Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 360:

Đêm ấy mọi người trò chuyện vui vẻ, đến sáng hôm sau, một tiểu lại của Bộ Hộ đến Tây Môn sở, muốn dẫn Sở Hoan đi Bộ Hộ để trình diện.

Nha môn Bộ Hộ tọa lạc ở Nam thành, cách Bộ Binh không xa. Các vấn đề giữa ba bộ ngành thường có liên quan mật thiết, nên ba nha môn này đều nằm trong cùng một khu vực, tập trung giải quyết mọi chính sự quốc gia. Các nha môn Lục bộ đều được xây dựng vô cùng rộng lớn, các Ty Tào phân công rõ ràng, sắp xếp có trật tự. Nha môn Bộ Hộ nằm phía bên trái, cạnh đó là nha môn Công Bộ, trên cổng treo hai chữ “Bộ Hộ” to lớn, trước cửa đều có binh lính đứng gác.

Tiểu lại dẫn Sở Hoan vào nha môn Bộ Hộ, sau đó gã tự mình đi thông báo cho Thượng thư Bộ Hộ, dặn Sở Hoan ở lại sân chờ.

Sân rất rộng, hai bên đều có cổng vòm, dẫn lối đến những sân khác. Dường như có người ra vào tấp nập, khi thấy Sở Hoan trong sân, ai nấy đều dùng ánh mắt kỳ lạ mà nhìn hắn.

Sở Hoan điềm tĩnh tự tin, lúc này hắn còn chưa có quan phục nên vẫn mặc y phục hằng ngày. Trong khi đó, những người lui tới Bộ Hộ đều trang phục chỉnh tề, một người mặc thường phục như hắn trông có vẻ không mấy hợp nhãn.

Thỉnh thoảng, có người đi qua, thấy Sở Hoan liền cúi đầu nói nhỏ và phát ra những tiếng cười quái dị. Sở Hoan biết họ chẳng nói gì tốt đẹp, nhưng cũng không để tâm.

Hắn hiểu rõ, mình là người mới đến, hơn nữa lại được đảm nhiệm chức sự, nhất định sẽ có nhiều người ghen ghét. Nếu muốn yên ổn ở Bộ Hộ, e rằng trước mắt còn phải đối mặt với không ít khó khăn.

Đợi một lúc lâu, nhưng vẫn không thấy tên sai nha lúc trước quay lại. Sở Hoan hiểu, đây chính là chiêu “đánh phủ đầu” của Thượng thư Bộ Hộ dành cho hắn.

Đang nhẫn nại chờ đợi, chợt thấy từ phía bên trái có một đám người bước ra, vây quanh một lão quan viên khoảng năm sáu mươi tuổi, tiến thẳng từ hướng chính sân về phía hắn. Sở Hoan không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy khi vừa nhìn thấy hắn, lập tức có người ghé tai lão quan viên kia nói nhỏ điều gì đó. Mặt lão liền biến sắc, đôi mắt chăm chú nhìn thẳng vào Sở Hoan.

Sở Hoan thấy lão hơi vuốt cằm, nhưng ngay lập tức, hắn cảm nhận được thái độ thù địch từ người này, đôi mắt đầy hận ý khiến hắn không khỏi nhíu mày.

Tuy mình là người mới đến, không tránh khỏi việc người khác có chút đố kỵ, nhưng cũng không đến mức phải thù địch gay gắt như vậy chứ?

Nhưng chỉ thoáng chốc, hắn dường như nghĩ ra điều gì đó, mày nhíu lại. Thấy lão quan viên bước lại gần, Sở Hoan chắp tay nói:

– Tiền bối chính là Dương đại nhân? Tiểu nhân Sở Hoan, bái kiến đại nhân!

Hắn lúc này đã nhớ ra, khi mình được điều nhậm chức Chủ quản Bộ Hộ thì người tiền nhiệm là Dương Đồng sẽ phải chuyển sang Bộ Lễ. Chức vụ ở Bộ Lễ đương nhiên không thể sánh bằng Bộ Hộ.

