Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 338:

Bước chân Thông Sự Xá Nhân rất nhanh. Thực tế, dù Thông Sự Xá Nhân là thái giám, nhưng họ không lệ thuộc Nội Thị Tỉnh mà là một phần của Trung Tỉnh, thuộc hàng quan viên cấp thấp nhất. Họ có trách nhiệm dẫn dắt triều kiến, thông tấu cung đình, lo việc ra vào của cận thần, văn võ bá quan khi vào cung, phổ biến quy tắc ra vào, giúp họ chào hỏi, và hướng dẫn lễ nghi.

Thông Sự Xá Nhân rất ít khi rời cung để tuyên chỉ. Việc tuyên chỉ thông thường do thái giám tuyên triệu của Nội Thị Tỉnh phụ trách, nhưng cũng có ngoại lệ. Nếu Hoàng đế tùy hứng triệu gọi và chỉ là khẩu dụ, Thông Sự Xá Nhân thường sẽ thay mặt thực hiện. Trung Tỉnh chính là cơ quan đầu não của quốc gia, cho dù Thông Sự Xá Nhân là cấp thấp nhất, họ cũng đều là những người được chọn lựa cẩn thận. Những ai có tài ăn nói khéo léo, giỏi nhìn sắc mặt mà ứng biến, đều là nhân tài kiệt xuất trong số các thái giám.

Thủy công công thường ngày làm việc cẩn thận, hành động nhanh nhẹn trong việc truyền đạt và dẫn dắt. Gã cũng luyện khinh công nên trong nháy mắt đã đến trước phòng, thấy Sở Hoan còn đang bán thân trần đứng trước cửa, vội kêu lên:

– Đến lúc nào rồi, sao còn chưa chuẩn bị xong?

Gã giận dữ nói với Bích Liên:

– Các ngươi làm việc kiểu gì thế này? Lúc này Thánh thượng sắp nhập quan, canh giờ khẩn cấp, sao có thể kéo dài? Mau để hắn mặc quần áo! Chậm trễ nữa Thánh thượng nổi giận, ai có thể gánh được?

Bích Liên cũng kinh hoảng, nhưng vừa nghĩ tới tiểu Công chúa, lại không lập tức hành động. Thủy công công quát lớn:

– Tai điếc sao, còn không mau lên!

Tuy gã chỉ là Thông Sự Xá Nhân, nhưng thân phận trong cung cũng không thấp hơn so với các thái giám quản sự ở các cung, so với những cung nga, cung nữ này thì thân phận cao hơn rất nhiều. Bích Liên không dám chần chừ, vội vẫy tay:

– Mau lấy quần áo!

Cung nữ mang quần áo đến, Bích Liên đang định hầu hạ Sở Hoan mặc vào, thì Sở Hoan đã nói:

– Không còn kịp nữa!

Hắn túm lấy quần áo, đóng cửa lại, tự mình thay đồ trong phòng.

Hắn trở lại phía sau tấm bình phong, liền nhìn thấy tiểu Công chúa khoác hai tay lên thùng tắm, đôi mắt đen nhánh xinh đẹp lúc này đang hung thần ác sát nhìn mình. Mái tóc nàng rủ xuống, một mảng đen huyền, vài sợi tóc dính trên mặt, tóc đen và khuôn mặt trắng nõn dán cùng một chỗ, đen trắng phân rõ, càng tôn lên mái tóc đen và làn da trắng nõn nhẵn nhụi. Yếm mỏng manh như cánh ve của nàng dính sát vào người, bên trong còn mặc một chiếc yếm màu vàng, nếu không đã để lộ xuân quang rồi.

Sở Hoan cũng không để ý ánh mắt ăn thịt người của nàng, quay lưng đi, lấy chiếc áo gấm xuống, nhanh chóng mặc quần, miệng nói:

– Công chúa, xin lỗi, Thánh thượng triệu kiến, người muốn giết ta thì chờ sau khi ta gặp mặt Thánh thượng hãy tìm ta. Hiện giờ giết ta, Thánh thượng không đợi được người, nhất định sẽ nóng vội. Người cứ an tâm một chút, đừng vội.

Tiểu Công chúa thở phì phì nói:

– Sở Hoan, ngươi phải bồi thường áo gấm hoa cho ta!

Sở Hoan vội đáp:

– Người cứ chờ, sau này ta bồi thường người là được.

– Ngươi bồi thường nổi sao?

Tiểu Công chúa nghiến răng nghiến lợi:

– Không nói đến gấm hoa, chỉ riêng bức thêu trước ngực, đó là đường kim mũi chỉ của thợ thêu hoàng gia tốt nhất làm ra. Bộ quần áo này, từ khi bắt đầu đến lúc hoàn thành mất đến mười hai ngày. Ta vừa mới mặc nửa ngày, ngươi đã… ngươi đã phá hủy nó!

