(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 316:
Sở Hoan lẩm bẩm: – Vô thường.
Trong lòng hắn hiểu rõ, hai chữ này nhìn như đơn giản, nhưng nếu không đạt đến một cảnh giới nhất định, sẽ rất khó thấu hiểu ý nghĩa sâu xa của chúng.
Sở Hoan từ nhỏ đã bắt đầu học binh thư, đến nay dù chỉ hơn ba mươi tuổi, nhưng sự hiểu biết của hắn đối với binh pháp vô cùng đặc biệt. Chỉ nghe Bùi Tích nói mấy câu cuối cùng, Sở Hoan liền biết Bùi Tích có những tư tưởng vô cùng độc đáo về binh pháp.
Binh pháp là một môn đại học vấn, từ xưa đến nay, biết bao anh kiệt đều từng nghiên cứu qua, nhưng được lưu danh vào sử sách thì chẳng được mấy người. Sở Hoan dù nghe hiểu được ý nghĩa bề ngoài của những lời này, nhưng cũng biết rõ, nếu không thật sự đạt tới cảnh giới nhất định, căn bản không thể cảm nhận được sự lĩnh hội sâu sắc trong lòng Bùi Tích.
Điều này giống như một người luyện đao. Khi bắt đầu luyện đao thì thấy mỗi chiêu thức đều vô cùng lợi hại, sau đó lại thấy được đao phổ tuyệt diệu của tiền nhân, ghi chép những chiêu thức huyền diệu, liền cảm thấy vô cùng kính phục. Khi đao pháp luyện tới một cảnh giới nhất định, nhìn lại những chiêu thức ngày đầu luyện, sẽ thấy chúng quá đỗi nhạt nhòa. Hơn nữa, chỉ khi một người luyện đao đạt đến một cảnh giới nhất định, mới có thể tiến vào một cảnh giới khác, từ đó có được những lĩnh hội mới về đao pháp.
Khi Bùi Tích nói ra câu nói đó, Sở Hoan liền cảm nhận được người này dường như đã đạt đến một cảnh giới vô cùng cao trong binh pháp, khiến hắn cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Hắn hiểu rõ, có những tướng tài trên sa trường, cống hiến cả đời mình, cũng chưa chắc cảm ngộ hết thảy binh pháp. Thoạt nhìn Bùi Tích cũng chưa từng dẫn quân chinh chiến, hơn nữa mặc dù tuổi tác hơn mình không nhiều, nhưng so với những lão tướng lão luyện trên sa trường đẫm máu thì quả thật quá trẻ. Người tuổi còn trẻ, lại chưa từng trải qua chiến trận, liệu có thể thực sự lĩnh hội được tinh túy của binh pháp sao?
Nhưng Bùi Tích điềm tĩnh thản nhiên, đôi mắt sáng. Hắn nói bình tĩnh, nhưng lại tỏa ra sự tự tin, khiến Sở Hoan cũng rất tin tưởng vào ngộ tính thâm sâu về binh pháp của hắn.
Tuy nhiên nói gì thì nói, từ xưa đến nay, thời nào triều nào cũng có kỳ nhân dị sĩ. Có một số người sinh ra đã có một lo���i thiên phú mà người bình thường không thể sánh bằng. Bùi Tích có thiên phú hơn người trong binh pháp, điều đó cũng không phải không có khả năng.
Thấy Sở Hoan lộ vẻ kinh ngạc, Bùi Tích thản nhiên cười nói: – Để huynh đệ chê cười rồi. Nói những thứ này, vẫn là bởi vì vừa rồi ta nói qua, nam tử hán đại trượng phu sống ở trên đời, cũng phải làm một việc gì đó để không uổng phí cuộc đời. Những thứ mà ta học, cũng chỉ là tầm thường thôi, kiếp này e rằng không có cơ hội thi triển. Đã chẳng thể tung hoành sa trường, nay đến Kinh thành, ít ra cũng phải làm được điều gì đó để chuyến đi này không vô ích. Hành hiệp trượng nghĩa, ta chỉ có thể làm được chút việc nhỏ như vậy thôi.
Nhìn Sở Hoan, hắn điềm đạm nói: – Huynh đệ và ta không giống nhau, sau này đệ tất sẽ có tiền đồ lớn, không nên tiếp tục làm những việc một người địch mười nữa. Người mang nghĩa khí, tuy dễ gây thù oán, chém giết gian nịnh, nhưng cuối cùng cũng không thay đổi được đại cục... Thế sự lúc này, loạn trong giặc ngoài. Nếu có cơ hội báo quốc, đệ còn có thể làm một người tận trung với nước, không phải vì triều đình, mà vì thái bình cho bách tính thiên hạ.
