Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1543:

Thành Sóc Tuyền, phủ Tề Vương.

Tề Vương lúc này mở to hai mắt, có chút không thể tin. Đánh chết hắn cũng không ngờ, vỏn vẹn chưa đầy mư���i ngày, Lô Hạo Sinh đã xuất hiện trước mặt mình.

Sau khi Lô Hạo Sinh rời đi, Tề Vương đã nghĩ đến vô số khả năng.

Ngài nghĩ rằng Lô Hạo Sinh đến Bắc Sơn tất sẽ gặp không ít gian nan hiểm trở. Nhưng trong mắt ngài, Lô Hạo Sinh là người từng trải, khôn khéo và có tâm kế. Hơn nữa, trước khi đi Bắc Sơn, Lô Hạo Sinh cũng rất tự tin, những sách lược chính trị mà gã dự định thi hành sau khi nhậm chức đều được trình bày rõ ràng, mạch lạc.

Bởi vậy, dù Tề Vương dự đoán con đường ở Bắc Sơn của Lô Hạo Sinh sẽ không hoàn toàn bình yên, nhưng ngài tuyệt đối tin tưởng gã nhất định có thể vượt qua mọi gian nan hiểm trở, cuối cùng vững vàng đặt chân tại Bắc Sơn.

Thậm chí Tề Vương còn có dự tính, chỉ cần Lô Hạo Sinh có thể tạm thời ổn định ở Bắc Sơn, nếu sau đó vẫn gặp phải khó khăn quá lớn, ngài đại khái có thể mở lời với Sở Hoan, nhờ Sở Hoan cấp cho Lô Hạo Sinh chút trợ giúp. Chẳng hạn, ít nhất có thể đề nghị Sở Hoan phái một nhóm nhân công ruộng muối đến trợ giúp Lô Hạo Sinh khai thác muối ăn.

Khắp Tây Bắc, núi non trùng điệp, vô số đỉnh núi cao chót vót và hiểm trở. Trong số đó, qua khảo sát sơ bộ, ít nhất có đến ba phần sơn mạch ẩn chứa số lượng lớn Hàn thạch. Tức là, ba phần mười dãy núi Tây Bắc chứa Hàn thạch để chế tạo muối mới, đây đã là một tỷ lệ cực kỳ kinh ngạc. Với tốc độ khai thác hiện tại, có thể nói Hàn thạch là vô tận, dùng không cạn.

Trong số này, có bảy phần Hàn thạch phân bố trong lãnh thổ Tây Quan. Tỷ lệ Hàn thạch ở Thiên Sơn cực kỳ nhỏ, thậm chí không đến một phần tổng số lượng. Dãy núi Bắc Sơn thực sự có hơn hai phần, dù chỉ chiếm tỷ lệ hai phần nhưng đó đã là một con số khổng lồ. Một khi Bắc Sơn thực sự bắt đầu chế muối, với lượng Hàn thạch tích trữ trong lãnh thổ Bắc Sơn, việc cung ứng nguyên liệu sẽ không thành vấn đề.

Kỳ thực, trước khi Lô Hạo Sinh rời đi, Tề Vương đã hiểu rõ từ miệng gã rằng trụ cột kinh tế hiện tại của Tây Quan chủ yếu dựa vào muối mới. Các thương đội từ Tân Diêm thự nối nhau không dứt đi khắp bốn phương tám hướng để đổi muối lấy bạc. Ngoài ra, nguồn thu nhập còn lại là thuế ruộng.

Một trụ cột kinh tế như vậy đã là cực kỳ hấp dẫn. Lô Hạo Sinh đương nhiên đã sớm dụng tâm nghiên cứu và thương nghị cùng Tề Vương. Chỉ cần gã có thể đứng vững ở Bắc Sơn, Tề Vương đại khái có thể lấy được từ Sở Hoan phương pháp luyện chế muối mới, tiến hành xây dựng diêm trường tại Bắc Sơn. Thậm chí ba huyện Bắc Sơn từng bị cắt nhượng cho Tây Quan cũng hoàn toàn có thể thu hồi, dù sao ban đầu là do Tiếu Hoán Chương phản loạn nên Tây Quan mới chiếm cứ ba huyện này. Giờ đây, Tiếu Hoán Chương đã bị trừ khử, ba huyện Thanh châu đương nhiên phải trả lại cho Bắc Sơn. Kể từ đó, Bắc Sơn vẫn có thể nắm giữ con đường đưa muối vào quan như cũ. Tuy không dám đến mức quấy nhiễu con đường muối vào quan của Sở Hoan, nhưng ít nhất có thể đảm bảo Bắc Sơn cũng có thể tiến hành mậu dịch muối mới với nội địa.

