Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 297:

Trước khi Lâm Băng và Sở Hoan đến cửa doanh trại, rất nhiều binh lính Thông Châu đã giương thương giáo lên, chặn lại, quát:

– Đây là đại doanh Thông Châu, kẻ nào dám xông vào, giết không xá!

Lâm Băng không chút do dự, giơ tay lên, trong tay là một Huyền Thiết Bài. Mặt trước Huyền Thiết Bài khắc một chữ “Thần” màu vàng. Nét chữ uốn lượn, vô cùng khí phách, dễ dàng nhận thấy.

– Thần Y Vệ Khâm Sai, kẻ nào dám ngăn cản?

Giọng Lâm Băng lạnh lùng, dứt khoát.

Đám binh lính Thông Châu ngơ ngác nhìn nhau. Tuy không nhiều người từng thấy Thần Y Vệ tận mắt, nhưng lại hiếm ai chưa từng nghe danh tiếng của họ. Thần Y Vệ là một nha môn bí mật bậc nhất Đại Tần Đế Quốc, mỗi người trong số họ đều mang khí thái uy dũng.

Nhưng đám binh sĩ này không tin rằng một kẻ ăn mặc như thương nhân trước mặt lại là Thần Y Vệ. Huống hồ đêm hôm khuya khoắt thế này, người của Thần Y Vệ tới đại doanh Thông Châu có việc gì chứ?

Chiếc lệnh bài Thần Y Vệ sáng chói kia hiển nhiên vô cùng đặc biệt, song thực sự đã từng nhìn thấy nó thì không nhiều.

Nhưng suy đi tính lại, nếu quả thật Thần Y Vệ tới đây có việc, đắc tội với Thần Y Vệ, e rằng có mười cái mạng cũng khó giữ.

– Hai vị đợi một lát.

M��t binh sĩ Thông Châu đảo mắt rồi nói:

– Tiểu nhân đi bẩm báo Giáo Úy…!

Cấp bậc quan lại của Châu quân không quá phức tạp. Thiên Hộ là người đứng đầu, cấp dưới có Bách Hộ, Giáo Úy, Tiểu Giáo. Đám binh sĩ này không dám tự ý quyết định, lại không biết lệnh bài là thật hay giả, đành phải đi tìm Giáo Úy.

Lâm Băng lạnh giọng nói:

– Mau gọi Thiên Hộ của đại doanh Thông Châu tới gặp bản quan.

Đám binh sĩ ngơ ngác nhìn nhau, cuối cùng một binh sĩ vội vàng chạy đi. Chẳng mấy chốc, một tướng lĩnh mặc giáp đen đã bước nhanh tới. Nhìn thấy Lâm Băng và Sở Hoan, hắn khẽ cau mày, song vẫn chắp tay nói:

– Tại hạ là Khúc Đằng, Bách Hộ của đại doanh Thông Châu. Thiên Hộ Đoạn Tuân làm phản, hiện không rõ tung tích, tại hạ tạm thời quản lý đại doanh Thông Châu. Không biết hai vị đến đại doanh Thông Châu có việc trọng đại gì?

Lâm Băng lạnh nhạt nói:

– Khúc Bách Hộ, bản quan lệnh ngươi lập tức triệu tập tất cả tướng lĩnh từ Giáo Úy trở lên của Thông Châu tới đại doanh nghe lệnh!

Không nói thêm lời nào, hắn thúc ngựa tiến vào doanh trại. Sở Hoan thấy Lâm Băng thản nhiên tự tại, uy nghi như vậy, cũng liền bình tĩnh theo sau hắn tiến vào đại doanh Thông Châu.

Đám binh sĩ đứng gác cửa doanh trại cũng không còn dám ngăn cản nữa.

Sắc mặt Khúc Đằng khẽ chùng xuống, tiến lên vài bước, hỏi:

– Xin hỏi không biết đây có phải là ý của Thông Châu Tri Châu đại nhân không ạ?

– Không!

– Vậy chẳng lẽ là ý chỉ của Thánh Thượng sao?

Khúc Đằng căng thẳng hỏi.

Lâm Băng đáp:

– Triệu tập các tướng lĩnh rồi, ngươi tự khắc sẽ biết đây là ý của ai.

Khúc Đằng chần chừ một lát, vẫy tay dặn dò:

– Lập tức triệu tập các tướng lĩnh từ Giáo Úy trở lên, lập tức tập trung tại đại doanh.