Mới đến Bộ Hộ, thái độ lão quan viên đối với hắn quả nhiên đầy thù địch. Sở Hoan vừa nghĩ đến liền đoán được người này chính là Dương Đồng, là người bị mình thay thế. Chẳng trách y lại có thái độ như vậy với hắn.

Sở Hoan chắp tay thi lễ, lão quan viên kia liền bước nhanh đến, cười lạnh:

– Ta không dám nhận!

Giọng điệu lạnh như băng.

Sở Hoan thản nhiên cười.

Y nói:

– Ngươi là Sở Hoan?

– Chính là tiểu nhân!

Sở Hoan cung kính đáp lễ.

– Sở Hoan, ngươi nghĩ ném lão phu đi rồi thì ngươi có thể vui vẻ ở lại Bộ Hộ sao?

Dương Đồng căm tức nói:

– Ngươi có tài năng gì, chỉ ngâm mấy câu thơ đã có thể đảm nhiệm chức Tào chủ sự? Ấu trĩ! Đừng nghĩ được sủng ái mà muốn làm gì thì làm, leo càng cao thì ngã càng đau!

Sở Hoan vốn thấy Dương Đồng tuổi tác đã cao, nên đương nhiên phải giữ lề nghĩa. Nào ngờ vừa gặp mặt y đã nói ra những lời khó nghe như vậy, trong lòng hắn cũng dâng lên chút tức giận, thản nhiên nói:

– Được Thánh Thượng chiếu cố, điều đến Bộ Hộ, có đảm nhiệm được hay không, thì phải thử mới biết.

Hơn mười quan viên lớn nhỏ bên cạnh Dương Đồng đều dùng ánh mắt khác thường nhìn hắn, thần sắc ai nấy đều trông rất khó coi.

Dương Đồng cười lạnh nói:

– Nói thì dễ! Lão phu thật muốn xem ngươi có bản lĩnh gì mà có thể ở lại được Bộ Hộ. Độ Chi Tào mỗi ngày có hàng trăm kế hoạch, ngươi chẳng qua chỉ dựa vào quan hệ mà giờ mới nhậm chức. Lão phu nói cho ngươi biết, Bộ Hộ khác những nơi khác, không có bản lĩnh thật sự, muốn tồn tại ở đây, chỉ còn cách tự chuốc lấy nỗi nhục!

Ý của Dương Đồng hiển nhiên là muốn nói Sở Hoan có quan hệ với Tề vương Doanh Nhân nên mới dễ dàng được vào, chứ không phải nhờ tài năng của bản thân Sở Hoan.

Tất cả bọn quan lại bên cạnh đều hơi vuốt cằm, hiển nhiên là đồng tình với ý kiến của Dương Đồng.

Sở Hoan trong lòng biết rằng nếu mình vào Bộ Hộ mà bị bọn họ khinh nhục như vậy, thì những ngày tháng sau này sẽ chẳng có gì tốt đẹp. Hắn thản nhiên cười nói:

– Lão đại nhân lo lắng nhiều rồi. Đại nhân đã nhậm chức nhiều năm, những ngày sau này sẽ làm ở Bộ Lễ. Sở Hoan vào Bộ Hộ, đương nhiên sẽ ở đây mà làm tốt phận sự của mình. Nếu như theo lời đại nhân, Sở Hoan bất tài, tự thấy cũng không có chỗ nào đúng!

Dương Đồng khinh thường nói:

– Dựa vào tài cưỡi ngựa bắn cung, hay tài ngâm thơ viết văn của ngươi ư?

Sở Hoan vẻ mặt bình tĩnh, nói:

– Lão đại nhân dường như rất có thành kiến với Sở Hoan.

Tuy hắn lúc nói chuyện vẫn rất ôn hòa, nhưng vẻ mặt đã không còn nét cung kính như ban đầu nữa.

Dương Đồng không coi trọng hắn, thì hắn cũng chẳng cần giả vờ lễ nghĩa làm gì.

Các quan viên bốn phía lập tức thì thầm với nhau, không ít người đã tỏ thái độ bất mãn.

– Thành kiến?

Dương Đồng cười rộ lên, đầy vẻ coi thường.

