(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1562:
Mỵ Nương suy nghĩ một chút rồi mới nói:
- Tuổi của lão chắc chắn đã cao, cho nên giọng nghe rất già nua, nhưng...
- Nhưng là sao?
- Nhưng giọng của lão lại rất lảnh lót.
Mỵ Nương cau mày:
- Nếu như tuổi của lão đã già, giọng khó có thể lanh lảnh như vậy...
Sở Hoan thở dài:
- Hóa ra nàng cũng hiểu.
- Có phải chàng đã phát hiện ra điều gì?
Sở Hoan khẽ trầm ngâm, cuối cùng cũng cất lời:
- Nhiều năm trước, ta gặp một người, gã khăng khăng cho rằng ta là Thần Y Vệ đang theo dõi gã. Từ miệng gã, ta biết được một bí mật: Thần Y Vệ đốc có thể là... một thái giám!
- Thái giám?
Mỵ Nương ngây người một chút, nhưng rất nhanh, lại cười lạnh:
- Nếu như Thần Y Vệ đốc là một thái giám, thì lại không có gì lạ.
- Hả?
- Chàng suy nghĩ một chút đi. Thần Y Vệ giám sát tất cả quan viên, chỗ nào cũng can dự, là vũ khí bí mật nhất của hoàng đế.
Mỵ Nương nói:
- Một đội ngũ như vậy đương nhiên phải nhận lệnh trực tiếp từ hoàng đế, nhưng hoàng đế không có thời gian trực tiếp chỉ đạo, cho nên cần một người thống lĩnh Thần Y Vệ. Chỉ là, không phải ai cũng có đủ tư cách đảm đương trọng trách này.
Sở Hoan khẽ gật đầu, như có điều suy nghĩ.
- Thần Y Vệ đốc tất nhiên phải tận trung với hoàng đế, hơn nữa không nên có quá nhiều ràng buộc.
Mỵ Nương chậm rãi nói:
- Không có nhiều ràng buộc, thì chỉ có thái giám. Thái giám không phải là người bình thường, nhà của bọn họ chính là hoàng cung, đó cũng là chốn dung thân của bọn họ. Mà hoàng đế chính là chỗ dựa lớn nhất của bọn họ. Nếu dùng thái giám làm Thần Y Vệ đốc, ít nhất sẽ trung thành hơn quan viên bình thường nhiều.
Sở Hoan gật đầu:
- Nàng nói rất có lý.
Rồi hắn khẽ thở dài:
- Nếu là thái giám, vậy thì chắc chắn là ở nội cung. Không thể tưởng tượng trong hoàng cung lại có nhân vật lợi hại như thế.
Mỵ Nương cười lạnh:
- Tên hôn quân Tần quốc kia giết người vô số, kết thù chuốc oán vô số, tuy hắn cao cao tại thượng nhưng người muốn giết hắn cũng quá nhiều. Nếu như bên người không có cao thủ bảo hộ, chỉ sợ đầu của tên hôn quân đã bị rơi xuống từ lâu rồi.
Lúc này đã sắp đến hoàng hôn, mặt trời chiều ngả về tây, ánh chiều tà rọi xuống mặt hồ, mặt hồ lấp loáng sóng nước. Sở Hoan đăm đăm nhìn mặt hồ, nói khẽ:
- Hoàng đế đi Hà Tây, vì sao Vệ đốc lại không ở Hà Tây bảo hộ? Lão xuất hiện ở Tây Sơn là vì lẽ gì?
Mỵ Nương cũng nhíu cặp chân mày lá liễu:
- Hoan ca, chàng tin tưởng lời nói của lão hòa thượng kia sao?
- Cái gì?
- Lão nói mình là đệ tử Đại Tâm tông, là sư huynh của Quỷ đại sư.
Sở Hoan cười nhạt:
- Ta cũng đang nghĩ vấn đề này. Có vẻ như y hiểu khá rõ về Quỷ đại sư, cho dù không phải là sư huynh của Quỷ đại sư thì cũng có mối quan hệ lớn với đại sư. Tuy nhiên, việc y là đệ tử Đại Tâm tông thì không có gì đáng nghi ngờ.