Lập tức có binh sĩ đi thi hành. Còn Khúc Đằng dẫn Lâm Băng và Sở Hoan tiến sâu vào bên trong đại doanh Thông Châu. Trong lòng hắn cũng không cho rằng hai người này là giả mạo. Dù sao đây cũng là nơi trọng binh đóng giữ, nếu hai người này giả mạo, chỉ cần lộ ra chút sơ hở, ắt sẽ bị chém thành trăm mảnh.

Sau khi vào trại, Lâm Băng hiên ngang ngồi vào vị trí chủ tọa. Khúc Đằng mới chắp tay thi lễ rồi hỏi:

– Hạ quan mạn phép xin hỏi quý danh đại nhân?

– Bản quan là Lâm Băng.

Lâm Băng đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi hỏi:

– Khúc Bách Hộ, binh lính của đại doanh Thông Châu có đủ quân số không?

Khúc Đằng đáp:

– Bẩm đại nhân, Thông Châu có ba ngàn tướng sĩ, đều đang phòng thủ tại các vị trí, không hề thiếu sót.

Lâm Băng gật đầu nói:

– Rất tốt.

Hắn nhìn chằm chằm Khúc Đằng rồi nói:

– Ngươi tạm thời giữ chức Thiên Hộ là ý của Triệu Tri Châu sao?

Khúc Đằng khẽ nhíu mày, nhưng vẫn đáp:

– Đúng vậy!

Lâm Băng mỉm cười nói:

– Nếu đã như vậy thì Khúc Bách Hộ giỏi việc trị quân, rất trung thành với Tri Châu đại nhân, cho nên mới được trọng dụng đến thế.

Khúc Đằng cảm thấy lời Lâm Băng có vẻ quái lạ, nhưng vẫn đáp:

– Ti tướng tận trung với triều đình, được Tri Châu đại nhân đề bạt, có thể cống hiến cho triều đình là vinh hạnh của ti tướng.

Đúng lúc này, bên ngoài trướng vang lên tiếng bước chân. Rất nhanh, hơn bốn mươi tướng sĩ của Thông Châu đ�� tề tựu trong trướng. Thấy một kẻ ăn vận như thương nhân lại ngồi ở vị trí chủ tướng, ai nấy đều cảm thấy vô cùng quái lạ.

Khúc Đằng lên tiếng:

– Đây là Thần Y Vệ đại nhân!

Đám tướng lĩnh càng kinh ngạc hơn, không hiểu vì sao Thần Y Vệ lại đến đại doanh Thông Châu. Lúc này, các tướng lĩnh trong trại đều mặc giáp chỉnh tề, bên hông đeo bối đao. Còn Lâm Băng lại ung dung tự tại. Sở Hoan đứng bên cạnh Lâm Băng, trong lòng vô cùng khâm phục hắn. Lúc này bản thân đang đối mặt hiểm nguy, thế mà Lâm Băng lại tỏ ra ung dung thản nhiên đến vậy, thật đúng là khí phách hơn người.

Hắn không hay biết, lúc này bản thân cũng đang vô cùng điềm tĩnh tự nhiên. Lâm Băng liếc hắn một cái, trong lòng cũng thầm tán thưởng.

Lâm Băng hỏi:

– Đã đông đủ cả chưa?

Khúc Đằng đáp:

– Tất cả Bách Hộ, Giáo Úy của đại doanh Thông Châu đều đã có mặt đông đủ.

Rồi nhìn Lâm Băng, hỏi:

– Không biết Lâm đại nhân có gì chỉ bảo?

Lâm Băng đứng dậy, gật đầu nói:

– Rất tốt.

Rồi đảo mắt nhìn mọi người, hỏi:

– Bản quan hỏi các ngươi, nếu có kẻ mưu đồ tạo phản, các ngươi sẽ làm gì?

Mọi người đều ngơ ngác nhìn nhau. Khúc Đằng nhíu mày, nói:

– Không biết Lâm đại nhân đang nói kẻ mưu phản kia là ai?

Lâm Băng thản nhiên cười, đáp:

– Ý Khúc Bách Hộ là, tội mưu phản cũng phải xem đó là ai rồi mới quyết định sao? Chẳng lẽ có một số kẻ làm phản, Khúc Bách Hộ lại không có chuẩn bị để dẹp loạn?

Khúc Đằng lắc đầu, nói:

– Đại nhân hiểu lầm rồi. Chỉ là chúng tôi chưa nhận được mệnh lệnh của Tri Châu đại nhân, cũng chưa từng nghe nói Thông Châu có phản loạn. Vậy nên đại nhân đột nhiên nói vậy, khiến chúng tôi vô cùng kinh ngạc.

