(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 368:
Trong đại viện Độ Chi Tào của Hộ Bộ, giờ phút này đã chật kín người. Phán Quan, Bút Lại, Tính Lại, Dịch Lại, tất cả đều được triệu tập đến, đứng xếp theo cấp bậc từ trước ra sau.
Sở Hoan liếc nhìn mọi người một lượt, nhận thấy phần lớn vẫn còn mơ hồ. Hắn trông thấy một gương mặt quen thuộc trong đám đông, bèn vẫy tay gọi:
– Nhạc Tử Tây, ngươi tới đây!
Nhạc Tử Tây chỉ là một Dịch Lại, chức quan thấp nhất trong Độ Chi Tào. Gã vạn lần không ngờ rằng Sở Hoan lại triệu tập mình vào lúc này, nên hơi sững sờ. Có người bên cạnh khẽ đẩy gã một cái:
– Chủ Sự đại nhân gọi ngươi!
Nhạc Tử Tây lấy lại tinh thần, vội vàng bước ra khỏi đám đông, tiến lên định quỳ lạy thì Sở Hoan đã lên tiếng:
– Không cần quỳ, ngươi đi vào lấy một cái ghế ra đây cho bản quan.
Nhạc Tử Tây ngơ ngác đáp lời, rồi vào phòng, bưng ra một chiếc ghế lớn. Sở Hoan chỉ chỉ. Sau khi Nhạc Tử Tây đặt ghế xuống, Sở Hoan liền ung dung ngồi vào. Đám người lập tức xôn xao, lại nghe Sở Hoan nói tiếp:
– Chắc hẳn chư vị đã biết bản quan là ai. Hôm nay triệu tập mọi người đến đây là có hai việc. Việc thứ nhất, là để bản quan ra mắt và làm quen với tất cả.
Ánh mắt hắn đột nhiên nhìn về phía Đậu Dịch, chậm rãi nói:
– Chuyện thứ hai, bản quan cũng muốn mọi người hiểu rõ rằng: trước kia Độ Chi Tào này ra sao bản quan không quan tâm, nhưng sau này sẽ thế nào, hôm nay phải nói cho thật rõ ràng.
Thần sắc Sở Hoan vô cùng bình tĩnh, không còn vẻ tươi cười như trước. Giọng nói của hắn, vô hình trung lại mang theo một sự áp bách.
– Bản quan biết, có câu nói rằng, quan mới nhậm chức thường đốt ba đống lửa.
Sở Hoan ngồi trên ghế, chậm rãi nói:
– Bản quan không chơi trò đó, cũng sẽ chẳng đốt lửa gì. Bản quan chỉ biết rằng, Thánh thượng ban ân, điều bản quan đến nha môn Hộ Bộ này, đó là gửi gắm kỳ vọng to lớn. Nếu bản quan không thể tận tâm làm việc, chỉ ở trong này tùy ý người khác đùa giỡn, lơ là qua ngày, vậy thì thật sự hổ thẹn với Thánh thượng!
Lời hắn vừa dứt, không ít người lập tức biến sắc, sắc mặt Đậu Dịch càng thêm khó coi.
Những người khác trong miệng Sở Hoan, không thể nghi ngờ, chính là Đậu Dịch đứng mũi chịu sào. Gã không thể ngờ rằng Sở Hoan lại nói thẳng thừng như vậy, căn b���n chẳng hề hiểu sự uyển chuyển.
– Chắc hẳn không ít người cũng biết, bản quan xuất thân là người luyện võ, là một võ phu lỗ mãng, một kẻ thô kệch. Nói chuyện sẽ không vòng vo, làm việc cũng không quanh co.
