(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1563:
Đoàn người Kim Lăng Khổng Tước đài vừa đến đã khiến cửa thành náo động cả lên. Đám hộ vệ, tùy tùng của đoàn xe nghênh ngang tự đắc, lớn tiếng quát tháo dọn đường. Trước cửa có rất nhiều người chứng kiến vài tên tùy tùng cưỡi ngựa cao lớn, hơn nữa hông còn đeo bội đao. Dù bất mãn trước thái độ nghênh ngang, càn rỡ của chúng, nhưng không ai dám gây chuyện, không ít người vẫn tự động dạt sang hai bên.
Sự ồn ào lớn tại đây khiến binh sĩ thủ thành vô cùng cảnh giác. Vị giáo úy canh gác cửa thành dẫn theo mấy binh sĩ tiến tới, cau mày quát lớn:
- Kẻ nào dám náo động nơi này?
Một người áo xanh với khuôn mặt gầy gò tiến lên, không xuống ngựa mà ngồi từ trên cao nhìn xuống nói:
- Kim Lăng Khổng Tước đài, xa giá của Phương cô nương đã đến, sao không mau dọn đường cho chúng ta?
Thanh âm của gã không quá lớn nhưng lại mang theo một uy thế khó cưỡng.
- Kim Lăng Khổng Tước đài?
Giáo úy cửa thành hiển nhiên cũng như Sở Hoan, chưa từng nghe qua danh xưng này, liền cau mày hỏi:
- Khổng Tước đài nào?
Lúc này một người qua đường đứng bên cạnh vội vàng kêu lên:
- Là Khổng Tước đài sao? Khổng Tước đài là đoàn hát đệ nhất Kim Lăng, do chính Hoàng Thượng sắc phong đó...!
Người qua đường này ngược lại hiểu rất rõ về Khổng Tước đài.
Giáo úy canh giữ cửa thành giờ mới hiểu ra, nhưng vẫn cất giọng nói:
- Là một đoàn hát sao? Tất cả đều phải xuống ngựa, kiểm tra hành lý. Đúng rồi, tại sao các ngươi dám đeo bội đao? Chẳng lẽ không biết thường dân không được phép đeo đao?
- Chúng ta là võ sư Khổng Tước đài.
Người áo xanh cau mày nói:
- Võ sư Khổng Tước đài được đeo bội đao là do triều đình cho phép. Các ngươi chẳng lẽ muốn chống lại thánh chỉ sao?
Đúng lúc này, từ phía sau liền có một lão giả trên năm mươi tuổi đi tới, thân vận cẩm phục xanh da trời, thân hình béo tốt, dung mạo hiền lành, phúc hậu. Lão tiến tới chắp tay cười nói:
- Các vị quan gia, chúng tôi vâng thánh chỉ đến Hà Tây biểu diễn chúc thọ Thánh Thượng. Đây là thánh chỉ triệu kiến chúng tôi. Làm phiền các vị cho phép chúng tôi vào thành nghỉ ngơi một đêm, ngày mai sẽ lập tức khởi hành.
Lão lấy từ trong người ra một lệnh bài màu vàng, sau đó nói:
- Đây là thông hành lệnh triều đình ban xuống. Nhiều năm trước Thánh Thượng đã có ý chỉ, trong lãnh thổ Đại Tần, Khổng Tước đài có thể tùy ý ra vào bất cứ cửa thành nào, không cần phải chịu kiểm tra, xin hai vị hãy xem xét kỹ.
Thật ra Sở Hoan đứng cách lão giả một khoảng khá xa, hơn nữa thanh âm của lão cũng không quá lớn, nhưng lời của lão hắn nghe rất rõ ràng. Sở Hoan nghe nói bọn họ tới Hà Tây biểu diễn chúc thọ Hoàng đế, trong mắt hắn liền lóe lên một tia sáng, khóe miệng khẽ nở nụ cười. Hắn nháy mắt ra hiệu cho Kỳ Hồng, sau đó khẽ giật dây cương, yên lặng tiến đến phía sau đoàn xe, đến khi cách bọn họ khoảng năm sáu bước liền kéo cương dừng ngựa.