Lâm Băng cười nói:

– Vậy hiện tại bản quan lệnh các ngươi điều binh dẹp loạn, không biết ý Khúc Bách Hộ thế nào?

Khúc Đằng hỏi:

– Không biết đại nhân có binh phù điều binh không?

Điều binh Châu quân, nhất định phải có binh phù của Tri Châu, hoặc công hàm của Binh Bộ và Xu Mật Viện.

Lâm Băng lắc đầu nói:

– Bản quan vừa mới phát hiện có kẻ ý đồ phản loạn, không kịp mang theo binh phù.

– Nếu đã vậy, ti tướng e rằng không thể làm gì được.

Khúc Đằng nghiêm nghị nói:

– Nếu quả thực đại nhân muốn điều binh dẹp loạn, vậy bây giờ có thể đến thành Thông Châu tìm Tri Châu đại nhân. Một khi có binh phù của Tri Châu đại nhân, chúng tôi lập tức sẽ xuất binh.

Sắc mặt Lâm Băng lạnh lùng, nói:

– Không có binh phù của Tri Châu, thì các ngươi sẽ không thể dẹp loạn sao?

Khúc Đằng dường như không hề sợ hãi Lâm Băng, giọng điệu kiên định, nói:

– Đại nhân là người của Thần Y Vệ. Thần Y Vệ không có quyền ��iều binh. Đại nhân tự tiện điều binh, ha ha... e rằng đã vượt quá quyền hạn.

Lâm Băng nhìn các tướng lĩnh khác nói:

– Các ngươi cũng đều nghĩ như vậy sao?

Các tướng lĩnh ngơ ngác nhìn nhau.

Lâm Băng đứng dậy, từ trong ngực lấy ra một vật sáng lấp lánh sắc vàng, rồi giơ cao trước mặt mọi người, nói:

– Cái này chắc các ngươi đều nhận ra chứ?

– Đây... đây là Vương Mệnh Kim Bài!

Có người thất thanh kêu lên, lập tức thấy mọi người đồng loạt quỳ rạp xuống.

Khúc Đằng nhìn thấy kim bài, cũng vô cùng kinh hãi, chần chừ một lát, rồi cũng quỳ xuống. Hắn vừa quỳ xuống, tất cả mọi người đều đồng loạt quỳ theo.

Sở Hoan nhìn thấy kim sắc lệnh bài, cũng vô cùng kinh ngạc, cuối cùng cũng hiểu ra, Lâm Băng dám cả gan tới đại doanh Thông Châu, cũng là vì trong người có Vương Mệnh Kim Bài.

Vương Mệnh Kim Bài, tượng trưng cho Hoàng Đế đích thân ngự giá, mang theo quyền uy tối thượng của Hoàng Đế. Không chỉ Khúc Đằng và đám người, ngay cả Tổng Đốc Kiều Minh Đường nhìn thấy cũng phải quỳ xuống bái kiến.

Lâm Băng là Thiên Hộ của Thần Y Vệ, Sở Hoan không ngờ trên người hắn lại có lệnh bài này.

Lâm Băng nhìn chằm chằm Khúc Đằng hỏi:

– Khúc Bách Hộ, theo ý của ngươi, chiếc Vương Mệnh Kim Bài này có thể điều động Thông Châu quân được không?

Khúc Đằng đáp:

– Trong tay đại nhân có Vương Mệnh Kim Bài, tất nhiên có thể điều động.

Lâm Băng mỉm cười vuốt cằm, rồi trầm giọng nói:

– Nếu đã như vậy, Khúc Bách Hộ có thể giao binh quyền Thông Châu cho ta chứ? Bản quan lập tức sẽ dẫn các ngươi đi dẹp loạn.

Khúc Đằng chậm rãi đứng dậy, nhìn chằm chằm Lâm Băng nói:

– Đại nhân có thể điều binh, chỉ là... binh quyền thì không thể giao cho đại nhân được.

Sắc mặt Lâm Băng trầm xuống.

– Đại nhân có thể cho chúng tôi biết tung tích của loạn đảng, ti tướng sẽ lãnh binh dẹp loạn.

Khúc Đằng lùi lại một bước, trầm giọng nói:

– Nếu đại nhân muốn tiếp quản binh quyền, không có mệnh lệnh của Tri Châu đại nhân, thì ti tướng khó lòng tuân lệnh.

Lâm Băng lạnh lùng nói:

– Ngươi muốn kháng lệnh sao?

– Ti tướng không dám.