Nhìn thấy Sở Hoan ném quần áo lên mặt đất, mũi nàng cay xót, lập tức bật khóc nức nở.

Sở Hoan giật mình trong lòng, tiểu Công chúa khóc ở nơi này, nếu người bên ngoài nghe được tiếng khóc xông vào, nhìn thấy bộ dạng tiểu Công chúa như vậy, coi như mình không làm gì cũng không thể nói rõ. Huống hồ hành động vừa rồi của mình, quả thật đã tiết độc Công chúa. Nếu chuyện này bị biết được, đoán chừng mình sống không nổi. Hắn chạy tới vài bước, che miệng tiểu Công chúa, thấp giọng nói:

– Công chúa, đừng khóc, ta nhất định nghĩ cách bồi thường người một bộ đồ tốt hơn.

Hắn ở phía sau che miệng tiểu Công chúa, tiểu Công chúa lập tức nâng mông nhỏ húc ra sau. Quần dài phía dưới của Sở Hoan cũng rất nhẹ nhàng, mông mềm mại chạm vào giữa háng Sở Hoan. Sở Hoan có thể cảm nhận được mông tiểu Công chúa rắn chắc, đầy đàn hồi, húc vào cũng rất có lực. Chỉ là động tác và tư thế của hai người nhìn qua cũng mờ ám tới cực điểm. Ánh mắt Sở Hoan nhìn xuống, lại phát hiện mông nha đầu này đúng là đủ vểnh, eo nhỏ lõm xuống, tới mông đột nhiên nở ra, quả thật là rất có đường cong. Lúc này đã có thể nhìn thấy làn da non mịn của tiểu Công chúa vô cùng rõ ràng, trắng hồng, đó là làn da non mới nhất, bóng loáng giống như đồ sứ, còn tản ra hương thơm cơ thể nhàn nhạt chỉ trinh nữ mới có. Trong lòng rung động, không kìm nổi nghĩ: "Hiện tại mới chừng này tuổi, nếu lớn thêm vài tuổi nữa thì hay biết mấy." Hắn đột nhiên cảm thấy chân mình tê rần, là tiểu Công chúa giẫm chân hắn. Sở Hoan cười khổ buông tay ra, tiểu Công chúa đột nhiên uốn éo, xoay người lại.

Hai người gần trong gang tấc. Tiểu Công chúa nén giận nhìn Sở Hoan, Sở Hoan cũng nhìn kỹ khuôn mặt tiểu Công chúa. Khuôn mặt cô bé này là mặt trái xoan, cằm hơi nhọn, mày liễu mũi quỳnh. Hai hàng lông mày như liễu, má phấn mắt hạnh. Tuy rằng tuổi không lớn lắm, còn mang theo vẻ tức giận, nhưng không ngờ giữa cặp lông mày lại mơ hồ lộ ra vài phần quyến rũ tự nhiên. Làn da non dường như chạm một cái sẽ tràn nước ra. Môi anh đào bắt đầu mở:

– Sở Hoan, ngươi đáng chết, ngươi ức hiếp bản Công chúa. Hiện giờ chỉ cần ta hô một tiếng, cái đầu của ngươi nhất định sẽ bị chặt rơi!

Sở Hoan bất đắc dĩ nói:

– Công chúa có bản lĩnh này sao?

– Bản Công chúa không dài dòng với ngươi, ta hỏi ngươi, ngươi có dạy ta võ công hay không?

Tiểu Công chúa nói:

– Chỉ cần ngươi nói một chữ "không", ta sẽ gọi người, nói vừa rồi ngươi muốn cưỡng gian ta. Bọn họ nhìn thấy tình cảnh này, chắc chắn sẽ tin tưởng. Phụ hoàng chắc chắn cũng sẽ lăng trì xử tử ngươi!

Sở Hoan biết nha đầu này thật sự cái gì cũng có thể làm ra, không thể ngờ mình đường đường thân bảy thước, dĩ nhiên lại bị nha đầu này uy hiếp. Nha đầu này tựa như tiểu thư nhà giàu tính tình điêu ngoa, nào có hàm dưỡng của Công chúa hoàng gia. Hắn cười khổ nói:

– Ngươi muốn học, ta tìm cơ hội dạy ngươi là được. Chẳng qua nói thì nói, sư phụ dẫn vào cửa, tu hành ở cá nhân. Ngươi rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh, ta cũng không dám bảo đảm.

Thấy Sở Hoan đáp ứng, vẻ tức giận biến mất, tiểu Công chúa lộ ra nụ cười, hai má lúm đồng tiền, khẽ cười đáng yêu:

– Được, chúng ta nói lời giữ lời. Lần này ngươi cưỡng gian ta coi như bỏ qua…!

