Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1537:

Vốn dĩ, sắc mặt Lô Hạo Sinh vẫn bình tĩnh, nghe xong bỗng biến sắc, y cau mày hỏi lại:

- Ngươi nói gì? Không có Hộ Bộ ti? Rốt cuộc là sao? Dưới trướng mỗi Tổng đốc các đạo đều lập sáu ti, Hộ Bộ ti chính là một trong số đó, sao có thể không có chứ?

- Bẩm đại nhân, thực ra cũng không phải nha môn này không hề tồn tại, mà là hiện nay nó không còn hoạt động nữa.

Tôn Vân giải thích:

- Không biết đại nhân có rõ chăng? Chủ sự Hộ Bộ ti Bắc Sơn đạo vẫn luôn do con trai trưởng Tiếu Hoán Chương, Tiếu Tĩnh Sanh, đảm nhiệm. Mọi việc của Hộ Bộ ti đều do Tiếu Tĩnh Sanh quyết định. Hạ quan vốn là Tri châu Tín Châu, căn bản không thể nhúng tay vào. Chính vì vậy, người trong nha môn Hộ Bộ ti từ trên xuống dưới đều là bằng hữu của phụ tử Tiếu gia. Phụ tử Tiếu Hoán Chương kiểm soát Hộ Bộ ti cực kỳ nghiêm ngặt. Người ngoài căn bản không thể nào xen vào. Chức quan trong Hộ Bộ ti, nếu không phải là người của Tiếu thị tộc thì cũng là tâm phúc thân tín của bọn họ.

Lô Hạo Sinh cau mày.

Tôn Vân tiếp tục nói:

- Tiếu Hoán Chương bại trận tại Giáp Châu. Tiếu Tĩnh Sanh chết nơi tiền tuyến. Hộ Bộ ti tuy không còn ý nghĩa, nhưng cho dù thế, cũng chưa đến mức nhiễu loạn. Cho đến khi tin Tiếu Hoán Chương chết truyền về, Hộ Bộ ti lập tức sụp đổ. Một số quan lại Hộ Bộ ti hoặc là không rõ tung tích, hoặc bị La Định Tây mượn cớ tàn sát một loạt. Đến giờ, Hộ Bộ ti vẫn còn rối tinh rối mù.

Y dừng một lát, lại nói tiếp:

- La Định Tây vốn có đề bạt một số quan viên, tiếp tục công việc của Hộ Bộ ti, nhưng nhân sự hoặc chết hoặc chạy trốn, bên dưới hỗn loạn không chịu nổi, các khoản mục không tra ra manh mối. Nếu chỉ như vậy thì không đáng nói, tìm lại người nắm rõ tình hình, mất khoảng dăm ba tháng từ từ thanh lý, cũng có thể thống kê lại được. Tuy nhiên, La Định Tây bị giết tại Sóc Tuyền, tin tức vừa lan ra, những quan viên do y đề bạt kia lập tức lại tan rã. Cũng không rõ kẻ nào to gan, dùng một mồi lửa thiêu hủy toàn bộ sổ sách Hộ Bộ ti. Đợi đến khi hạ quan chạy tới, thì nơi đó cũng giống như phủ Tổng đốc, đã biến thành một đống tro tàn.

Lô Hạo Sinh không nén nổi giận, cả giận nói:

- Nếu ngươi là Tri châu Tín Châu, tọa trấn tại thành Du Xương, sáu nha môn ti của ngươi mà không ai coi ra gì. Chẳng lẽ trước đó ngươi không hề hay biết gì v��� những hành động của Hộ Bộ ti? Để mặc cho bọn chúng tha hồ thiêu hủy sổ sách?

- Lô đại nhân, ngài từ kinh thành tới, có một số việc còn tinh tường hơn hạ quan.

Tôn Vân không hề tỏ ra sợ hãi Lô Hạo Sinh, tuy không đến mức vô lễ như trước, nhưng cũng không tỏ ra cung kính quá mức:

- Sáu nha môn ti ở các đạo đều bị Tổng đốc quản thúc. Tuy chức quan của hạ quan cao hơn chủ sự của sáu bộ, nhưng không có lệnh của Tổng đốc, hạ quan không thể ra lệnh cho sáu nha môn ti. Từ người tiền nhiệm đến nay, hạ quan chưa từng nhúng tay vào việc của sáu nha môn ti. Chẳng qua chỉ là một chức quan nhàn tản mà thôi. Các nha môn ti làm việc ra sao, hạ quan không hề hay biết. Tuy nhiên, khi nghe nói Hộ Bộ ti xảy ra biến cố, hạ quan vẫn dẫn người đến, chỉ là đám người kia đã đi trước một bước, nên hạ quan không thể làm gì được nữa.