Mỵ Nương nói:
- Y dẫn chàng đến núi Tiểu Vân, quả nhiên là vì tìm Quỷ đại sư. Hay có lý do nào khác?
Sở Hoan không trả lời, chỉ chậm rãi đứng dậy.
Thấy Sở Hoan không nói gì, Mỵ Nương lại hỏi:
- Chàng và hắn có nhắc đến Thiên Võng, đó là chuyện gì? Chàng đã sớm biết sự tồn tại của nó sao?
- Thiên Võng là tổ chức ngầm, nghe nói mục đích của bọn họ là tìm sáu khối Long xá lợi.
Sở Hoan nói khẽ:
- Lục long tụ binh, Bồ Tát mở cửa. Chắc chắn là vì những lời này mà rất nhiều người đã hao tâm tổn trí, muốn có được Long xá lợi.
Mỵ Nương vội hỏi:
- Chàng nói vậy là có ý gì?
Sở Hoan đáp:
- Nếu ta biết rõ ý tứ trong đó thì cũng sẽ không rơi vào cảnh mịt mờ không rõ đầu mối như vậy.
- Thú Bác Già đại sư đã từng nói, khi sáu khối Long xá lợi tụ tập, Phật tông Thiên Long sẽ xuất hiện.
Mỵ Nương cau mày:
- Chẳng lẽ bọn họ muốn Phật tông Thiên Long xuất hiện?
- Rốt cuộc là chuyện gì, chúng ta cũng không rõ.
Sở Hoan thở dài:
- Cho dù là Phật tông Thiên Long hay gì đó thì có liên quan gì đến chúng ta?
Đôi mắt Mỵ Nương đảo một vòng, nàng nói khẽ:
- Bọn họ nói Hồng long trong tay chàng, có phải vậy không?
Sở Hoan nhìn chằm chằm vào mắt Mỵ Nương.
Mỵ Nương cười nhẹ, rồi đưa mắt nhìn Sở Hoan:
- Nhìn thiếp làm chi vậy? Thiếp chỉ hỏi có một câu thôi mà. Bây giờ thiếp là thê tử của chàng, chàng nói cho thiếp biết có gì quan trọng chứ?
Sở Hoan đặt tay lên vai Mỵ Nương, nhẹ nhàng nói:
- Mỵ Nương, tình hình hôm nay thế nào nàng cũng thấy rồi, dù là Vệ đốc hay Xoa Bác cũng đều là cao thủ tuyệt đỉnh. Hơn nữa, bọn họ đều bị cuốn vào cuộc tìm kiếm Long xá lợi, cho nên nàng biết càng ít sẽ càng an toàn hơn. Ta nói không sai, nàng là thê tử của ta, bảo vệ nàng là trách nhiệm của ta. Ta không hy vọng nàng bị lâm vào khốn cảnh, càng không hy vọng nàng sẽ gặp nguy hiểm. Cho nên sau này, chuyện về Long xá lợi nàng biết càng ít càng an toàn hơn.
Mỵ Nương cong môi đỏ mọng lên, khẽ phụng phịu:
- Không muốn nói cho thiếp biết thì thôi, lại còn bảo thiếp không nên biết. Ừm, không nói thì không nói. Đúng rồi, chúng ta đi đâu đây?
- Phủ Vân Sơn.
Sở Hoan nhìn về phía Bắc:
- Phủ Vân Sơn cách nơi này không xa. Bây giờ chúng ta lên đường ngay, vì cần đến nơi trước khi cửa thành đóng lại. Tại Vân Sơn, chúng ta sẽ bổ sung vật dụng cần thiết cho chuyến đi, sau đó sẽ đến Hà Tây.
Ba người cũng không ngồi lại lâu, lên ngựa đi về phía Bắc. Quả nhiên trước khi trời hoàn toàn tối, đã đến cửa thành. Từ xa xa, Sở Hoan thấy thủ vệ cửa thành đông đúc, hơn nữa kiểm tra vô cùng nghiêm ngặt.
Dòng người xếp hàng đợi vào thành khá là dài, binh sĩ thủ vệ kiểm tra người đi đường rất cẩn thận.
- Đại nhân, vào thành phải trải qua kiểm tra.
