Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 222:

Bảo Hương Lầu đèn hoa rực rỡ, khách khứa ngày càng đông đúc. Chẳng mấy chốc, năm mươi chiếc bàn đã chật kín, những hàng ghế bốn phía hành lang cũng không còn chỗ trống. Thậm chí có người đến nhưng không tìm được chỗ ngồi, đành đứng theo dõi, không khí vô cùng náo nhiệt. Quảng trường Bảo Hương Lầu rộng lớn, có thể chứa được mấy trăm người, các phú hộ hay thương gia của Vân Sơn phủ đều tấp nập lui tới, không ít khách quen từ các châu thuộc Tây Sơn Đạo cũng đến. Nhưng Sở Hoan cũng nhận thấy, những người ngồi ở các bàn giữa đều là phú hào, tuy trang phục chỉnh tề, nhưng không hề phô trương sự giàu có. Trong số đó, không ít người thoạt nhìn có vẻ hào hoa phong nhã, tựa như những người đọc sách. Bỗng một tiếng thanh la vang lên, quảng trường vốn đang vô cùng náo nhiệt lập tức trở nên yên tĩnh, tất cả ánh mắt đều hướng về phía sân khấu. Các vị cô nương tham gia cuộc thi hoa khôi vẫn chưa lộ diện, sáu thiếu nữ mặc trang phục trắng tinh bước ra trước. Y phục của họ đồng nhất, trên tay mỗi người cầm một giỏ hoa, bên trong giỏ cắm những bông hoa làm từ vải gấm, được chia thành sáu màu: hồng, da cam, vàng, lục, lam, tím. Hai bên khán đài đều đặt những chiếc bàn dài. Sáu mỹ nhân tựa như sáu cánh bướm từ cánh gà bay ra, bước đến phía sau chiếc bàn bên phải, đặt giỏ hoa xuống và xếp thành hàng thẳng, mỗi người đứng trước giỏ hoa của mình. Sở Hoan nghe thấy có người bên bàn cạnh mình cười nói: – Các hoa nương đã xuất hiện rồi! – Những bông hoa trên giỏ kia không phải hoa thật! Kế bên cũng có người cười nói: – Đó chính là những thỏi bạc đó! Doanh Nhân lộ vẻ nghi hoặc, Tôn Đức Thắng vội vàng hạ giọng giải thích: – Công tử, trong giỏ của mấy vị hoa nương kia đều là hoa gấm. Sau đó, các khách phong lưu sẽ dùng bạc của mình để mua hoa tặng cho cô nương mà mình yêu thích. Hiện tại những giỏ hoa kia đúng là hoa, nhưng lát nữa thôi, tất cả sẽ biến thành bạc trắng. Đến lúc này, Doanh Nhân mới hiểu rõ, Sở Hoan cũng chợt bừng tỉnh đại ngộ. Sau khi các hoa nương xuất hiện, lại một tiếng thanh la nữa vang lên, từ một bên cánh gà lại có ba người bước ra. Cả ba đều đã ngoài năm mươi, thân mặc áo dài, thoạt nhìn toát lên phong thái văn sĩ. Lập tức thấy các khách bên dưới đồng loạt đứng dậy. Sở Hoan thấy vậy cũng đứng lên, Doanh Nhân cũng lấy làm lạ, nhưng thấy mọi người đều làm thế nên không thể khác được, nghĩ thầm có lẽ đây là quy tắc của nơi này, nhập gia tùy tục, không thể phá lệ. Mọi người đều đứng dậy, chắp tay hướng về ba vị văn sĩ kia, không ít người còn tỏ vẻ rất khiêm cung. Trong lòng Doanh Nhân thấy vô cùng kỳ quái, hạ giọng hỏi: – Ba người kia là ai thế? Sở Hoan và những người khác đều không hề hay biết. Đúng lúc này, một vị tú bà xinh đẹp bước lên sân khấu, nũng nịu cười nói: – Chư vị quan khách, vẫn như quy củ mọi năm, năm nay chúng ta lại mời đến những đại văn sĩ. Đó là Lan tiên sinh của Thảo Đường Thư Viện, Triệu tiên sinh của Tam Hòa Thư Viện, và cả Lâu tiên sinh của Thiên Tự Thư Viện nữa. Ba vị này đều là những bậc thầy văn chương, các ngài có thể giáng lâm, đó chính là vinh hạnh của cuộc tuyển chọn hoa khôi lần này! Lúc này