Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 372:

Sở Hoan xoay người xuống ngựa, đám ăn mày vội vàng vây quanh, đúng lúc này, lại nghe tiếng "ôi" một tiếng, một gã ăn mày ngã lăn ra, lập tức chửi ầm lên:

- Vương Lục Tử, ngươi dám đá ta, ông liều mạng với ngươi.

Gã đứng lên, bổ nhào về phía một tên ăn mày.

Một tên ăn mày khác đón lấy, hai người nhất thời đánh nhau, mọi người xung quanh đều hò reo náo nhiệt, cũng có mấy người lách tới bên cạnh Sở Hoan, gần như dán vào.

Hai người kia chỉ là ẩu đả vô tổ chức, người bên cạnh không can ngăn, trái lại còn lớn tiếng cổ vũ, dường như sự chú ý của mọi người đều bị thu hút vào đó.

Đúng lúc này, lại nghe một tiếng hét thảm vang lên, mọi người nhìn lại theo tiếng, thấy Sở Hoan đang nắm chặt cổ tay một người, khống chế vô cùng chặt chẽ. Vẻ mặt tên ăn mày kia vặn vẹo, trông cực kỳ thống khổ, luôn miệng kêu lên:

- Ngươi buông tay, ôi... đau chết mất...!

Sở Hoan đã thản nhiên nói:

- Ăn trộm giữa ban ngày, ngươi có biết sẽ bị nhốt vào nhà lao hay không?

- Ta không có!

Tên ăn mày kia kêu lên:

- Ngươi buông tay...!

- Không có?

Sở Hoan đẩy về phía trước, thuận thế buông tay, người nọ liên tục lùi vài bước, ổn định thân hình, Sở Hoan đã thản nhiên nói:

- Tay đã thò vào trong ngực ta, còn không gọi là ăn trộm giữa ban ngày sao?

Hắn lắc đầu, cũng không muốn dây dưa thêm, muốn lên ngựa rời đi.

Tên ăn mày kia kêu lên:

- Còn muốn chạy ư, không có cửa đâu! Ngươi vu cáo hãm hại người tốt, làm thương tay của ta, cứ thế mà muốn rời đi sao?

- Vậy ngươi muốn thế nào?

Sở Hoan dắt cương ngựa, lạnh lùng nói.

Tên ăn mày cao giọng nói:

- Các huynh đệ, hắn không coi chúng ta ra gì, đánh tên tiểu tử này!

Gã là người đầu tiên nhào lên, bảy tám tên ăn mày xung quanh cũng nhào tới Sở Hoan như những hung thần ác sát.

Sở Hoan cười lạnh trong lòng, biết rõ những kẻ này đã sớm có chuẩn bị, mắt thấy tên ăn mày được gọi là Tối Hoan kia nhào tới, không nói hai lời, nâng chân đá một cước vào ngực gã, người nọ kêu 'ôi' một tiếng, bị đá bay ra ngoài, còn chưa rơi xuống đất, một tên ăn mày bên cạnh đã nhào lên, một quyền đánh về phía mặt Sở Hoan, Sở Hoan cũng không thèm nhìn, phán đoán bằng âm thanh, tung ra một quyền, va chạm với nắm tay tên ăn mày kia.

- Rắc!

Một tiếng động vang lên, hai quyền chạm nhau, Sở Hoan vẫn vẻ mặt bình tĩnh, tên ăn mày kia ngẩn người, lập tức cảm thấy một cơn đau nhức thấu tim từ nắm tay lan tràn khắp toàn thân, vẻ mặt vặn vẹo, nhảy dựng lên, kêu la thảm thiết. Gã đối quyền với Sở Hoan, Sở Hoan bình yên vô sự, còn gã thì gãy xương ngón tay.

Chỉ trong chớp mắt, Sở Hoan đã đánh trọng thương hai người, đám ăn mày khác lập tức dừng bước, ngơ ngác nhìn nhau, không dám tiến lên, người đi đường xung quanh đều né tránh, hai gã Võ Kinh Vệ tuần phố cách đó không xa nắm chặt chuôi đao, lớn tiếng quát chói tai:

- Là ai gây rối? Thật to gan!

