Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 21:

Ba huynh đệ nhà họ Vân sống trong một thôn xóm nhỏ hẻo lánh dưới chân núi, dân cư thưa thớt, chưa đến hai mươi hộ, đều sống bằng nghề săn bắn.

Ba huynh đệ cùng mẹ già sống với nhau, duy chỉ có Vân Đại Lực đã có vợ, sinh đôi hai cô con gái. Nhà cửa vô cùng đơn sơ, được dựng tạm bằng cỏ cây. Ba gian phòng liền kề, may mắn thay, nhờ săn bắn quanh năm nên trong nhà có nhiều bộ da thú; lại ở dưới chân núi nên chẳng lo thiếu củi đun, bởi vậy, trong phòng cũng khá ấm cúng.

Ba huynh đệ vô cùng hiếu khách, mang con mồi làm sạch sẽ, bảo vợ Vân Đại Lực luộc, lại lấy rượu quý ra thiết đãi khách quý. Bàn đầy những món ăn thôn dã, so với việc nướng thịt sói ăn như trước thì hương vị tất nhiên phong phú hơn nhiều.

Nghe Sở Hoan nói hai người bọn họ đang định đến phủ Vân Sơn, Vân Đại Lực liền khuyên hai người ở lại thêm vài ngày. Dù sao Tô Lâm Lang chân vẫn chưa lành, đi đường xa sẽ rất bất tiện; hơn nữa, đợi họ dò hỏi xem có ai cho thuê xe ngựa không.

Vân Đại Lực tiện thể nói:

- Cho dù có xe ngựa, thì đường sá xa xôi, chưa chắc họ đã chịu đi. Cho dù họ đồng ý đi thì tiền xe cũng không hề ít.

Tô Lâm Lang tháo chiếc vòng tay ra, đưa cho Vân Đại Lực:

- Đây là vòng phỉ thúy, rất quý giá, mong Vân đại ca nói giúp một lời. Nếu họ bằng lòng đi, đến phủ Vân Sơn, muội sẽ hậu tạ chu đáo.

Nàng biết Sở Hoan trên người không có tiền, cho nên chủ động tháo vòng tay ra.

Vân Đại Lực cầm chiếc vòng, nhìn cũng đủ biết là đồ quý giá, rồi nói:

- Nếu đã như vậy, ngày mai ta đi đổi chiếc vòng lấy bạc, sẽ cố hết sức mặc cả tiền xe. Nếu còn thừa, ta sẽ trả lại cho cô nương.

Y chưa nói dứt lời, đã nghe ngoài cửa có tiếng vó ngựa, một giọng nói ồm ồm vang lên:

- Huynh đệ nhà họ Vân có ở nhà không? Lỗ Kinh Thừa tự mình tới, còn không mau ra tiếp đón?

Nghe giọng nói kia, huynh đệ nhà họ Vân biến sắc mặt. Vân Tam Lực chạy đến vách tường, lấy cây thiết xoa đang dựng cạnh tường, vẻ mặt giận dữ.

Vân Nhị Lực cũng lộ vẻ giận dữ. Chỉ có Vân Đại Lực là bình tĩnh liếc nhìn Vân Tam Lực, trầm giọng nói:

- Lão Tam, không được gây chuyện.

Đứng dậy, hướng về phía Sở Hoan và Tô Lâm Lang chắp tay:

- Hai người cứ dùng bữa trước, ta đi một lát rồi sẽ quay lại.

Lại khẽ dặn hai em:

- Các đệ đừng gây chuyện!

Cất bước đi ra cửa, hai người em của hắn cũng theo ra.

Sở Hoan nhíu mày, đứng dậy đi đến bên cửa sổ, nhìn qua khe hở ra ngoài, chỉ thấy trước cửa ánh lửa bập bùng, năm con tuấn mã đứng im, bốn tên sai dịch đang vây quanh một gã trung niên mặc áo xám. Gã trung niên này dáng người cao gầy, ngồi trên ngựa trông rất có thần thái.

