Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 355:

Trong Thiết Huyết Viên, Tề Vương Doanh Nhân tâu lên Hoàng đế: - Phụ hoàng, Sở Hoan đã được phong làm Chủ Quản Hộ Bộ, có nên sắp xếp chỗ ở cho hắn không ạ? Đường đường là Chủ Quản Hộ Bộ của Đại Tần ta, không thể đến một nơi ở cũng không có.

Hoàng đế cười nói: - Doanh Nhân, con thấy nên sắp xếp chỗ ở cho Sở Hoan thế nào? - Nhi thần nghĩ, cần phải ban cho Sở Hoan một tòa phủ đệ. Tề Vương Doanh Nhân vội đáp: - Phụ hoàng, Sở Hoan đã cứu tính mạng nhi thần, hơn nữa phụ hoàng cũng đã biết, Sở Hoan lập công lớn, được phong quan, cũng nên ban thưởng phủ đệ.

Hoàng đế hỏi: - Con muốn trẫm sai người sửa chữa hay làm mới một tòa phủ đệ cho Sở Hoan? Lại Bộ Thượng Thư Lâm Nguyên Phương tiến lên phía trước tâu: - Thánh Thượng, thần nghĩ cũng không cần xây mới phủ đệ. - Sao? - Trong thành Lạc An có nhiều phủ đệ bỏ trống. Lâm Nguyên Phương cung kính nói: - Có thể lựa chọn một chỗ rồi sắp xếp cho Sở Hoan.

Tề Vương Doanh Nhân vội tiếp lời: - Lựa chọn một phủ đệ cũng được, tuy nhiên, sau khi Sở Hoan nhậm chức tại Hộ Bộ, công việc e rằng sẽ bận rộn. Phủ đệ được chọn phải yên tĩnh, thoải mái, ở một nơi không quá đông người để tránh quấy rầy Sở Hoan. Hoàng đế cười nói: - Doanh Nhân, con quả là hết lòng vì Sở Hoan. Tề Vương Doanh Nhân mặt ửng đỏ, không dám nói thêm.

Sở Hoan đứng bên cạnh cũng cảm thấy kỳ lạ, không ngờ Doanh Nhân lại để tâm đến chuyện sắp xếp chỗ ở cho mình. Tề Vương đường đường là hoàng tử, không ngờ lại quan tâm đến chỗ ở của hắn như vậy. Sở Hoan cảm thấy có chút kỳ quái. - Lâm ái khanh, nếu Tề Vương đã yêu thương thần tử như thế, khanh hãy suy nghĩ xem, nơi nào thích hợp với Sở Hoan? Hoàng đế hỏi.

Lâm Nguyên Phương ngẫm nghĩ một lát rồi cung kính nói: - Nếu chỉ là phủ đệ, cũng có năm sáu nơi thích hợp. Nhưng nếu muốn chọn những nơi xa chốn đông người thì lại không có nhiều. Y đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, nói: - Thần nhớ, ngoài Tây Môn Hoàng Thành, trên đường Lang Hoàn có một phủ đệ. Đó là nơi ở trước đây của Quốc Tử Giám Chủ Bạc, tòa nhà họ Nghiêm hiện giờ không có ai ở, đường phố vắng vẻ an tĩnh, là một nơi thích hợp, chỉ có điều... Y nói đến đây liền dừng lại, không tiếp tục nữa.

Sở Hoan khẽ giật mình. Phủ đệ mà Lâm Nguyên Phương nhắc tới chẳng phải là tòa nhà họ Nghiêm nơi hắn đã giết Thái Tử Thiên Thục Quốc Lưu Diệu sao? Chẳng lẽ lại trùng hợp đến vậy? Hoàng đế nói: - Đó sẽ là phủ đệ của Sở Hoan. Rồi ngài nhìn về phía Sở Hoan, hỏi: - Sở Hoan, trẫm ban thưởng tòa nhà họ Nghiêm cho ngươi, ngươi có thể chuyển vào đó ở. Sở Hoan cung kính nói: - Vi thần tạ ơn long ân Thánh Thượng.