Hai gã nhanh chóng chạy tới.

Đám ăn mày lập tức giải tán, tên ăn mày gãy xương kia cũng nén đau nhức chạy trốn, chỉ có tên ăn mày trộm đồ bị đá trúng bụng, ngồi bệt dưới đất, nhất thời khó mà thở nổi.

Hai gã Võ Kinh Vệ chạy tới, liếc mắt một cái đã nhìn thấy một tên ăn mày trên mặt đất, một gã Võ Kinh Vệ giương đao mắng:

- Được lắm Khổng Tam Thủ nhà ngươi, con bà nó lại gây chuyện ở đây!

Gã tiến lên nhấc tên ăn mày kia dậy, liếc Sở Hoan một cái, hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì?

Sở Hoan nói:

- Không có chuyện gì lớn, dường như tay chân người này hơi không được tốt.

- Đây là tên trộm nổi danh, ngoại hiệu Khổng Tam Thủ.

Võ Kinh Vệ nói:

- Có một thời gian hắn thường xuyên lui tới đây, bị bắt đi vài lần, không ngờ tặc tính vẫn không đổi. Ngươi có bị mất đồ gì không?

Sở Hoan lắc đầu.

Võ Kinh Vệ gật đầu nói:

- Vậy thì tốt rồi.

Hai người bắt được Khổng Tam Thủ, hùng hổ mang gã đi.

Sở Hoan cũng không muốn nán lại nơi này lâu, xoay người lên ngựa, đi thẳng tới Tây Môn Thự, trong lòng hắn rõ ràng, chuyện gặp phải ở đây, tất nhiên là đã được sắp xếp sẵn, hai tên ăn mày đánh nhau kia, đơn giản là muốn thu hút sự chú ý của hắn, Khổng Tam Thủ kia muốn nhân cơ hội ăn cắp đồ của hắn.

Chẳng qua chỉ là chút tài mọn, Sở Hoan tự nhiên không để chúng thực hiện được.

Trở lại Tây Môn Thự, sắc trời đã tối đen, Tôn Long là người đầu tiên chào đón, cười nói:

- Đại nhân, tối nay tiểu nhân muốn được uống mấy chén với ngài, hôm nay gặp một người quen cũ, được tặng một vò rượu ngon, nghe nói rượu này được ủ đặc biệt của Xuyên Trung Đạo, gọi là Tứ Lượng Hương, có pha chế dược liệu, bốn lạng rượu vào bụng mới có thể nhận ra mùi rượu đặc trưng trong đó, chỉ có điều bốn lạng rượu xuống bụng, mười người thì chín người sẽ say gục!

Thân phận Sở Hoan tất nhiên cao hơn Tôn Long rất nhiều, nhưng y không chút tự cao tự đại, coi Tôn Long như huynh đệ, cười nói:

- Rượu ngon như vậy, ngươi quả là đã lấy ra được!

- Rượu thứ này phải có nhiều người uống mới náo nhiệt, dù có rượu, chỉ một mình, cũng chẳng ngon hơn uống nước là bao.

Tôn Long cười ha ha.

Sở Hoan ở tạm Tây Môn Thự, trên dưới Tây Môn Thự cung phụng hắn như Bồ Tát, chính đường đã bày xong rượu và thức ăn, chỉ đợi Sở Hoan trở về. Vương Phủ, Tôn Tĩnh Nhất cùng hai gã Võ Kinh Vệ khác đang đợi, nhìn thấy Sở Hoan trở về, đều vui mừng, mấy người tập trung lại một chỗ, vừa ăn vừa nói chuyện, Tôn Long lấy bình Tứ Lượng Hương của mình ra, lại khoe khoang một phen, lúc này mới rót rượu cho mọi người.