Lô Hạo Sinh không ngờ mình vừa đặt chân đến Bắc Sơn, ngay từ đầu đã đụng phải gai góc. Y tức giận hỏi lại:

- Vậy bây giờ tình hình Hộ Bộ ti như thế nào?

- Bẩm đại nhân, chỉ còn lại vài thư lại, còn những người khác, hạ quan chẳng rõ đi đâu, đành đợi Tổng đốc tân nhiệm đến xử lý. Vẻn vẹn chỉ lưu lại vài thư lại thì cũng không làm được chuyện gì, cho nên hạ quan mới nói là có cũng như không vậy.

Tôn Vân chắp tay lần nữa:

- Cũng may Lô Tổng đốc đã tới, mọi chuyện, xin nghe theo sự phân phó của Tổng đốc.

Lô Hạo Sinh trầm ngâm một hồi, rốt cuộc hỏi:

- Đã vậy, ngươi lập tức gọi tất cả quan viên các nha môn ti đến đây. Khi bản đốc vào thành, nội thành hỗn loạn vô cùng, ngay cả binh sĩ thủ thành cũng không có kỷ cương phép tắc, chẳng lẽ không có người quản lý?

- Bẩm đại nhân, trời đã tối rồi, muốn gọi tất cả quan viên đến thì hơi khó.

Tôn Vân nói:

- Đại nhân đi đường vất vả rồi, theo ngu ý của hạ quan, chi bằng đại nhân đến dịch quán nghỉ ngơi trước đã. Giờ đây, hạ quan sẽ đi thông báo cho quan viên tất cả các nha môn ti, đến sáng mai, đại nhân đến đây, chắc chắn tất cả quan viên các nha môn ti cũng đã đến đông đủ. Kỳ thực mọi người cũng chờ mong được gặp Tổng đốc tân nhiệm. Chỉ cần nghe tin Lô đại nhân đến nhận chức, bọn họ sẽ lập tức tới ngay.

Lô Hạo Sinh nghe vậy, thái độ có hòa hoãn hơn đôi phần. Y suy nghĩ một lát, rồi gật đầu đồng ý:

- Vậy cũng ổn. Tôn Vân, ngươi phái người đi thông báo cho tất cả các nha môn ti, ngày mai, trước khi trời sáng, tất cả phải có mặt tại đây, bản đốc có việc cần phân phó.

Tôn Vân chắp tay vâng lệnh, rồi sắp xếp người đưa Lô Hạo Sinh đến dịch quán. Kỳ thực châu phủ các đạo đều có dịch quán, dùng làm nơi nghỉ ngơi cho các quan viên.

Phủ Tổng đốc đã không thể ở được nữa, tạm thời chỉ có thể đến dịch quán nghỉ tạm. Cừu Như Huyết vốn định để thủ hạ ở lại khách điếm trong thành, lúc này đành phải ở dịch quán cùng Lô Hạo Sinh. Cũng may khi rời phủ, đã có hai gã hộ vệ chờ sẵn ngoài phủ. Cừu Như Huyết liền sắp xếp hai người họ đi theo Lô Hạo Sinh đến dịch quán, còn bản thân y thì sẽ đi thông báo cho những hộ vệ khác đến dịch quán.

Sau khi Lô Hạo Sinh rời đi, Cừu Như Huyết đang chuẩn bị rời đi, thì Tôn Vân đã chắp tay cười nói:

- Cừu đại hiệp, trong phủ có trà ngon, mời Cừu đại hiệp ở lại dùng chén trà.

Cừu Như Huyết thấy Tôn Vân cười cổ quái, biết có ẩn tình khác, liền theo Tôn Vân quay vào sảnh chính. Tôn Vân lập tức kêu người thay bình trà, rồi mang một cái hộp tinh xảo tới, đóng cửa lại.