Sở Hoan gãi chóp mũi, bộ dạng thản nhiên tự đắc:
– Trước tiên bản quan xin nói rõ, ta là người chỉ chịu mềm chứ không chịu cứng. Làm việc không sợ bất cứ điều gì. Người luyện võ bọn ta, đầu rơi máu chảy cũng chẳng có gì đáng lo. Tuy rằng người luyện võ thường làm việc trực tiếp, nhưng có một điểm tốt là biết phân rõ phải trái. Bản quan không có nhiều tài năng xuất chúng, nhưng khi làm việc và đối nhân xử thế, bản quan thích phân rõ lẽ phải. Hôm nay triệu tập mọi người đến đây, thật ra chính là muốn nói một chữ ‘Lý’!
– Vừa rồi có người nói, Đậu Chủ Sự muốn rời khỏi Độ Chi Tào, là do Sở mỗ muốn ép hắn đi.
Sở Hoan bình tĩnh nói:
– Cái gọi là miệng lưỡi thế gian khó lường, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, bản quan cũng muốn mọi người phán xét công bằng… Đương nhiên, bản quan không hề bận tâm li���u các ngươi có phán xét công bằng hay không, nhưng bản quan làm việc, thường thì trước tiên phải có lý lẽ chính đáng cho mình.
Đậu Dịch không nhịn được nói:
– Sở đại nhân, lời này của ngài, chẳng lẽ nói chúng ta không nói đạo lý?
– Chậm đã.
Sở Hoan khoát tay nói:
– Đậu Chủ Sự, không nên hơi một tí đã dùng đến từ ‘chúng ta’ này. Ngươi không thể đại diện cho mọi người. Hơn nữa, ngươi phải hiểu rằng, dám làm dám chịu, một người làm việc thì đừng liên lụy đến người khác. Ngươi dùng từ ‘chúng ta’ này, nếu là chuyện tốt thì không nói làm gì, nhưng nếu là chuyện xấu, chẳng phải sẽ liên lụy đến người khác sao?
Đậu Dịch há hốc mồm, nhưng không phát ra âm thanh nào. Trong lòng gã khẽ giật mình, không thể ngờ Sở Hoan cũng có khẩu khí lanh lợi, sắc bén đến vậy.
Một gã Phán Quan bên cạnh đã lớn tiếng nói:
– Cho dù là chuyện tốt hay chuyện xấu, chúng ta cũng nguyện ý cùng tiến cùng lui với Đậu Chủ Sự!
Lời gã vừa dứt, liền có bảy tám người cùng nhau phụ họa. Chẳng qua, giữa hơn tám mươi người đông nghìn nghịt ấy, thanh âm của bảy tám người này cũng không có vẻ gì là to lớn.
Những câu nói của Sở Hoan đã chất chứa áp lực, không ai biết tiếp theo hắn sẽ làm gì. Chỉ có những tâm phúc của Đậu Dịch muốn thể hiện sự trung thành vào lúc này. Nhưng dù sao, toàn bộ Độ Chi Tào không thể nào đều là vây cánh của Đậu Dịch. Nếu Đậu Dịch thực sự gặp phải tai họa gì, phần lớn mọi người vẫn không muốn liên lụy.
– Được!
Giọng Phán Quan kia còn chưa dứt, Sở Hoan đã vỗ tay:
– Danh vọng Đậu Chủ Sự quả nhiên rất cao, không ngờ có nhiều đồng sự nguyện ý cùng tiến cùng lui với ngươi như vậy.
Đậu Dịch cảm thấy những lời này của Sở Hoan có điều không ổn, lập tức nói:
– Sở đại nhân, đồng sự thấy ty chức chịu ủy khuất, cho nên mới như thế.
– Ủy khuất?
Sở Hoan thở dài:
– Đậu Chủ Sự cho rằng mình bị ủy khuất, nhưng bản quan lại cảm thấy chính mình mới là người chịu ủy khuất.
Hắn ngẩng đầu lên, cao giọng nói:
– Nguyên nhân Đậu Chủ Sự muốn rời khỏi Độ Chi Tào rất đơn giản. Hắn cầm một văn bản, tự ý đưa ra số liệu tính toán chi phí sửa chữa Đồng Nhân Quán. Bản quan chỉ hỏi đến một chút danh sách cụ thể, hắn liền tuyên bố bản quan nghi ngờ công tác của hắn… Ha ha, không dối gạt chư vị, bản quan cũng cực kỳ tò mò về điều này. Một Đồng Nhân Quán mà cần đến ba mươi lăm vạn lượng bạc để tu sửa, chẳng lẽ bản quan không thể hỏi cho rõ ràng sao?
