(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 371:
Lang Vô Hư thậm chí còn đổi cách xưng hô thành Sở hiền đệ, thái độ vô cùng chân thành và thật thà.
Sở Hoan khẽ trầm ngâm, một lát sau mới lên tiếng:
- Lời đ���i nhân nói không phải là không có lý. Chỉ có điều… hạ quan nhận ân huệ của Thánh thượng, được cử vào Hộ bộ làm ban sai, nếu giờ… e rằng không thể làm trái mệnh.
Lang Vô Hư tha thiết nói:
- Sở hiền đệ, ta thực lòng muốn kết giao bằng hữu với đệ. Làm quan ở kinh thành, có nhiều bạn bè vẫn tốt hơn là có nhiều kẻ thù. Nếu đệ thật sự đắc tội với nhiều quan viên, sau này ở kinh thành, mỗi bước đi đều như giẫm lên bụi gai. Cho dù có Thánh Thượng bảo hộ cũng chưa chắc đã có thể thuận buồm xuôi gió.
Y đứng dậy, đi đến bên cạnh Sở Hoan, quả nhiên từ trong tay áo lấy ra một xấp ngân phiếu, đưa cho Sở Hoan.
Sở Hoan ngẩn người, khẽ hỏi:
- Đại nhân, đây là có ý gì?
- Sở hiền đệ, đây là một vạn lượng ngân phiếu.
Lang Vô Hư nói:
- Ta biết đệ mới vào kinh thành, còn nhiều đồ vật chưa sắm sửa. Số bạc này đệ cứ cầm lấy trước, thiếu thốn thứ gì thì mua sắm thêm. Chúng ta là người một nhà, nếu đệ coi ta là bằng hữu, về sau có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia. Khi nào thiếu bạc, chỉ cần nói một tiếng, ta s�� thu xếp ổn thỏa.
Sở Hoan cau mày nói:
- Đại nhân, số bạc này hạ quan sao có thể nhận?
- Đệ không coi ta là bằng hữu rồi.
Lang Vô Hư giận tái mặt:
- Đã đưa cho đệ, đệ cứ cầm lấy đi!
Một vạn lượng bạc không phải là số lượng nhỏ. Lang Vô Hư thật sự không thể ngờ Sở Hoan có thể cự tuyệt một khoản tiền lớn như vậy. Hơn nữa, y cũng hiểu rõ, chỉ cần Sở Hoan đưa tay nhận lấy, Sở Hoan coi như đã trở thành con rối để y giật dây.
Nào ngờ, Sở Hoan vẫn lắc đầu nói:
- Đại nhân, số bạc này hạ quan không thể nhận. Hạ quan mỗi tháng đều có lương bổng, một thân một mình đủ ăn đủ mặc, không cần dùng nhiều bạc đến vậy.
Lang Vô Hư nhíu mày, thấy Sở Hoan thật sự không có ý định nhận lấy, liền thu hồi ngân phiếu một lần nữa, thản nhiên nói:
- Nói như vậy, Sở hiền đệ là không muốn làm bằng hữu với ta? Cũng không muốn cùng các đồng liêu ở Hộ bộ chung sống hòa bình?
Sở Hoan nói:
- Hạ quan nghĩ, nếu là do ban sai thực sự, không tránh khỏi sai sót. Nếu có, nhất định sẽ giải thích với Thánh Thượng và chư v�� đại nhân.
Lang Vô Hư cười lạnh nói:
- Ta đã nói nhiều như vậy, chẳng lẽ đệ nhất định không nghe lọt tai? Đệ thật sự muốn gây thù chuốc oán với các nha môn khác?
Y ghé sát vào, thấp giọng nói:
- Sở Hoan, ta biết phía sau đệ có Tề Vương điện hạ che chở. Nhưng ta cũng không ngại nói cho đệ hay. Nếu như đệ nghĩ Tề vương có thể bảo hộ đệ vẹn toàn, thì đệ đã lầm rồi.
Sở Hoan lắc đầu nói:
- Lời đại nhân nói, hạ quan không hiểu. Hạ quan chỉ biết rằng có được ngày hôm nay, tất cả đều là ân điển của Thánh Thượng. Đại nhân vì sao lại kéo Tề vương vào?