Trong lòng hắn cảm thấy có chút không được tự nhiên. Vì Nghiêm Giảng Đạo, chủ nhân của tòa nhà họ Nghiêm, là kẻ phạm tội bị giết cả nhà, tài sản bị tịch thu. Hắn vào ở đó, liệu có chút xui xẻo chăng? Tuy nhiên, Hoàng đế đã lên tiếng, tự nhiên hắn chỉ có thể tuân chỉ.

Tề Vương Doanh Nhân thấy mình chỉ nói mấy câu đã sắp xếp được chỗ ở tốt cho Sở Hoan liền hưng phấn ra mặt, dường như còn vui mừng hơn cả Sở Hoan.

Đúng lúc này, một âm thanh sắc nhọn vang lên: - Hà Tây Đạo Tổng Đốc Phùng Nguyên Phá cầu kiến Thánh Thượng! Hoàng đế giãn mày, giơ tay nói: - Mau tuyên vào! Ngài nghiêng đầu sang một bên, trên mặt tươi tỉnh hẳn. Sở Hoan thấy vậy trong lòng kỳ quái. Lúc trước có người bẩm báo Phùng Nguyên Phá đã đến, Hoàng đế liền tỏ ra vui mừng. Giờ phút này Phùng Nguyên Phá được triệu kiến, Hoàng đế lại vui mừng lộ rõ trên nét mặt, tựa hồ hết sức coi trọng Phùng Nguyên Phá. Trước đây hắn thật không biết đế quốc có một nhân vật được Hoàng đế yêu thích đến vậy.

Rất nhanh, một viên quan cao lớn dị thường đi nhanh đến. Khi còn cách Hoàng đế một khoảng, y lập tức quỳ xuống, cao giọng nói: - Hà Tây Đạo Tổng Đốc Phùng Nguyên Phá tham kiến Thánh Thượng. Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế. Tham kiến Hoàng hậu nương nương, nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế. Tham kiến Tề Vương điện hạ, bái kiến các chư vị đại nhân! Người này giọng nói vang dội, trung khí mười phần. Y là Tổng Đốc một đạo, Đại Tướng nơi biên cương, nhưng lại cực kỳ khiêm cung, quỳ gối bò đến gần ngai vàng.

Sở Hoan nhìn người này, chỉ thấy y tầm ngoài bốn mươi, mặt to mắt sáng, điểm bắt mắt nhất chính là cái mũi, cao hơn nhiều so với người bình thường. Chiếc mũi nếu đặt trên mặt người khác tất nhiên sẽ rất không hài hòa, nhưng nằm trên khuôn mặt vuông vức của y thì lại rất tương xứng. Làn da y hơi đen, mặc một thân quan phục, nhưng quan phục lại vương bụi bẩn, hơn nữa, người này nhìn qua một bộ dạng phong trần mệt mỏi. Trên mặt tuy rằng cung kính vô cùng, nhưng vẫn không che giấu được sự mệt mỏi.

Người này mặt rộng mũi cao, nếu đổi y phục, mặc bộ trang phục nông phu giản dị có lẽ sẽ thích hợp hơn. Lúc này một thân quan phục, tuy rằng thân phận thay đổi, nhưng vẫn toát lên khí chất mộc mạc. Kỳ quái nhất chính là người này trên lưng còn đeo một kiện hàng, bên trong có chứa một vật hình dài, cũng không biết rốt cuộc là gì.

Sở Hoan vốn tưởng rằng Tổng Đốc một phương, cho dù không phải uy phong lẫm liệt, cũng phải có khí thế phi phàm, ít nhất cũng giống như Tây Sơn Đạo Tổng Đốc Kiều Minh Đường, mặt như ngọc, phong độ tao nhã. Lại không thể ngờ vị Hà Tây Đạo Tổng Đốc này lại có dung mạo và bộ dáng như thế.