– Sở Hoan, lão phu hôm nay phải sang Bộ Lễ nhậm chức. Trước khi đi, nếu đã gặp được ngươi, ta cũng muốn xem ngươi có bản lĩnh gì, để có thể gánh vác trách nhiệm của Độ Chi Ty!

– Lão đại nhân muốn thử thế nào?

Hắn nhíu mày hỏi.

Dương Đồng nói:

– Lão phu sẽ không đi thử cái khả năng thô lỗ là cưỡi ngựa bắn cung, hay đi so tài ngâm thơ đối nghịch. Nếu ngươi tự xưng là có thể đảm nhận chức Tào chủ sự, vậy lão phu sẽ ra hai đề, xem ngươi có khả năng lãnh đạo Độ Chi Tào hay không!

Sở Hoan nhíu mày, một gã quan viên bên cạnh nói:

– Sở đại nhân, không dám ứng đối sao?

– Nghe nói Sở đại nhân dương oai trong Thiết Huyết viên, uy phong lẫm liệt, binh đến tướng ngăn, nước lên tường chặn, ngay cả Thánh Thượng cũng khen không ngớt lời. Giờ Dương lão đại nhân chỉ ra hai đề, Sở đại nhân cũng phải chùn bước sao?

– Ai nói Sở đại nhân chùn bước?

Một giọng nói kỳ quặc vang lên:

– Sở đại nhân đang chuẩn bị, phải không Sở đại nhân?

– Nào, nào, nào, để chúng ta thấy bản lĩnh của Sở đại nhân, người từng dương oai ở Thiết Huyết viên. Chúng ta thân phận thấp kém, không thể xem trò hay, hôm nay Sở đại nhân đến, vừa lúc chúng ta có cơ hội mở rộng tầm mắt.

Mỗi người một câu, ngữ khí bên trong đầy vẻ châm biếm khinh thường, hiển nhiên là nghi ngờ năng lực của Sở Hoan.

Tuy Sở Hoan do Hoàng đế đích thân ngự phong làm chủ sự Bộ Hộ, nhưng mọi người chỉ biết sau lưng hắn có chỗ dựa vững chắc là Tề Vương mà thôi.

Thế lực của Tề Vương trong triều lại quá yếu, quan lại trong ngoài triều trong lòng không chút kinh sợ y. Đối với Tề Vương thái độ đã như vậy thì đối với Sở Hoan lại càng thêm coi thường.

Tiếng cười hỗn độn. Lúc đầu chỉ có lẻ tẻ vài quan viên tụ tập lại đây, nhưng chỉ trong khoảng nửa khắc, đã có hơn ba mươi quan viên Bộ Hộ vây quanh.

Dương Đồng vì Sở Hoan mà bị đuổi ra khỏi Bộ Hộ, lại phải chấp nhận hạ mình làm quan trong Bộ Lễ. Trong lòng y đương nhiên vô cùng tức giận. Hôm nay gặp Sở Hoan, y có ý định làm cho Sở Hoan mất mặt trước mặt mọi người, như vậy cũng để làm vơi bớt nỗi hận trong lòng.

Sở Hoan thấy mọi người vây quanh chỉ trỏ, ý thức được đây là Dương Đồng cố ý làm khó dễ. Nếu hôm nay hắn lùi bước, những ngày sau này ở Bộ Hộ chắc chắn sẽ bị coi thường. Hắn lập tức thản nhiên nói:

– Dương đại nhân muốn ra đề gì?

Dương Đồng tức khắc nói:

– Được! Ngươi đã dám nhận lời, lão phu sẽ cho ngươi hai đề. Nếu ngươi có thể đáp đúng, lão phu tâm phục khẩu phục!

Y chắp hai tay sau lưng hơi trầm ngâm, cuối cùng nói:

– Gà và thỏ nhốt cùng một cũi, không biết chính xác số lượng, chỉ lộ ra ba mươi sáu cái đầu, năm mươi đôi chân. Hỏi có bao nhiêu gà và bao nhiêu thỏ?

Nói xong, y lạnh lùng cười, nhìn chằm chằm vào Sở Hoan.