Chỉ có điều, Tề Vương thật sự không ngờ rằng kế hoạch tính toán vĩnh viễn không ngăn được biến hóa. Trước khi Lô Hạo Sinh đi nhậm chức, gã đã đưa ra một số biện pháp khi���n Tề Vương rất hài lòng.

Nhưng giờ đây, chưa đầy mười ngày, Lô Hạo Sinh đã xuất hiện trước mặt ngài với bộ dạng chật vật như vậy.

Tề Vương không phải kẻ ngu, ngài đương nhiên có thể tính toán được, trừ đi thời gian di chuyển trên đường, Lô Hạo Sinh dừng chân nghỉ ngơi ở Du Xương phủ không quá hai ngày.

Điều này khiến ngài cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

- Ngươi nói là binh mã Bắc Sơn đã phản?

Tề Vương nhíu mày.

- Bọn chúng đã khởi binh làm loạn ư?

Lô Hạo Sinh nghiêm nghị nói:

- Vương gia, xem ra những binh lính Bắc Sơn trước kia đều là trá hàng. Bọn chúng thấy La Định Tây bị giết, nhất thời luống cuống tay chân nên mới không dám hành động thiếu suy nghĩ, tuân theo sự phân phó trở về doanh trại Bắc Sơn. Nhưng mưu đồ phản loạn của chúng chưa bị dẹp bỏ, ty chức vừa đến Du Xương, cả đám đột nhiên xông ra gây khó dễ. Vương gia, đây chính là chúng công khai phản loạn triều đình. Ty chức đã từng nói với toàn thể quan viên, tướng lĩnh Bắc Sơn rằng ty chức là do Vương gia phái đến nhậm chức, chúng nếu đã biết lai lịch của ty chức mà còn dám làm như thế, đây chính là tạo phản triều đình rồi.

Sắc mặt Tề Vương trở nên khó coi.

- Ngươi nói chúng biết ngươi là do bản vương phái đến nên mới tạo phản? Chúng là muốn nhắm vào bản vương ư?

- Ty chức không dám nói như vậy.

Lô Hạo Sinh thở dài:

- Nhưng Tri châu Tín châu Tôn Vân, Thống lĩnh Cấm vệ quân Bắc Sơn Tống An Đường, còn có không ít tướng lĩnh Bắc Sơn, tất cả đều là tàn đảng của Tiếu Hoán Chương... Vương gia, hiện giờ Bắc Sơn loạn lạc, việc cần kíp trước mắt là nhanh chóng phái binh đến đó bình loạn.

- Bình loạn?

Tề Vương cau mày nói:

- Bình loạn thế nào? Chúng ta lấy đâu ra binh mã?

Lô Hạo Sinh vội nói:

- Sở Hoan có Tây Quan binh trong tay, có thể sai hắn triệu tập binh sĩ Tây Quan đến đó. Vương gia, chỉ cần Sở Hoan có thể điều động năm ngàn nhân mã, ty chức nguyện ý mang theo họ, tự mình xuất lĩnh bình định loạn lạc Bắc Sơn.

- Bản vương đã phái người đi triệu Sở Hoan.

Tề Vương nhìn về phía xa, vẻ mặt cho thấy tâm trạng ngài rất kém.

- Lô Trưởng sử, lúc Sở Hoan đến, chúng ta nên nói thế nào? Trước khi ngươi đi Bắc Sơn nhậm chức, Sở Hoan đã từng nói rằng ngươi chưa chắc là lựa chọn thích hợp nhất, một khi đến Bắc Sơn có khả năng sẽ xảy ra nhiễu loạn. Giờ đây xem ra lời Sở Hoan nói cũng không sai...!

Lô Hạo Sinh nghiêm mặt nói:

- Vương gia, ty chức quả thật bất tài, nhưng ty chức có cảm giác trong sự việc lần này có một số điểm rất kỳ lạ.

- Kỳ lạ ư?

Lô Hạo Sinh nhìn quanh một lúc, sau đó nhích lại gần, hạ giọng nói:

- Trên đường trở về, ty chức cũng đã cẩn thận suy nghĩ, loạn Bắc Sơn e rằng còn ẩn giấu huyền cơ khác.

Tề Vương cau mày nói:

- Ngươi có ý gì?

- Vương gia, La Định Tây đã chết hơn một tháng. Nếu binh mã Bắc Sơn muốn làm loạn thì chẳng phải đã sớm bắt đầu rồi sao?

Lô Hạo Sinh nói khẽ:

- Vì sao trước sau bất động, thế nhưng ngày ty chức đến nhậm chức đột nhiên lại hành động?

