Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1544:

Tề Vương biến sắc đôi chút. Phía sau bình phong, Lô Hạo Sinh cũng giật mình kinh hãi, đành chậm rãi bước ra. Thấy Sở Hoan đang nhìn mình với thần sắc lạnh lùng, y đành gượng gạo chắp tay cười nói:

– Sở đốc...!

Sở Hoan không đợi Lô Hạo Sinh nói thêm, lập tức hỏi thẳng:

– Lô Trường sử, ý ngài là Bắc Sơn đang có binh biến ư? Vậy hiện tại tình hình Bắc Sơn ra sao? Có bao nhiêu binh mã phản loạn, mục tiêu của bọn chúng hiện tại có phải là thành Du Xương không?

Khóe miệng Lô Hạo Sinh giật giật, nhưng y vẫn nghiêm nghị đáp:

– Không sai, Bắc Sơn binh biến. Có kẻ vây hãm dịch quán, muốn đoạt mạng bản đốc...!

Sở Hoan cau mày nói:

– Khoan đã. Lô đại nhân nói là có người tấn công bao vây dịch quán?

– Đúng vậy.

Lô Hạo Sinh đáp:

– Bọn chúng chặn cả cửa trước và cửa sau dịch quán, trong tay đều cầm binh khí...!

Sở Hoan lại cắt lời:

– Lô đại nhân, ngài nói bọn chúng bao vây dịch quán là để giết ngài?

– Chuyện này... Đương nhiên là để giết ta.

Lô Hạo Sinh cau mày nói:

– Nếu không thì tại sao bọn chúng lại bao vây dịch quán?

Sở Hoan lắc đầu:

– Nhưng theo ta được biết, mục đích của bọn chúng dường như là đòi lại quân lương nợ đọng. Bởi vì Lô đại nhân không thể trấn an lòng quân, mới dẫn đến việc bọn chúng kéo đến đòi nợ. Không biết có phải như vậy không?

Lô Hạo Sinh cau mày nói:

– Sở đại nhân, cho dù không thể cấp quân lương thì bọn chúng cũng không thể bao vây tấn công dịch quán. Làm vậy chẳng khác nào làm phản.

Sở Hoan lạnh lùng:

– Lô đại nhân, ngài nên biết rằng, đòi hỏi quân lương và binh biến phản loạn hoàn toàn là hai ý khác nhau. Tham gia quân ngũ thì được cấp quân lương là điều tất yếu, ngay cả triều đình cũng sẽ không cho rằng bọn họ có lỗi. Binh biến tạo phản thì lại phải xuất binh bình định. Đến bây giờ ngài vẫn chưa nói rõ ràng, rốt cuộc bọn họ là đòi quân lương hay là binh biến? Nghe ý của ngài, đòi quân lương và binh biến dường như là cùng một việc. Những lời này nói ra tuy dễ, nhưng phương pháp ứng phó lại không giống nhau. Nếu quân Bắc Sơn thực sự chỉ là đòi quân lương, không có ý đồ tạo phản, mà Vương gia nghe lời ngài rồi xuất binh dẹp loạn, ngài có biết hậu quả sẽ thế nào không?

Lô Hạo Sinh thoáng ngơ ngác, há hốc miệng:

– Ta...!

Sở Hoan lạnh lùng nhìn chằm chằm Lô Hạo Sinh:

– Hơn nữa, theo lời bọn họ nói, ngài ở thành Du Xương vừa vặn chỉ một ngày. Binh sĩ vừa đến dịch quán đòi lương thực, ngài lập tức hạ lệnh rời khỏi thành Du Xương. Ngài là Tổng đốc do Vương gia phái đến, trước khi đi ngài hẳn phải biết rõ tình thế Bắc Sơn vốn vô cùng hỗn loạn. Vương gia điều ngài đi trước vốn là để khôi phục trật tự Bắc Sơn... Trước khi ngài đi, ta cũng đã đặt hết lòng tin. Không ngờ, đám binh sĩ nhỏ bé đòi quân lương lại khiến ngài bỏ mặc thành Du Xương?

Lô Hạo Sinh cả giận nói:

– Sở đại nhân, ngài cũng không nên ăn nói bừa bãi! Bản đốc vứt bỏ thành Du Xương không quản bao giờ? Chỉ là những binh sĩ đó bao vây tấn công dịch quán, lẽ nào bản đốc vẫn phải ở lại đó mặc cho bọn chúng giết chết?