Sở Hoan và Doanh Nhân mới hiểu ra, hóa ra ba vị đó chính là những văn sĩ danh tiếng lẫy lừng. Sở Hoan biết, Thảo Đường Hành Dinh chính là tên gọi trước kia của Thảo Đường Thư Viện. Ba vị văn sĩ cũng nói vài câu khách sáo, rồi về chiếc bàn dài bên tay trái ngồi xuống. Lập tức có người mang tới hoa quả và rượu, chiêu đãi và hầu hạ vô cùng ân cần. Trong lòng Sở Hoan thấy hiếu kỳ, cũng thoáng nghe thấy người bên bàn kia khẽ nói: – Ba vị tiên sinh này đều là đại gia thơ từ, tinh thông thơ từ ca phú. Muốn thông qua cửa ải của các ngài ấy quả thật khó vô cùng, xem ra năm nay “Văn hoa” chắc không có mấy giải rồi. Doanh Nhân không kìm nổi, ghé sát hỏi: – Huynh đài, “Văn hoa” là gì vậy? Người kia cười ha hả, nói: – Huynh đệ là khách mới sao? Trước kia đã từng đến đây bao giờ chưa? Đừng vội, lát nữa ngươi sẽ biết thế nào là Văn hoa thôi. Rồi hắn chỉ vào những người ngồi trên ghế phía hành lang, khẽ nói: – Đó đều là những việc do bọn không có ngân lượng nhưng lại muốn chen chân tranh giành nghĩ ra đấy. Doanh Nhân hiểu lờ mờ, định hỏi tiếp thì bỗng nghe thấy “Tùng tùng tùng”, ba tiếng trống vang lên. Quay đầu nhìn lên, đã thấy tú bà của Bảo Hương Lầu đang khoe ra vẻ phong tình trên sân khấu, liếc mắt xuống bên dưới. Sau khi tiếng vỗ tay dừng lại, tú bà mới kiều mị nói: – Chư vị đại gia, cuộc thi tuyển chọn hoa khôi, bây giờ bắt đầu. Quy tắc mọi người đều đã rõ rồi, những hoa nương năm nay đều mười tám tuổi. Cô nương nào năm nay có thể giành chiến thắng, chuyện này phải dựa vào sự ra tay của các vị đại gia rồi. Vẫn cứ theo quy tắc cũ, sau khi chọn ra hoa khôi và hai á khôi, ai ra giá cao nhất, thì đêm nay vị cô nương đó sẽ thuộc về người đó... Nói tới đây, mụ lại cười duyên dáng, nháy mắt đưa tình nói tiếp: – Có thể hái được bông hoa đẹp nhất thì đúng là quá tuyệt vời rồi! Dưới khán đài, ánh mắt của cánh đàn ông ai nấy đều sáng rực, rồi cũng có người nói lời bỗ bã: – Nói gì mà lắm thế, mau bắt đầu đi, trời cũng sắp tối rồi! Mụ tú bà kia cười khanh khách nói: – Triệu Tài Thần, ngài vội vàng như vậy sao? Muốn sớm được mỹ nhân hầu hạ chứ gì? Người nói ra những lời thô bỉ kia mặc bộ áo lụa màu tím, cười ha ha nói: – Không sai, thời gian là vàng bạc mà, tìm ra được hoa khôi càng sớm thì càng được thưởng thức sự sung sướng sớm thôi. Nghe ngữ khí của hắn, đêm nay như thể hắn đã nắm chắc phần thắng vậy. Bên bàn cạnh Sở Hoan cũng có người nói: – Đó chính là Triệu Tài Thần của Triệu gia tiệm vải, vô cùng giàu có, là một trong những đại tài chủ hiếm có của Vân Sơn phủ chúng ta...! Mụ tú bà cố ý chọc ghẹo, nói: – Triệu Tài Thần, ngài tin rằng lần này mình sẽ giành được vị hoa khôi năm nay sao? Rồi lại cười ha ha nói tiếp: – Đêm nay ở quảng trường này đều là những đại gia lắm tiền, Triệu Tài Thần đừng có coi thường người khác chứ. Những lời này của mụ chính là muốn kích thích những kẻ giàu có ở đây mà thôi. Tên Triệu Tài Thần cũng không tức giận gì, cười ha ha nói: – Tú bà, nếu lão tử không hái được hoa khôi, thì đêm nay mụ tắm rửa sạch sẽ mà đợi lão tử. Lão tử thích nhất cái mông trắng nõn của mụ, chờ xem lão tử sẽ làm mụ sung sướng thế nào. Những tiếng cười vang lên ầm ầm, tú bà vẫy khăn tay, cố