Vân Đại Lực ra cửa, nhìn lướt qua mấy người kia, chắp tay nói:

- Thảo dân Vân Đại Lực, không biết đại nhân đến đây có điều gì chỉ bảo?

Người trung niên cao gầy kia chính là Lỗ Kinh Thừa. Kinh Thừa là một chức quan. Tại huyện nha các huyện của Đại Tần, mỗi huyện thiết lập sáu phòng, mỗi phòng lại đặt ra một chức Kinh Thừa. Chức này không hẳn là quan viên, chỉ là một tiểu lại mà thôi.

Tiểu lại tuy nhỏ bé, nhưng rốt cuộc vẫn là người của nha môn, so với dân chúng bình thường, tất nhiên có uy quyền hơn một chút. Vị Lỗ Kinh Thừa này nhìn thấy ba huynh đệ nhà họ Vân, ánh mắt hất lên, cao giọng nói:

- Vân Đại Lực, hôm trước phái người đến thu thuế, nghe nói ba huynh đệ các ngươi kháng cự không chịu nộp, có chuyện này không?

Vân Đại Lực trầm giọng đáp:

- Đại nhân, vài năm nay chúng ta chưa từng phải vay nợ ai, nên tiền thuế, chúng ta cũng không hề khất nợ. Nhưng năm nay nha môn đã đến đây năm sáu lượt, bảo chúng ta phải nộp này nọ, số tiền ấy so với năm trước còn nhiều gấp đôi.

Cắn răng một cái, nghiêm mặt nói:

- Thảo dân thật sự không biết, rốt cuộc cái nào mới là đúng.

Lỗ Kinh Thừa quắc mắt lên:

- Năm trước là Trương tri huyện, năm nay là Vương tri huyện, sao có thể giống nhau được? Thu thuế nhiều hay ít là do triều đình quy định, ngươi có thể quản được chắc? Triều đình bận rộn trăm công nghìn việc, địa phương nào cũng cần dùng bạc, các ngươi không đóng thì ai đóng?

Giơ ngón tay chỉ vào Vân Đại Lực, giọng lạnh lùng:

- Ngươi nghe đây, chậm nhất ba ngày nữa, tiền thuế các ngươi còn thiếu mà không mang đến nha môn thì đừng trách ta trở mặt vô tình. Đúng rồi, Huyện lão gia có lệnh, sắp vào mùa đông, các ngươi phải giao hai tấm da hổ trong tháng này.

Vân Tam Lực nóng tính, không kìm nén được, nói ngay:

- Chi bằng bảo lão ta tự đến đi săn, chẳng khác nào không cho con người ta đường sống.

Lỗ Kinh Thừa sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng nói:

- Ngươi nói cái gì?

Vân Đại Lực nắm tay Vân Tam Lực, kéo hắn về phía sau, thần sắc ngưng trọng:

- Đại nhân, da hổ không phải nói có là có ngay được. Núi Thanh Long này dã thú ngày càng ít đi, lão hổ lại càng khó kiếm. Nếu không thì năm rồi…

- Đừng nói nhảm nữa.

Lỗ Kinh Thừa quát lạnh:

- Lần này ta đích thân đến đây, nói chuyện tử tế với các ngươi. Nếu các ngươi không giao đúng hạn, lần sau sẽ không còn chuyện tử tế như vậy nữa đâu.

Cũng không nói thêm gì, hừ lạnh một tiếng, quay đầu ngựa lại, dẫn nha sai rời đi.

Vân Tam Lực nhìn theo, nhổ một bãi nước bọt, sau đó thở phì phì đi vào phòng bưng bát rượu lên, một hơi uống cạn.

