Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 377:

Sở Hoan sửng sốt, nhưng lập tức, hắn ngửi thấy một mùi thơm kỳ dị thổi qua từ phía sau, mùi hương này vô cùng đặc biệt. Trong hoa viên vốn ngát hương trăm hoa, nhưng từ khi mùi hương này thoảng qua, dường như nó xua tan mọi hương hoa, hương trăm hoa dường như e sợ mùi thơm thoang thoảng này, lặng lẽ thoái lui.

Mùi hương này không đậm, thậm chí rất nhẹ, chui vào mũi Sở Hoan, lại khiến hắn có một cảm giác kỳ diệu khôn tả. Trong nháy mắt mùi hương này bay vào, cả thân thể dường như thư thái lạ thường, hoàn toàn không phải hương hoa bình thường có thể sánh ngang.

Sở Hoan không kìm được quay đầu lại, lập tức vẻ mặt chợt đờ đẫn.

Dưới ánh mặt trời, bên cạnh một bụi hoa cách đó không xa, một giai nhân tuyệt sắc với phong thái yểu điệu đang đứng đó. Nàng khoác áo lụa mỏng màu xanh, một cây trâm vàng cài ngang búi tóc vấn mây, rực rỡ sáng chói. Đôi khuyên tai ngọc huyền hoàng đeo trên vành tai, ngoài ra cũng không đeo quá nhiều trang sức, nhưng sự kết hợp đơn giản ấy lại khiến nàng vô cùng quý phái, nhìn qua hết sức đoan trang.

Dung mạo của nàng, càng kinh diễm hơn.

Làn da nàng trắng ngần dưới ánh mặt trời. Nếu là người khác sở hữu làn da trắng nõn như vậy, nhất thời người ta có thể xem nhẹ dung mạo của nàng, nhưng vị giai nhân này lại không.

Ngũ quan của nàng tinh xảo tới cực điểm, đôi môi đỏ mọng, lông mày lá liễu được tỉa tót, chỉ điểm nhẹ son phấn. Ngay cả tuyệt sắc giai nhân được trang điểm lộng lẫy nhất thiên hạ, cũng khó sánh bằng dung nhan của giai nhân điểm tô son phấn nhạt này.

Đôi mắt của nàng khiến người ta gặp một lần là khó lòng quên được.

Đôi mắt như nước, tựa như được bao phủ bởi một làn sương mờ nhàn nhạt. Cho dù ánh mắt nàng bất động, nhưng cũng cực kỳ quyến rũ, chỉ cần đôi mắt khẽ chớp động, tựa như mặt nước gợn sóng, đủ sức khuynh đảo cả thiên hạ.

Nàng khoác áo màu xanh, tuy rằng không thể hoàn toàn tôn lên thân hình của nàng, nhưng Sở Hoan có thể khẳng định, dáng người giai nhân chắc chắn cũng xinh đẹp tới cực điểm, hiếm có trên đời.

Dưới ánh mặt trời, khuôn mặt xinh đẹp kia mang theo nụ cười nhạt, da tựa như tuyết. Bụi hoa bên cạnh vốn rực rỡ tươi thắm, nhưng bên cạnh giai nhân, hoa tươi cũng phải lu mờ.

Sở Hoan từng thấy mỹ nhân. Tô Lâm Lang là một mỹ nhân ngàn dặm m���i tìm được một, nhưng nói thật lòng, Lâm Lang được cho là tuyệt sắc, cũng không coi là quốc sắc.

Sắc đẹp khuynh thành, quyến rũ chúng sinh.

Cười một tiếng khuynh thành, vạn quân địch không địch lại.

Tuy rằng mỹ nhân tuyệt sắc hiếm thấy, nhưng trong thiên hạ cũng không thiếu, cứ vạn người thì có thể chọn được một. Nhưng mỹ nhân quốc sắc thì khác, đó là trong triệu người chưa chắc đã có được một.

Sở Hoan tâm tính cứng cỏi, có thể ngăn cản được nhiều cám dỗ, nhưng giờ phút này nhìn thấy giai nhân quốc sắc kia, nhất thời cũng ngây người. Hắn cũng là thân thể phàm trần, lòng yêu cái đẹp vốn là bản tính của con người, huống chi một giai nhân quốc sắc đột ngột xuất hiện trước mắt như thế này, nếu không có cảm giác, thì đã không còn là người trần mắt thịt nữa rồi.

Không biết tại sao, nhìn thấy bóng hình xinh đẹp màu xanh kia, trong đầu Sở Hoan đột nhiên nhớ tới một bài thơ của Lý Diên Niên.