Khi cách Hoàng đế mấy bước, Phùng Nguyên Phá liền gục đầu xuống đất, mông cao chổng ngược. Một người cao lớn dị thường, lại ở tư thế đó, sau lưng còn có cái bọc to tướng, trông rất buồn cười, nhưng lại mang vẻ hết sức khiêm cung.

Hoàng đế ngậm cười hỏi: - Mũi To, ngươi một thân bụi bặm, vì sao không chỉnh đốn trang phục mà lại đến gặp trẫm ngay? Phùng Nguyên Phá lập tức nói: - Thần đã hơn một năm chưa từng thấy long nhan Thánh Thượng. Sau khi vào kinh, thần liền trực tiếp vào cung, mong có thể sớm được gặp Thánh Thượng. Trong lúc nhất thời quên chỉnh đốn lại, bộ dáng như thế có vi phạm lễ nghĩa, kính xin Thánh Thượng trách phạt! Hoàng đế giơ tay lên nói: - Đứng lên đi! Phùng Nguyên Phá tạ ơn đứng dậy, ngẩng đầu nhìn Hoàng đế, cung kính nói: - Khí sắc Thánh Thượng so với một năm trước tốt hơn rất nhiều. Thần tuy rằng ở phương Bắc xa xôi, nhưng không ngày nào không nhớ đến Thánh Thượng, chỉ nguyện Thánh Thượng long thể khỏe mạnh, thần tử cũng an tâm. Hôm nay thấy Thánh Thượng khí sắc rất tốt, thần mới tạm yên lòng.

Y nở nụ cười thật thà chất phác, giọng điệu cực kỳ chân thành. Sở Hoan nghe thấy và nhìn thấy, cũng cảm giác Phùng Nguyên Phá nói lời này xuất phát từ chân tâm.

Hoàng đế cười nói: - Lần trước ngươi trình tấu chương, man di phương Bắc bạo động, nay đã ổn định hơn chưa? - Nhờ hồng phúc của Thánh Thượng, nhờ oai danh Đại Tần quốc gia, man di phương Bắc bạo loạn đã bình định.

Phùng Nguyên Phá cung kính nói: - Di man Cổ Tháp Liệt, Tịch Hổ Nhĩ, An Thác Lỗ mùa đông năm trước gặp tuyết tai, lương thực thiếu thốn, nên đã xâm phạm biên giới quấy nhiễu. Vi thần điều quân thiết lập mai phục, dụ địch xâm nhập, vừa mới đánh tan quân địch xâm phạm lãnh thổ, giết tám ngàn quân địch. Ba bộ man di xin hàng, dâng lên bảo vật, kính hiến Thánh Thượng. Thần lần này mang vào kinh xin dâng lên Thánh Thượng! Hoàng đế cười nói: - Năm đó trẫm công diệt nước Hà Tây, giao cho cha con ngươi trấn thủ Hà Tây. Qua nhiều năm như vậy, phụ tử các ngươi không để trẫm thất vọng. Phụ thân ngươi tuy rằng đã qua đời, nhưng Phùng Nguyên Phá ngươi vẫn là một thanh kiếm sắc của trẫm, trấn thủ phương Bắc, khiến man di khó tiến lên một bước. Ngươi không làm mất thể diện phụ thân ngươi, càng không làm trẫm mất mặt.