Vân Đại Lực và Vân Nhị Lực cũng đi vào phòng ngồi xuống, không khí không còn náo nhiệt vui vẻ như lúc trước nữa. Sở Hoan cầm vò rượu rót đầy bát cho ba huynh đệ nhà họ Vân, nhíu mày hỏi:

- Vân đại ca, bọn họ vẫn khi dễ dân chúng như vậy sao?

Vân Đại Lực bưng bát rượu lên, uống nửa bát, cười khổ:

- Huynh đệ, thật lòng mà nói, trên có mẹ già, dưới có vợ con, nếu không phải vì ta không muốn lên rừng làm cướp, thì đã đem đám quan lại tham lam này giết sạch từ lâu rồi.

Vân Tam Lực ở bên cạnh cũng nói:

- Đại ca, đệ đã nói rồi, chúng ta lên núi làm cướp thôi, chứ ở đây, trước sau gì cũng bị bọn chúng bức tử.

Vân Nhị Lực siết chặt tay:

- Da hổ… lão già kia đúng là ngang ngược. Từ đầu năm đến giờ, chúng ta đã nộp ba tấm da hổ, trong đó hai tấm là do chúng ta săn được từ trước đó. Hắn cứ như thể núi Thanh Sơn này khắp nơi đều là lão hổ vậy.

Gã nghiến răng:

- Trịnh Lão Ngũ vì muốn lột da hổ, da hổ chưa kịp chạm tới, trái lại còn bị hổ cắn đứt đầu. Quan phủ đây là bức chúng ta vào đường cùng!

Tô Lâm Lang nhíu mày, Sở Hoan cũng nghiêm nét mặt lại.

Vân Đại Lực thở dài:

- Mười năm trước, thuế má không nặng nề, chúng ta nộp xong còn có chút dư dả để sống qua ngày. Nhưng mấy năm nay, triều đình đánh thuế mỗi năm một nặng hơn, nói rằng người Tây Lương nhiều lần xâm phạm biên cương, quân Quan Tây cần tăng binh, xây dựng cửa ải, đánh lùi người Tây Lương. Hừ, thật đúng là coi chúng ta mắt mù tai điếc sao.

Ta nghe người ta nói, quân Quan Tây không những không tăng binh mà còn giảm quân số, triều đình thu thêm thuế không phải để ngăn cản quân Tây Lương mà là… để Hoàng đế trường sinh bất lão.

- Trường sinh bất lão?

Sở Hoan ngạc nhiên.

Vân Đại Lực gật đầu:

- Ta cũng nghe người ta nói như vậy, không biết thật giả thế nào, nhưng tám chín phần là thật. Tiểu huynh đệ cũng biết, mấy năm qua, kh��p Đại Tần, các đạo quán đạo sĩ hoành hành ngang ngược, ngay cả quan phủ cũng không dám động vào. Ta còn nghe nói, trong kinh thành, đến cả quan to quý nhân cũng không dám đắc tội với bọn họ.

Vân Tam Lực thở dài:

- Đại Tần ta bao năm nay hùng phong bách chiến bách thắng, nhưng năm đó Thiết Huyết Hùng Sư không còn tồn tại, bị người Tây Lương xâm phạm biên cương mà không thể chế ngự. Đương kim Hoàng đế thống lĩnh trăm ngàn quân tung hoành thiên hạ nhưng giờ đây thì…

Nói đến đây, bưng bát rượu lên, ực một hơi.

Sở Hoan thấy ba người ở ngay trước mặt mình trút bầu tâm sự, cũng biết bọn họ là những trượng phu ngay thẳng, nhiệt huyết.

Vân Đại Lực đột nhiên xua tay:

- Thôi, không nói chuyện này nữa.

Rồi hướng Sở Hoan cười vui vẻ:

- Huynh đệ, đừng chê cười. Hai người đi đường đã mệt mỏi, hãy nghỉ ngơi sớm. Ngày mai ta sẽ đi tìm xe ngựa. Nếu thuận lợi, thì vào chính ngọ đã có xe về đến đây.