Đám quan viên Độ Chi Tào lại ngơ ngác nhìn nhau, cả bọn đều lộ ra vẻ cổ quái.
Thật ra, chỉ cần ở Độ Chi Tào một thời gian, người ta sẽ hiểu rõ trong lòng về việc này. Hơn nữa, từ trước đến nay, chuyện này cũng không có khả năng được nói ra giữa các quan lại lớn nhỏ của Độ Chi Tào. Mặc dù biết rõ nhưng không dám nói, ai cũng không ngờ Sở Hoan lại vạch trần chuyện này trước mặt mọi người. Phần lớn mọi người nghĩ rằng Sở Hoan mới đến, chưa quen thuộc với quy tắc ngầm của Hộ Bộ, cho nên vẻ mặt đều rất cổ quái.
Thật ra, cũng có một số người hiểu được rằng Đậu Dịch làm như vậy, sau lưng tất nhiên có sự sai khiến của cao tầng Hộ Bộ. Sở Hoan lớn tiếng nói rõ chuyện này trước mặt mọi người, trái với quy tắc ngầm của Hộ Bộ, chắc chắn sẽ đắc tội với cao tầng. Đã có người lẩm bẩm trong lòng, e rằng Sở Hoan không thể ở lại Hộ Bộ được bao lâu.
Có một số người âm thầm lắc đầu, cảm thấy vị Chủ Sự đại nhân mới tới này quả nhiên là một kẻ lỗ mãng, không hiểu thời thế. Một võ quan lại chạy tới Hộ Bộ đảm nhiệm quan văn, đúng là không hợp chút nào, đi sớm thì tốt.
Khuôn mặt Đậu Dịch tím xanh, cười lạnh nói:
– Sở đại nhân, đây là do Độ Chi Tào chúng ta cẩn thận tính toán ra, không phải công việc của một hai người. Xin thứ lỗi cho ty chức nói một câu bất kính, ngài mới đến, chưa hiểu công việc Hộ Bộ. Chẳng lẽ năng lực tính toán của ngài còn cao minh hơn so với phần lớn quan lại Hộ Bộ chúng ta sao?
Sở Hoan lạnh lùng nói:
– Im mồm!
Đôi mắt hắn lạnh lẽo nhìn Đậu Dịch:
– Đậu Chủ Sự, ngươi vài lần nói bản quan ăn nói lỗ mãng, chẳng lẽ thực sự không biết trong vương pháp Đại Tần ta, có điều luật phạm thượng sao?
Đậu Dịch tự hiểu rằng, hôm nay mình đã nói vài lần, nếu thực sự muốn truy cứu, cũng có hiềm nghi phạm thượng. Nhưng gã tự thấy phía sau có chỗ dựa vững chắc, nên cũng không để Sở Hoan vào mắt. Nghe Sở Hoan nói vậy, gã hừ lạnh một tiếng, rồi im lặng.
Sở Hoan liếc nhìn mọi người một cái, chậm rãi nói:
– Bản quan biết, bạc của Hộ Bộ được tính bằng mười vạn, mấy chục vạn, thậm chí mấy trăm vạn lượng. Mười mấy vạn lượng bạc trong mắt các vị có lẽ thật sự chẳng đáng là gì. Nhưng bản quan cũng tin rằng, trong số mọi người đây, có không ít người xuất thân bần hàn, từng trải qua khổ cực, biết rõ từng lượng bạc trong quốc khố có được như thế nào. Mọi người đều có cha mẹ, huynh đệ, tỷ muội. Số bạc này, chưa chắc không có mồ hôi và máu của cha mẹ, huynh đệ, tỷ muội các vị. Bạc trắng tinh, dưới tình huống không rõ ràng mà phát đi như vậy, mọi người thực sự có thể an tâm sao?