Phùng Nguyên Phá đôi mắt đỏ lên, nói: - Ân huệ của Thánh Thượng đối với Phùng gia chúng thần, Phùng gia suốt đời cũng báo đáp không hết. Gia phụ trước lúc lâm chung luôn dặn dò vi thần. Phùng gia chúng ta là chó săn ở biên giới phương Bắc của Thánh Thượng. Trung thành và tận tâm với Thánh Thượng. Đối với kẻ địch xâm phạm biên giới lại phải hung ác vô cùng. Bất kể là ai, muốn xâm phạm thổ địa của Thánh Thượng, Phùng gia chúng ta sẽ dùng răng nanh cắn, dùng móng vuốt xé rách, ngay cả khi mình tan xương nát thịt, cũng không thể khiến di man tiến vào thổ địa Thánh Thượng dù chỉ một bước. Gia phụ nói như vậy, vi thần ghi nhớ trong lòng, một chữ không quên. Mỗi ngày trước khi đi ngủ đều phải tâm niệm. Ân huệ của Thánh Thượng đối với Phùng gia, Phùng gia chỉ có thể đem hết toàn lực đi báo đáp, hết đời này đến đời khác, con cháu Phùng gia mãi mãi là chó săn của Thánh Thượng! Hoàng đế thoải mái cười to, bốn phía các quan viên thần sắc khác nhau. Sở Hoan cảm thấy Phùng Nguyên Phá này có chút hơi lộ liễu.

Những lời này nếu như từ miệng người khác nói ra, tất nhiên sẽ khiến người nghe nổi da gà, nhưng từ miệng Phùng Nguyên Phá lại có vẻ chân thành tha thiết.

- Các ngươi xem đi, cái gì gọi là trung thần? Đây mới là trung thần. Hoàng đế cười nói: - Đại Tần ta có mười s��u đạo. Hà Tây Đạo hàng năm nộp thuế má đúng lúc nhất, hơn nữa có “Mũi To” trấn thủ Hà Tây, man di đã bao nhiêu năm không thể có uy hiếp gì đối với Đại Tần ta. Lương thần như thế, năng thần, trung thần như thế, mới là thần tử mà Đại Tần cần.

- Minh quân tất xuất hiện lương thần! Lâm Nguyên Phương không để lỡ cơ hội nói: - Phùng Tổng Đốc trung thành và tận tâm, đây cũng là tuệ nhãn của Thánh Thượng. Cũng chỉ có Thánh Thượng có con mắt Bá Nhạc mới có thể nhận ra Phùng Tướng Quân.

- Lâm đại nhân quá khen. Phùng Nguyên Phá vội nói: - Vi thần chỉ thực hiện thánh lệnh của Thánh Thượng mà thôi. Có Thánh Thượng anh minh, có Đại Tần mạnh thịnh, bất kể ai trấn thủ Hà Tây, man di cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Quân cường thì quốc cường, quốc cường thì kẻ thù bên ngoài không dám quấy nhiễu. Hà Tây ổn định, toàn bộ là nhờ thiên uy của Thánh Thượng.

Hoàng đế vuốt râu cười nói: - Không kiêu không nóng, kể công không ngạo, trẫm không nhìn lầm người.

Ngài lại hỏi: - Mũi To, ngươi vác trên lưng vật gì? Không phải là lễ vật người man di cống hiến cho trẫm đấy chứ? Phùng Nguyên Phá tiến lên một bước, cung kính nói: - Thánh Thượng, thần lần này vào kinh, thứ nhất là muốn bái kiến Thánh Thượng, được nhìn mặt rồng. Thứ hai cũng là muốn tâu lên Thánh Thượng một đại sự, khẩn cầu Thánh Thượng cho phép! - Hả? Hoàng đế thân thể hơi nghiêng về phía trước: - Ngươi nói có đại sự, rốt cuộc là chuyện gì, mau mau nói.