Các quan viên bốn phía nhìn nhau, đều lộ ra vẻ tươi cười kỳ quái.

Sở Hoan nheo mắt. Tuy rằng đề ra kỳ quái, nhưng hắn cũng lập tức hiểu ra ý tứ.

Đề này của Dương Đồng, chính là câu hỏi về gà và thỏ nhốt trong cùng một lồng: tổng số đầu của gà và thỏ là ba mươi sáu, tổng cộng có năm mươi đôi chân (tức là một trăm chiếc chân). Dựa vào điều kiện này, hãy tính ra có bao nhiêu gà, có bao nhiêu thỏ.

Đây là một đề toán học.

Đột nhiên, Sở Hoan nhớ lại những ngày làm ở Quang Minh điện, Chu Đình từng hỏi hắn có biết tính toán không. Lúc ấy hắn nói sơ là hiểu, không rõ thâm ý bên trong. Bây giờ nhớ lại thời điểm đó, chẳng lẽ Chu Đình đã biết hắn có thể sẽ phải dùng đến tính toán?

Những lĩnh vực học tập ở thời cổ đại không chỉ có thơ từ ca phú, mà phần nhiều trong đó chính là toán học.

Toán học là một chủ đề sâu rộng, cổ nhân cũng đã đạt được trình độ cao trong lĩnh vực này. Sở Hoan còn biết “Câu cổ định luật” của đời sau có lẽ cũng đã xuất hiện từ rất lâu trước đó. Ngày xưa, những người theo trường phái Thương Cảo từng nói đến Chu công: nếu câu là ba, cổ là bốn, thì huyền tất là năm.

Tuy nói toán học thời cổ đại rất phát triển, nhưng những nhân tài tinh thông lại không nhiều. So với thi t��� ca phú, cưỡi ngựa bắn cung, văn ôn võ luyện, người nghiên cứu toán học chỉ chiếm số ít.

Chính vì lý do như vậy, người biết tính toán cũng có thể coi là không tồi. Dù chức quan không cao, nhưng cuộc sống cũng không tồi. Dương Đồng cũng là người biết tính toán. Khi Đại Tần lập quốc, chiêu mộ hiền tài cả nước, Dương Đồng nhờ sự tinh thông toán học mà được vào Bộ Hộ, nhanh chóng có chỗ đứng vững chắc trong nhiều năm liền. Mười mấy năm qua, tuy chỉ là chủ sự ở Bộ Hộ, nhưng Thượng thư, Thị lang cũng trao cho y một chút quyền hạn, nên ở Bộ Hộ y cũng khá thoải mái.

Lúc y ra đề, đề rất khó. Đừng nói người chưa học qua toán học, cho dù có học qua, cũng không chắc có thể giải được. Mục đích đơn giản chính là muốn khiến Sở Hoan bị bẽ mặt trước mặt mọi người.

Ngoại hình Sở Hoan thoạt nhìn tuy rằng anh tuấn uy vũ, nhưng khí chất văn võ đều hơn hẳn Dương Đồng. Y cho rằng Sở Hoan không hiểu toán học, nên đưa ra đề đó, cũng khẳng định Sở Hoan không thể giải được.

Thấy Sở Hoan nhíu mày, Dương Đồng lập tức đắc ý nói:

– Sở Hoan, ngươi có đáp án không? Ngay cả đề như vậy cũng không thể giải được, còn muốn ở Bộ Hộ sao? Hừ, thật là khiến thiên hạ chê cười!

Tất cả quan viên ở đấy đều bàn tán sôi nổi, ánh mắt tuy khác nhau, nhưng hiển nhiên không ai có chút thiện ý nào đối với Sở Hoan.

Sở Hoan cũng thản nhiên cười, hỏi ngược lại:

– Dương đại nhân, Sở mỗ còn tưởng người học sâu biết rộng, có thể ra đề khó một chút. Không ngờ chỉ là cái đề với kiến thức căn bản như vậy, đề bài này, có cần phải suy nghĩ sao?

Dương Đồng và các quan viên đều biến sắc.