Sở Hoan nói lời này giọng không cao, nhưng lại vọng vào tai mỗi người. Không ít người đã nhăn mày lại.
Sở Hoan đứng dậy, chắp hai tay sau lưng, tiếp tục nói:
– Bản quan quả thật không hiểu công việc Hộ Bộ, nhưng cũng biết rằng, Hộ Bộ chính là quốc khố của Đại Tần ta, là nơi quản lý lương bổng quan trọng. Độ Chi Tào chúng ta, chính là phải tính toán chi ly, cân bằng thu chi quốc khố. Chúng ta làm việc, xử lý thật tốt, có thể khiến ngân khố được sử dụng đúng chỗ, trên không làm Thánh thượng thất vọng, dưới không khiến lê dân thất vọng. Nhưng nếu trong lòng chưa có tính toán rõ ràng, phát bạc bừa bãi, như thế nào không khiến Thánh thượng thất vọng, như thế nào không khiến dân chúng thất vọng? Nếu thực sự như vậy, Độ Chi Tào chúng ta tồn tại có ý nghĩa gì? Các nơi trong Đế quốc có rất nhiều chỗ cần dùng bạc. Nếu không thể tính toán chính xác từng lượng bạc được thông qua, hiểu rõ nguồn gốc, làm sao có thể phát đi các nơi?
Hắn liếc Đậu Dịch một cái, thản nhiên nói:
– Chưa kể Tây Bắc, Hà Bắc hai Đạo đang cần rất nhiều ngân khố. Nếu các nơi trong Đế quốc xuất hiện tình hình tai họa, bạc trong quốc khố không đủ, sẽ ứng phó thế nào? Không thể cẩn thận kiểm tra và xác định rõ nguồn gốc của từng lượng bạc, nói không dễ nghe, đó chính là hại nước hại dân, là tội nhân của Đại Tần ta!
Bộ mặt Đậu Dịch co giật. Sở Hoan miệng lưỡi lưu loát, một hơi nói nhiều như vậy, quả thật khiến gã không thể tưởng tượng nổi.
Thật ra, trong lòng không ít quan viên trong viện đã bắt đầu dịu lại. Trên thực tế, những lời Sở Hoan nói rất có lý, có thể nói là lời lẽ chính nghĩa. Mọi người nghe vào tai, không ít người khâm phục Sở Hoan có thể nói ra những lời này. Hơn nữa, trong lòng mọi người cũng biết đạo lý là như vậy, nhưng họ cũng hiểu được rằng, có đôi khi mặc dù đạo lý là thế, nhưng bản thân sự việc lại không được như vậy.
Lời Sở Hoan nói rất lý tưởng hóa, nhưng quan viên Hộ Bộ nắm giữ ngân khố, số bạc trắng tinh kia chính là vật hấp dẫn nhất đối với người trong thiên hạ. Người dù có trong sạch đến mấy, sau khi tiến vào Hộ Bộ, theo thời gian trôi qua, cũng sẽ dần dần biến chất.
Không ít người vừa mới vào Hộ Bộ, cũng thỏa mãn khát vọng. Nhưng thời gian dài, mới biết được lý tưởng và sự thật vĩnh viễn không nằm trên cùng một đường thẳng.
Sở Hoan nói như vậy, tất nhiên có đạo lý, nhưng trong mắt mọi người, cũng chỉ có nghé con mới đẻ mới nói như vậy mà thôi. Mà người như vậy, trong cái chảo nhuộm lớn Hộ Bộ này, chắc chắn khó có thể sống sót.
– Bản quan nói nhiều như vậy, không có nguyên nhân nào khác, chỉ muốn nói cho mọi người biết rằng, muốn bản quan ký duyệt chi ngân, đương nhiên không phải là không thể được. Nhưng bản quan muốn biết bạc đi nơi nào, cũng không phải là ép buộc vô lý đúng không?