- Ngươi...!
Lang Vô Hư thấy Sở Hoan không dễ mua chuộc, trong lòng buồn bực, không còn kiên nhẫn như trước nữa, lạnh lùng nói:
- Sở Hoan, đừng trách ta không nhắc nhở đệ. Đệ gây thù chuốc oán khắp nơi, đến khi tan xương nát thịt, đừng nói ta không cho đệ cơ hội lựa chọn. Đệ đang gây sóng gió ở Hộ bộ, lẽ nào không định ở lại đây?
Sở Hoan đáp:
- Lời đại nhân nói, hạ quan nghe không hiểu.
Lang Vô Hư hai tròng mắt phát lạnh, cuối cùng thở dài:
- Thôi vậy, một khi đệ đã như thế, đệ muốn đi con đường nào, ta cũng không bận tâm nữa. Hết thảy đệ cứ tự giải quyết cho tốt là được.
Y đưa tay nói:
- Lấy ra!
- Cái gì?
- Công hàm.
Lang Vô Hư nói:
- Công hàm Đậu Dịch vừa đưa cho đệ đó. Ta phải xem qua một lượt, xem có đúng là ba mươi lăm vạn lượng không. Việc này ta sẽ tự mình đi tra, nếu thật sự là sai sót trong hạch toán, ta sẽ cho Đậu Dịch rời khỏi Hộ bộ.
- Công hàm?
Sở Hoan có vẻ ngơ ngác không hiểu:
- Chẳng phải công hàm Đậu Dịch đã cầm đi rồi sao?
Lang Vô Hư ngớ người. Tên tiểu tử này quả nhiên nói dối trắng trợn. Hồ Bất Phàm mới vừa nói công hàm vẫn còn trên bàn, nhưng giờ trên bàn lại trống không, đích thị là đã bị Sở Hoan cất đi. Y trầm giọng nói:
- Đậu Dịch cầm đi? Hắn lấy đi lúc nào?
- Hạ quan cũng quên.
Sở Hoan lắc đầu nói:
- Vừa rồi xảy ra chuyện, hạ quan đầu óc hơi loạn, cũng quên mất không để ý công hàm ở đâu. Chẳng lẽ vẫn còn trong phòng này? Đại nhân chờ một chút, hạ quan tìm xem sao!
Hắn đứng dậy, bắt đầu tìm kiếm khắp phòng.
Lang Vô Hư thấy hắn giả vờ tìm kiếm, sắc mặt càng lúc càng xám lại.
Sở Hoan tìm nửa ngày, gần như bới tung cả căn phòng, rồi mới lắc đầu nói:
- Đại nhân, không thấy công hàm. Nếu đã không thấy, để hạ quan đi tìm Đậu Dịch hỏi vậy.
Lang Vô Hư đương nhiên biết Sở Hoan cố ý, công hàm kia đã bị hắn giấu đi, đã thế còn giả vờ giả vịt, giận dữ nói:
- Không cần! Sở Hoan, ngươi là Hộ bộ Chủ sự, phía dưới trình công hàm lên mà ngươi cũng không quản được, đây chính là tội không tròn bổn phận!
- Đậu Dịch tất có bản sao.
Sở Hoan nói:
- Hôm qua hạ quan được biết, công hàm hạch toán trình lên để Độ Chi Tào phê duyệt đều lưu bản sao. Tất cả do Đậu Dịch quản lý, hạ quan liền đi lấy.
- Không cần!
Lang Vô Hư có chút căng thẳng, hừ lạnh một tiếng, không nói thêm lời nào, đi thẳng ra cửa.
Sở Hoan trở lại ghế ngồi xuống, tựa vào lưng ghế, day day huyệt Thái Dương. Xem ra mình đúng là người tài giỏi, mới vào làm việc hai ngày, tựa hồ đã gây thù chuốc oán khắp nơi rồi.
Loảng xoảng… chenh!
Chính đường Hộ bộ vang lên tiếng động lớn. Bộ chén sứ uống trà loại tốt nhất bị ném xuống đất vỡ tan tành. Hồ Bất Phàm ôm ngực, mặt xanh mét. Lang Vô Hư đứng một bên, lòng vẫn còn sợ hãi.
