Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 376:

Phần thịt mềm mại trên mông tiểu Công chúa đau như lửa đốt, chưa từng phải chịu nỗi nhục nhã thế này, bị Sở Hoan khống chế trong tay, nàng nức nở nói:

- Ô ô ô, ngươi nói càn đổ vấy, ngươi… ngươi đúng là ức hiếp bản Công chúa… Ô ô ô, Sở Hoan, ngươi là đồ hỗn đản… !

Sở Hoan cau mày nói:

- Nói càn đổ vấy? Ngươi thấy ta trông giống người nói càn đổ vấy sao?

Thấy Xạ Nguyệt và các cung nữ đều nhìn mình, hắn trầm giọng nói:

- Các ngươi đều lui ra đi!

Đám người Xạ Nguyệt tận mắt thấy Sở Hoan đang đánh Công chúa, lúc này làm sao dám bỏ lại Công chúa mà đi.

Thấy đám người Xạ Nguyệt không chịu rời đi, Sở Hoan hỏi:

- Ta hỏi các ngươi, ta là ai?

Đám cung nữ nhìn nhau, Xạ Nguyệt mới rụt rè đáp:

- Công Phó là Công Phó!

Sở Hoan rất hài lòng với câu trả lời này, nói:

- Đúng vậy, Công Phó là Công Phó, vậy ta hỏi các ngươi, chức trách của bản Công Phó khi vào cung là gì?

- Là… là dạy Công chúa võ nghệ!

- Không phải vậy sao.

Sở Hoan vung tay nói:

- Bản Công Phó đang dạy Công chúa tuyệt thế thần công, chẳng lẽ các ngươi muốn đứng bên cạnh nhìn lén? Còn không lui ra cho bản Công Phó!

Đám người Xạ Nguyệt vẫn còn đang do dự, Sở Hoan đã lạnh lùng nói:

- Lui ra!

Sở Hoan trước giết hổ, sau lại đánh Công chúa, thần uy lẫm liệt, lúc này quát lớn một tiếng, mấy cung nữ quả thật sợ hãi, vội vàng khom người lui về phía sau, tiểu Công chúa thấy tình thế không ổn, vội kêu lên:

- Các ngươi không được đi… !

Sở Hoan nghiêm túc nói:

- Công chúa, chúng ta muốn học công phu, không thể có người quấy rầy bên cạnh.

Thấy đám người Xạ Nguyệt lui ra một khoảng cách, hắn lại đưa tay quật một cái lên mông tiểu Công chúa, chính hắn cũng không rõ là cơn giận còn sót lại chưa tiêu tan, hay là muốn cảm thụ một chút sự co giãn trên mông tiểu Công chúa.

Tiểu Công chúa đáng thương nói:

- Sở Hoan, ngươi đừng đánh nữa… là ta sai rồi, ngươi thả ta ra trước đi… !

Trong lòng nàng nghĩ: “Sở Hoan, ngươi chờ đó cho bản Công chúa, chờ ngươi thả ta ra, bản Công chúa… bản Công chúa nhất định… nhất định sẽ cho ngươi biết sự lợi hại của bản Công chúa!”

Sở Hoan nói:

- Tha ngươi thì được, nhưng ngươi phải đáp ứng ta, cần luyện võ công với ta, không được làm xằng làm bậy, phải nghe lời bản Công Phó.

- Ta nghe lời.

Tình thế mạnh hơn người, tiểu Công chúa đành nói:

- Ngươi thả ta ra, ta nghe lời ngươi là được.

Sở Hoan thấy đám người Xạ Nguyệt đã rời đi, lúc này mới buông tay. Tiểu Công chúa đứng lên, mông đau nhức, oán hận nhìn Sở Hoan, Sở Hoan thản nhiên nói:

- Thế nào, không phục sao?

Lúc này tiểu Công chúa hận đến mức ngứa cả răng, nhưng biết mình không phải đối thủ của Sở Hoan, ủy khuất nói:

- Công Phó, sau này ngươi đừng đánh ta nữa được không, mông người ta đau quá, chỉ sợ đã bị ngươi đánh đỏ cả rồi.