Kỳ Hoành ghé sát vào hắn nói:
- Sợ là chúng ta không mang binh khí vào được.
Sở Hoan hơi cau mày. Hắn đi chuyến này cố gắng che giấu thân phận hết mức, ăn mặc bình dân, ngựa cũng bình dân, không phải thiên lý mã hàng đầu. Nhưng muốn vào thành sẽ phải chịu sự điều tra, binh khí trở thành vấn đề lớn. Đế quốc vẫn thực thi Đao Thú lệnh, dân thường không được phép mang theo binh khí. Hơn nữa hôm nay, thiên hạ đang nhiễu loạn, mang theo binh khí rất dễ bị quan binh xem là giặc cướp, từ đó gặp phải phiền phức không nhỏ.
Kỳ Hoành hơi trầm ngâm rồi nói:
- Đại nhân, hay là ngài và phu nhân cứ vào thành, ty chức ở ngoài thành chờ.
- Chờ ngoài thành?
Sở Hoan thấp giọng mắng:
- Ngươi định ngủ suốt đêm ở ngoài cổng thành sao?
Ánh mắt hắn nhìn về phía xa xa, chợt mỉm cười:
- Chưa hẳn là không có biện pháp...
Mỵ Nương thấy hắn nhìn về phía sau, không nhịn được quay đầu lại nhìn, thì thấy cách đó không xa có một đoàn xe đang chậm rãi tiến về phía thành. Dẫn đầu đoàn xe có mấy hán tử cưỡi những con ngựa cao lớn, một người trong số đó cầm một lá cờ thẳng đứng. Tuy sắc trời đã tối đen nhưng Sở Hoan vẫn có thể nhìn thấy rõ trên lá cờ có một chữ “Phương” rất lớn.
Kỳ Hoành đứng bên cạnh không nhịn được lên tiếng:
- Đây là đoàn xe của ai mà phô trương đến vậy?
Gã đã nhìn thấy, mấy tên hán tử ngồi trên lưng ngựa đều đeo bội đao, dẫn đầu đám tùy tùng đeo bội đao. Phi phú tất quý – điều Kỳ Hoành nghĩ đến đầu tiên đó là đoàn ngư��i của quan phủ.
- Không đúng.
Mỵ Nương lắc đầu:
- Không phải đoàn người của quan phủ.
Đoàn xe tiến đến gần, Kỳ Hoành mới phát hiện, đằng sau đám kỵ sĩ đeo đao có một cỗ xe ngựa lộng lẫy, do hai con ngựa kéo. Đỉnh xe ngựa dựng thẳng một pho tượng chim khổng tước. Trong mờ tối, pho tượng sáng nhàn nhạt ánh bạc, hình như là được làm từ bạc tinh luyện. Khổng tước xòe đuôi, đứng trên đỉnh xe ngựa, vô cùng dễ thấy. Mặc dù không thể nhìn thấy bên trong xe thế nào, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự xa hoa của nó.
Phía sau cỗ xe ngựa có bốn cỗ xe ngựa khác, đều do một con ngựa kéo, cũng chỉ đơn giản là những chiếc xe thồ, trên xe chất đầy rương hòm lớn nhỏ, dài ngắn khác nhau. Hàng hóa không ít. Bên cạnh mỗi chiếc xe có năm sáu người đi theo. Sau cùng, lại có bốn năm kỵ sĩ, tất cả đều đeo bội đao màu giống nhau. Toàn đội ngũ cộng lại có khoảng ba mươi, bốn mươi người.
Kỵ sĩ đi đầu tiên mặc áo ngắn quần ống rộng màu xanh, mặt gầy guộc, xương xẩu, môi rất mỏng, nhìn qua có chút vênh váo tự mãn, gã đưa mắt nhìn hai bên không chớp mắt. Khi đi đến dưới cửa thành, người áo xanh đưa mắt liếc sang một bên, lập tức bên cạnh có một người thúc ngựa tiến lên, thô giọng nói:
- Phía trước tránh ra, đừng cản đường.
Sở Hoan ngồi trên lưng ngựa, đứng cách đó không xa lẳng lặng nhìn.