Chủ đề trên bàn rượu, chủ yếu vẫn là xoay quanh chuyện tu sửa Nghiêm trạch, bên đó đông người dễ làm việc, tiến độ rất nhanh, tòa nhà Nghiêm trạch vốn cũng không tổn hại quá mức, qua một hai ngày là có thể hoàn thành.

Tôn Long liên tục mời rượu Sở Hoan, mọi người nhìn vào mắt biết rằng Tôn Long đang kéo quan hệ với Sở Hoan, cũng không chịu lạc hậu, mượn hoa hiến Phật, đều mời rượu Sở Hoan.

Tứ Lượng Hương này quả thật danh bất hư truyền, nếu là những loại rượu khác, những người nơi đây uống một cân tám lạng căn bản không thành vấn đề, nhưng hôm nay uống chưa sảng khoái, Tôn Tĩnh Nhất là người đầu tiên gục xuống bàn, Vương Phủ lại say khướt mà nói:

- Rượu này dễ… dễ bốc lên đầu, không thể… không thể uống nhiều…!

Sở Hoan uống hai chén vào bụng, cũng cảm thấy rượu này rất mạnh, đầu óc hơi choáng váng, khuôn mặt đỏ ửng lên, mắt thấy mọi người gục xuống bàn, nhưng Tôn Long vẫn còn hơi tỉnh táo.

- Tôn Long, hôm nay… hôm nay dừng ở đây.

Sở Hoan khoát tay nói:

- Không thể uống nữa, ta đi trước… đi trước nghỉ ngơi…!

Dường như hắn cũng đã say.

Tôn Long vội đứng lên nói:

- Đại nhân, ta đỡ ngài vào!

Gã không nói gì, hết sức ân cần đỡ Sở Hoan, Sở Hoan cũng không cự tuyệt, tùy ý Tôn Long đỡ hắn vào phòng, ngồi lên giư���ng, rồi nằm xuống.

- Đại nhân, y phục của ngài còn chưa cởi.

Tôn Long kêu lên:

- Ngủ như vậy sẽ không thoải mái.

Sở Hoan đã ngáy o o, quả nhiên là nằm xuống liền ngủ.

Vẻ mặt Tôn Long lập tức trở nên ngưng trọng, nhìn quanh, không có người khác, gã đứng ở bên giường, tiếng ngáy của Sở Hoan càng lúc càng vang, cuối cùng Tôn Long vươn tay, hơi khẩn trương luồn vào trong lòng Sở Hoan, động tác vô cùng cẩn thận, lập tức, lấy ra một bản công hàm từ trong lòng Sở Hoan.

Tôn Long cầm công hàm trong tay, đứng bên giường, vẻ mặt hơi do dự, lập tức lắc đầu cười khổ, đặt công hàm vào trong ngực, lúc này mới xoay người rời khỏi phòng, tiện tay đóng cửa lại.

Nghe thấy tiếng bước chân đi xa, Sở Hoan vốn ngáy rung trời bỗng chậm rãi ngồi dậy, thở dài.

***

Đêm dài vắng người, ngọn đèn hiu hắt.

Lang Vô Hư vẫn ngồi trong thư phòng phủ đệ của mình, liên tục đứng lên chắp hai tay sau lưng đi đi lại lại, cách một lát lại ngồi xuống, ngồi một lát lại đứng lên, trông hết sức lo l���ng.

Lúc nửa đêm, nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, tinh thần Lang Vô Hư chấn động, ngoài cửa truyền đến thanh âm:

- Lão gia, người đến rồi!

- Dẫn hắn vào!

Rất nhanh, Tôn Long được đưa vào thư phòng của Lang Vô Hư, giờ phút này, vẻ mặt Tôn Long vẫn căng thẳng, người hầu bên cạnh đã trầm giọng nói:

- Còn không quỳ xuống!

Tôn Long lập tức quỳ rạp xuống đất, dập đầu nói:

- Tiểu nhân bái kiến Thị Lang đại nhân!