tỏ vẻ ngượng ngùng nói: – Ái chà, Triệu Tài Thần, nói gì vậy chứ, xấu hổ chết đi được! Đừng trêu đùa nô gia như vậy chứ, nô gia tuổi cũng cao rồi, khó mà chiều ngài được. Rồi lại tiếp tục mỉm cười nói: – Được rồi, cũng không làm mất thời gian của mọi người nữa. Xua tay nói: – Cuộc thi tuyển chọn hoa khôi, bắt đầu! Nói xong, mụ ưỡn ẹo bước vào bên trong. Đúng lúc đó, ánh đèn bắt đầu mờ đi, bỗng những chiếc đèn tắt gần hết. Tuy vẫn còn ít đèn lồng được thắp sáng, nhưng ánh sáng trong quảng trường đã trở nên ảm đạm. Lập tức nghe thấy tiếng đàn vang lên, trong đó cũng có tiếng sáo trúc. Sở Hoan nghe giai điệu này, cảm thấy có chút kỳ quái, bởi vì những giai điệu này không phải khúc nhạc của Trung Nguyên. Chỉ nghe thấy bên cạnh sân khấu có người lớn tiếng nói: – Phác Trinh Hiền cô nương của Bảo Hương Lầu biểu diễn vũ khúc, mời các vị thưởng thức! Lời nói vừa dứt, mọi người đã thấy một bóng dáng từ trong cánh gà bước ra sân khấu. Đợi đến khi mọi người nhìn rõ, thì phát hiện vị cô nương trên sân khấu ăn mặc và trang điểm rất kỳ lạ, không hề giống các cô nương của Đại Tần đế quốc. Nàng mặc trên người chiếc váy màu đỏ chói, tuy nhìn bộ quần áo có vẻ phồng to nhưng cũng có phong tình riêng biệt. Vị Phác Trinh Hiền cô nương có diện mạo mê hồn, xinh đẹp, bước đi nhẹ nhàng, thể thái uyển chuyển động lòng người, trong tiếng nhạc đã bắt đầu múa. Sở Hoan thấy trang phục của Phác Trinh Hiền, cảm thấy rất kinh ngạc. Doanh Nhân cũng ghé sát lại, khẽ nói: – Đây là xiêm y của người Cao Ly, hóa ra cô nương của Bảo Hương Lầu là người Cao Ly. – Người Cao Ly? Sở Hoan nhíu mày lại. Doanh Nhân gật đầu nói: – Đúng vậy, điệu múa nàng đang múa chính là múa quạt... Ngươi xem, nàng ấy đã cầm quạt ra rồi... Hi hi, điệu múa của người Cao Ly, lúc mới đầu thì nhìn mới lạ, nhưng tựu chung vẫn còn kém xa vũ đạo của Trung Nguyên chúng ta. Có lẽ đúng như lời Doanh Nhân nói, sau khi cô nương Cao Ly này xuất hiện, khiến những người ở đây cảm thấy một sự mới mẻ nào đó, đều rướn cổ lên xem. Vị Triệu Tài Thần kia thì mở to hai mắt, cổ họng khô khốc mấp máy. Tuy dường như tất cả những người ở đây đều thấy hứng thú với điệu múa của Phác Trinh Hiền, nhưng Doanh Nhân lại cảm thấy vô vị. Vị giai nhân Cao Ly trên sân khấu kia tuy cũng là một mỹ nhân có tiếng tăm, nhưng cũng không thu hút được ánh mắt của Doanh Nhân. Đương kim hoàng đế Doanh Nguyên nam chinh bắc phạt, đã bình định mười tám quốc gia trong thiên hạ. Ở tận phương đông bắc, Cao Ly quốc cũng nhân cơ hội hôi của, phái năm vạn binh mã đột kích Trung Nguyên. Lúc đó, nơi bị đánh chính là nước Liêu Đông thuộc phía tây bắc Trung Nguyên, với hy vọng chiếm được chút đất đai, rồi cướp bóc của cải. Lúc đầu Doanh Nguyên không ra tay đối phó với bọn họ. Đợi đến khi Trung Nguyên giặc loạn đã lắng xuống, ông lập tức hạ lệnh cho Xích Luyện Điện tướng quân, một trong Tứ Đại Tướng Quân “Phong Vũ Lôi Điện”, thống lĩnh vạn quân tiến tới tấn công, đánh chiếm lại Liêu Đông quốc. Lúc này Liêu Đông quốc đã bị người Cao Ly chiếm đóng, đoàn quân tiến tới giao tranh rất quyết liệt với quân Cao Ly. Tuy binh lực của Xích Luyện Điện ở thế yếu, nhưng thứ nhất, đội quân thiết kỵ của Đại