(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 223: -224
Trong quảng trường, bỗng có người giơ tay xin mua bách hoa. Toàn bộ ánh mắt đều đổ dồn về phía người ấy, tú bà Túy Hương Lầu vui mừng khôn xiết.
Doanh Nhân là người đầu tiên đưa mắt nhìn tới, khi thấy kẻ nọ, sắc mặt hắn lập tức trầm hẳn xuống.
Tiểu nhị áo xanh đã bưng khay tới, nhận lấy ngân phiếu ba ngàn lượng bạc, cất tiếng hô to:
– La công tử đã có bách hoa trong tay, đa tạ công tử ban thưởng!
Khi dâng hoa, gã lập tức liếc nhìn về phía Doanh Nhân, trên mặt khẽ nở nụ cười lạnh, đôi mắt tràn đầy oán hận trừng trừng nhìn Sở Hoan đang ngồi cạnh Doanh Nhân.
Người này không ai khác, chính là La Đỉnh, con trai La Thế Hằng, kẻ đã từng tranh chấp với Sở Hoan vì Mạc Lăng Sương. Người đời thường nói, oan gia ngõ hẹp, La Đỉnh từng bị Sở Hoan ra tay giáo huấn một trận giữa chốn đông người, trong lòng vô cùng oán hận, nay lại hội ngộ nơi đây, dĩ nhiên hắn không thể bỏ qua cơ hội báo thù.
Hôm nay, La Đỉnh khoác bộ gấm lam, đầu đội mũ sa cân, thân hình hắn vẫn quay về phía này. Phía Sở Hoan lại chẳng hề để mắt tới La Đỉnh, nên cũng không nhận ra y có mặt trong quảng trường.
La Đỉnh nhìn trước ngó sau, cũng đã phát hiện ra Sở Hoan đang ngồi tại bàn kia.
Chuyện lần trước vì Mạc Lăng Sương mà bị đánh, La Đỉnh vẫn khắc cốt ghi tâm. Hôm nay thấy Sở Hoan ngồi đây, vốn định tới gây sự ngay lập tức, nhưng dù sao hôm nay cũng là ngày thịnh hội phong nguyệt, nếu gây sự ngay e rằng không ổn. Vả lại, Sở Hoan cũng là cao thủ võ công, nếu hắn động thủ trước, sợ rằng còn bị ăn đòn nặng hơn.
Tùy tùng của hắn cũng không theo tới đây. Hắn suy đi tính lại, cái tên Sở Hoan này đến đây ắt hẳn cũng vì Mạc Lăng Sương mà thôi.
Lần trước Sở Hoan ra tay, La Đỉnh quả thực không cho rằng đó là do lòng căm phẫn, cứ ngỡ Sở Hoan đã phải lòng Mạc Lăng Sương. Thế nên hôm nay gặp nhau ở đây, hắn thầm tính toán, phải khiến Sở Hoan này bẽ mặt trước Mạc Lăng Sương mới hả dạ. Chỉ cần cuối cùng số lượng hoa của mình chiếm ưu thế, để Mạc Lăng Sương phải hầu hạ mình một đêm, đó cũng là cách báo thù tuyệt vời nhất đối với Sở Hoan.
La Đỉnh tràn đầy oán hận trừng trừng nhìn Sở Hoan, còn Doanh Nhân lại tỏ ra vô cùng tức giận với tên La Đỉnh đó. Hắn cho rằng, sau trận giáo huấn của Sở Hoan lần trước, La Đỉnh hẳn phải biết điều hơn mới phải. Nào ngờ, bản tính tên này khó đổi, vẫn còn có ý định chiếm đoạt Mạc Lăng Sương.
Thực ra, sau khi Từ Tòng Dương biết những hành vi của La Đỉnh tại Vân Sơn phủ, cũng đã chuẩn bị tấu sớ dâng lên kinh thành, lấy tội danh "dạy con không nghiêm, gây ra nhiều vụ việc coi thường pháp luật" để buộc tội La Thế Hằng.
Những việc làm trái phép này, dĩ nhiên La Đỉnh không dám nói với La Thế Hằng. Hiện tại La Thế Hằng vẫn chẳng hay biết gì, làm sao y có thể biết con trai mình lại đắc tội với Tề vương Điện hạ, càng không biết rằng mối nguy đang âm thầm ập tới mình.