Sở Hoan ngây người, chỉ cảm thấy những lời Bùi Tích nói ẩn chứa hàm ý sâu xa.
Bùi Tích lại cười hỏi: – Sở huynh đệ có phải đến từ Vân Sơn Phủ thuộc Tây Sơn Đạo không?
Sở Hoan nhớ mình chưa từng nói với Bùi Tích lai lịch của mình, làm sao mà Bùi Tích lại biết được? Nhưng Bùi Tích đã cười nói tiếp: – Ta cũng từng ở Vân Sơn Phủ một thời gian, khẩu âm của huynh đệ có chút giống người nơi đó.
Nói đoạn, hắn vuốt râu: – Ba mươi chín bài thơ đoạt văn hoa, không biết có phải là bút tích của huynh đệ không?
Lần này Sở Hoan thật sự kinh ngạc, không kìm được thốt lên: – Bùi đại ca sao lại biết được?
Lời hắn nói ra, chẳng khác nào đã thừa nhận thân phận của mình.
Bùi Tích cười ha hả nói: – Vốn dĩ ta còn chút hoài nghi, nhưng huynh đệ đã nói vậy, thì quả đúng là đệ rồi.
Sở Hoan không biết Bùi Tích sao lại biết được những việc này. Khi hắn tham gia tuyển chọn hoa khôi ở Bảo Hương Lầu, vì muốn gi��i nguy cho Mạc Lăng Sương, trong giây lát đã viết ra bốn mươi lăm bài thơ, trong đó ba mươi chín bài đạt văn hoa, làm vang danh khắp nơi.
Chỉ có điều mấy chục bài thơ đó, chẳng qua chỉ là mượn mà thôi. Lúc này nghe Bùi Tích nói vậy, có chút xấu hổ, vẫn nói: – Để Bùi đại ca chê cười rồi.
Bùi Tích cười đáp: – Đại Tần tuy rằng quốc thổ rộng lớn, nhưng Kinh thành là đầu não của đế quốc, mọi việc trong thiên hạ, kỳ thực đều được truyền tụng khắp các ngõ ngách Kinh thành. Ta nghe người ta nói, Tây Sơn Đạo có một vị đại tài tử, dùng ba mươi chín bài thơ đoạt được văn hoa, trước nay chưa từng có. Ta vẫn thầm nghĩ đó hẳn là một vị đại tài tử xuất chúng. Lần trước Sở huynh đệ nói ra tên tuổi, ta vẫn chỉ cho rằng đó chỉ là trùng tên, nhưng giọng nói của Sở huynh đệ mang âm điệu của Tây Sơn Đạo, khiến ta không thể không nghi ngờ rằng đó chính là đệ.
Sở Hoan cười bất đắc dĩ: – Kinh thành quả nhiên là khó lường, việc thiên hạ đều biết. Lúc đó đệ cũng chỉ là ngẫu hứng thôi, không ngờ lại truyền đến tận Kinh thành.
Bùi Tích mỉm cười: – Kinh thành Lạc An, mỗi ngày người đến kẻ đi tấp nập, danh tiếng của huynh đệ, làm sao mà không truyền đến đây chứ.
Ngừng một lát, hắn nói tiếp: – Huynh đệ từ Tây Sơn Đạo đến Kinh thành, hiển nhiên là có chỗ dựa, hẳn sẽ có tiền đồ rộng mở. Những lời ta vừa nói, kỳ thực cũng là mong huynh đệ tiền đồ thuận lợi, sau này không cần phải mạo hiểm làm những việc nghĩa khí như vậy nữa.
Sở Hoan gãi đầu, cười nói: – Tài của đại ca hơn đệ gấp mấy lần, tiểu đệ...!
Hắn chỉ cười, không nói thêm gì nữa.
Bùi Tích hơi trầm ngâm, cuối cùng nói: – Có lẽ ta không lâu nữa sẽ rời đi, nhưng trước khi đi, có thể quen biết huynh đệ, chuyến đi này cũng không uổng phí.
– Bùi đại ca muốn rời đi?
Bùi Tích nhìn Tần Lôi đang ngủ say trên giường, khẽ thở dài: – Mặc dù không nỡ bỏ đứa trẻ này, nhưng lại không thể chăm sóc cho nó suốt đời. Mong huynh đệ nếu có lòng, hãy chăm sóc thằng bé phần nào.