Đôi mắt Khúc Đằng lạnh như băng, nói:

– Chỉ có điều Tri Châu đại nhân đã dặn dò ti tướng, Thông Châu là cứ địa trọng yếu, liên quan đến việc lưu thông vật tư ra Tây Bắc, nên mọi việc đều phải hết sức thận trọng, nhất là đại doanh Thông Châu, không có mệnh lệnh của Tri Châu đại nhân, thì không ai được phép manh động. Trong tay Lâm đại nhân có Vương Mệnh Kim Bài, ti tướng không dám kháng lệnh, nhưng... nếu muốn tiếp quản binh quyền, thì ti tướng không thể tuân theo được.

Sở Hoan cuối cùng cũng mở miệng nói:

– Ngươi muốn kháng lệnh sao?

Khúc Đằng thản nhiên nói với Sở Hoan:

– Nếu ti tướng dễ dàng giao binh quyền, thì đó chính là kháng mệnh Tri Châu đại nhân.

Đôi mắt Sở Hoan đầy lạnh lùng.

Trong lòng hắn hiểu rõ, người ngựa của Triệu Quảng Khánh bất cứ lúc nào cũng có thể tiến đến đại doanh Thông Châu. Trước tiên nhất định phải nắm trong tay binh quyền của đại doanh Thông Châu, nếu không hậu quả sẽ khó lường.

Hắn tiến lên vài bước, Khúc Đằng cũng đã nắm chặt cán đao. Đám tướng lĩnh phía sau hắn cũng đều đặt tay lên cán đao, ai nấy đều dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Lâm Băng và Sở Hoan.

Lúc này, không khí trong trướng bỗng trở nên vô cùng căng thẳng, tràn ngập sát khí.

Đôi mắt Lâm Băng sắc như điện, một lần nữa lướt qua đám tướng lĩnh, phát hiện một bộ phận tướng lĩnh rõ ràng là bè phái của Khúc Đằng, nhưng cũng có một bộ phận lại ngơ ngác nhìn nhau, tỏ vẻ không hiểu chuyện gì.

Lâm Băng biết, Khúc Đằng nhất định là tâm phúc của Triệu Quảng Khánh. Nhưng những tướng lĩnh ở đây, tuyệt đối không phải tất cả đều là người của Triệu Quảng Khánh.

Binh sĩ của Châu quân đa phần đều là người bản địa, nhưng tướng lĩnh thì lại không phải người bản địa.

Tri Châu có quyền điều động Châu quân, còn các tướng lĩnh của Châu quân thì lại phụng mệnh triều đình. Tuy mỗi Tri Châu đều sẽ tự đề bạt tâm phúc của mình đảm nhiệm Thiên Hộ Châu quân, hơn nữa luôn cố gắng thu xếp để các tướng lĩnh Châu quân trở thành người của mình, nhưng dù sao cũng không thể nào mua chuộc tất cả các tướng lĩnh làm tâm phúc của mình được. Nếu vậy, ắt sẽ khiến triều đình sinh nghi.

Một đội Châu quân, có ba năm tên tướng lĩnh tâm phúc để tiện điều động. Nếu toàn bộ đều là tâm phúc của Tri Châu, vậy thì chắc chắn có dã tâm khác rồi.

Lâm Băng chắp tay sau lưng, lạnh lùng nhìn Khúc Đằng, thản nhiên hỏi:

– Khúc Bách Hộ, ngươi không muốn giao binh quyền sao?

Khúc Đằng thấy trong mắt Lâm Băng tràn ngập sát khí. Tuy hắn vốn hung hãn, nhưng dù sao đối phương là Thần Y Vệ. Thần Y Vệ khiến người khác nghe danh đã phải khiếp đảm, trong lòng Khúc Đằng cũng vô cùng kiêng kị, hắn lùi một bước, trầm giọng nói:

– Nếu Lâm đại nhân không muốn rời đi, thì ti tướng lập tức sẽ lệnh người vào thành xin chỉ thị của Tri Châu đại nhân. Trước khi mệnh lệnh của Tri Châu đại nhân tới, xin phiền hai vị đại nhân ngồi đây chờ.

Lâm Băng cười lạnh lùng nói:

– Vương Mệnh Kim Bài ở đây, ngươi dám kháng lệnh, cũng có nghĩa là ngươi dám kháng chỉ.

Rồi bước lên phía trước, vung Thiết Thủ tóm lấy Khúc Đằng.

Đây là sản phẩm dịch thuật độc quyền do truyen.free thực hiện, xin đừng sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free