La Đỉnh dựa vào thế gia thế lực, càng không biết rằng những việc hắn làm là đang tự tìm đường chết.
Sau khi hắn có được bách hoa, bỗng nhiên những tiếng tán thưởng vang lên tứ phía. Không ít người biết rõ thân phận của La Đỉnh, liền phụ họa nịnh bợ thêm vài câu. La Đỉnh nghe thấy, trong lòng vô cùng đắc ý.
Trên bàn của hắn, chỉ có hai người ngồi. Ngoài hắn ra còn một người trung niên khác, khoác xiêm y màu lam, dáng vẻ chừng ba sáu ba bảy tuổi, bụng to bệ vệ, mặt mày đầy đặn, thoạt nhìn đã biết xuất thân từ phú hộ.
Sau khi La Đỉnh mua hoa, lúc này không còn ai dám mua hoa nữa. Thứ nhất vì giá La Đỉnh đưa ra quá cao, thứ hai cũng vì thân phận của La Đỉnh. Nếu lúc này còn mua hoa nữa, thì rõ ràng là đang muốn chống đối với La Đỉnh.
Mạc Lăng Sương nghe La Đỉnh mua tới bách hoa, không hề lộ vẻ vui mừng nào, trong ánh mắt lộ rõ vẻ thống khổ. Nếu không có bất ngờ nào xảy ra, thì cuối cùng nàng vẫn sẽ rơi vào tay La Đỉnh mà thôi.
Nàng cũng đã nghe qua thanh danh của La Đỉnh rồi. La Đỉnh chính là thường khách của Túy Hương Lầu, từ miệng những tỷ muội khác, nàng cũng biết được La Đỉnh có những thủ đoạn quan hệ rất quái dị. Nàng không biết một khi La Đỉnh ngắt được đóa hoa như nàng thì sẽ đối xử với nàng ra sao.
Cứ nghĩ tới cảnh tượng khổ sở hôm nay phải đối mặt, toàn thân Mạc Lăng Sương liền cảm thấy lạnh buốt.
Người trong lầu không thấy ai mua hoa nữa, đang định gõ thanh la, bỗng nghe một âm thanh cất lên:
– Bản công tử mua một trăm ba mươi đóa!
Đám đông lập tức ồ lên, ánh mắt đều nhìn tới. Chỉ thấy Doanh Nhân đang tựa lưng vào ghế, bưng chén trà lên, vẻ mặt vô cùng bình thản.
Doanh Nhân quả thật quá nóng vội. Hắn không thể trơ mắt nhìn La Đỉnh hái đi đóa hoa Mạc Lăng Sương, cũng không kìm nổi, lớn tiếng mua thêm hoa. Đây là lần đầu tiên hắn tham gia cuộc bình chọn hoa khôi nơi chốn phong nguyệt này, cũng là lần đầu tiên mua hoa, trong lòng dĩ nhiên có chút hồi hộp. Nhưng hắn cũng biết, một khi mình cất tiếng là mọi ánh mắt sẽ dồn về phía mình. Bởi vậy, hắn cố gắng tỏ ra thư thái thản nhiên, thậm chí còn cầm chén trà lên uống, ít nhất không để kẻ khác nhìn ra vẻ lo lắng của mình.
Những ánh mắt trong quảng trường dĩ nhiên đang hướng về hắn, nhưng cũng không ai nhận ra thân phận hắn. Đây là một gương mặt vô cùng xa lạ.
Tiểu nhị chạy tới, Doanh Nhân nháy mắt. Tôn Đức Thắng vẻ mặt bất đắc dĩ, lấy ra ngân phiếu ba ngàn chín trăm lượng bạc. Đây cũng là tờ ngân phiếu cuối cùng trên người hắn. Sau khi tờ ngân phiếu này móc ra, trên người hắn chỉ còn lại mấy chục lượng bạc vụn mà thôi.
Tiểu nhị nhận ngân phiếu xong, hỏi m���t câu, Tôn Đức Thắng liền đáp:
– Vị này là Từ công tử!
– Từ công tử mua một trăm ba mươi đóa, đa tạ công tử ban thưởng!