Sở Hoan hùng hổ nói:

– Lô đại nhân, nếu nói như vậy, lúc trước người Tây Lương đánh vào, Công Tôn đại nhân không nên ở lại phòng thủ Sóc Tuyền, mà nên bỏ thành mà đi ư? Kể cả khi đại quân Tây Lương áp sát, Công Tôn đại nhân vẫn trấn thủ Sóc Tuyền. Nhưng hôm nay ở thành Du Xương, chỉ là dịch quán bị bao vây, còn chưa làm rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì mà ngài đã vứt thành bỏ chạy...!

Hắn quay sang Tề Vương, chắp tay nói:

– Vương gia, thân là một Tổng đốc, gặp phải khó khăn lại không nghĩ cách giải quyết vấn đề, mà ngược lại vứt bỏ tất cả không đoái hoài, kính xin Vương gia định đoạt.

Lô Hạo Sinh lạnh lùng nói:

– Sở Hoan, ngươi... ngươi vu khống người khác! Ngươi rõ ràng biết bản đốc ở Bắc Sơn không binh không quyền. Bọn họ trên tay cầm binh khí, muốn xông vào dịch quán, lẽ nào bản đốc phải mặc cho chúng chém giết? Dù là đòi quân lương cũng không có kiểu đòi như vậy, rõ ràng là binh biến tạo phản! Bây giờ ngươi lại đổ thừa tất cả trách nhiệm lên người bản đốc, ngươi... rốt cuộc là có ý gì?

Sở Hoan chậm rãi nói:

– Lô đại nhân, ngài đừng quên, trước khi ngài đi Bắc Sơn nhậm chức, ta đã liên tục nhắc nhở rằng tình hình Bắc Sơn rất không lạc quan, muốn ngài thận trọng từng bước. Nhưng ngài lại không nghe lời khuyên của ta, cố ý tiến về phía trước. Lúc Vương gia trao quyền Tổng đốc Bắc Sơn cho ngài, ngài đồng thời cũng gánh vác trách nhiệm rồi. Hôm nay cục diện Bắc Sơn không thể khống chế được, lẽ nào ngài có thể trốn tránh trách nhiệm?

Lô Hạo Sinh trầm giọng nói:

– Bản đốc không trốn tránh trách nhiệm. Sau khi bình định phản loạn ở Bắc Sơn, bản đốc... bản đốc sẽ mặc cho Vương gia xử lý.

Sở Hoan ngưng mắt nhìn Tề Vương:

– Vương gia. Hạ quan xin được góp lời với Vương gia rằng, phải bằng tốc độ nhanh nhất để Tây Bắc khôi phục ổn định, từ đó tích lũy thực lực, tuân theo mệnh lệnh Vương gia mà xuất binh nhập quan... Nhưng hiện tại Bắc Sơn lại xuất hiện phản loạn. Nếu không kịp thời xử lý, tất nhiên náo động sẽ càng lớn, kế sách nhập quan của Vương gia chỉ sợ càng bị trì hoãn...!

Tề Vương vội hỏi:

– Sở Hoan, ngươi nói bây giờ nên làm thế nào?

– Cụ thể nên xử lý thế nào, xin Vương gia chỉ giáo.

Sở Hoan nói.

Tề Vương khẽ giật mình, ánh mắt vừa lúc nhìn thấy Công Tôn Sở, vội hỏi:

– Sở Hoan, nếu như... nếu như điều Công Tôn Sở đi Bắc Sơn, liệu có thể ổn định cục diện không?

Lúc này Tề Vương đang lòng đầy lo lắng, những lời này cũng là thuận miệng nói ra. Tuy nhiên, Sở Hoan sớm đã muốn để Công Tôn Sở đến Bắc Sơn nhậm chức, nhưng lại chưa đích danh đề cập với Tề Vương. Trái lại, Lô Hạo Sinh đã bí mật nói với Tề Vương rằng rất có thể Sở Hoan sẽ phái Công Tôn Sở đến Bắc Sơn, nhất định phải ngăn cản việc này xảy ra, cho nên Tề Vương mới đề cử Lô Hạo Sinh đi. Hôm nay Lô Hạo Sinh thất bại thảm hại quay về, Bắc Sơn như rắn mất đầu, Tề Vương không khỏi nghĩ đến việc để Công Tôn Sở đi "chữa cháy."

Sở Hoan cau mày nói:

– Công Tôn Sở? Tề Vương, ý của người là gì?

Tề Vương nói:

– Công Tôn Sở là người Tây Bắc, hơn nữa... hơn nữa lại rất có tài. Hôm nay Bắc Sơn có loạn, phái Công Tôn Sở đi liệu có thể giải quyết việc cấp bách này không?