Kỳ Hoành thì lại khẽ cau mày, thấp giọng nói với Mỵ Nương:
- Phu nhân, nhìn bọn họ kiêu căng như vậy, nếu không phải quan phủ, làm sao có cái gan lớn đến thế? Ai cũng phải xếp hàng, đâu có chuyện ưu tiên cho bọn họ phách lối...
Mỵ Nương cười nhạt, khẽ nói:
- Ngươi không biết là ai ngồi trong xe ngựa, nên mới nói vậy.
Sở Hoan khẽ hỏi:
- Nàng biết người ngồi trong xe ngựa là ai?
- Tất nhiên.
Mỵ Nương ngồi sau lưng Sở Hoan, thổi vào tai hắn một làn gió thơm mát:
- Chàng muốn biết là ai không?
Sở Hoan nói:
- Thích nói thì nói đi.
Đôi mắt hắn vẫn nhìn chằm chặp vào pho tượng khổng tước trên đỉnh cỗ xe ngựa kia.
- Nhờ người khác chỉ giáo thì cũng nên khách khí một chút chứ.
Mỵ Nương khẽ thở dài:
- Hẳn là các ngươi chưa từng nghe nói đến Kim Lăng tước?
- Kim Lăng tước?
Sở Hoan cau mày:
- Đó là cái gì?
- Ôi hảo ca ca của thiếp, đó không phải là đồ vật, là người sống. Chàng ở kinh thành lâu như vậy mà chẳng hề tiến bộ chút nào sao?
Mỵ Nương khẽ cười:
- Cho dù chàng chưa từng đến Kim Lăng nhưng ở kinh thành cũng phải nghe nói qua về thanh danh của Kim Lăng tước. Đó là mỹ nhân tuyệt sắc được xưng là Kim Lăng đệ nhất vũ cơ...
Sở Hoan cười:
- Mỹ nhân tuyệt sắc ư? Bên cạnh ta có một mỹ nhân tuyệt sắc nghiêng nước nghiêng thành, còn có ai đẹp hơn thế chứ?
Mỵ Nương khẽ trách yêu rồi đấm nhẹ vào vai Sở Hoan, thấp giọng nói:
- Thiếp không chỉ đẹp, mà tài nghệ múa còn đến mức siêu quần. Trước kia, khi còn ở kinh thành có bao nhiêu vương công quý tộc theo đuổi nàng không ngớt, nhưng không một ai dám trêu chọc nàng...
- Một vũ cơ, cho dù nổi tiếng, thì có gì mà không dám trêu chọc?
Sở Hoan cau mày:
- Chẳng lẽ nàng có bối cảnh gì đặc biệt?
- Cũng không có gì là kỳ quái. Năm đó, Kim Lăng tước ở kinh thành diễm danh vô song. Nếu như ta nhớ không nhầm, có một năm hoàng hậu có thai, hoàng đế đại xá thiên hạ, vì hoàng hậu cử hành đản lễ.
Mỵ Nương nói khẽ:
- Kim Lăng tước được An quốc công quyền thế ngập trời lúc ấy mời vào hoàng cung, chuyên trình diễn vũ điệu cho đản lễ của hoàng hậu. Nghe nói, ngay trước mặt mọi người, hoàng hậu tán dương vũ kỹ của Kim Lăng tước. Hoàng đế lại ban thưởng cho nàng danh hiệu “Quốc Cơ”.
Chàng nói nhân vật như vậy, có ai dám trêu chọc hay không? Về sau nàng đến Kim Lăng, danh chấn Kim Lăng, được người đời âm thầm xưng tụng là Kim Lăng tước, bởi vì điệu Khổng tước Lưu Vân của nàng không ai có thể sánh bằng. Bao nhiêu vũ cơ học theo nàng nhưng không ai có thể múa tuyệt vời như thế. Cũng chỉ có nàng, nên nàng hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu Kim Lăng khổng tước.
Sở Hoan nghe vậy, tự lẩm bẩm:
- Quốc Cơ? Khổng tước Lưu Vân? Thân phận người này thật sự không hề đơn giản, chỉ là, vị Quốc Cơ này vì sao lại đến Tây Sơn? Chẳng lẽ đến Tây Sơn để khiêu vũ sao?
Tất cả nội dung bản dịch này là tài sản trí tuệ thuộc về truyen.free.