Mạc Lăng Sương đứng trên sân khấu, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc. Gương mặt Doanh Nhân dĩ nhiên nàng vẫn còn nhớ rõ, nhưng nàng không ngờ rằng Doanh Nhân lại bỏ ra số tiền lớn như vậy để mua hoa.
So với La Đỉnh, nàng có cảm tình hơn rất nhiều.
La Đỉnh vốn dĩ chỉ chú ý tới Sở Hoan. Bỗng nhiên lại xuất hiện một người khác, khiến La Đỉnh có chút kinh ngạc. Thấy Doanh Nhân và Sở Hoan ngồi cùng bàn, hắn liền đoán ra Doanh Nhân và Sở Hoan là đồng lõa. Hắn cho rằng Doanh Nhân mua hoa là do Sở Hoan xúi giục, trong lòng cười lạnh, định mua hoa tiếp. Nhưng gã béo ngồi bên đã giữ tay hắn lại, ghé sát tai nói nhỏ vài câu. La Đỉnh khẽ vuốt cằm, rồi nhìn Doanh Nhân một cái, cười lạnh một tiếng rồi cũng không mua thêm hoa nữa.
Thực ra trong lòng Doanh Nhân vẫn đang rất hồi hộp. Số tiền hiện tại của hắn cũng chỉ có thể mua được một trăm ba mươi đóa mà thôi, đây cũng có thể nói là đã dốc cạn túi rồi, hắn cũng không biết phải làm sao nữa.
Thấy La Đỉnh không nói gì thêm nữa, Doanh Nhân cho rằng La Đỉnh đã chịu thua. Thấy số hoa mình mua cho Mạc Lăng Sương là nhiều nhất, thì đêm nay Mạc Lăng Sương sẽ không bị gã đàn ông khác cướp mất rồi. Lúc này Doanh Nhân mới thở phào nhẹ nhõm.
Sở Hoan lại khẽ nhíu mày.
Hắn không cho rằng La Đỉnh lại dễ dàng chịu thua đến thế. Khi những người khác mua hoa, có lẽ còn phải suy xét xem cái giá đó có đáng hay không, nhưng vị La công tử này chắc chắn không có ý nghĩ đó.
Gã béo bên cạnh ghé sát nói nhỏ vài câu, La Đỉnh tạm thời giữ im lặng. Sở Hoan cảm thấy trong đó ắt có duyên cớ.
Sau khi Doanh Nhân mua hoa, La Đỉnh không còn hô mua hoa nữa, nên những người khác cũng không dám tiếp tục mua hoa. Giá Doanh Nhân mua hoa cũng đã gần bốn ngàn lượng bạc. Với số tiền này, tới đâu mà chẳng kiếm được vô số giai nhân, thậm chí còn có thể mua về làm nô tỳ cả đời cho mình. Tuy những người ở đây đều là phú hào, nhưng tới đây chủ yếu cũng chỉ để mua vui mà thôi, không ai quả thực muốn bỏ ra số tiền lớn đến thế để ngắt đóa hoa tuyệt mỹ kia. Hơn nữa, vẫn còn những người đẹp Cao Ly và Thôi Mị Nhi vẫn đang rất được hoan nghênh, nên ánh mắt mọi người đều hướng về hai người đó. Rất nhiều người cảm thấy bỏ ra số tiền lớn vậy để ngắt Mạc Lăng Sương thì quả là không đáng chút nào.
Những người khác cũng không rõ ý đồ của Doanh Nhân, không biết Doanh Nhân mua tới một trăm ba mươi đóa hoa như thế liệu có phải là gắng gượng túi tiền hay không. Nhưng nhìn bộ dạng của Doanh Nhân, họ cảm thấy nếu muốn tranh giành Mạc Lăng Sương với người này ắt hẳn sẽ phải bỏ ra số tiền lớn hơn nữa, cho nên đều không dám ra giá thêm.
Một tiếng gõ thanh la vang lên, Mạc Lăng Sương cũng hành lễ rồi lui xuống.