Nói đến đây, vẻ mặt hắn hơi ảm đạm.
Sở Hoan nhíu mày hỏi: – Đại ca sao phải rời đi?
– Kinh thành không phải là chốn của ta.
Bùi Tích điềm đạm nói: – Ta vào Kinh thành nương nhờ sư huynh, kỳ thực cũng mong muốn những sở học của mình, thấy đế quốc lâm vào tình thế nguy hiểm, muốn góp chút sức lực. Nhưng bây giờ xem ra thì đó chỉ là vọng tưởng mà thôi. Đến Kinh thành, nhìn nhiều rồi cũng hiểu rõ nhiều điều. Ta tầm thường vô danh, xuất thân bần hàn, lại là người tàn tật, dẫu có cơ hội bước chân vào quan trường, nhưng cũng chưa chắc được trọng dụng.
Nói đoạn, hắn cười: – Thôi, không nói chuyện này nữa. Huynh đệ hãy tự bảo trọng.
Sở Hoan ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng nói: – Bùi đại ca, tiểu đệ có một thỉnh cầu hơi quá đáng, không biết đại ca có đồng ý không?
Bùi Tích nói: – Đệ cứ nói.
Sở Hoan hơi trầm ngâm, rồi nói: – Tiểu đệ lần đầu vào Kinh, lại nhận được nhiều chỉ bảo của đại ca, lại hợp tính hợp ý với Bùi đại ca, không biết có thể kết nghĩa huynh đệ với Bùi đại ca không?
Bùi Tích ngây người, một lúc lâu sau mới nói: – Ý đệ là muốn kết bái huynh đệ với ta ư?
Sở Hoan nghiêm nghị đáp: – Đúng vậy, tiểu đệ muốn kết nghĩa huynh đệ với huynh.
Bùi Tích nói: – Một kẻ tàn tật như ta, Sở huynh đệ thực lòng muốn kết thành huynh đệ ư?
Sở Hoan bất ngờ đề xuất muốn kết nghĩa huynh đệ, hiển nhiên khiến Bùi Tích không khỏi bất ngờ.
Bùi Tích xuất thân bần hàn, mặc dù tài học đầy bụng, nhưng vì hắn thuở nhỏ vì lý do nào đó mà bị tàn tật một chân, phải chịu những ánh mắt ghẻ lạnh. Từ nhỏ đến lớn, đa số những người bên cạnh đều nhìn hắn bằng ánh mắt kỳ quái, người giao du với hắn vốn đã ít ỏi, lại càng thêm thưa thớt.
Bùi Tích phải chịu sự lạnh nhạt thờ ơ và cực khổ nhiều không kể xiết. Cũng may lòng dạ hắn rộng lượng, trải qua nhiều liền không còn để tâm. Người khác nhìn hắn bằng ánh mắt ghẻ lạnh, thậm chí buông lời châm chọc, hắn cũng chỉ mỉm cười. Nhưng hắn lại không ngờ, Sở Hoan lại chủ động đề xuất muốn kết nghĩa huynh đệ với một kẻ tàn tật như mình, chuyện này quả thực nằm ngoài dự liệu của hắn.
Sở Hoan vô cùng thành khẩn gật đầu. Thấy vẻ mặt chân thành của Sở Hoan, Bùi Tích bỗng nhiên hiện lên vẻ ôn hòa và nụ cười tươi tắn, cười nói: – Huynh đệ không chê, ta cầu còn chẳng được. Ta đi khắp Đại Giang Nam Bắc, chưa từng gặp ai thật lòng đối đãi với ta, không ngờ ở Kinh thành lại gặp được huynh đệ. Huynh đệ đêm nay muốn kết nghĩa với ta, ta thực sự vô cùng vui mừng. Ý nguyện kết nghĩa kim lan của huynh đệ, thật đúng với lòng ta.
Sở Hoan lập tức đứng dậy, hành lễ nói: – Đại ca ở trên, xin nhận tiểu đệ Sở Hoan một vái!
Bùi Tích cũng quỳ xuống đối diện, nói: – Vô t��u vô hương, nhưng trên có trời, dưới có đất, đêm nay Bùi Tích ta ở đây cùng Sở Hoan kết làm huynh đệ.