- Hả?

Tề Vương nhìn chằm chằm vào mắt Lô Hạo Sinh, gã tiếp tục nói:

- Hơn nữa, ty chức đã đến nha môn Tri châu Tín châu, sự tình có chút kỳ lạ. Tri châu Tín châu Tôn Vân bất kính với ty chức, nhưng y lại liếc mắt đưa tình với Cừu Như Huyết. Sau khi ty chức rời đi, Cừu Như Huyết cũng không rời đi ngay mà ở lại đó. Ty chức không biết lúc ấy vì sao gã lại ở lại...!

Ánh mắt Tề Vương chớp động hỏi:

- Lời này của ngươi là có ý gì?

- Vương gia, Cừu Như Huyết là tâm phúc của Sở Hoan. Lần này, trên danh nghĩa Sở Hoan để Cừu Như Huyết hộ vệ ty chức đi đường, liệu có phải là có dụng ý khác hay không?

Vẻ mặt Lô Hạo Sinh trở nên âm trầm:

- Cừu Như Huyết ở lại lúc ấy, liệu có phải để bàn giao lời nhắn nhủ cho Tôn Vân hay không?

Thân hình Tề Vương hơi nghiêng về phía trước, thấp giọng nói:

- Rốt cuộc ngươi muốn nói gì? Chẳng lẽ ngươi cảm thấy binh biến Bắc Sơn lần này là do Sở Hoan đứng sau giật dây phải không?

- Vương gia, ty chức không dám phỉ báng Sở Hoan, nhưng giờ đây mọi chuyện thực sự tràn đầy bí ẩn.

Lô Hạo Sinh nói:

- Xin thứ cho ty chức nói thẳng, sau khi Sở Hoan đánh bại Chu Lăng Nhạc, toàn bộ Tây Bắc đã không còn ai là địch thủ của hắn. Hắn nắm quyền lớn trong tay, dưới trướng có mấy vạn binh mã, mà quan viên và binh mã Bắc Sơn cùng Thiên Sơn giờ đây đều là rắn mất đầu.

Dưới tình thế này, Vương gia nghĩ xem, quan viên Bắc Sơn và Thiên Sơn có phải đều nhìn sắc mặt Sở Hoan hay không?

Tề Vương chỉ sờ lên cằm, không nói gì.

- Ngụy Vô Kỵ là do một tay Sở Hoan đề bạt lên, đi Thiên Sơn nhậm chức. Việc này người Bắc Sơn không thể không biết.

Lô Hạo Sinh chậm rãi nói:

- Kể từ đó, quan viên Bắc Sơn cũng đều lo lắng tiền đồ của mình. Những người này e rằng đều cảm thấy Sở Hoan thế lực l���n mạnh, nên trong lòng đều nghĩ cách lấy lòng Sở Hoan. Nếu hắn có dặn dò gì bọn họ, Vương gia cảm thấy họ sẽ không tuân theo ư?

Tề Vương cau mày nói:

- Đây đều là suy đoán của ngươi. Cách làm người của Sở Hoan bản vương hiểu rất rõ, hắn quang minh lỗi lạc, tuyệt đối không đả thương người sau lưng. Ngươi nói hắn không vừa lòng việc ngươi đi Bắc Sơn nhậm chức, cho nên cố ý phái Cừu Như Huyết kích động quan viên bất mãn với ngươi, thậm chí xúi giục binh biến ư? Chuyện này không có khả năng. Lô Trưởng sử, bản vương nói thật, với thực lực của Sở Hoan bây giờ, nếu hắn muốn đối phó với ngươi, căn bản không cần phí sức như thế.

Lô Hạo Sinh còn đang muốn nói tiếp, nhưng thấy một người vội vàng đi đến nên đành thôi. Người đó là Tôn Đức Thắng, lão tiến vào bẩm báo:

- Vương gia, Sở đại nhân và thuộc hạ đã đến.

Trước khi Tề Vương đến Tây Bắc, Tôn Đức Thắng đã giúp ngài gửi mật hàm cầu cứu Sở Hoan. Từ đó về sau, Sở Hoan sắp xếp lão ở lại Sóc Tuyền. Cho đến khi Tề Vương đến, Tôn Đức Thắng mới một lần nữa trở lại hầu hạ bên cạnh Tề Vương.

Tôn Đức Thắng đã phục thị bên cạnh Tề Vương từ khi ngài còn nhỏ. Qua nhiều năm, lão rất được Tề Vương tín nhiệm.