Lang Vô Hư vươn tay, nói:

- Món đồ kia ở đâu?

Tôn Long do dự một chút, cuối cùng lấy bản công hàm kia ra khỏi ngực, trình lên cho Lang Vô Hư. Lang Vô Hư nhìn thấy công hàm, mặt mày hớn hở, nhẹ nhõm thở ra, nhận vào tay, cười nói:

- Tôn Long, ngươi rất tốt, lần này ngươi lập công lớn, bản quan tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi.

Tôn Long vội đáp:

- Tiểu nhân tạ ơn đại nhân.

Gã ngẩng đầu liếc Lang Vô Hư:

- Đại nhân, Song Long Phường kia...!

Lang Vô Hư phân phó gia phó:

- Sau này ngươi tới đổ phường Song Long, nói với sòng bạc một tiếng, khoản nợ đánh bạc hai trăm lạng bạc của Tôn Long, đều xóa sạch cho bản quan.

Gã lại nói với Tôn Long:

- Bản quan làm việc, xưa nay có công tất thưởng, trời sáng bản quan sẽ phái người đi tìm Trương Đấu Lợi, điều ngươi tới chỗ tốt...!

Trong lúc gã mỉm cười, mở công hàm ra, chỉ lướt nhìn qua, thần sắc đã đại biến.

Tôn Long và gia phó thấy sắc mặt Lang Vô Hư thay đổi, đều khó hiểu, thoáng nhìn nhau.

Vẻ mặt Lang Vô Hư âm trầm xuống, đôi mắt nhìn chằm chằm Tôn Long, thanh âm rét lạnh tới cực điểm:

- Bản công hàm này, ngươi lấy được từ chỗ nào?

- Tiểu nhân tìm được trên người Sở Hoan.

Tôn Long cảm thấy có chuyện hơi không đúng.

Lang Vô Hư cười lạnh nói:

- Tôn Long, ngươi dám đùa giỡn bản quan sao?

- Đại nhân, tiểu nhân không dám!

Tôn Long biết chuyện lớn không ổn, thậm chí gã có thể nhìn thấy sát ý cực kỳ rõ ràng trong mắt Lang Vô Hư:

- Rượu Tứ Lượng Hương do đại nhân ban thưởng, Sở Hoan quả thực đã uống, hơn nữa y quả thực đã say, say bất tỉnh nhân sự. Tiểu nhân dìu hắn vào phòng, tìm được bản công hàm này từ trong ngực hắn, trên đường đi đều ôm trong lòng, tuyệt đối không sai.

Lang Vô Hư nâng chân đá Tôn Long ngã lăn ra mặt đất, chờ Tôn Long đứng lên quỳ xuống một lần nữa, mới đặt công hàm kia trước mặt Tôn Long, cả giận nói:

- Tự ngươi nhìn xem, những thứ này là cái gì?

Cả người Tôn Long phát run, cầm lấy công hàm, mở ra xem, cũng giật mình kinh hãi, chỉ thấy bên trong vẽ một con lợn, tai to mũi cao, vẽ giống như đúc, trên đầu heo dường như có một cây gậy đang đâm xuống, bên cạnh còn đề một bài thơ, chỉ là Tôn Long lại không biết chữ, không nhận ra bài thơ này rốt cuộc có ý gì.

Gia phó kia cũng tới gần, thấp giọng thì thầm:

Một côn hai côn ba bốn côn

Năm côn sáu côn bảy tám côn

Chín côn mười côn mười một côn

Đánh đầu heo ngươi không đúng mực!

Thanh âm gia phó này còn chưa dứt, Lang Vô Hư đã lạnh lùng nói:

- Im mồm!

Gã đá gia phó ngã lăn trên m���t đất, khuôn mặt lập tức lộ vẻ tàn nhẫn, giọng nói tràn đầy oán giận:

- Sở Hoan, ngươi được lắm... Ngươi không chết, bản quan thề không làm người!

Mọi bản quyền bản dịch này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free