Sở Hoan đi xuống thềm đá, tới giữa viện:
– Bản quan thân là Chủ Sự Độ Chi Tào, có quyền yêu cầu Đậu Chủ Sự đưa ra danh sách rõ ràng chi tiết. Nhưng Đậu Chủ Sự lại cự tuyệt không tuân theo mệnh lệnh của bản quan, bản quan rất thất vọng. Hiện giờ Đậu Chủ Sự muốn đi, bản quan không thể giữ hắn lại. Vừa rồi còn có người hô muốn cùng rời khỏi với Đậu Chủ Sự, nhưng không biết là người nào?
Vẻ mặt hắn lạnh lùng, ánh mắt sắc bén, đảo qua mọi người, trầm giọng nói:
– Ai muốn đi, đứng ra cho bản quan!
Một tiếng này của Sở Hoan cực kỳ lạnh lùng, lại mang theo sát khí, khiến không ít quan viên không kìm nổi mà rùng mình.
Sở Hoan nói một phen lưu loát, trên thực tế đã khiến không ít người bắt đầu dịu lại trong lòng. Sự đồng lòng căm ghét Sở Hoan trước đó đã tiêu tan không ít vì một hồi thao thao bất tuyệt của hắn.
Nếu vừa rồi, lúc mọi người đang bức xúc, Sở Hoan đã quát chói tai như thế, toàn bộ vây cánh của Đậu Dịch sẽ chống đối gay gắt. Nhưng giờ phút này, phẫn nộ của đám người kia đã giảm đi, hơn nữa khí thế Sở Hoan lại bức bách, trong nhất thời không ai dám lập tức đáp trả. Một lúc sau, mới có một người cả gan lên tiếng:
– Ta… ta muốn rời khỏi với Đậu Chủ Sự!
– Còn có ai?
Sở Hoan liếc người nọ một cái, cười lạnh nói:
– Bản quan nói thẳng, ý đồ của Đậu Chủ Sự, bản quan hiểu rõ. Chẳng qua hắn cảm thấy nếu không có hắn, Độ Chi Tào này sẽ không thể vận hành. Bản quan không sợ nói cho các ngươi biết, cóc ba chân khó tìm, nhưng người hai chân thì vô số kể. Các ngươi ở Hộ Bộ, đó là ân điển của Thánh thượng. Các ngươi rời khỏi Độ Chi Tào, ta không biết sau này các ngươi sẽ ra sao, nhưng Độ Chi Tào không có các ngươi, nha môn này vẫn sẽ vận hành.
Hắn đưa tay chỉ vào Đậu Dịch, lộ ra vẻ hung ác, lạnh lùng nói:
– Ngươi cho là bản quan mới đến, cho nên muốn bản quan đối đầu với mọi người, muốn dùng điều này để áp chế bản quan, phải vậy không?
Đậu Dịch thấy khuôn mặt phủ đầy sát khí của Sở Hoan, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng kia lạnh lùng đến cực điểm. Trong lòng gã lạnh toát, lùi ra sau một bước, lập tức c��m thấy mình thất thố. Gã cứng cổ nói:
– Ty chức… Ty chức không có ý này, Sở đại nhân… Sở đại nhân không nên ngậm máu phun người!
– Ngươi muốn rời khỏi, bản quan không ngăn cản ngươi. Ngoại trừ hai người bọn họ ra, còn có ai muốn đi, đều đứng ra cả đi.
Lúc này Sở Hoan đã không còn vẻ ôn hòa, mà rét lạnh như băng.
Người đã kêu to lúc trước giờ đây quả thật đang do dự.
Sở Hoan liền nói tiếp:
– Chẳng qua bản quan vẫn muốn nói một câu. Trong số các ngươi, rất nhiều người có thể vào Hộ Bộ cũng không hề dễ dàng. Nếu đánh mất tiền đồ của mình như vậy, thì cũng đừng trách bản quan. Đậu Chủ Sự, bản quan không giữ lại. Vị trí của hắn, bản quan sẽ báo cáo với Bộ đường đại nhân, chọn trong số các Phán Quan lên thay thế. Phán Quan nào muốn đi, Tính Lại sẽ lên thay thế. Tính Lại nào muốn đi, Bút Lại sẽ được đề bạt. Bút Lại nào muốn đi, còn có Dịch Lại. Nếu Dịch Lại cũng muốn đi, bản quan nhớ rõ Quốc Tử Giám cũng không thiếu người, có thể thay thế bất cứ lúc nào.