Tần sức chiến đấu vô cùng dũng mãnh; thứ hai, người dân Liêu Đông quốc trong lòng rất hận quân Cao Ly, liền dốc hết sức giúp đỡ Đại Tần thiết kỵ. Cho nên trải qua mấy trận đại chiến, quân Cao Ly có chút không thể chống cự nổi. Quân đội Cao Ly không giỏi chiến đấu bên ngoài lãnh thổ, dưới áp lực rất lớn của đại quân Đại Tần, cuối cùng bọn họ cũng phải lui binh. Xích Luyện Điện cũng là người rất kiên quyết, mặc dù quân Cao Ly đã lui binh về nước, nhưng hắn vẫn không cam lòng, tiếp tục thống lĩnh binh mã truy kích, đánh tới tận biên giới lãnh thổ của Cao Ly mới dừng lại. Lúc đầu, quân Cao Ly liên tục tan tác bại trận. Nhưng khi được chiến đấu trên lãnh thổ của mình, họ lại vô cùng ngoan cường, cộng thêm thiên thời địa lợi nhân hòa, trận chiến kéo dài. Do Liêu Đông quốc bị địch chiếm đóng nên rất kiệt quệ, khó mà cung cấp lương thảo và nhân lực cho thiết kỵ Đại Tần được. Xích Luyện Điện chỉ có thể tạm thời đóng quân dưới chân một ngọn núi gần biên giới Cao Ly, đợi quân tiếp viện của Doanh Nguyên. Doanh Nguyên biết được tin tức từ Cao Ly, vô cùng tức giận, đang chuẩn bị phái binh mã tới Liêu Đông, tấn công toàn diện nước Cao Ly. Đúng lúc chuẩn bị binh mã và quân trang, nước Cao Ly đã phái sứ giả tới để xin giảng hòa. Tuy Cao Ly chặn được sức tiến công của Xích Luyện Điện, nhưng trong nước lại phát sinh biến loạn. Hơn nữa, vì muốn ngăn sức tiến quân của Xích Luyện Điện, họ cũng đã hao hụt rất nhiều nhân lực và vật lực, căn bản khó có thể chống đỡ nổi. Thấy cục diện Xích Luyện Điện lúc nào cũng có thể tiến công vào, sau khi quân thần của nước Cao Ly thương lượng, cuối cùng đồng ý xưng thần cầu hòa, trở thành một nước phụ thuộc của Đại Tần đế quốc, hàng năm đều phải tiến cống, rồi phải đến triều cống. Doanh Nguyên và thần tử thương lượng với nhau, cũng biết rằng nếu muốn tấn công tiêu diệt nước Cao Ly thì bản thân cũng phải trả một cái giá đắt đỏ. Hơn nữa, Trung Nguyên mới bình định, không nên viễn chinh. Cuối cùng, ông chấp nhận việc Cao Ly xưng thần. Xích Luyện Điện rút quân rồi đóng ở Liêu Đông quốc, nhưng Doanh Nguyên có vẻ không tin tưởng gì người Cao Ly, hạ lệnh cho Xích Luyện Điện thống lĩnh quân đội trấn giữ Liêu Đông quốc, lúc nào cũng phải đề phòng tình hình của Cao Ly. Sau khi nước Cao Ly xưng thần quy phục, cũng không dám làm trái điều ước, mỗi năm đều phái sứ thần tới tiến cống triều đình. Trong những vật tiến cống không thể thiếu được mỹ nhân Cao Ly. Những mỹ nhân Cao Ly này đều biết hát biết múa. Doanh Nhân là hoàng tử mà Doanh Nguyên hoàng đế vô cùng yêu mến, nên Hoàng đế cũng ban thưởng không ít mỹ nữ Cao Ly vào cung của Doanh Nhân. Bởi vậy, Doanh Nhân cũng đã biết rõ ca vũ của những mỹ nữ Cao Ly rồi. Vị cô nương Cao Ly trước mắt tuy rằng không hề thua kém, nhưng cũng không thể so với những mỹ nữ Cao Ly trong cung của Doanh Nhân được. Doanh Nhân không thích, nhưng điệu múa quạt của vị Phác Trinh Hiền cô nương này lại thu hút được sự cuồng nhiệt của những người ở đây. Với phong tình dị quốc, nàng khiến những người đàn ông này phải tán thán đến mê hồn.

Toàn bộ nội dung dịch thuật này là tài sản riêng của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free