Sở Hoan thở dài:

– Vương gia, nếu đây là ý của người, Công Tôn Sở tất nhiên có thể đi. Chỉ là Lô Trường sử chỉ biết vội vàng trở về, ngay cả tình hình bên đó thế nào cũng không tìm hiểu rõ ràng. Có lẽ chỉ là đòi quân lương, nhưng cũng có khả năng thực sự phát sinh binh biến. Công Tôn đại nhân lúc này đi về đó cũng có phần nguy hiểm...!

Công Tôn Sở chắp tay nói:

– Vương gia! Nếu Vương gia có lệnh, ty chức dù xông vào nước sôi lửa bỏng cũng không chối từ, chỉ có điều...!

– Chỉ có điều cái gì?

– Chỉ có điều hạ quan nên lấy danh nghĩa gì đến đó?

Công Tôn Sở cung kính nói.

Tề Vương hơi cau mày, Bùi Tích đã lên tiếng:

– Nếu Công Tôn đại nhân muốn đi Bắc Sơn đương nhiên không thể chỉ đến xem. Nếu có thể giải quyết vấn đề bên đó, tất nhiên là phải giải quyết thật nhanh chóng... Chỉ có điều ngươi là Tri huyện của Việt Châu Tây Quan, căn bản không có quyền can thiệp vào sự việc Bắc Sơn...!

Tề Vương do dự một chút, mới nói:

– Sở Hoan, theo ý kiến của ngươi, nên để Công Tôn Sở đến đó với danh nghĩa gì?

Sở Hoan thần sắc nghiêm trọng:

– Vương gia, Bùi Đại tướng quân nói rất đúng. Nếu như chỉ là Tri huyện Việt Châu, cho dù có đến Bắc Sơn, căn bản cũng không có quyền hỏi đến việc của Bắc Sơn. Quan viên lớn nhỏ Bắc Sơn sẽ không đếm xỉa đến Công Tôn Sở. Danh không chính, ngôn tất không thuận!

Dừng một chút, hắn nói tiếp:

– Xử lý sự việc Bắc Sơn, chỉ có thể là Tổng đốc Bắc Sơn. Hiện nay Lô đại nhân vẫn là Tổng đốc Bắc Sơn, cho nên hiện tại chỉ có hai con đường có thể chọn.

– Hai con đường?

Sở Hoan gật đầu nói:

– Con đường thứ nhất, Lô đại nhân quay về Bắc Sơn, làm rõ vấn đề bên đó. Nếu thực sự là binh biến, Vương gia bên này hạ lệnh, chúng ta lập tức xuất binh dẹp loạn. Nếu như chỉ vì đòi quân lương dẫn đến bạo động, Lô đại nhân thân là Tổng đốc, tất nhiên là phải nghĩ cách dẹp loạn tình thế. Bất kể nói thế nào, trước khi chưa xác định được Bắc Sơn có binh biến, Tổng đốc Bắc Sơn bắt buộc phải trấn giữ Bắc Sơn.

Hắn liếc nhìn Lô Hạo Sinh một cái:

– Lô đại nhân, lời của ta ngài có hiểu không?

Lô Hạo Sinh thật không dễ dàng gì mới thoát khỏi Bắc Sơn, nghe ý Sở Hoan có vẻ muốn y quay về Bắc Sơn lần nữa thì cảm thấy sốt ruột. Y nhìn về phía Tề Vương, Tề Vương đã nhíu mày hỏi:

– Còn một con đường nữa thì sao?

Sở Hoan nói:

– Phái Công Tôn Sở đi, lấy danh nghĩa Tổng đốc Bắc Sơn. Muốn Công Tôn Sở mạo hiểm đến dẹp loạn tình hình Bắc Sơn thì phải danh chính ngôn thuận giao quyền lực cho ông ta. Chỉ có Tổng đốc Bắc Sơn mới có quyền lực như vậy. Cho nên Vương gia có thể hạ lệnh, cất nhắc Công Tôn Sở đảm nhiệm Tổng đốc Bắc Sơn, tiến về Bắc Sơn dẹp loạn tình thế.

Khóe mắt Lô Hạo Sinh run rẩy, định mở miệng phản đối thì Sở Hoan đã nhìn về phía y:

– Lô đại nhân, ngài có nguyện ý lập tức đi đến Bắc Sơn hay không? Việc không nên chậm trễ, không thể trì hoãn. Ngài đã mắc phải sai lầm lớn, muốn đền bù thì bây giờ phải lập tức lên đường.