Phương Bắc có giai nhân, Duy mình nàng tuyệt sắc. Liếc nhìn thành quách xiêu, Ngoảnh đầu nước nghiêng ngả. Màng chi thành nước đổ, Giai nhân gặp mấy lần! (Giai nhân ca – Lý Diên Niên)

Lúc này trên mặt tiểu Công chúa rạng rỡ vui mừng, hiển nhiên cực kỳ thích vị Lưu Ly phu nhân này. Mà vị Lưu Ly phu nhân quốc sắc thiên hương đã nhẹ nhàng bước tới. Dáng người thướt tha, động tác của nàng tao nhã đến tận cùng, dưới ánh mặt trời rạng rỡ, tuyệt mỹ như hoa xuân rực rỡ. Đôi mắt đẹp ẩn trong làn sương mờ mịt không nhìn Sở Hoan, chỉ nhìn tiểu Công chúa. Đi tới vài bước, tiểu Công chúa đã nghênh đón. Lưu Ly phu nhân cũng khẽ khom người, giọng nói uyển chuyển êm tai, nhu thuận dịu dàng:

– Lưu Ly gặp qua Công chúa!

Lúc này tiểu Công chúa bỏ Sở Hoan lại phía sau, nắm lấy tay Lưu Ly phu nhân, vui vẻ nói:

– Ta nghĩ rằng hôm nay người không tới nữa.

Lưu Ly lại cười nói:

– Không phải Công chúa muốn sớm học được Thiên La Vũ sao? Thiên La Bát Bộ, giờ Công chúa mới nhập môn được hai bộ, nếu muốn học được, cần phải luyện tập thêm mới được.

Giọng của nàng hết sức uyển chuyển, mềm mại yêu kiều, nghe thật dịu dàng, vô cùng êm tai.

Tiểu Công chúa vỗ tay n��i:

– Phu nhân, người nói sau khi học được, ta nhảy Thiên La Vũ, có thể đẹp giống như người hay không? Ngay cả Xạ Nguyệt các nàng cũng nói, các nàng từng gặp rất nhiều người khiêu vũ, nhưng cho đến giờ không ai có thể sánh bằng phu nhân.

Lưu Ly phu nhân dịu dàng nói:

– Công chúa học xong, khiêu vũ chắc chắn sẽ rất đẹp!

Lúc nàng nói chuyện, mặt vẫn mang theo nụ cười thản nhiên, không khoa trương mà lại vô cùng chân thành. Mỗi lần ánh mắt mê hoặc kia chớp động, đều có thể mang đến sức hấp dẫn mê hoặc chúng sinh.

Mặc dù nàng xinh đẹp như thế, nhưng khuôn mặt nàng lại hết sức thuần khiết. Nói chung, nếu một nữ nhân quyến rũ trời sinh, sẽ có một loại khí chất diễm lệ, nhưng Lưu Ly phu nhân lại khác. Tư thái nàng duyên dáng, dung mạo khuynh quốc khuynh thành, đôi mắt của nàng lại quyến rũ trời sinh, nhưng toàn thân nàng lại phát ra khí chất trong trẻo tựa mặt nước, khí chất dường như không vướng bụi trần, không mang vẻ yêu mị quyến rũ, chỉ có sự trong trẻo xuất trần thoát tục.

Nàng khoác một chiếc áo màu xanh, gió nhẹ khẽ vuốt, chi���c áo lụa mỏng khẽ bay bay. Dáng người thướt tha xinh đẹp của nàng phảng phất ẩn hiện, cả người nàng tinh khiết tựa sen xanh.

Thân hình quyến rũ, khí chất thanh thuần, hai đặc điểm vốn khó lòng hòa hợp, lại kết hợp hoàn mỹ trên người nàng. Cũng bởi như thế, mới tạo nên vẻ đẹp siêu phàm thoát tục.

– Vậy chúng ta đi ngay bây giờ chứ?

Tiểu Công chúa kéo tay Lưu Ly phu nhân, rốt cuộc nghĩ tới cái gì, xoay người lại, thấy Sở Hoan đã xoay lưng đi, chắp hai tay sau lưng.

Thật ra Sở Hoan rất không muốn xoay người đi.

Giai nhân quốc sắc như thế, có thể gặp nhưng khó cầu. Chỉ cần là nam nhân, chắc chắn sẽ không rời mắt dù chỉ một chút. Thật ra Sở Hoan cũng rất muốn nhìn nhiều hơn, nhưng cũng biết trong hoàng cung lúc này. Hắn vừa nghe tiểu Công chúa hô to “Lưu Ly phu nhân”, trong lòng hiểu rằng giai nhân này chắc chắn đã có chồng, nếu không đã chẳng được gọi là “phu nhân”.