Lô Hạo Sinh nghe nói Sở Hoan đến, sắc mặt liền đại biến. Tề Vương có chút bối rối, nhưng nhanh chóng đứng dậy sửa lại y phục. Lô Hạo Sinh bên cạnh vội hỏi:

- Vương gia, không bằng trước tiên ty chức lánh sang một bên, nghe xem rốt cuộc Sở Hoan muốn nói gì.

Tề Vương suy nghĩ một chút, cảm thấy lúc này để Sở Hoan nhìn thấy Lô Hạo Sinh thật sự là rất xấu hổ, liền lạnh lùng phất tay. Lô Hạo Sinh lúc này mới vội vàng đi lánh sau bình phong.

Lúc Tôn Đức Thắng dẫn đám người Sở Hoan đi vào, Tề Vương đã ngồi thẳng người nhìn ra, liền thấy ngoài Sở Hoan, còn có Công Tôn Sở và Bùi Tích cũng đến.

Tề Vương phái người gọi Sở Hoan, muốn thương nghị đối phó chuyện Bắc Sơn phát sinh binh biến. Bùi Tích chính là đại tướng Tây Quan quân. Chuyện liên quan đến quân sự, có lão theo đến đương nhiên là hợp tình hợp lý. Công Tôn Sở thông hiểu phong tục, tập quán, tính tình c���a Tây Bắc, tự nhiên cũng không thể thiếu.

Sau khi ba người hành lễ bái kiến, Tề Vương vội vàng bảo họ ngồi xuống. Sở Hoan nhìn lướt xung quanh một hồi, sau đó mới hỏi:

- Vương gia, Lô Trưởng sử nói Bắc Sơn phát sinh binh biến, không biết tình huống rốt cuộc như thế nào?

- Là như vầy, Lô Trưởng sử vừa đến nhậm chức, binh mã Bắc Sơn liền khởi xướng phản loạn. Kẻ cầm đầu là Tri châu Tín châu Tôn Vân và Lang tướng Cấm vệ quân Tống An Lộ. Những kẻ này đều là tàn đảng của Tiếu Hoán Chương, một lòng muốn phản loạn triều đình. Giờ đây toàn bộ binh mã Bắc Sơn đã tham gia phản loạn...!

Tề Vương lập tức nói:

- Giờ đây nếu không sớm bình định binh hỏa Bắc Sơn, hậu quả khó lường. Bởi vậy ta muốn mời các vị đến đây thương nghị.

Bùi Tích nói:

- Vương gia, theo hạ quan được biết, kỵ binh Bắc Sơn đã được biên chế vào quân đoàn kỵ binh tại Thanh Nguyên Mã trường. Bởi vậy giờ đây Bắc Sơn chỉ còn hơn hai vạn bộ binh. Trước đây hạ quan từng biết, trong hai vạn bộ binh này, có hơn ba nghìn là Cấm vệ quân Bắc Sơn...!

Lão lấy ra một tấm bản đồ, sau đó nói:

- Vương gia, xin cho phép hạ quan giới thiệu kỹ càng một chút.

Tề Vương lập tức gật đầu.

Bùi Tích lúc này mới đứng dậy, tiến lên trải địa đồ ra bàn trước mặt Tề Vương:

- Vương gia đến xem, đây là địa đồ Bắc Sơn, nơi có đánh dấu tròn là chỗ phân bố binh mã Bắc Sơn.

Lão giơ tay chỉ lên một vòng tròn màu đen bên trên Du Xương Thành:

- Nơi này là doanh trại Cấm vệ quân Bắc Sơn, binh mã đồn trú không quá ba nghìn người. Tính cả doanh trại các mặt khác, khoảng cách đến Du Xương Thành gần nhất cũng phải mất một ngày lộ trình. Hơn nữa, sau khi La Định Tây chết, Sở Đốc đã thỉnh ý kiến Vương gia về việc dựa theo địa đồ này tiến hành phân bố nơi đóng quân. Đợi đến khi Tổng đốc tân nhiệm Bắc Sơn đến nhậm chức, sẽ lập tức tiến hành điều chỉnh đối với Bắc Sơn quân, sẽ không tiếp tục giữ lại nhiều binh mã như vậy...!

Tề Vương gật đầu nói:

- Bộ địa đồ này bản vương đã từng thấy, những vòng tròn này là chỗ binh mã Bắc Sơn đồn trú. Lúc ấy Sở Hoan lo lắng binh mã B���c Sơn quá tập trung sẽ xảy ra nhiễu loạn, nên đã phân tán hai vạn binh mã ra các nơi đóng quân.