Phùng Nguyên Phá gỡ túi vải trên lưng xuống, chậm rãi cởi ra, từ bên trong lấy ra một cuộn giấy dài. Phùng Nguyên Phá nắm trong tay, nhìn sang Sở Hoan đang đứng bên cạnh, lại cười nói: - Mời vị đại nhân này giúp một việc! Sở Hoan lấy làm lạ, nhưng vẫn tiến lên. Phùng Nguyên Phá đưa cuộn giấy cho Sở Hoan, khiêm tốn nói: - Xin làm phiền vị đại nhân này giữ thật tốt, đây là một bức họa, cần hai người mới có thể mở ra! Sở Hoan gật gật đầu, tiếp nhận bức họa đang được cuộn tròn. Bức họa này rất dài, Phùng Nguyên Phá mở ra từng chút từng chút một. Hoàng đế và Hoàng hậu cố nhiên hết sức kỳ quái, các đại thần bên cạnh cũng đều không hiểu rõ Phùng Nguyên Phá đang định làm gì, nên vây xung quanh để xem. Khi bức họa cuộn tròn từ từ mở ra, rất nhanh liền vang lên một tràng tiếng kinh hô.

Sở Hoan đứng bên cạnh nhất thời không nhìn rõ toàn cảnh, nhưng lại mơ hồ có thể cảm giác bức họa này dường như là bản vẽ thiết kế một kiến trúc vô cùng to lớn.

Hoàng hậu vốn điềm đạm, đoan trang, lúc này nhìn thấy bức họa, dung nhan hiện vẻ giật mình, đôi môi đỏ mọng khẽ run. Mà Hoàng đế cũng đã đứng lên, mở to hai mắt. Các quan viên hai bên liên tục thán phục không ngớt, không ít người còn dụi dụi mắt, dường như có chút không tin cảnh tượng trước mắt này.

- Thánh Thượng, đây chính là đại sự mà vi thần muốn tâu lên Thánh Thượng. Phùng Nguyên Phá cung kính nói: - Mấy tháng trước, Hà Tây bỗng nhiên xuất hiện dị tượng. Vào lúc trời tối, không trung bỗng nhiên xanh vàng rực rỡ, hiện ra một tòa Thiên cung. Vi thần lúc ấy đang tuần tra pháo đài biên phòng, thấy như vậy, kinh ngạc vạn phần. Điều khiến thần kinh ngạc là, ngày đó trong nội cung, một cặp thần tiên xuất hiện. Sau một thời gian đắn đo, vi thần mới sai họa sĩ vẽ lại cảnh tượng này.

Y chỉ bức họa, nói: - Đây chính là cảnh tượng ngày hôm đó. Hoàng đế đi đến đứng trước bức họa hồi lâu mới chỉ vào tranh vẽ hỏi: - Trên cây cầu mây sao lại có bóng dáng giống trẫm? - Đúng vậy, đó là Thánh Thượng. Lâm Nguyên Phương đã ghé sát vào xem rồi nói: - Dáng người Thánh Thượng, thần nhìn là nhận ra ngay. Kia nhất định là Thánh Thượng không thể nghi ngờ. Bên cạnh Thánh Thượng là Hoàng hậu nương nương!

- Đúng, đúng là Thánh Thượng và Hoàng hậu nương nương. Có người kinh hô.

Đây là một bức tranh xa hoa đến tột cùng. Một bức họa Thiên cung bao phủ trong mây, quỳnh lâu ngọc vũ, khí trời như sương, điêu lan ngọc thế, rường cột chạm trổ tựa như ảo mộng... Hoàng cung Đại Tần là lâu đài hoa lệ nhất nhân gian, nhưng so với Thiên cung này thì kém xa nhiều. Thiên cung này có thể nói là đỉnh cao kiến tạo, thần công quỷ phủ ít ai có thể tưởng tượng.

- Thánh Thượng, ngày đó xuất hiện dị tượng, vi thần liền cho rằng là Thánh Thượng và nương nương cưỡi mây đến Hà Tây, liền quỳ xuống đất bái kiến. Phùng Nguyên Phá có vẻ hết sức kích động: - Thánh Thượng và nương nương, đều là thần tiên trên trời! Hoàng đế cũng có vẻ có chút kích động, hỏi: - Phùng ái khanh, này... đây là thật hay sao? - Vi thần không dám lừa gạt Thánh Thượng. Phùng Nguyên Phá nói: - Lúc ấy không phải chỉ có thần chứng kiến. Lúc ấy ở pháo đài Gia Lăng Bắc Bộ không dưới mấy trăm người nhìn thấy cảnh này.