Tề Vương cũng không phải kẻ ngốc, gã đương nhiên hiểu rõ Lô Hạo Sinh căn bản không thể xử lý việc Bắc Sơn, nếu không cũng chẳng thất bại thảm hại mà quay về. Hôm nay Bắc Sơn náo động, càng không thể ngồi nhìn không quản, gã hơi cau mày nói:

– Lô Trường sử xem ra không quen thuộc tình hình ở Tây Bắc, bây giờ không thành, nên chỉ có thể để Công Tôn Sở tiến về Bắc Sơn vậy.

Công Tôn Sở lập tức đứng dậy, chắp tay nói:

– Ty chức tuân lệnh Vương gia.

Sở Hoan nói:

– Vương gia, Công Tôn Sở có thể lập tức lên đường tiến về Bắc Sơn, nhưng vẫn còn một việc, bây giờ cũng xin Vương gia phán quyết. Vương gia vừa mới phân công Lô Trường sử làm Tổng đốc Bắc Sơn, việc chưa được mấy ngày lại phái Công Tôn Sở làm Tổng đốc tiến về Bắc Sơn. Chúng ta biết rõ nguyên nhân trong chuyện này, nhưng trên dưới Bắc Sơn hiểu được nguyên nhân trong chuyện này lại không nhiều... Một số người không hiểu chân tướng, chỉ sợ sẽ cho rằng lệnh Vương gia thay đổi xoành xoạch. Đường đường là Tổng đốc, đại tướng nơi biên cương, nhận rồi lại đuổi qua loa như vậy, tất nhiên sẽ không ít người chê cười, cũng sẽ ảnh hưởng đến danh dự của Vương gia.

Tề Vương vội hỏi:

– Ngươi nói đúng lắm, Sở Hoan, việc đó nên làm thế nào?

– Vương gia, chỉ có một biện pháp.

Sở Hoan nói:

– Muốn bảo toàn danh dự của Vương gia thì phải xem Lô Trường sử có nguyện ý hy sinh vì Vương gia hay không.

Lô Hạo Sinh cau mày nói:

– Ngươi... lời này của ngươi là có ý gì?

Sở Hoan lạnh lùng nói:

– Chúng ta có thể tuyên bố với bên ngoài rằng, Lô đại nhân nhậm chức đi về Bắc Sơn không phải là ý của Vương gia, mà chỉ là bản thân ngài nhất thời hồ đồ, lợi dụng danh tiếng của Vương gia. Kết quả là, Vương gia phái Công Tôn Sở đi sẽ không mang tiếng là thay đổi xoành xoạch, hơn nữa vẫn giữ nguyên được danh dự và hy vọng. Tuy nhiên, bởi vì Lô đại nhân lợi dụng danh tiếng Vương gia, đương nhiên ngài phải chịu sự trừng phạt của Vương gia.

Lô Hạo Sinh bỗng nhiên biến sắc, thất thanh nói:

– Chuyện này...!

– Lô đại nhân chẳng lẽ không nguyện ý tận trung vì Vương gia?

Sở Hoan chậm rãi đứng dậy:

– Vương gia, phương pháp trừng phạt hạ quan cũng đã hiểu rõ. Tuy lợi dụng danh tiếng Vương gia, giả mạo Tổng đốc là tội ác tày trời, có thể xử lý tử hình, nhưng Lô Hạo Sinh đại nhân đã từng có công với Vương gia, cho nên sẽ mở một lối thoát. Lô đại nhân, ngài có hai con đường để chọn. Con đường thứ nhất, trục xuất đến đại doanh quân Tây Bắc ở Nhạn Môn quan, giao cho Cam Tướng quân Cam Hầu. Ta sẽ phái người đến thông báo với Cam Tướng quân, để ông ta quan tâm hơn tới ngài... Cách khác, chỉ có thể tạm thời giam vào đại lao Hình bộ ti...

Hai mắt nghiêm lạnh, hắn nhìn chằm chằm Lô Hạo Sinh, nói không chút thương lượng:

– Lô đại nhân, ngài đồng ý chọn cách nào?

Mặt Lô Hạo Sinh trở nên trắng bệch, y lùi về sau hai bước, đối mắt với Sở Hoan, đột nhiên bật cười, giơ tay chỉ Sở Hoan, nói:

– Sở Hoan, ta hiểu rồi, ta hiểu rồi! Tất cả những việc này quả thực đều là quỷ kế của ngươi, hóa ra... hóa ra ngay từ đầu ngươi đã gài bẫy rồi!

Mạch văn nguyên bản, được truyen.free độc quyền giữ gìn trọn vẹn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free