Sở Hoan nói:

- Binh sĩ Bắc Sơn rất nhiều người bị ép buộc tòng quân. Sau khi La Định Tây chết, đã có nhiều người trốn khỏi quân đội. Binh lực Bắc Sơn giờ đây chỉ không quá hai vạn người mà thôi, hơn nữa dường như đều đã mất ý chí chiến đấu. Trải qua việc phân tán nơi đồn trú như vậy, tính uy hiếp của chúng càng giảm mạnh. Nhìn trên địa đồ này, nơi duy nhất có thể hình thành uy hiếp đối với Du Xương Thành cũng chỉ có ba nghìn Cấm vệ quân dưới trướng Tống An Lộ. Kỵ binh bên trong Cấm vệ quân Bắc Sơn đã bị biên chế vào kỵ binh Tây Quan. Điều này hạ quan đã bẩm báo Vương gia, được Vương gia cho phép, thế nên Tống An Lộ mới được tiếp tục thống lĩnh ba nghìn Cấm vệ quân. Hai vạn quân Bắc Sơn, ngoại trừ Cấm vệ quân và châu quân, chủ yếu là binh sĩ do Tiếu Hoán Chương cưỡng ép nhập ngũ, sau đó phân tán vào trong các lộ châu quân. Châu quân Bắc Sơn cũng không chịu sự thống soái của Cấm vệ quân. Hơn nữa, vị Tống An Lộ này uy vọng t��i Bắc Sơn cũng không cao, chưa nói đến toàn bộ Bắc Sơn quân, thậm chí ngay cả bên trong Cấm vệ quân Bắc Sơn, y cũng không thể hoàn toàn phục chúng. Lúc trước hạ quan tấu lên Vương gia để Tống An Lộ tạm thời thống lĩnh Cấm vệ quân Bắc Sơn chính là đã cân nhắc điểm này. Cho dù y có muốn tạo phản thì một đám binh sĩ ít ỏi dưới tay cũng chưa chắc đi theo làm phản...!

Tề Vương nghe lời Sở Hoan nói, phía sau dường như có ẩn ý gì đó, nhưng nhất thời không đoán được, thế nên cảm thấy có chút mơ hồ. May mắn lúc này Sở Hoan đã nói luôn:

- Vương gia, tình huống Bắc Sơn như thế, nên hạ quan muốn hỏi Lô đại nhân, hắn nói quân binh tạo phản, rốt cuộc đó là lộ binh mã nào? Là Cấm vệ quân hay là châu quân Bắc Sơn? Là tất cả mọi người phản loạn hay chỉ có một phần làm loạn? Hắn nói kẻ cầm đầu là Tri châu Tín châu Tôn Vân và Tống An Lộ, những người liên can có những ai? Tôn Vân là Tri châu Tín châu nhưng người này xưa nay vô danh tại Bắc Sơn, trong tay y căn bản không có thực quyền, càng không có khả năng điều động binh lực. Tối đa cũng chỉ nắm trong tay chừng hơn một trăm tên tán binh hộ vệ mà thôi. Cho dù y muốn làm phản nhưng trong tay không có tiền vốn để khởi sự, y làm sao có thể làm kẻ đầu lĩnh?

Ánh mắt Sở Hoan bắt đầu trở nên sắc bén:

- Vương gia chuẩn bị bình định binh biến Bắc Sơn, trước đó cần phải làm rõ ràng những tình huống này. Binh mã là lợi khí của quốc gia, nếu không đến mức vạn bất đắc dĩ thì không thể khinh động. Nếu Bắc Sơn thật sự phản loạn, đương nhiên phải phát binh bình định. Nhưng nếu chỉ vì một chút nguyên nhân mà phát sinh bạo động quy mô nhỏ, lại xuất binh quy mô lớn, như vậy cho dù người Bắc Sơn không có lòng làm phản nhưng cũng sẽ bị bức phải tạo phản. Hậu quả như vậy ai sẽ gánh chịu?

Tề Vương nhìn mặt Sở Hoan liền có chút lúng túng, hơn nữa ngữ khí của hắn cũng vô cùng nghiêm khắc. Bởi vậy trong lòng Tề Vương có chút lo lắng sợ hãi, vội vàng hỏi:

- Chuyện này... chuyện này đương nhiên phải tìm hiểu rõ.

- Lô Trưởng sử, Vương gia đã lên tiếng, ngươi còn ở trong đó làm gì?

Sở Hoan đột nhiên nghiêng đầu nhìn thẳng vào b��nh phong, sẵng giọng nói:

- Còn không mau nói rõ mọi chuyện đúng sai?

Bản dịch này được tạo ra bởi truyen.free, một nguồn tài nguyên quý giá trong thế giới truyện.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free