Hoàng đế khen: - Quả nhiên là dị tượng, đây là một bức tranh tuyệt hảo! Rồi cười vui vẻ: - Phùng ái khanh, lễ vật này của ngươi, trẫm rất thích, trẫm nhận bức họa này! Phùng Nguyên Phá lắc đầu nói: - Thánh Thượng, đây không phải là lễ vật vi thần hiến cho Thánh Thượng! Hoàng đế nhíu mày, liếc Phùng Nguyên Phá một cái, hỏi: - Khanh có ý gì? Phùng Nguyên Phá quay sang bên cạnh ra hiệu, một tên thái giám biết ý, vội vàng đến cầm lấy bức họa cuộn tròn lại. Phùng Nguyên Phá quỳ rạp xuống đất, cung kính nói: - Đây chỉ là một bức đồ. Vi thần phải hiến cho Thánh Thượng là một tòa Thiên cung, một tòa Thiên cung chân chính xuất hiện ở thế gian này!

Hoàng đế trong lúc nhất thời thật không kịp phản ứng, hỏi: - Cái gì? Phùng Nguyên Phá nghiêm mặt nói: - Thần khẩn cầu Thánh Thượng chấp thuận cho thần vì Thánh Thượng xây dựng một hành cung ở Hà Tây. Hành cung này sẽ được dựng lên chiếu theo bức họa này. Thần muốn xây dựng tòa Thiên cung này trên nhân gian. Dùng cái này để thể hiện mong ước Hoàng đế sẽ vạn thọ vô cương! Chúng thần nghe vậy ai nấy đều kinh sợ. Sở Hoan cũng giật mình.

Hoàng đế hiểu được, híp mắt nói: - Phùng Nguyên Phá, ngươi có biết mình đang nói gì không? - Vi thần biết. Phùng Nguyên Phá lớn tiếng nói: - Vi thần muốn xây một tòa hành cung cho ngô hoàng, một tòa tiên cung nhân gian từ trên trời xuống! Trong mắt Hoàng đế lộ ra thần sắc kích động, chỉ vào bức họa cuộn tròn nói: - Vậy ngươi có biết, muốn biến Tiên cung từ trên bức tranh thành hiện thực, có khó khăn bao nhiêu? Ngươi có biết, điều này cần bao nhiêu bạc? Phùng Nguyên Phá ngẩng đầu lên nói: - Thần đã sai người tính toán, công trình làm xong, ít nhất phải tiêu tốn sáu trăm vạn lạng bạc!

Sở Hoan căng thẳng trong lòng. Sáu trăm vạn lạng bạc, đây là số lượng kinh khủng bậc nào! Một tòa hành cung tiêu tốn sáu trăm vạn lạng bạc trắng, đây thật sự là một s��� lượng cực lớn. Hoàng đế nhíu mày, như thoáng suy nghĩ một chút, một lúc lâu sau mới nói: - Hiện giờ Thông Thiên Điện còn đang trong quá trình xây dựng, triều đình không thể thông qua khoản tiền lớn như vậy để xây dựng hành cung. Việc này... hãy bàn sau!

- Thần không cần triều đình cấp một thỏi bạc nào! Phùng Nguyên Phá nói: - Trước khi thần vào kinh, đã triệu tập các thương hội bốn Châu Hà Tây. Nhắc đến việc này, bốn Châu đã bàn bạc nên xây dựng hành cung vì Thánh Thượng, đều nguyện ý khẳng khái giúp tiền. Ngoài ra, hiện giờ việc này đều đang truyền lưu khắp Hà Tây. Dân chúng Hà Tây cũng biết tượng thần của Thánh Thượng xuất hiện ở Hà Tây, vô cùng kính sợ. Rất nhiều dân chúng biết được việc xây dựng hành cung vì Thánh Thượng, đều nhanh chóng bôn tẩu bẩm báo. Hiện giờ mấy trăm vạn dân chúng Hà Tây, đều nguyện ý dâng lên một phần sức lực vì Thánh Thượng. Phụ tử hai đời thần đi theo Thánh Thượng, được Thánh Thượng chiếu cố, cũng có chút gia tài. Trước khi vào kinh, thần đã quyết định, nguyện quyên toàn bộ gia tài, dùng để xây dựng hành cung!