Nàng ghé lại gần, khóe mắt vương lệ, vẻ mặt khổ sở đáng thương:

- Công Phó giỏi, người ta vẫn còn là tiểu cô nương, ngươi… sao ngươi có thể xuống tay được chứ… !

Nàng hai mắt đẫm lệ, đôi mắt ngấn nước nhìn Sở Hoan, khuôn mặt trắng nõn kia tràn đầy ủy khuất, nếu không biết những gì nàng đã làm, chỉ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp kia, quả thật khiến người ta không ngừng yêu thương.

Đúng lúc này, lại nghe một tiếng “ôi”, tiểu Công chúa kêu lên, mặt mày thất sắc, Sở Hoan cười lạnh nói:

- Sau này đừng khoe khoang khôn vặt trước mặt ta, bắt đầu từ lần này, về sau không nên thi triển trước mặt ta nữa.

Một bàn tay của hắn nắm lấy cổ tay trắng như bóc của tiểu Công chúa, trong tay tiểu Công chúa còn nắm một con dao găm, mũi dao cách bụng Sở Hoan chẳng qua mấy phân.

Hóa ra tiểu Công chúa ra vẻ ủy khuất, là muốn Sở Hoan thả lỏng cảnh giác, nhân cơ hội đánh lén.

Có thể nói Sở Hoan lúc nào cũng đề phòng tiểu nha đầu này, tiểu Công chúa muốn đánh lén hắn, quả thực là chuyện viển vông, lúc này bị bắt lấy dễ dàng.

Tiểu Công chúa cảm thấy cổ tay đau nhức, nước mắt lại trào ra:

- Sở Hoan, ngươi buông tay, ta… đây là lần cuối cùng, sau này… sau này ta sẽ không như thế nữa!

- Vẫn còn sau này sao?

- Không có, ngươi tha cho ta lần này đi.

Tiểu Công chúa bất đắc dĩ nói:

- Ta cam đoan sẽ không có lần sau.

Sở Hoan buông tay đẩy nàng ra, tiểu Công chúa lui về sau hai bước, đôi mắt to xinh đẹp nhìn Sở Hoan, cảm giác mông vẫn còn đau, không kìm nổi giơ tay sờ lên mông, lập tức cảm thấy bất nhã, khuôn mặt đỏ lên, căm giận nói:

- Là ta xin phụ hoàng phong ngươi làm Công Phó, ngươi… ngươi còn ức hiếp ta… !

Nghĩ tới điều gì đó, nàng đưa tay chỉ vào Sở Hoan, nói:

- Đúng rồi, vừa nãy ngươi mắng ta cái gì?

- Mắng ngươi sao?

- Ngươi mắng ta là vương bát đản.

Mày liễu của Công chúa dựng thẳng lên:

- Sở Hoan, ngươi thật to gan. Đừng tưởng ta không hiểu ý tứ, đây là lời mắng người, ta mà nói cho phụ hoàng biết ngươi mắng ta là vương bát đản, vậy phụ hoàng sẽ… !

Dường như đã bắt được điểm yếu của Sở Hoan, nàng cũng bất chấp mông đang đau, cười ha ha nói:

- Sở Hoan, ta đi nói cho phụ hoàng, ngươi nhất định phải chết!

Lúc này Sở Hoan mới nhớ ra lời mình vừa nói lỡ.

Tiểu Công chúa là vương bát đản, vậy Hoàng đế chính là lão vương bát đản rồi.

- Công chúa, ngươi không nên tùy tiện vu khống người khác.

Sở Hoan nghiêm túc nói:

- Cho dù gan ta có lớn, cũng không dám mắng Công chúa như vậy. Công chúa không nên vu oan giá họa cho ta!

Tiểu Công chúa vội la lên:

- Ngươi lại nói dối. Ngươi quả thật đã mắng!

- Không có!

Sở Hoan chính đáng nói:

- Xin ngươi hãy tôn trọng nhân cách của ta!

Tiểu Công chúa hổn hển nói:

- Sở Hoan, ngươi nói được nhưng không dám nhận, ngươi đã mắng ta rồi.

Sở Hoan cũng không muốn để con vương bát đản này nắm được nhược điểm, bất luận nhược điểm gì bị nàng nắm được đều là tai họa, hắn lắc đầu nói:

- Công chúa, chưa nói chính là chưa nói, không nên oan uổng người tốt.