Trong hoàng cung, phi tần ba nghìn, giai nhân như mây, nhưng các nàng chỉ có duy nhất một nam nhân, đó là Hoàng đế bệ hạ.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Lưu Ly phu nhân này chắc chắn mười phần là nữ nhân của Hoàng đế. Sắc đẹp quốc sắc như vậy, nghĩ bụng cũng chỉ Hoàng đế bệ hạ mới có tư cách hưởng dụng nàng.

Mình là thần tử, nữ nhân của Hoàng đế có mặt ở đây, tuyệt đối không thể thất lễ. Nếu cứ tiếp tục đối diện với Lưu Ly phu nhân, hắn lo lắng mình không thể kháng cự nổi vẻ đẹp quốc sắc như vậy, sẽ tiếp tục nhìn ngắm đối phương. Đối với một quý nhân như vậy, cứ nhìn chằm chằm người ta cũng đã là một sự bất kính. Cho nên hắn xoay người lại, mắt không thấy thì lòng không vướng bận.

Trong đầu hắn vẫn còn in đậm dung nhan tuyệt mỹ khó quên kia của Lưu Ly phu nhân, nhưng đột nhiên hắn lại phát hiện một vấn đề kỳ quái, đó chính là tuổi của vị Lưu Ly phu nhân này.

Nói chung, cho dù tuổi một nữ nhân khó có thể đoán chuẩn xác, nhưng cũng có thể đoán được đại khái.

Nhưng lúc này Sở Hoan lại phát hiện, tuy rằng trong đầu còn có hình ảnh Lưu Ly phu nhân, nhưng vẫn không nhìn ra nàng rốt cuộc bao nhiêu tuổi.

Động tác tao nhã, duy mỹ và khí chất thành thục mê hoặc của nàng, hiển nhiên nàng đã không còn trẻ tuổi. Thế nhưng làn da và dung nhan của nàng lại vẫn mềm mại như vậy, chỉ nhìn tướng mạo của nàng, chưa đầy hai mươi. Nhưng loại phong tình thành thục và khí chất tao nhã tích lũy theo năm tháng này lại cho thấy nàng đã không dưới ba mươi tuổi, khiến Sở Hoan nhất thời cũng có chút hồ đồ.

– Công Phó, đây là Lưu Ly phu nhân.

Tiểu Công chúa hô lên:

– Ngươi tới bái kiến Lưu Ly phu nhân!

Tiểu Công chúa nói như vậy, Sở Hoan tất nhiên cũng không thể thất lễ, xoay người lại, tiến lên vài bước, chắp tay hành lễ nói:

– Sở Hoan gặp qua Lưu Ly phu nhân!

Hắn không biết vị Lưu Ly phu nhân là phu hay tần, thậm chí không thể hoàn toàn xác định nàng là nữ nhân Hoàng đế. Cho nên cũng chỉ có thể xưng hô dựa theo tiểu Công chúa, xưng nàng là “Lưu Ly phu nhân”.

Nào ngờ Lưu Ly nhìn thấy Sở Hoan, khuôn mặt mịn màng trắng nõn kia lại khẽ ửng hồng, khẽ lùi lại phía sau, không dám ngẩng đầu, nhẹ nhàng thi lễ, giọng nói uyển chuyển:

– Lưu Ly gặp qua Công Phó đại nhân!

Sở Hoan vội đáp:

– Phu nhân khách khí!

Nhưng trong lòng hắn cảm thấy, e rằng địa vị của Lưu Ly phu nhân trong cung không quá cao, nếu không cũng sẽ không thi lễ xưng “đại nhân” với mình như vậy.

Quốc sắc như thế, chẳng lẽ không được Hoàng đế sủng ái?

Lúc này tới gần, mùi hương lạ lùng mà Sở Hoan ngửi thấy trước đó lại càng rõ ràng. Giờ mới hiểu được, mùi hương khiến cả người thư thái kia, đúng là phát ra từ trên người Lưu Ly phu nhân.

Chẳng qua Sở Hoan cũng không hiểu rõ, mùi thơm này là hương son phấn trên người Lưu Ly phu nhân, hay là mùi cơ thể trời sinh tỏa ra từ chính nàng.

Thật ra hắn không thể tưởng được, Lưu Ly phu nhân vốn dĩ tràn đầy vẻ thành thục tao nhã tinh thuần như thế, lại đỏ mặt ngay lúc này. Nhìn bộ dáng của nàng, không biết là nàng sợ hãi khi có nam nhân tới gần, hay chỉ đơn thuần là sợ hãi khi hắn tới gần.