Mấy tên kỵ sĩ trong đoàn thấy phía sau có người, hai người vội quay đầu nhìn lại. Sở Hoan khẽ cúi đầu nên bọn họ không thấy rõ khuôn mặt, thế nên chỉ nghĩ là người xếp hàng chờ vào thành, sau đó cũng không để ý nữa. Sở Hoan quan sát tỉ mỉ vài tên cưỡi ngựa từ phía sau, thấy bọn chúng tuy thân hình vạm vỡ nhưng có vẻ rất nhanh nhẹn và dũng mãnh.
Không dây dưa lâu la, bên phía cửa thành đã vang lên giọng nói:
- Để bọn họ vào thành...!
Lập tức nghe được vài tiếng ra lệnh, đoàn người rốt cuộc cũng di chuyển về phía trước. Hiển nhiên lão giả kia đã thuyết phục được binh sĩ thủ thành. Trong tay bọn họ có lệnh bài do triều đình ban, bởi vậy binh lính cũng không dám điều người kiểm tra đoàn xe. Sở Hoan quay đầu nhìn Kỳ Hồng nói thấp giọng:
- Bội đao.
Trên đường đi bọn họ cũng không muốn quá phô trương, bởi vậy bội đao đều để trong bao dưới yên ngựa. Kỳ Hồng nghe Sở Hoan nói bội đao, sau một thoáng ngẩn người liền hiểu ra điều gì đó, im lặng rút bội đao ra đeo bên hông. Sở Hoan cũng rút Huyết Ẩm đao đeo lên hông, tiếp tục theo sau đội ngũ Khổng Tước đài tiến về phía trước. Bọn họ duy trì một khoảng cách ngắn, theo sau đoàn xe.
Đoàn xe Khổng Tước đài tiến vào trong thành, cho đến khi những kỵ sĩ cuối cùng cũng vào thành. Sở Hoan chăm chú nhìn, rồi khẽ cúi đầu. Hắn từng ở trong Cấm vệ quân Tây Sơn một thời gian, bởi vậy lo lắng bị người khác nhận ra. May mắn là binh lính thủ thành hiển nhiên chưa từng gặp qua Sở Hoan, bọn họ thấy ba người Sở Hoan mặc trang phục khác so với đoàn xe đi đằng sau, liền có một binh sĩ định tiến lên ngăn cản. Sở Hoan giơ tay lên, vẻ mặt nghiêm trọng chỉ tay về phía trước. Binh sĩ ấy có chút do dự, nhìn về phía giáo úy trên cổng thành. Giáo úy phất tay ra hiệu, lúc này ba người Sở Hoan mới thả cương ngựa, theo sau đội ngũ Khổng Tước đài tiến vào thành.
Sau khi tiến vào trong thành, Sở Hoan liền kéo ngựa đi chậm lại, giãn khoảng cách với đội ngũ phía trước. Mỵ Nương thấp giọng cười nói:
- Chẳng lẽ ngươi không muốn nhìn dung mạo mỹ nhân của Kim Lăng Khổng Tước đài hay sao?
Sở Hoan hỏi:
- Ngươi cảm thấy bọn họ sẽ đi đâu?
- Quan phủ nha môn đương nhiên sẽ không tiếp đón.
Mỵ Nương nói khẽ:
- Tuy Kim Lăng Khổng Tước đài danh tiếng không nhỏ, hơn nữa có lệnh bài triều đình ban xuống, nhưng rốt cuộc nàng cũng chỉ là một vũ nữ, không có chức quan. Quan phủ Tây Sơn sẽ không tiếp đón.
Sở Hoan khẽ gật đầu, thật ra hắn biết Kim Lăng Khổng Tước này tuy được Hoàng đế phong làm “Quốc Cơ”, nhưng chung quy cũng chỉ là một con hát, là nhân vật thuộc tam giáo cửu lưu, chẳng qua chỉ là một con hát nổi bật hơn mà thôi. Nhân vật như vậy, sở dĩ có danh vọng là bởi trước đây được Hoàng đế thưởng thức, tuy nhiên cũng chưa đến mức khiến người khác quá nể trọng, thực sự còn chưa thể ra oai với đời.
- Vậy chỉ có thể đi Thiên Hương Lầu rồi!
Sở Hoan lẩm bẩm.
Mỵ Nương ngạc nhiên nói:
- Thiên Hương Lầu?