Cừu Như Huyết đang thắc mắc không rõ Tôn Vân định làm gì, thì đã thấy Tôn Vân đi tới bên cạnh, đưa cái hộp trong tay ra, cung kính nói:

- Cừu đại hiệp, đây là chút tâm ý của hạ quan, kính xin Cừu đại hiệp vui lòng nhận lấy.

Vừa nói, y vừa nhẹ nhàng mở hộp ra. Cừu Như Huyết nhìn thấy từ bên trong tỏa ra một ánh sáng chói lóa, liếc nhìn thì phát hiện đó là một viên Dạ Minh Châu.

Cừu Như Huyết cau mày:

- Tôn đại nhân có ý gì?

- Cừu đại hiệp, đây là bảo vật gia truyền của hạ quan.

Tôn Vân vô cùng khách khí nói:

- Hạ quan là người phàm tục giữ lại viên minh châu này quả thực không tương xứng. Cừu đại hiệp là anh hùng khí khái, viên Dạ Minh Châu này cũng chỉ có Cừu đại hiệp là xứng đáng dùng.

Cừu Như Huyết cười ha hả:

- Tôn đại nhân muốn đút lót Cừu mỗ?

Tôn Vân vội nói:

- Cừu đại hiệp chê cười rồi, chỉ là muốn thể hiện chút thành ý của hạ quan đối với đại hiệp mà thôi.

- Tôn đại nhân, miễn đi.

Cừu Như Huyết cười ha hả:

- Vô công bất thụ lộc, ta hiểu ý ngài, chỉ có điều, Cừu mỗ là người hầu bên cạnh Sở đốc, không ở đây để giúp ngài được gì cả.

Tôn Vân không hề xấu hổ, vẫn nói:

- Cừu đại hiệp khách khí rồi. Đây chỉ là thứ đồ chơi hạ quan hiếu kính Cừu đại hiệp mà thôi. Về phần Sở đốc, hạ quan đã chuẩn bị lễ vật trọng hậu rồi, đến khi đại hiệp quay về Sóc Tuyền, hạ quan kính xin đại hiệp thay hạ quan dâng lên Sở đốc. Cũng là để thể hiện chút thành ý kính yêu của hạ quan đối với Sở đốc.

Cừu Như Huyết thở dài:

- Tôn đại nhân, Sở đốc là Tổng đốc Tây Quan. Lô Hạo Sinh mới là Tổng đốc Bắc Sơn, theo ta thấy, những vật này nên đưa tới Lô đại nhân thì mới tốt cho sự nghiệp của ngài. Tương tự, một viên Dạ Minh Châu xa xỉ như vậy, ngài đưa cho Cừu mỗ, chẳng may bị rơi xuống nước, chẳng phải là quá lãng phí sao?

- Cừu đại hiệp nói đùa.

Tôn Vân khẽ cười:

- Cừu đại hiệp là người trong giang hồ, hạ quan biết chắc chắn là người sảng khoái, không thích quanh co lòng vòng. Hạ quan cũng không dài dòng nữa, muốn thỉnh giáo Cừu đại hiệp, vị Lô đại nhân này, hạ quan chưa từng nghe qua tên, sao bỗng dưng lại phái một người như vậy tới đây? Hạ quan muốn biết, đó có phải là ý của Sở đốc không?

- Sở đốc?

Cừu Như Huyết mỉm cười:

- Tôn đại nhân, việc này thì có liên quan gì? Người này là tân Tổng đốc Bắc Sơn, liên quan gì đến Sở đốc chứ? Huống hồ, Sở đốc là Tổng đốc Tây Quan, việc đề bạt Tổng đốc Bắc Sơn, làm sao Sở đốc có thể can thiệp được? Lô Hạo Sinh do Tề Vương phái tới nhậm chức, đã được Tề Vương chấp thuận, Sở đốc có bằng lòng hay không, thì có liên quan gì?

Tôn Vân đảo mắt một vòng, cười nói:

- Đa tạ Cừu đại hiệp đã chỉ giáo, nói như vậy, Lô Hạo Sinh đến Bắc Sơn nhậm chức, căn bản không phải là ý của Sở đốc.