Giờ phút này tiểu Công chúa cười nói:

– Lưu Ly phu nhân, Sở Công Phó là sư phụ dạy ta võ nghệ, từ hôm nay, hắn sẽ dạy ta tuyệt thế thần công. Còn người thì dạy ta vũ đạo, cả hai người đều là sư phụ của ta.

– Không dám!

Sở Hoan cũng vội khiêm tốn đáp một câu.

Lưu Ly phu nhân khẽ ngẩng đầu, thấy Sở Hoan đang nhìn mình, khuôn mặt lại ửng đỏ, khẽ lùi lại một bước. Nhưng nàng hơi ngẩng đầu, cũng khiến Sở Hoan nhìn thấy, dường như trong đôi mắt Lưu Ly phu nhân này hơi khác thường. Cũng không phải thần sắc có gì lạ thường, trong thoáng chốc, Sở Hoan dường như nhìn thấy tròng mắt nàng không phải màu đen.

Sở Hoan sững người, nhưng khuôn mặt vẫn bình tĩnh tự nhiên, ánh mắt rời khỏi Lưu Ly phu nhân, chắp tay thi lễ với tiểu Công chúa:

– Công chúa, nếu phu nhân muốn dạy vũ đạo cho ngươi, xem ra hôm nay ngươi sẽ không rảnh rỗi để luyện tập võ nghệ. Nếu đã như vậy, ta xin cáo từ trước, chờ khi ngươi rảnh rỗi, ta sẽ vào cung dạy dỗ thêm!

Tiểu Công chúa lập tức nói:

– Không được!

Sở Hoan cau mày:

– Chẳng lẽ Công chúa không muốn học vũ đạo!

Tiểu Công chúa cười hì hì nói:

– Lần trước ta nói rồi, Lưu Ly phu nhân lại vừa vào cung, ta dẫn nàng đi xem bảo mã của ta. Sở… Sở Công Phó, nghe nói ở Thiết Huyết Viên lần trước, thuật cưỡi ngựa của ngươi rất lợi hại. Hôm nay không bằng nhìn giúp ta một chút, mấy con ngựa ta nuôi, con nào là tốt nhất?

Lời phía sau thật ra không sao cả, nhưng lời phía trước Sở Hoan nghe rõ ràng. Theo ý tiểu Công chúa, vị Lưu Ly phu nhân này là từ bên ngoài vào cung, không phải phi tần trong cung.

Nói như vậy, Lưu Ly phu nhân này không phải nữ nhân của Hoàng đế. Chẳng lẽ là gia quyến của một hoàng thân quốc thích hay quan lại quyền quý nào đó sao? Không biết ở Đế quốc Đại Tần này, nam nhân nào lại có phúc phận lớn như thế, có thể sở hữu giai nhân quốc sắc tuyệt mỹ như vậy.

Mặc dù có giai nhân quốc sắc, nhưng Sở Hoan cũng không nguyện ý nán lại cùng tiểu Công chúa lâu hơn. Lúc này có cơ hội rời khỏi, liền không muốn bỏ lỡ, lắc đầu nói:

– Công chúa, ta còn có việc riêng… !

Hắn còn chưa dứt lời, tiểu Công chúa đã giơ tay níu cánh tay hắn lại, kéo hắn sang một bên, nghiêm giọng nói:

– Ngươi là Công Phó, phải dạy ta võ công, chẳng lẽ cưỡi ngựa không phải võ công?

Sở Hoan lắc đầu nói:

– Cưỡi ngựa không tính võ công.

– Vậy ngươi muốn chạy sao?

– Công vụ đang chờ!

– Không cho ngươi đi!

Tiểu Công chúa khẽ hạ giọng, nghiêm nghị nói:

– Nếu bây giờ ngươi đi, ta lập tức đi tìm phụ hoàng, nói ngươi mắng ta là vương bát đản… !

Sở Hoan cau mày nói:

– Công chúa, sao ngươi vẫn vu oan ta?

– Ta không quan tâm.

Tiểu Công chúa đắc ý nói:

– Hoặc là hiện giờ đi xem ngựa với ta, hoặc là ta phải đi tìm phụ hoàng. Ngươi nói xem, phụ hoàng sẽ tin ngươi, hay tin ta?

Sở Hoan thầm than trong lòng, xem ra việc đánh vào mông tiểu nha đầu này lúc nãy vẫn chưa đủ nặng tay. Tiểu Công chúa lại nói:

– Ngươi có tức giận cũng vô dụng, bây giờ ta đi đây. Ngươi gan lớn, chẳng lẽ không sợ phụ hoàng chặt đầu ngươi sao? Ngươi cứ tự mình rời đi là được.