Sở Hoan khẽ cười nói:
- Thiên Hương Lầu là khách sạn lớn nhất Vân Sơn phủ. Nếu Khổng Tước đài là đoàn hát đệ nhất Kim Lăng, khi đến Vân Sơn, cho dù không có tư cách vào dịch quán của quan phủ, nhưng dù sao cũng phải lưu lại trong một khách sạn bề thế.
Hắn cũng không nói nhiều, quay ngựa phi như bay, cùng Kỳ Hồng ăn ý cất binh khí vào trong túi.
Sở Hoan từng bôn ba ở Vân Sơn phủ hơn nửa năm, tuy không đến mức thông thuộc địa hình như lòng bàn tay, nhưng vị trí đại khái đều đã nằm lòng. Hắn ước lượng vị trí Thiên Hương Lầu, nên phi ngựa tới như bay. Trên đường đi trong thành, thỉnh thoảng lại bắt gặp đội ngũ tuần tra, hơn nữa người đi trên phố cũng không đông đúc như trước, khiến hắn luôn cảm thấy không khí nơi đây có chút nặng nề.
Thiên Hương Lầu là khách sạn lớn nhất phủ thành Vân Sơn, đã kinh doanh tại đây không ít năm. Phía trước khách sạn là một quán rượu ba tầng, phía sau quán rượu là một vườn hoa, rồi mới tới khách sạn bốn tầng, chuyên cung cấp phòng nghỉ cho khách nhân. Hai bên khách sạn có chuồng ngựa và nhà chứa hàng, nhà chứa hàng là nơi gửi hành lý, hàng hóa, còn chuồng ngựa là nơi chuyên nhận gửi ngựa của khách sạn. Hơn nữa bọn họ chăm sóc rất chu đáo, giá cả cũng phải chăng.
Tuy giá cả ở Thiên Hương Lầu xa xỉ, nhưng với người có thân phận địa vị khi đến Vân Sơn, khách sạn này luôn là lựa chọn đầu tiên.
- Hoan ca, ngươi muốn ở nơi này đợi bọn họ sao?
Hàng mi Mỵ Nương khẽ chớp, sau khi tiến vào Thiên Hương Lầu, nàng thấp giọng hỏi:
- Nếu bọn họ không ở chỗ này, thì công sức của ngươi coi như đổ sông đổ biển.
Sở Hoan cười lớn, cưỡi ngựa lên dẫn trước, sau đó mới thấp giọng nói:
- Chẳng lẽ ngươi không nghe thấy, Khổng Tước đài muốn đi Hà Tây đó. Ta đang suy nghĩ làm thế nào để tới được Hà Tây, cũng không thể tự mình trà trộn được vào nơi đó. Đây đúng là ông trời giúp đỡ, đưa bọn họ tới.
- Thì ra là thế.
Mỵ Nương lập tức hiểu ra:
- Ngươi muốn mượn bọn họ để đến Hà Tây sao?
Sở Hoan khẽ gật đầu, sau đó đi vào trong Thiên Hương Lầu, lập tức có tiểu nhị tiến tới đón tiếp. Hắn thuê hai phòng trọ, lại dặn tiểu nhị dẫn hai con ngựa đến chuồng bên cạnh trông coi.
Sau khi tiểu nhị dẫn Sở Hoan đến cửa sau, đi ngang qua một dãy phòng trọ, Sở Hoan cười dò hỏi:
- Việc làm ăn dạo này tốt chứ? Ta thấy trên đường có chút vắng vẻ, không phồn hoa như trước kia.
Tiểu nhị nói:
- Việc làm ăn vẫn ổn, mỗi ngày vẫn không thiếu khách nhân... Chỉ có điều gần đây Vân Sơn chúng ta luôn cấm đi lại ban đêm, hai canh giờ nữa là không ai được phép đi lại trong thành rồi.
- Hả?
Sở Hoan ngạc nhiên nói:
- Đó là vì sao?
Tiểu nhị nói:
- Khách quan còn không biết, mấy ngày trước Tổng đốc đại nhân đã dẫn binh vào kinh thành "cần vương", chỉ để lại Vệ thống chế giữ thành. Từ đó đến nay, Vệ thống chế đã ban bố lệnh cấm toàn thành đi lại vào ban đêm.