Khuôn mặt hắn lộ ra một nụ cười ẩn ý:
– Đương nhiên, cũng có thể chuyện này gây ra động tĩnh quá lớn, nguyên nhân chính là bản quan. Chẳng qua nếu có người nào muốn tiếp tục gây sự, cho dù bản quan mất chức thậm chí rơi đầu, chắc chắn cũng sẽ bồi tiếp tới cùng… Bản quan đã nói, chết cũng đáng. Bản quan đến Hộ Bộ, tận trung với Thánh thượng, quả thật không màng sống chết!
Gần trăm người trong Độ Chi Tào trợn mắt há hốc mồm. Ở Hộ Bộ lâu như vậy, chưa từng có ai thấy cảnh tượng như thế này.
Người luyện võ làm quan, quả nhiên không giống người thường.
Sở Hoan tiến tới gần một gã Phán Quan, đôi mắt như băng, giọng nói lạnh lùng:
– Ngươi muốn đi sao?
Người nọ ngẩn người ra, vội vàng đáp:
– Ty chức… Ty chức không dám. Ty chức… Ty chức nguyện ý nghe theo đại nhân sai phái!
– Ngươi muốn đi?
Sở Hoan lại nhìn người đứng gần đó.
– Không dám, không dám!
Người nọ mồ hôi đổ đầy trán.
Sở Hoan lạnh lùng nói:
– Còn có ai muốn đi?
Tất cả mọi người đều cúi đầu, không ai lên tiếng.
Sở Hoan nói không sai. Có thể tiến vào Hộ Bộ, mỗi người đều không dễ dàng. Tất nhiên có người tốn một số bạc thông qua cửa sau để vào Hộ Bộ, nhưng phần lớn mọi người đều trải qua con đường gian truân vất vả mới được điều vào Hộ Bộ. Ở nha môn Lục Bộ, đó là vinh quang vô thượng, cho dù đi đâu cũng được nể trọng. Hơn nữa, trong bộ phận trung tâm của Đế quốc, chỉ cần cố gắng thêm một chút, cũng không sợ sau này không có tiền đồ.
Nhưng nếu lúc này thực sự gây chuyện với Sở Hoan, bị điều chuyển khỏi Hộ Bộ, rời khỏi nha môn Lục Bộ, vậy thì tiền đồ khó có thể đoán trước rồi. Biểu thị trung thành với Đậu Dịch đương nhiên không khó, nhưng đặt cả tiền đồ của mình vào, đó lại là một chuyện lớn.
Sở Hoan thấy mọi người không nói gì, lúc này mới nhìn về phía Đậu Dịch, thản nhiên nói:
– Nếu hai vị muốn đi, bản quan bận rộn công việc, sẽ không đưa tiễn. Chỉ có điều, hai vị làm việc ở Độ Chi Tào nhiều năm, đừng quên bằng hữu nơi này. Nếu có gặp lại, vẫn nên chào hỏi mới phải!
Đậu Dịch trước đây bất kể thế nào cũng không thể lư��ng tới sự tình lại phát triển thành như vậy. Gã vốn định vận dụng thế lực của mình ở Độ Chi Tào, liên kết ép buộc Sở Hoan tuân theo quy củ. Hơn nữa, kế hoạch gần như đã thành công, nhưng chỉ trong thời gian ngắn, sự việc biến hóa đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Gã hiện tại rốt cuộc hiểu được rằng, Sở Hoan lầm bầm lầu bầu nửa ngày, chưa chắc là thật sự muốn nói chuyện đạo lý, mà đơn giản chỉ muốn kéo dài thời gian để làm suy yếu sĩ khí của đám thuộc hạ.