Hắn thay đổi chủ đề:

- Công chúa, trước tiên không nói những chuyện khác, ta hỏi ngươi, có phải ngươi thật sự muốn học võ công tuyệt thế hay không?

Tiểu Công chúa lập tức bị hấp dẫn, quên mất việc tranh luận về “vương bát đản”, cười khanh khách nói:

- Đúng đúng, ta muốn luyện võ công tuyệt thế.

Nàng chỉ vào con hổ chết cách đó không xa:

- Ta luyện thành võ công tuyệt thế, có phải cũng có thể giết chết hổ hay không?

- Dễ dàng thôi!

Sở Hoan nhún vai.

Tiểu Công chúa lập tức cười hì hì nói:

- Tốt lắm. Sở Hoan, nếu ngươi thật sự có thể dạy ta võ công tuyệt thế, chuyện ngươi ức hiếp ta, ta sẽ không trách ngươi nữa.

Sở Hoan suy nghĩ một chút, hỏi:

- Công chúa, muốn học võ công thì không khó, nhưng chúng ta phải đặt ra quy củ!

- Quy củ gì?

- Bình thường ta không xen vào, nhưng lúc ngươi muốn học võ với ta, nhất định phải nghe lời.

Sở Hoan chân thành nói:

- Tuyệt thế võ công, cũng không phải ai cũng có thể học. Nếu không nghe lời sư phụ, không trải qua vất vả, không có nghị lực, ta khuyên Công chúa vẫn nên từ bỏ ý nghĩ này.

- Ta nghe lời là được.

Tiểu Công chúa có vẻ hơi hưng phấn.

Sở Hoan lại hỏi:

- Công chúa, ta hỏi ngươi, mục đích ngươi học võ là vì điều gì?

Tiểu Công chúa ngẩn ra, vấn đề này nàng quả thật khó trả lời.

- Công chúa học võ, đương nhiên không phải vì ức hiếp người.

Sở Hoan bình tĩnh nói:

- Nếu không, dùng thân phận của Công chúa, muốn ức hiếp ai, chỉ cần một câu, cũng không cần động thủ.

Tiểu Công chúa suy nghĩ một chút, mới nói:

- Chờ ta học được võ công, có thể vụng trộm rời cung, đánh kẻ xấu.

Sở Hoan cười hỏi:

- Vậy Công chúa cảm thấy kẻ xấu là người như thế nào?

Tiểu Công chúa nghĩ trong lòng: “Ngươi chính là kẻ xấu đệ nhất thiên hạ”. Nhưng lời này tất nhiên nàng không dám nói ra, cũng không phải nàng sợ Sở Hoan, mà sợ Sở Hoan không dạy công phu, ngẩng chiếc cổ thanh tú lên nói:

- Dọa nam nạt nữ, làm xằng làm bậy, ức hiếp người tốt chính là kẻ xấu.

Sở Hoan cười nói:

- Hóa ra Công chúa cũng hiểu được mấy từ này.

Công chúa nói ra mấy câu đó, vẫn khiến Sở Hoan khá thoải mái trong lòng, ít nhất cho thấy tiểu Công chúa còn biết phân biệt thiện ác.

Tiểu Công chúa được sủng ái nuông chiều, coi trời bằng vung, mặc tình làm bậy, nhưng dù sao nàng vẫn chưa phải là ác nhân. Sở Hoan cảm thấy sau này nếu mình dạy nàng võ công, nếu thật sự có thể, còn muốn tiến hành giáo dục tư tưởng cho nàng một phen. Hiện giờ tuổi nàng còn nhỏ, có thể đảo ngược một số thói quen, chờ khi nàng thật sự trưởng thành, muốn thay đổi cũng vô cùng khó khăn.

Sở Hoan ho khan một tiếng, chắp hai tay sau lưng, làm ra vẻ giáo sư, chậm rãi nói:

- Công chúa, ta hỏi ngươi, chữ “võ” viết thế nào?

Tiểu Công chúa mở trừng hai mắt, hỏi:

- Ngươi muốn ta viết chữ cho ngươi xem sao?

- Vậy mời Công chúa viết ra!