- Hả?
Sở Hoan nói:
- Nghe nói kinh thành đã đình trệ, Kiều Tổng đốc lẽ nào đã dẫn binh trở về?
Tiểu nhị nói:
- Chưa từng nghe nói Tổng đốc đại nhân trở về, nghe người ta nói Tổng đốc đại nhân muốn đến kinh thành cần vương. Nhưng còn chưa tới nơi thì Kim Lăng đạo đã phát sinh loạn lạc. Tổng đốc đại nhân liền dẫn binh trấn áp Kim Lăng trước. Hai ngày nay nghe những khách nhân ở đây nói Tổng đốc đại nhân đã dẫn binh mã đến sát Kim Lăng, hiện đang đóng quân ở khu vực giao giới giữa Tây Sơn và Kim Lăng đạo.
- Thì ra là thế.
Sở Hoan nói:
- Hiện giờ mọi người đều đồn rằng Kim Lăng đánh nhau đến bất phân thắng bại. Đám phản tặc kia đánh tới đ��nh lui, Kiều Tổng đốc rút về giữ biên cảnh, vừa khéo tọa sơn quan hổ đấu.
Tiểu nhị cười nói:
- Tiểu nhân cũng không hiểu những điều này, chỉ mong Vân Sơn của chúng ta có thể bình an vô sự...!
Nhưng gã lại lập tức lắc đầu cười khổ nói:
- Thế nhưng nghe bọn họ nói, kinh thành cũng đã bị đốt cháy vô cùng thê thảm, Vân Sơn chúng ta...!
Gã lắc đầu, có chút thở dài.
Sở Hoan thuê hai phòng trọ ở lầu hai khách sạn. Sở Hoan được tiểu nhị dẫn đến tận phòng, Kỳ Hồng một mình một phòng, còn Sở Hoan và Mỵ Nương thì đương nhiên ở cùng một phòng.
Tiểu nhị nói vài câu dặn dò, đơn giản là cần tìm hắn ở đâu, sau đó rút lui. Lúc này Sở Hoan mới đóng cửa phòng, thấy Mỵ Nương uốn éo vòng eo, đi tới bên giường duỗi lưng ngả xuống. Trong phòng đã chuẩn bị sẵn trà nóng, Sở Hoan rót một chén, uống một ngụm, sau đó mới nói:
- Đã bó buộc lâu như vậy, cũng nên nới lỏng một chút cho chúng thư thái...
Mỵ Nương ngồi dậy, liếc mắt nhìn Sở Hoan, thấp giọng mắng:
- Lưu manh...!
Nàng đứng dậy đi tới chỗ bình phong, trước khi vào liền quay đầu nhìn thoáng qua, sau đó nói:
- Ngươi thành thật đứng đó, không được nhìn trộm.
Sở Hoan thản nhiên nói:
- Ta không nhìn trộm. Nếu ta muốn nhìn lẽ nào còn cần phải lén lút, cứ đường đường chính chính mà nhìn là được rồi.
Mỵ Nương cười quyến rũ, giọng nói nhẹ nhàng mê hoặc lòng người:
- Vậy ngươi muốn nhìn cái gì?
Sở Hoan dựa vào ghế, khẽ ngâm nga:
Phấn hương hãn thấp dao cầm chẩn. Xuân đậu tô dung miên vũ cao. Dục bãi đàn lang môn lộng xử. Linh hoa lương thấm phấn bồ đào.
Nhất thời Mỵ Nương không hiểu, liền ngạc nhiên hỏi:
- Đây là ý gì?
- Một bài thơ thôi mà.
Sở Hoan nói:
- Ngươi nên biết, ta vốn văn võ song toàn.
Mỵ Nương nheo đôi mắt quyến rũ, ngẫm nghĩ một hồi, liền rất nhanh đã hiểu được ý nghĩa. Bài thơ này có “phấn hương”, có “vũ cao” lại có “phấn bồ đào”. Nàng cuối cùng cũng hiểu, Sở Hoan thoạt nhìn có vẻ nghiêm nghị, trông rất phong nhã, nhưng thì ra lại đang ngâm một bài sắc thi.
Nguồn gốc của bản chuyển ngữ này chỉ có thể là truyen.free.