– Chậm đã.

Sở Hoan sửa lại:

– Ngươi không được vu cáo hãm hại lung tung.

Tiểu Công chúa đắc ý nói:

– Ta cũng mặc kệ. Ngươi nói mà không giữ lời, ta sẽ nói chuyện này cho phụ hoàng.

Sở Hoan thở dài, đeo đai lưng. Tiểu Công chúa cũng không để ý mình gần như là trần truồng, ghé sát vào nói:

– Đúng rồi, còn có một việc, ngươi cũng phải tìm cách giúp ta.

Sở Hoan cau mày nói:

– Công chúa, ta cho người biết, ta cũng không phải người chấp nhận uy hiếp. Ngươi muốn một tấc lại tiến một thước, ta chỉ là chết một lần mà thôi. Dân không sợ chết, sao lại sợ hãi cái chết?

Hắn quả thật lo lắng sau này nha đầu sẽ dùng điều này áp chế, tùy ý cưỡi lên đầu mình. Đây là điều cho dù thế nào Sở Hoan cũng không thể chấp nhận.

Tiểu Công chúa cười hì hì nói:

– Ngươi đừng vội, thật ra chỉ là để ngươi nghĩ cách giúp ta xem làm thế nào có thể rời cung. Lần trước rời cung, chuyện này bị phụ hoàng biết, hiện giờ phái nhiều người nhìn chằm chằm ta, muốn rời cung nữa, khó khăn vô cùng.

Nàng lộ ra vẻ phiền não, nói:

– Sở Hoan, ngươi hãy giúp ta một chút, nghĩ cách giúp ta.

– Chuyện này đâu phải ta nói là được.

Sở Hoan tức giận nói:

– Ngươi là Công chúa, ngay cả người cũng không nghĩ ra cách, ta lại có thể nghĩ ra cách nào? Hơn nữa trong cung này cái gì cũng có, người muốn chạy ra ngoài làm cái gì?

– Thăm tỷ tỷ của ta.

Tiểu Công chúa thở dài:

– Ta nghe nói Phò mã chết rồi, hiện giờ tỷ tỷ chắc chắn rất đau lòng, ta muốn đi thăm nàng một chút.

Nàng trừng mắt liếc Sở Hoan nói:

– Lần trước chẳng phải vì ngươi mà ta rời cung sao, nhưng lại bị ngươi ngăn lại, nếu không đã sớm gặp được tỷ tỷ rồi. Chuyện này là ngươi gây chậm trễ đấy, ngươi tự nhiên phải nghĩ cách.

Sở Hoan âm thầm giật mình, Phò mã là hắn giết chết. Nếu tiểu Công chúa biết người giết chết tỷ phu nàng đang ở trước mắt, cũng không biết nàng sẽ có cảm tưởng thế nào?

Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ. Sở Hoan sửa sang lại xong, liền đi tới cửa phòng. Cánh tay nhỏ bé non nớt của tiểu Công chúa bắt được cánh tay của hắn, nói:

– Sở Hoan, ngươi vẫn chưa trả lời ta?

– Sau này rồi nói.

Sở Hoan đáp:

– Thánh thượng đang chờ sốt ruột rồi.

Tiểu Công chúa trừng hai mắt, chợt hỏi han:

– Đúng rồi, lúc trước ở trong nước, có phải ta đã gây thương tích cho ngươi chăng? Có phải là làm bị thương đùi ngươi không? Có muốn xem ngự y hay không?

Đôi mắt to xinh đẹp của nàng chớp chớp, nói:

– Nhưng sao bắp đùi của ngươi lại mềm như vậy?

Sở Hoan cực kỳ xấu hổ, mặt già đỏ lên, ho khan một tiếng, cũng không để ý, tới trước cửa. Thủy công công ngoài cửa đang chờ đợi lo lắng, nhìn thấy Sở Hoan liền thúc giục:

– Lề mà lề mề, nếu Thánh thượng nổi giận, ngươi có thể gánh được hay không? Mau theo chúng ta đi yết kiến Thánh thượng.

Gã dẫn đường phía trước, chạy đi như bay. Sở Hoan chỉ có thể theo sau.

Nhìn thấy Thủy công công dẫn Sở Hoan rời khỏi, lúc này Bích Liên mới vào trong phòng, nhẹ giọng kêu lên:

– Công chúa, Công chúa…!

Tiểu Công chúa thò đầu ra từ phía sau tấm bình phong, vẫy tay. Bích Liên ghé sát tới, tiểu Công chúa phân phó:

– Đi lấy quần áo tới đây cho bản Công chúa. Đúng rồi, tới Tĩnh Hoa cung, các ngươi để Xạ Nguyệt Na Na tìm quần áo màu tím.