- Nếu ta không chỉnh chết hắn, thì uổng công ta lăn lộn quan trường nhiều năm như vậy!
Hồ Bất Phàm ngồi phịch xuống ghế:
- Rõ ràng là hắn muốn cùng ta đọ sức. Hắn đây là muốn gây rối, muốn làm ầm ĩ!
Lang Vô Hư cũng nghiến răng nghiến lợi nói:
- Hạ quan thật sự không ngờ, người này lại dùng lông gà đỡ mũi tên, dùng bản công hàm kia để chống đối chúng ta.
- Nếu đã có thể dùng kiện đồ vật kia để chống đối chúng ta, thì nó cũng không còn là lông gà nữa.
Hồ Bất Phàm tức giận nói.
- Dạ dạ dạ!
Lang Vô Hư vội đáp:
- Là hạ quan bất lực!
Hồ Bất Phàm thở không ra hơi, nói:
- Trên công hàm có thủ ấn của Đậu Dịch. Hắn có công hàm trong tay, Đậu Dịch không thể thoát được. Chuyện này mà bung bét ra sẽ gây động tĩnh quá lớn, kéo theo một mảng lớn người dính líu. Trong tay hắn đúng là một thanh đao giết người không thấy máu.
- Đại nhân, chuyện này thật sự sẽ ồn ào đến vậy sao?
Lang Vô Hư thật cẩn thận nói:
- Những năm gần đây, trong triều cũng không phải không có người buộc tội Hộ bộ nhưng Thánh Thượng chưa bao giờ nghi ngờ. Lần này cho dù Sở Hoan thật sự khơi mào, chẳng lẽ chúng ta phải sợ hắn?
- Ngươi biết gì mà nói về nhất thời với không nhất thời.
Hồ Bất Phàm lắc đầu nói:
- Ngươi là người sáng suốt, tại sao lại không nhìn ra điểm mấu chốt trong đó chứ. Nếu Sở Hoan là người khác phái đến, ta không chờ đến ba ngày đã ép hắn cút đi rồi. Nhưng lần này hắn do Thánh Thượng đích thân bổ nhiệm, vậy thì không đơn giản. Thánh tâm khó dò, đến hiện tại ta còn không rõ rốt cuộc Thánh Thượng phái Sở Hoan đến đây là có ý đồ gì. Thánh Thượng trước đây quả thật rất tin tưởng An Quốc Công, vẫn luôn che chở cho An Quốc Công. Hộ bộ chúng ta bởi vậy cũng được hưởng lợi. Nhưng hiện giờ lại cài Sở Hoan vào đây, điều này cho thấy Thánh Thượng đối với Hộ bộ có chút bất mãn. Nếu Sở Hoan làm lớn chuyện, Thánh Thượng mượn cơ hội này chấn chỉnh Hộ bộ, cũng không phải là không thể xảy ra. Đến lúc đó, ta và ngươi, e rằng sẽ gặp phiền toái lớn rồi.
Lang Vô Hư lấy tay lau mồ hôi trán, nói:
- Đại nhân anh minh, là hạ quan ngu độn!
- Để phòng ngừa Sở Hoan nắm được nhược điểm của chúng ta, chúng ta phải nắm được nhược điểm của hắn trước, rồi đuổi hắn ra khỏi Hộ bộ.
Hồ Bất Phàm vẻ mặt thất vọng nói:
- Nhưng hiện giờ thật trớ trêu, Đậu Dịch ngu xuẩn, trước khi đưa công hàm cho Sở Hoan phê duyệt lại không đến đây bẩm báo cho ta. Hắn còn tưởng Sở Hoan là Dương Đồng, có thể tùy ý bài bố, ngu xuẩn, hồ đồ, vô cùng ngu xuẩn, hồ đồ đến cực điểm!
Lang Vô Hư đứng bên cạnh không dám nói lời nào.
Đợi khi Hồ Bất Phàm dứt lời, y mới thật cẩn thận nói:
- Đại nhân, Sở Hoan này rốt cuộc có lai lịch thế nào? Hạ quan chỉ biết hắn là người đạo Tây Sơn. Trước kia là một Vệ tướng của Cấm Vệ quân Tây Sơn đạo. Một Vệ tướng nho nhỏ tại sao lại có bản lĩnh lớn như vậy? Hắn kỹ thuật cưỡi ngựa không hề kém Mã Trọng Hành, bắn thuật cũng cực kỳ lợi hại, có thể giết chết Lưu Diệu, võ công của người này thật khó lường, một nhân vật như vậy, lại chỉ làm một Vệ tướng ở đạo Tây Sơn?