Cừu Như Huyết khoát tay:

- Tôn đại nh��n, lúc Cừu mỗ khởi hành, Sở đốc đã dặn, khi đến Bắc Sơn, chuyện của nơi đây không được nói ra. Việc của chúng ta là hộ tống Lô Hạo Sinh đến thành Du Xương an toàn. Sở đốc biết thành Du Xương như rắn mất đầu, trong thời gian ngắn chắc chắn sẽ còn hỗn loạn, nên lo lắng người mà Tề Vương phái tới sẽ xảy ra biến cố, cho nên dặn dò chúng ta ở lại đây hộ vệ Lô Hạo Sinh trong vòng nửa tháng. Sau nửa tháng, dù có xảy ra chuyện gì, chúng ta cũng phải quay về Sóc Tuyền.

Y nhìn chằm chằm vào Tôn Vân:

- Tôn đại nhân, nói đi thì phải nói lại, phụ tử Tiếu gia không còn, ngoài Lô Hạo Sinh, ngài chính là quan chức cao nhất Tín Châu. Lô Hạo Sinh mới đến, Tôn đại nhân lại ở đây nhiều năm, giao thiệp rộng rãi, cho nên Cừu mỗ hy vọng ít nhất trong vòng nửa tháng tới, không có bất cứ kẻ nào uy hiếp được tính mạng của Lô Hạo Sinh. Nếu không, Cừu mỗ sẽ không thể hoàn thành nhiệm vụ Sở đốc đã giao phó. Tôn đại nhân ngài cũng không thể ăn nói với Tề Vương.

- Hạ quan hiểu rồi.

Tôn Vân cười:

- Hạ quan sẽ làm theo lẽ công bằng.

Rồi y đẩy viên Dạ Minh Châu đến sát người Cừu Như Huyết:

- Cừu đại hiệp, chút lễ mọn này xin đại hiệp nhận lấy. Nếu không hạ quan sẽ không thể an lòng.

- Tôn đại nhân, Cừu mỗ không biết chuyện quan trường.

Cừu Như Huyết nói:

- Nhưng Cừu mỗ cũng hiểu một vài việc. Ngày nay, Bắc Sơn muốn khôi phục trật tự, nói cho cùng là phải dựa vào những quan viên Bắc Sơn như ngài. Nếu Tôn đại nhân không dính dáng đến Tiếu Hoán Chương quá sâu, nói cách khác là ngài không cùng Tiếu Hoán Chương làm hại bách tính thì sẽ không gặp phiền toái lớn. Trên mọi phương diện, đều phải dựa vào các ngài. Cho nên theo ý ta, ngài không cần vội vã tặng quà. Nhất là đồ quý giá. Nếu tình hình diễn biến không tốt, tiền đồ cũng sẽ bị ảnh hưởng. Nhưng nếu ngài cải thiện được tình cảnh hiện tại, thực sự là có tài cán, Cừu mỗ cam đoan, ngài sẽ được trọng dụng.

Tôn Vân lại đảo mắt một vòng, giống như đang suy đoán thâm ý trong lời của Cừu Như Huyết.

- Tôn đại nhân, Cừu mỗ cũng không làm phiền ngài nữa, còn có một số việc cần làm.

Cừu Như Huyết đứng dậy:

- Chẳng phải ngày mai Lô đại nhân muốn triệu kiến quan viên sáu nha môn ti sao? Ta nghĩ ngài nên thu xếp sớm đi. Chờ tới sáng mai, lại chọc Tổng đốc đại nhân nổi giận. Dù sao, y cũng là Tổng đốc Bắc Sơn. Các ngài là quan viên cũng không thể phạm thượng đúng không?

Tôn Vân cười đáp:

- Hạ quan hiểu. Hạ quan đã hiểu rồi. Cừu đại hiệp, không dám dối gạt đại hiệp, kỳ thực tất cả các quan viên sáu nha môn ti, hôm nay đều đang chờ đợi Tổng đốc tân nhiệm tới. Như hạ quan đã nói với Lô Tổng đốc, nếu như biết y đến, sáng sớm ngày mai, bình minh chưa ló dạng, tất cả đã có mặt ở đây, chờ đợi Tổng đốc đại nhân đấy!

Để ủng hộ tác giả và dịch giả, xin mời quý độc giả tìm đọc bản dịch chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free