Bích Liên đáp ứng, lại thấp giọng nói:

– Công chúa, vừa rồi có người ở Tĩnh Hoa cung tới bẩm báo, nói là Lưu Ly phu nhân vào cung thăm người…!

– A?

Trên mặt tiểu Công chúa lộ ra vẻ hưng phấn:

– Vậy không cần tìm y phục, tùy tiện lấy một bộ quần áo tới cho bản Công chúa, tự ta hồi cung, đừng để Lưu Ly phu nhân chờ nóng nảy. Bản Công chúa thiếu chút nữa quên, hôm nay còn phải học tập Thiên La Vũ với nàng.

Nàng hiển nhiên hết sức kính yêu đối với vị Lưu Ly phu nhân kia, nghe được người này vào cung, khuôn mặt xinh đẹp hưng phấn, vô cùng vui mừng.

Rời điện bên, Sở Hoan đi theo bên người Thủy công công, dường như nghĩ tới cái gì, không kìm nổi hỏi:

– Thủy công công, mạo muội hỏi một câu, hiện giờ chúng ta đang ở cung điện nào?

Thủy công công dường như thấy nhưng không thể trách, nói:

– Lần đầu vào cung, mười người thì có đến mười một người không biết mình đang ở đâu. Hiện giờ chúng ta ở Quang Minh điện, vừa rồi là điện bên của Quang Minh. Hiện giờ chúng ta đưa ngươi tiến vào chủ điện. Ngươi lần đầu vào cung, có một số quy củ chúng ta cũng phải nói cho ngươi. Trong cung, không nên nhìn thì đừng nhìn, không nên nghe thì đừng nghe, không nên nói thì chớ nói. Đợi lát nữa gặp Thánh thượng, nếu Thánh thượng không hỏi, ngươi chỉ cần đáp "không" cũng được. Ngươi có nghe rõ chưa?

Sở Hoan đáp:

– Đa tạ công công chỉ điểm.

Sở Hoan vừa rồi vào cung từ Bắc Môn, cũng không trải qua Thừa Thiên điện bên ngoài, mà trực tiếp đi đến Quang Minh điện của Hoàng đế. Quang Minh điện không giống với Thừa Thiên điện. Thừa Thiên điện là nơi triều hội, còn Quang Minh điện là nơi làm việc riêng của Hoàng đế. Bình thường triệu tập trọng thần nghị sự, không long trọng như triều hội, có tính chất riêng tư hơn, nhưng những quyết định đưa ra lại quan trọng hơn Thừa Thiên điện rất nhiều. Rất nhiều chuyện lớn quốc gia, mặc dù thảo luận ở Thừa Thiên điện, nhưng phần lớn đều được quyết định cuối cùng tại Quang Minh điện.

Tâm tình Sở Hoan lúc này vẫn hơi kích động.

Cho dù thế nào, khi hắn xuyên qua tới đây, tuy rằng trong lòng vẫn tồn tại hiếu kỳ đối với đế vương thời đại này, nhưng không hy vọng xa vời có thể thật sự nhìn thấy đương kim thiên tử. Nhưng không thể ngờ sau khi vào kinh, Tề Vương chưa gặp, lại gặp mặt thiên tử đế quốc Đại Tần trước.

Đây là thiên tử tràn đầy màu sắc truyền kỳ. Hắn là vua lập quốc của đế quốc Đại Tần, từng dẫn thiết kỵ Đại Tần tung hoành thiên hạ, nam chinh bắc phạt, diệt quốc vô số, xây dựng công lao hiển hách. Từ khi bắt đầu lập quốc, trong việc trị quốc và ban thưởng, cùng với thành tựu trong phương diện văn hóa giáo dục cũng rất lớn, khiến cho Trung Nguyên đang chìm trong khói lửa chiến tranh dần đi tới ổn định, đi tới cường thịnh.

Nếu chỉ như vậy, người này thế nào cũng là một vị thánh quân thiên cổ. Nhưng về sau, vị vua ấy lại bắt đầu trầm mê thuật trường sinh, tín ngưỡng đạo giáo, bởi vậy khiến đế quốc đang từ hưng thịnh bắt đầu chuyển hướng đột ngột, ánh sáng bao trùm đế quốc dần trở nên ảm đạm.

Đó là một người như thế nào? Cho dù thế nào, cuối cùng cũng là một thiên tử truyền kỳ.

Mà mình đúng là sắp sửa gặp mặt vị thiên tử truyền kỳ này!

Để bảo toàn giá trị, bản dịch này chỉ có tại truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free