Đề khó như vậy, không ngờ Sở Hoan lại nói là đơn giản, quả nhiên không biết trời cao đất dày. Dương Đồng tức giận đến nỗi chòm râu bay phất phới, cười lạnh nói:

– Nếu đã mạnh miệng như vậy, Sở Hoan, nếu ngươi đã nói dễ dàng, vậy cho lão phu biết đáp án là gì?

– Rất đơn giản.

Sở Hoan tràn đầy tự tin nói:

– Thỏ mười bốn con, gà hai mươi con.

Dương Đồng ngẩn ra. Không ít quan viên đứng bên cạnh nhìn y, cũng có một số kẻ nhíu mày, lại có người đang suy nghĩ xem phải giải đề này thế nào.

– Dương đại nhân, Sở Hoan nói đúng không?

Có kẻ đứng cạnh Dương Đồng thấp giọng hỏi.

Dương Đồng hít một hơi, nhìn Sở Hoan, hỏi:

– Ngươi… ngươi tính thế nào ra?

Lời này của y như ngầm thừa nhận đáp án của Sở Hoan là chính xác.

– Rất dễ dàng.

Sở Hoan nhún vai nói:

– Có hai cách có thể tìm ra đáp án, một là phép bớt chân, hai là phép thêm chân!

– Phép bớt chân?

Dương Đồng nhất thời không hiểu được:

– Phép thêm chân? Đây là ý gì?

Sở Hoan giải thích:

– Con thỏ có bốn chân, chúng ta giả thiết thỏ cũng chỉ có hai chân. Như vậy, ba mươi sáu đầu sẽ có bảy mươi hai chân. Nhưng hiện tại lại có một trăm chân, tức là còn thiếu hai mươi tám chân. Hai mươi tám chân này cần được bù vào số thỏ đã giả định chỉ có hai chân ở trên. Mỗi con thỏ thiếu hai chân, vậy có mười bốn con thỏ. Còn lại là hai mươi gà. Đó là phép bớt chân!

Còn nhiều người còn chưa kịp hiểu, Dương Đồng đã hỏi:

– Còn phép thêm chân?

– Cách tính giống nhau, giả thiết cũng là gà có bốn chân. Như vậy ba mươi sáu đầu sẽ có một trăm bốn mươi chân. So với một trăm chân thì nhiều hơn bốn mươi chân, như thế mỗi con gà bớt đi hai chân, có thể kết luận có hai mươi gà. Còn lại đương nhiên là mười bốn con thỏ.

Sở Hoan miêu tả sơ lược rồi nói:

– Dương đại nhân, không biết Sở Hoan nói như vậy có đúng không?

Mặt Dương Đồng xám như tro.

Cái đề này chính là một trong những đề y đắc ý nhất. Lúc trước y tìm ra đáp án, vốn tưởng rằng đề này có thể làm khó Sở Hoan. Ai ngờ Sở Hoan nháy mắt đã tìm ra đáp án, hơn nữa lại còn chỉ ra hai phương thức giải. Hai cách giải này không những độc đáo mà còn đi sâu vào bản chất của vấn đề, quả thực vô cùng xuất sắc.

Y lại không biết, toán học đời sau đã đạt tới một cảnh giới không thể tin nổi. Thời đại bánh xe phát triển, vô số nhà toán học đã sáng tạo nên những kỳ tích. Đối với người xưa mà nói, đề mục cực kỳ phức tạp, nhưng trải qua đời sau nhờ có các phương pháp số học tiên tiến, lại trở nên rất dễ dàng giải đáp. Đề mục này ở thời đại này có thể rất khó khăn, nhưng đối với người của đời sau từng biết các kiến thức toán học cơ bản như Sở Hoan, quả thật rất dễ dàng giải được.

– Dương đại nhân, Dương đại nhân, Sở Hoan nói có đúng không?

Những quan viên bên cạnh không ngừng hỏi, vì những người này đều không xác định được đáp án.

Dương Đồng vừa sửng sốt vừa chán nản, thở dài, cuối cùng cũng gật đầu:

– Không sai, hắn… đáp án là chính xác!

Mọi quyền lợi của bản dịch này đều thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free