũng hơi khó cho ta, nhưng bây giờ thì thuận tiện hơn nhiều rồi. Có phải là cần ngựa vận chuyển không?
– Ừm!
Lâm Lang gật gật đầu.
– Chỉ là chàng đang lập kỵ binh mà lại thiếu hụt ngựa, thiếp... Nếu như bây giờ không được thì để thiếp bảo thúc công nghĩ cách khác.
– Đi vào quan nội đường cao núi xa, không có ngựa, việc vận chuyển rất khó khăn.
Sở Hoan nói:
– Bảo bối, nói cho nàng biết một chuyện vui, lúc này đây, ta đánh bại Chu Lăng Nhạc, thu được không ít chiến lợi phẩm, trong đó cũng có không ít chiến mã, nàng đoán xem, thu được bao nhiêu?
Lâm Lang lắc đầu:
– Thiếp đần độn không đoán được? Trông chàng hưng phấn như vậy, chắc cũng phải hơn nghìn con?
– Nàng thật đánh giá thấp Chu Lăng Nhạc rồi!
Sở Hoan cười lớn.
– Theo thống kê thì thu được hơn một vạn bốn ngàn con ngựa. Hiện nay Hứa Thiệu đang phái người đi kiếm chiến mã thất lạc, hơn nữa, Trương Thiếp đã ban bố cáo thị, những kỵ binh Thiên Sơn bỏ trốn chỉ cần chủ động mang theo chiến mã đến quan phủ thì chẳng những không bị truy cứu tội lỗi mà còn được ban thưởng, số lượng cuối cùng cũng phải hơn hai vạn con!
Lâm Lang giật mình:
– Nhiều vậy sao?
Sở Hoan gật đầu:
– Việc buôn bán ở quan ngoại cũng đang phát triển, người Tây Lương cần muối ăn của chúng ta, phải trao đổi bằng chiến mã, cho nên sau này nguồn ngựa chắc chắn sẽ không thiếu hụt. Hơn nữa, ta cũng đã ra lệnh cho Hứa Thiệu, không nên chỉ dựa vào việc trao đổi với người khác, mà bản thân cũng phải tự nuôi ngựa.
Nghĩ một lát rồi nói.
– Như vậy đi, ta sẽ ra lệnh cho Hứa Thiệu đưa tới cho nàng một ngàn năm trăm con ngựa, giao cho Tân Diêm thự của nàng, dùng vào việc buôn bán.
– Cái này... Hoan lang à, như vậy quá nhiều rồi...
Lâm Lang thấy Sở Hoan giơ tay lên, là một ngàn năm trăm con, như vậy thì nhiều thật. Thử hỏi trong thiên hạ, đội buôn mạnh nhất cũng không có được đội kỵ mã khổng lồ đến thế. Quan trọng nhất là những con ngựa này cũng không phải là loại ngựa tầm thường, mà đều là những chiến mã có thể ra trận, phẩm chất thực sự khó lường. Lâm Lang chỉ cảm thấy không ổn:
– Dù sao cũng là chiến mã, dùng làm ngựa kéo xe cũng thật lãng phí...!
– Không sao, nàng cần ngựa, tướng công đương nhiên sẽ hết lòng cung ứng. Tuy là chiến mã nhưng chuyện của Tân Diêm thự cũng là đại sự, điều một ít ngựa đến sử dụng cũng không phải là không được.
Sở Hoan nói, tràn đầy hào khí.
Lâm Lang suy nghĩ một chút rồi nói:
– Hoan lang, thật sự là chỉ cần năm trăm con ngựa cộng thêm số ngựa mà Tân Diêm thự hiện có là đủ rồi. Hơn nữa điều chiến mã của quân đội đi, e rằng họ sẽ bất mãn với Hoan lang.
Sở Hoan trợn mắt:
– Kẻ nào dám?