Sở Hoan chắp tay:

- Làm phiền Vân đại ca!

Nhà chỉ có ba gian phòng nhỏ, Vân Đại Lực sắp xếp Tô Lâm Lang ngủ cùng với vợ mình, mấy nam nhân còn lại thì ngủ tạm bợ.

Sáng sớm hôm sau, Vân Đại Lực quả nhiên đi tìm xe ngựa. Đến khoảng giữa trưa, một chiếc xe ngựa dừng trước cửa, người đánh xe hơn bốn mươi tuổi, tên là Bả Thức Lưu, là một người thành thạo trong nghề này.

Đường đi phủ Vân Sơn xa xôi, nhanh nhất cũng phải mất bảy tám ngày. Bả Thức Lưu vốn không muốn đánh xe đi đường xa như vậy, nhưng nể mặt Vân Đại Lực, hơn nữa, số tiền thuê xe cũng rất hậu hĩnh nên cuối cùng miễn cưỡng nhận lời.

Chiếc vòng phỉ thúy của Tô Lâm Lang quả nhiên là đồ quý. Vân Đại Lực đầu tiên cùng Bả Thức Lưu đến chợ ngọc khí bán được giá tốt, sau đó mới trở về.

Chiếc vòng ngọc bán được hai mươi lăm lượng bạc, thuê xe mất mười lăm lượng, còn mười lượng. Vân Đại Lực một mực trả lại Tô Lâm Lang. Nhưng Tô Lâm Lang cũng nhất định không nhận, cố ý làm quà tạ lễ cho Vân Đại Lực.

Vân Đại Lực là người hào sảng, nhất quyết không nhận, nói rằng nếu nhận thì không còn là hảo hán. Tô Lâm Lang đành thay đổi ý định, tặng trâm cài đầu cho vợ của Vân Đại Lực. Sau một hồi chối từ qua lại, cuối cùng Vân Đại Lực đành phải nhận. Chỉ có điều hắn không biết, chiếc trâm cài đầu này giá ít nhất cũng năm mươi lượng bạc. Tương tự, chiếc vòng kia giá trị thực phải cả trăm lượng. Vân Đại Lực vốn không biết, nên đã bị người ta gạt một khoản lớn.

Huynh đệ nhà họ Vân chuẩn bị cho hai người một ít lương khô và nước uống làm đồ ăn trên đường. Từ biệt huynh đệ nhà họ Vân, Tô Lâm Lang và Sở Hoan ngồi chung một xe, đi về phía phủ Vân Sơn.

Dọc đường đi cũng thuận lợi, mặt trời mọc thì khởi hành, mặt trời lặn thì tìm nhà trọ nghỉ tạm. Tô Lâm Lang còn mười lượng bạc, nên cũng đủ để chi tiêu dọc đường.

Sau hai ngày, bắt đầu đi vào địa phận phủ Vân Sơn. Lại đi thêm một ngày nữa, đến gần thành Vân Sơn, Tô Lâm Lang lòng dâng lên một nỗi mất mát, trống rỗng, vẻ mặt như người mất hồn.

Sở Hoan vén màn xe lên, nhìn ra ngoài, rồi quay đầu lại, nhìn Tô Lâm Lang cười nói:

- Đi về phía trước chừng hai dặm nữa, ta sẽ xuống xe!

Lâm Lang lòng run lên, không hiểu vì sao, sâu trong nội tâm như có nỗi chua xót, thất thanh hỏi:

- Ngươi… ngươi phải xuống xe sao?

Sở Hoan gật đầu, sắp đến lúc phải chia tay, hắn cũng hơi trầm ngâm, rốt cuộc cười nói:

- Thời gian qua, có gì đắc tội, mong cô nương đừng để trong lòng.

Dừng một chút, rồi lại trầm ngâm:

- Đời người lắm bất trắc, sống được đến hôm nay là tốt rồi. Biến cố lần này, cô sẽ nhanh chóng quên đi thôi.