Cái gọi là nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt (tinh thần dâng cao một lúc, rồi suy yếu, rồi kiệt quệ). Quan lại Độ Chi Tào ngay từ đầu từng đám người hung hãn như hổ sói. Nếu Sở Hoan đối chọi gay gắt, với tinh thần phản kháng mạnh mẽ như vậy, Sở Hoan chắc chắn không thể chiếm ưu thế.
Nhưng sau một hồi nói chuyện, sĩ khí bên phía họ đã suy giảm. Hơn nữa, mấu chốt chính là những lời Sở Hoan nói ra đã khiến các lại viên ở đây cảm thấy phải kiêng nể.
Điều càng làm Đậu Dịch kinh hãi chính là gã đề xuất muốn rời khỏi Độ Chi Tào, đơn giản ch��� là muốn gây áp lực đối với Sở Hoan, khiến Sở Hoan phải tuân theo quy củ. Ai ngờ Sở Hoan căn bản không để mình bị dẫn dắt theo lối cũ, hơn nữa còn khẳng định Độ Chi Tào này không phải vì không có Đậu Dịch mà suy sụp. Hắn lại thuận nước đẩy thuyền, mượn cơ hội này đuổi Đậu Dịch khỏi Độ Chi Tào.
Đậu Dịch giờ phút này đã thành đâm lao phải theo lao. Mới vừa rồi hùng hồn đòi rời khỏi, hiện giờ Sở Hoan lại nhân cơ hội làm khó dễ, chẳng lẽ mình cứ thế để hắn đuổi khỏi nha môn sao?
Sở Hoan cũng không để ý tới Đậu Dịch nữa, thậm chí cũng không thèm liếc gã lấy một cái, chỉ hướng về đám đông nói:
– Một Chủ sự đi rồi, còn có thêm một Phán quan. Công việc trong nha môn không thể rối loạn. Bản quan đã nói, Chủ sự đi rồi, Phán quan thay thế. Độ Chi Tào chúng ta có sáu Phán quan, mất một còn năm. Chư vị xem xét xem trong năm vị Phán Quan còn lại, nên chọn ai để thay thế vị trí Chủ Sự? Đúng rồi, thiếu hai Phán quan, cũng cần phải sắp xếp bổ nhiệm thêm. À, xem ra Độ Chi Tào lần này đúng là có nhiều người sẽ đư��c nâng chức đây.
Đậu Dịch vẫn còn đứng trong sân, Sở Hoan đã gấp gáp đến mức đợi đến khi thương thảo xong là lập tức tuyển người thay thế vị trí Chủ sự. Điều đó khiến gã càng tức muốn nổ phổi. Hơn nữa, gã đã nhìn thấy không ít quan viên trong Độ Chi Tào, trong mắt họ đều lộ ra tia sáng, khiến gã càng thêm kinh hãi.
Sở Hoan dùng chiêu thức này có thể nói là cực kỳ hiệu quả.
Trong chốn quan trường, không ai là không muốn thăng quan tiến tước. Ở nha môn Hộ Bộ, muốn thăng tiến, thật sự rất không dễ dàng. Giờ phút này, Sở Hoan lại công bố phải bổ nhiệm thêm các vị trí còn thiếu, lòng dạ mọi người lập tức xao động hẳn lên.
Đặc biệt là vài tên Phán Quan, ai mà chẳng muốn ngồi vào vị trí Chủ sự? Lúc trước còn có người vì Đậu Dịch mà trợ uy, phục vụ tận tụy cho gã. Nhưng giờ phút này, sâu trong lòng bọn họ chỉ mong Đậu Dịch mau cút đi, nhường trống vị trí đó. Tuy rằng không thể xác định rốt cuộc ai sẽ được ngồi vào, nhưng dù sao thì cũng là cơ hội ngàn năm có một.
Mọi ngôn từ trên đây đều được truyen.free dày công chuyển ngữ, duy nhất và độc đáo trên nền tảng của chúng tôi.