Rồi cười nói:
– Nàng ngốc nghếch của ta ơi, không cần phải lo, chiến mã tịch thu được trước mắt, đã được ghi chép đầy đủ vào sổ sách rồi, không có ấn tín của ta thì không thể động vào. Tuy nhiên, số ngựa tìm được sau này, tạm thời chưa có thống kê, dù sao hiện tại cũng có hơn một ngàn con rồi. Ta chỉ cần nói với Hứa Thiệu một câu, thì sẽ rất nhanh chóng đưa đến, đợi đến lúc tất cả đều được ghi vào sổ, đóng dấu, thì mới là tài sản của quân đội, đến lúc đó sẽ không còn thuận tiện nữa. Vì nàng, lấy việc công làm việc riêng một chút cũng không phải là không thể.
Trong lòng Lâm Lang thấy hạnh phúc nhưng vẫn lo lắng nói:
– Như vậy thì nhiều quá rồi, Hoan lang chuyển tới năm trăm con là được rồi!
Sở Hoan ghé vào tai Lâm Lang thì thầm nhỏ nhẹ:
– Ngốc ạ, Tân Diêm thự chẳng lẽ chỉ mãi mãi buôn bán muối thôi ư? Trong tay có ngựa rồi, về sau còn chuyện làm ăn gì mà không thể làm được? Ta là muốn biến Tân Diêm thự thành nghiệp đoàn lớn nhất thiên hạ. Các nàng nếu có trong tay một ngàn con ngựa, về sau nếu việc làm ăn có phát triển, ai có thể ngăn cản?
Thời đại này, muốn làm ăn được thì cần một điểm quan trọng, chính là vấn đề vận tải. Hàng hóa chuyển từ Nam vào Bắc. Chỉ cần có một đội vận tải mạnh, thì chuyện làm ăn đã vượt trội hơn người khác rồi. Sở Hoan lại vừa xuất thêm cho một ngàn năm trăm con ngựa, cộng với ngựa thồ hiện có của Tân Diêm thự đã là gần hai ngàn con. Bây giờ đã là đội buôn lớn không thể so bì, lại có thêm đội vận tải hùng hậu như vậy, thì đúng như Sở Hoan nói, bất luận về sau có chuyện làm ăn nào cũng sẽ không thua kém bất kỳ đội buôn nào.
Lâm Lang vô cùng thông minh, lúc này đã hiểu thấu tâm tư của Sở Hoan, vui mừng nói:
– Hoan lang, ý chàng là sau này muốn thành lập đội buôn lớn nhất?
Nàng tuy tính tình dịu dàng nhưng dù sao cũng xuất thân từ thương gia, đã dốc sức trong thương trường nhiều năm, trong huyết quản đang chảy dòng máu của thương nhân, càng giống như một đao khách luyện đao, tâm nguyện của Lâm Lang cũng là đây. Nếu như quả thật có thể thành lập một đội buôn khổng lồ, khắp thiên hạ này không ai có thể đối đầu, hơn nữa, đội buôn này là đem hết sức mình phục vụ cho ái lang thì nàng cầu còn không được.
Sở Hoan mỉm cười gật đầu:
– Chúng ta cứ từ từ, tiến dần từng bước. Tây Bắc tạm thời chưa hoàn toàn đi vào quỹ đạo, đợi đến lúc hoàn toàn yên ổn thì không thiếu lái buôn qua lại, đến lúc đó, có Tân Diêm thự làm nền móng rồi, có thể sẽ càng phát triển lớn mạnh hơn nữa. Bảo bối à, đến lúc đó nàng sẽ là người thống lĩnh đội buôn này, đem chuyện làm ăn tới khắp các ngóc ngách trên thiên hạ, chẳng những ở trung nguyên này mà còn phải đi đến tận trời Nam biển Bắc. Chỉ cần nơi nào có ánh mặt trời chiếu rọi, nơi đó sẽ có bóng cờ của đội buôn chúng ta.
Đôi bàn tay trắng nõn của Lâm Lang nắm lại, có chút hưng phấn, trong đôi mắt xinh đẹp của nàng tràn đầy những tia hy vọng về tương lai.
Nguyên tác dịch thuật này, tựa như một bí cảnh vô song, chỉ hiển lộ tại chốn truyen.free.