Sau khi sáu vị cô nương biểu diễn xong, trong lòng Doanh Nhân có chút kích động. Hắn chỉ cảm thấy lát nữa gặp mặt Mạc Lăng Sương, chẳng cần gì khác, chỉ cần có thể tiếp xúc gần gũi và nói dăm ba câu chuyện cũng là vô cùng mãn nguyện rồi.
Tú bà của Túy Hương Lầu lúc này lại một lần nữa bước lên sân khấu, với vẻ phong tình vạn chủng, cười nói:
– Sáu vị cô nương, tài mạo đều không cần bàn cãi, nhưng hoa vào tay ai thì vẫn chưa thể biết được. Đợi sau khi sáu vị cô nương lên sân khấu, chư vị quan khách phát lực cuối cùng, xem ai mới thực sự là hoa khôi. Nhìn thấy những chiếc ghế ở hai bên hành lang đều ngồi kín người, rồi mụ lại cười tủm tỉm nói:
– Hôm nay có rất nhiều vị tài tử tề tựu tại đây. Tiếp theo đây, ba vị văn sĩ sẽ chấm phần thi Văn hoa. Năm nay có thể có Văn hoa xuất hiện hay không, thì phải xem bản lĩnh của các vị tài tử. Không biết chừng, nếu hoa khôi năm nay cũng chính là Văn hoa, thì đó sẽ là thiên cổ giai thoại rồi!
Lúc này, không ít người ngồi bên hành lang cũng đã nở nụ cười, tỏ vẻ kiêu ngạo, rồi thể hiện thái độ nhã nhặn, nhưng trong ánh mắt lại lộ vẻ không cam lòng.
Lúc này trong lòng Doanh Nhân nhảy dựng lên. Hắn cứ nghĩ Mạc Lăng Sương đã thoát khỏi cảnh khốn khó rồi, nhưng nghe lời tú bà này nói, xem ra sự việc vẫn chưa thể chấm dứt.
Sở Hoan nhìn đám người bên hành lang, rồi lại nhìn ba vị tiên sinh trên đài cao, lại nghĩ tới hai chữ “Văn hoa”. Ngẫm nghĩ một lát, dường như hắn đã hiểu ra điều gì đó.
Doanh Nhân và Sở Hoan không hề biết rằng, cuộc bình chọn Văn hoa này là một trong những cảnh tượng đặc sắc nhất của cuộc thi hoa khôi Đại Tần.
Đại Tần lấy võ lập thiên hạ, nhưng cũng không hề xem nhẹ văn chương. Sau khi lập quốc, lập tức khôi phục các cuộc thi tuyển chọn văn nhân để trị quốc. Mà điều này, Doanh Nguyên là người quyết đoán nhất.
Văn phong thịnh hành. Từ xưa tới nay, văn nhân không thể tránh khỏi chốn phong nguyệt. Nếu trong chốn phong nguyệt mà không có thi từ ca phú, thì cũng giống như món ngon mà không có mắm muối, mất đi hương vị vốn có.
Ngâm phong lộng nguyệt, những khúc từ diễm lệ, tất nhiên đều xuất phát từ các văn nhân. Nên mỗi khi muốn tổ chức, đều mời những vị văn nhân đức cao vọng trọng trấn giữ. Mở ra giải Văn hoa là để dành cho những vị tài tử văn nhân không mạnh về tiền bạc tranh đoạt hoa khôi.
Ba năm trước, tại Kim Lăng phương Nam có tổ chức một cuộc thi hoa khôi. Có một vị văn nhân đã tận dụng tài văn thơ của mình mà đoạt được ngôi Á khôi thứ nhất, đó cũng là một điều vô cùng vinh dự. Vị công tử đó trước cuộc thi tuyển này vốn không có tên tuổi gì, nhưng sau cuộc thi thì nổi như cồn, liền được tiến cử vào kinh thành làm chức quan trong Quốc Tử Giám. Tuy chức quan không cao, nhưng cũng là một giai thoại vào thời điểm đó.
Cho nên những vị văn nhân tài tử vô cùng coi trọng lần tuyển chọn Văn hoa này. Một khi thành công, không những được thưởng thức phong nguyệt, hơn nữa tiếng tăm lại vang dội, có thể nói là được cả đôi đường, tiền đồ rộng mở.
Độc quyền bản dịch này thuộc về truyen.free, không sao chép trái phép.