Hai người đối diện nhau vái ba vái. Bùi Tích đứng dậy trước, đỡ Sở Hoan lên. Hai người nhìn nhau, rồi cùng phá lên cười. Tần Lôi dù ngủ rất say, nhưng tiếng cười lớn của hai người đã đánh thức thằng bé. Nó ngồi dậy, dụi dụi mắt, nhìn hai người, thắc mắc hỏi: – Hai người vui vẻ như vậy, là có chân vịt để ăn phải không?
Bùi Tích lớn tuổi hơn, đương nhiên là đại ca, Sở Hoan là đệ. Sau khi hai người kết nghĩa, họ ngồi xuống nói chuyện.
...
Sáng sớm ngày hôm sau, Sở Hoan trở về nhà trọ. Lúc này, hắn đã cảm nhận được thế lực đáng sợ của An Quốc Công ở Kinh thành. Khắp Kinh thành đã bắt đầu điều tra nghiêm ngặt, vô số binh sĩ Võ Kinh Vệ đã xuất hiện trên các con phố lớn nhỏ. Hễ thấy ai khả nghi, lập tức kiểm tra. Trên đường đi, Sở Hoan quả nhiên gặp phải mấy lần binh sĩ tra hỏi. May là lúc trước Tôn Đức Thắng đã làm một việc đúng đắn, để lại cho Sở Hoan một bức văn thiếp mang dấu ấn của trong cung. Nếu gặp phải kiểm tra, bức văn thiếp này đủ để chứng minh Sở Hoan là người được Tề Vương triệu tập vào Kinh thành đợi lệnh.
Bởi vì có bức văn thiếp này, binh sĩ của Võ Kinh Vệ không làm khó Sở Hoan. Sở Hoan cũng thuận lợi quay về nhà trọ. Chỉ có điều trên đường đi, thấy binh sĩ của Võ Kinh Vệ như sói như hổ, người đi đường chỉ cần có chút bất thường, lập tức bị binh sĩ kiểm tra, nghiêm ngặt tra hỏi, thậm chí có một số binh sĩ còn mượn cơ hội này để xảo trá vơ vét tài sản.
Lúc tới nhà trọ, trời đã sáng. Trong đại sảnh nhà trọ đã tụ tập không ít người, đều đang xì xào bàn tán. Sở Hoan nghe loáng thoáng thấy những người này đang bàn luận việc Phò mã bị giết. Hiển nhiên chỉ trong vòng một đêm, tin tức Phò mã Hoàng Đình Lãng bị ám sát đã lan truyền khắp nơi.
Sở Hoan đi về phòng mình, chưa kịp bước vào cửa thì đột nhiên cửa phòng bên cạnh mở ra. Thường Dịch bước ra, thấy Sở Hoan liền tươi cười nói: – Sở huynh đã về rồi ư?
Sở Hoan không có thiện cảm với người này, chỉ khẽ gật đầu chào hỏi qua loa.
Thường Dịch lại không cảm nhận được, ghé sát vào cười nói: – Tối qua Sở huynh cả đêm không về phòng.
Sở Hoan khẽ nở nụ cười, ôn hòa nói: – Thường huynh luôn chú ý hành tung của ta ư?
Thường Dịch sửng sốt, có chút xấu hổ, lập tức cười đáp: – Sở huynh hiểu lầm rồi. Chỉ là tối qua Kinh thành xảy ra một chuyện lớn, Sở huynh cả đêm không về, tại hạ thực lòng lo lắng.
Sở Hoan cười hỏi: – Làm phiền Thường huynh lo lắng rồi. Không biết chuyện lớn mà Thường huynh nhắc đến là chuyện gì?
Thường Dịch ghé sát vào, hạ giọng nói: – Lẽ nào Sở huynh không biết? Tối qua Phò mã bị người ám sát rồi!
– Ồ?
Sở Hoan mỉm cười nói: – Thường huynh tin tức cũng thật nhanh nhạy. Huynh vừa mới ngủ dậy, đã đi ra ngoài nghe ngóng tin tức rồi mới về phòng ư?
Thường Dịch hiển nhiên cảm nhận được Sở Hoan dù cười nhưng không mấy thiện cảm với mình, hắn có chút lúng túng nói: – Kỳ thực chuyện này từ đêm qua đã xôn xao rồi. Trời chưa sáng đã có binh sĩ xông vào nhà trọ kiểm tra, ta dù không muốn biết, thì cũng không thể không biết được.
Bản dịch này được thực hiện với tất cả tâm huyết, kính mong độc giả thưởng thức trên truyen.free.