- Quên?

Tô Lâm Lang khẽ thở dài, chợt nhớ ra điều gì, cắn nhẹ môi, hỏi khẽ:

- Ta còn chưa biết tên họ của… huynh.

- Không biết càng tốt.

Sở Hoan bình tĩnh nói:

- Càng dễ quên hơn. Có một số việc, cô nương nếu quên được thì sẽ tốt hơn.

Hắn tự biết hai người ở chung một thời gian, dù cho là bất đắc dĩ nhưng vẫn từng tiếp xúc thân thể, đối với một nữ nhân, đó cũng là nỗi lo tổn hại danh tiết.

Hắn chỉ hy vọng Lâm Lang sẽ quên hết thảy, như vậy trong lòng nàng mới không còn gánh nặng.

Tô Lâm Lang bối rối, trong lúc đó cũng không biết nên nói gì nữa.

Sở Hoan vén rèm xe, kêu lên:

- Lưu đại ca, phía trước có một cây đại thụ, cho ta xuống.

Rồi quay sang nhìn Tô Lâm Lang mỉm cười:

- Lần này đi nhờ xe của cô, đa tạ!

Cầm lấy cái bọc, lại nhìn tấm da sói bên cạnh, vốn định để lại cho Lâm Lang, nhưng sợ nàng khó lòng quên được chuyện này, liền cầm lên. Định nói gì đó, rồi lại thôi, rốt cuộc chỉ nói được một câu:

- Cáo biệt, sau này bảo trọng!

Từ trên xe nhảy xuống, hướng Bả Thức Lưu cười nói:

- Lưu đại ca, đã khiến huynh vất vả!

Bả Thức Lưu cũng là người chất phác, thật thà, cười đáp:

- Không có việc gì, đi đường cẩn thận. Đệ yên tâm, ta sẽ đưa vị cô nương này về đến phủ.

Sở Hoan gật đầu, nhìn vào trong xe một lần nữa, vung tay, khoác tấm da sói lên vai, đi về phía con đường nhỏ bên cạnh cây đại thụ.

Mới đi được vài bước, đã nghe Tô Lâm Lang kêu lên:

- Chờ một chút!

Sở Hoan dừng lại, do dự một chút, cuối cùng quay đầu lại.

Lâm Lang vén màn xe lên, đôi mắt ửng hồng, giọng cũng run run:

- Chúng ta… chúng ta còn có thể gặp lại nhau không?

- Gặp lại không bằng không thấy!

Sở Hoan mỉm cư���i:

- Cô nương và ta khác nhau rất nhiều, về đi, thuận buồm xuôi gió.

Cũng không nói nhiều nữa, xoay người rời đi, cao giọng ngâm:

- Mạc sầu tiền lộ vô tri kỷ... Thiên hạ thùy nhân bất thức quân.

Tô Lâm Lang thẫn thờ nhìn theo bóng dáng Sở Hoan đang dần xa. Người ấy tuy rằng quần áo cũ nát nhưng đến tự nhiên, đi cũng tự nhiên, vô cùng phóng khoáng. Ánh trời chiều chiếu rọi như phủ một lớp hào quang quanh người du tử.

Con đường nhỏ, ánh hoàng hôn, kẻ lãng du điềm tĩnh an nhiên giữa đất trời.

Hai giọt nước mắt trong suốt từ từ lăn xuống gò má, Lâm Lang khẽ ngâm hai câu thơ Sở Hoan để lại: "Mạc sầu tiền lộ vô tri kỷ... Thiên hạ thùy nhân bất thức quân." Giọng run rẩy, ánh mắt xinh đẹp quyến luyến nhìn theo bóng dáng cô đơn tịch liêu của Sở Hoan đang dần khuất xa.

Công sức chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, kính mong quý độc giả ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free