Tiểu Công chúa lập tức cầm lấy dao găm, viết một chữ “võ” lên mặt ��ất.

- Công chúa, luyện võ, trước tiên phải hiểu chữ “võ” có hàm nghĩa gì.

Sở Hoan chỉ chữ “võ” trên mặt đất:

- Ngươi nhìn kỹ một chút, chữ “võ” này do hai chữ nào tạo thành?

Tiểu Công chúa nhìn, quả thật nghi hoặc.

Sở Hoan ti���n lên, cầm lấy trường thương, hạ đầu thương xuống, đầu tiên viết một chữ “Chỉ”, lập tức lại viết một chữ “Qua”, lúc này mới bỏ trường thương đi, nghiêm nghị nói:

- Bản ý của võ, đó là Chỉ Qua (chỉ = ngăn cản, qua = thương, mâu, giáo, mác). Chỉ Qua là võ!

- Ngăn thương?

- Mục đích tập võ, đó là dùng võ để ngăn cản tranh đấu!

Sở Hoan chăm chú nhìn tiểu Công chúa:

- Ý nghĩa của Chỉ Qua, tất nhiên là chỉ ngăn binh đao, bình định tai nạn và rắc rối. Nếu mục đích tập võ là làm xằng làm bậy, diễu võ dương oai, vậy sẽ vi phạm vào hàm nghĩa chính thức của võ đạo. Vạn vật đều có pháp, võ đạo cũng có pháp. Muốn đạt đến mức tận cùng của võ đạo, phải hiểu được ý nghĩa quan trọng của võ đạo, như thế mới có thể đạt tới đỉnh cao võ đạo, luyện thành tuyệt thế thần công. Nếu không thể hiểu được ý nghĩa thực chất của võ đạo, vậy cho dù gắng sức cả đời, cũng không thể luyện thành võ công chân chính.

Hắn ngẩng đầu, nhìn trời, bình tĩnh nói:

- Điều đó cũng giống như một con thuyền cô độc trên biển cả. Biển lớn mênh mông, rộng vô cùng, nếu không có mục tiêu kiên định, sẽ vĩnh viễn không thể đến được bờ đối diện, chỉ có thể phiêu lưu không mục đích trong biển rộng, cuối cùng bị biển rộng cắn nuốt.

Tiểu Công chúa nháy đôi mắt to, lúng liếng sáng ngời, cái hiểu cái không.

Sở Hoan nhìn về phía tiểu Công chúa, thấp giọng nói:

- Công chúa, chúng ta cũng giống nhau. Cho dù chúng ta làm bất cứ điều gì, đều phải nghĩ vì sao mà làm. Nếu không có mục tiêu, sẽ trở nên đần độn. Công chúa học võ, đây là chuyện tốt, nhưng nếu không có mục tiêu, chỉ là nhất thời hứng thú mà học, có lẽ có một chút thành tựu, nhưng sẽ không thể đạt tới đỉnh cao!

Khuôn mặt tiểu Công chúa dĩ nhiên lộ ra vẻ khâm phục, mở to hai mắt nói:

- Sở… Sở Công Phó, lời ngươi nói đạo lý sâu sắc quá, ta dường như không rõ, lại dường như hiểu được!

Sở Hoan nói:

- Thật ra đạo lý rất đơn giản, Công chúa học võ, phải hiểu rằng không phải vì ức hiếp người, mà là vì giúp đỡ người. Hiểu được điểm này, là được rồi.

Tiểu Công chúa như thoáng suy nghĩ, nàng ngẩng đầu nhìn Sở Hoan, ánh mắt bỗng nhiên sáng lên, lộ ra vẻ vui sướng. Sở Hoan thấy vẻ mặt nàng, còn tưởng nàng cảm ngộ được điều gì, vội hỏi:

- Có phải Công chúa đã hiểu được điều gì không?

Dường như Công chúa không nghe thấy Sở Hoan nói gì, mà nhìn phía sau Sở Hoan, hưng phấn nói:

- Lưu Ly phu nhân, ngươi… sao ngươi lại tới đây?

Tác phẩm dịch này được truyen.free độc quyền chuyển ngữ, giữ trọn vẹn bản sắc nguyên tác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free