Mọi người trợn mắt há mồm. Hoàng đế đi tới bên Phùng Nguyên Phá, tự tay nâng Phùng Nguyên Phá dậy nói: - Phùng ái khanh, nếu thần tử Đại Tần ta cũng như ngươi vậy, Đại Tần ta lo gì không quốc thái dân an? Ngài nâng cao giọng: - Phùng ái khanh, ngươi trung thành và tận tâm, trẫm phải thưởng ngươi. Hà Tây không thể thiếu ngươi, chức quan sẽ không tăng lên, nhưng trẫm ban thưởng ngươi tước vị, ban thưởng ngươi... tước vị Tinh Trung Hầu!

Quần thần hai bên đều hơi đổi sắc mặt. Tước vị Đại Tần gồm: Vương, Công, Hầu, Bá, Tử, Nam. Tước Vương tự nhiên chỉ có hoàng tộc họ Doanh mới có được. Bên dưới là Công tước. Tuy rằng các Đại Tướng biên cương có đủ người được phong tước, nhưng có thể phong tới Bá tước đã là chuyện không dễ. Trước đây Phùng Nguyên Phá này đã rất được Hoàng đế sủng ái, phong tước vị Tử tước, nhưng hôm nay Hoàng đế lại phá lệ phong Phùng Nguyên Phá làm Hầu tước, nhảy liền hai cấp. Có thể thấy được Hoàng đế thật sự sủng ái Phùng Nguyên Phá tới cực điểm.

Chu Đình không kìm nổi tiến lên phía trước nói: - Thánh Thượng... ! Hoàng đế không đợi Chu Đình nói hết, đã đưa tay ngăn lại: - Không cần nhiều lời, trung thành cho dù phong thưởng thế nào, đều không đủ.

Phùng Nguyên Phá cảm động đến rơi nước mắt: - Thánh Thượng, vi thần đã rất được Thánh Thượng chiếu cố. Tổ tiên Phùng gia chẳng qua là hạng người giết gà, giết chó. Phùng gia chúng ta có thể có ngày hôm nay, đều là Hoàng Thượng ban tặng. Việc vi thần làm, cũng chỉ là tận tâm đền đáp, không dám nhận phong thưởng này! - Anh hùng không hỏi xuất thân. Hoàng đế lắc đầu nói: - Phụ tử các ngươi đi theo trẫm đánh xuống giang sơn to lớn này. Không có các ngươi, giang sơn này chưa chắc đã là của trẫm. Trẫm đã phong ngươi làm Tinh Trung Hầu, thì sẽ không thu hồi!

Phùng Nguyên Phá cúi đầu chạm đất: - Thần lĩnh chỉ tạ ơn. Muôn lần chết cũng không thể báo đáp long ân của Thánh Thượng! - Trẫm không muốn ngươi chết. Hoàng đế cười nói: - Trẫm muốn ngươi còn sống, muốn ngươi gác Bắc Cương vì trẫm, muốn ngươi xây dựng Tiên cung nhân gian xưa nay chưa từng có cho trẫm! Phùng Nguyên Phá nói: - Thần lĩnh chỉ. Thánh Thượng ân chuẩn, sau khi thần về Hà Tây, lập t���c chuẩn bị làm việc này, mong sớm hoàn thành Tiên cung. Khi đó Thánh Thượng Bắc tuần, là được vào ở Tiên cung!

Mọi quyền lợi dịch thuật tác phẩm này đều do truyen.free nắm giữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free