Hồ Bất Phàm cau mày nói:
- Lai lịch người này, lão quốc công bên kia cũng đang điều tra. Hắn có giao tình với Vệ Thiên Thanh, chỉ huy Cấm Vệ quân Tây Sơn đạo, là Vệ Thiên Thanh đề bạt hắn tiến vào Cấm Vệ quân. Hắn giống như chỉ dạo chơi ở Cấm Vệ quân một thời gian không dài, nhưng lại thăng quan rất nhanh. Trước đó, hắn chỉ là một dân thường. Tuy nhiên, có một việc cổ quái là hắn đ�� rời khỏi Vân Sơn Phủ khoảng tám năm. Thời gian đó cũng không biết hắn đã làm gì, căn bản không tra ra được chút manh mối nào.
- Có việc này sao?
Hồ Bất Phàm khẽ gật đầu, cũng nói một cách ngờ vực:
- Hắn một thân bản lĩnh, rất có thể chính là sở học trong khoảng thời gian đó.
Y liền lắc đầu:
- Không nói đến việc này nữa, việc cấp bách bây giờ là phải lấy lại công hàm. Nếu không, Đậu Dịch nhất định sẽ không giữ được mình, hơn nữa vật kia ở trong tay Sở Hoan, ta thật sự không yên tâm chút nào…
Lang Vô Hư nói:
- Sở Hoan giảo hoạt, muốn lấy lại công hàm e rằng cũng không dễ dàng.
Hồ Bất Phàm cả giận nói:
- Ngươi đường đường là Hộ bộ Thị lang, ngay một phần công hàm cũng không đòi lại được, còn làm được việc gì nữa?
Y lại không nghĩ rằng chính mình đường đường là Hộ bộ Thượng thư, lúc này cũng đang bó tay không có biện pháp.
Lang Vô Hư ngẫm nghĩ một chút, rốt cục hạ giọng nói:
- Đại nhân, bên ngoài không lấy được, vậy chúng ta chỉ có thể âm thầm mà lấy thôi!
Các nha môn đã đến lúc nghỉ ngơi. Sở Hoan lúc đó cũng không nán lại lâu, rời khỏi nha môn Hộ bộ.
Từ nha môn Hộ bộ trở lại Tây Môn công sở, đường xá khá xa, may mắn Sở Hoan cưỡi ngựa mà đi, vừa quan sát cảnh tượng náo nhiệt ven đường, ung dung tự tại.
Kinh thành phồn hoa đúng là có một không hai trên thiên hạ. Ban ngày có náo nhiệt của ban ngày, buổi tối có ồn ào của buổi tối. Lúc Sở Hoan rời khỏi nha môn cũng đã thay xiêm y bình thường.
Đường phố ngựa xe như nước, hơi có chút chật chội. Hai bên đường có hí kịch biểu diễn xiếc ảo thuật thu hút rất đông người vây quanh xem. Sở Hoan cưỡi ngựa mà đi, tới một con đường, bỗng có một tên ăn mày chạy đến, một phát bắt lấy đùi Sở Hoan, đáng thương nói:
- Đại gia, thưởng cho chút bạc đi, đại gia, thưởng cho chút bạc đi!
Người này quần áo mục nát, toàn thân dơ bẩn không chịu nổi, đầu bù tóc rối. Sở Hoan nhíu mày, lấy ra mấy đồng tiền, ném vào cái chén vỡ của người nọ. Còn chưa đợi người kia nói lời tạ ơn, từ đâu lại có thêm mấy tên ăn mày xuất hiện, xúm lại bên cạnh Sở Hoan, một đám tội nghiệp, cũng đều muốn hướng Sở Hoan đòi tiền thưởng.
Từng dòng văn chương này đều là công sức dịch thuật độc quyền từ truyen.free, xin chân thành cảm ơn sự ủng hộ của quý độc giả.