Nàng cười híp mắt chạy lại, kéo lấy bàn tay nhỏ nhắn trắng như bạch ngọc của Lưu Ly phu nhân, nói:

– Lưu Ly phu nhân, ta dẫn người đi xem bảo mã của ta.

Tiểu Công chúa nắm tay Lưu Ly phu nhân, hai bóng hình xinh đẹp rời khỏi luyện võ trường, đi tới chuồng ngựa. Sở Hoan ở phía sau nhìn theo hai bóng hình, khẽ nắm chặt tay. Trước đây, có lẽ hắn chẳng sợ bất kỳ lời uy hiếp nào từ người khác, ai ngờ giờ lại bị tiểu nha đầu này nắm được nhược điểm, hơi bất đắc dĩ, đành phải theo sau.

Hắn đi phía sau, cách một khoảng, nhưng giờ phút này nhìn từ phía sau, có thể chiêm ngưỡng trọn vẹn bóng dáng tuyệt mỹ của Lưu Ly phu nhân. Nàng tựa như cành liễu xanh, khi bước đi, tự nhiên mang theo vẻ đẹp kiều diễm khó tả, quả thực không ngờ bóng lưng nàng cũng có thể khiến người ta động lòng đến vậy.

Chỉ tiếc nàng mặc áo khoác, nếu không có thể chiêm ngưỡng trọn vẹn dáng người mỹ miều của nàng.

Thật ra chuồng ngựa cũng không xa. Tiểu Công chúa và Lưu Ly phu nhân nói chuyện phía trước, Sở Hoan cũng không biết rốt cuộc đang nói gì. Thi thoảng nghe thấy tiểu Công chúa bật cười, rồi thi thoảng lại quay đầu liếc nhìn hắn một cái, không biết có phải tiểu nha đầu này đang nói xấu hắn bên tai Lưu Ly phu nhân hay không.

Dường như cơn đau ở mông chưa tan đi, lúc tiểu Công chúa đi đường, thi thoảng lại đưa tay xoa xoa mông mình. Sở Hoan thầm nghĩ trong lòng:

– Đừng nóng vội, về sau còn nữa.

Hắn thấy tiểu Công chúa như vậy, lá gan đã lớn hơn không ít rồi.

Trong lúc không kiềm chế được lòng mình, ánh mắt Sở Hoan lại chuyển sang nhìn vòng ba của Lưu Ly phu nhân. Chiếc áo khoác kia làm bằng lụa mỏng, tuy rằng không thể nhìn thấy rõ ràng, nhưng chiếc mông mượt mà của Lưu Ly phu nhân vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng. Mơ hồ nhìn thấy vòng eo của Lưu Ly phu nhân vô cùng tinh tế, phía dưới tựa như hồ lô nở rộng, nơi tiếp theo là kiều đồn cực kỳ hoàn mỹ. Hình dáng ấy tựa như tạo hóa dùng com-pa đo đạc mà thành, không sai chút nào, tròn đầy mà không hề ngấy, vô cùng hoàn mỹ.

Tiểu Công chúa quay đầu lại, Sở Hoan vờ như dời ánh mắt đi, chắp hai tay sau lưng, cũng tự nhiên, phóng khoáng, lỗi lạc.

Chuồng ngựa của hoa viên Tĩnh Hoa cung không nhỏ, chuồng ngựa được xây dựng vô cùng cẩn thận. Có cung nữ túc trực hầu hạ, trong chuồng ngựa có tổng cộng tám con tuấn mã, mỗi con ngựa đều có một chuồng riêng, bên trong thu dọn vô cùng sạch sẽ. Có hàng rào ngăn cách, đứng bên ngoài hàng rào có thể chiêm ngưỡng những chú ngựa.

Cách chuồng ngựa một khoảng, có thể nhìn rõ tám con ngựa. Trong một chuồng, một con tuấn mã với bộ lông trắng muốt, thân hình cường tráng, vô cùng bắt mắt so với những con ngựa khác bên cạnh.

Tiểu Công chúa nắm tay Lưu Ly phu nhân, chỉ vào tuấn mã nói:

– Lưu Ly phu nhân, người nói, ngựa này, hay ngựa kia tốt nhất?

Lưu Ly phu nhân khẽ lắc đầu, nói:

– Thiếp thân không hiểu ngựa, không thể phân biệt được tuấn mã tốt hay xấu. Tuy nhiên, thớt nào là bảo mã, Công chúa nhất định đã rõ trong lòng!

Tiểu Công chúa cười hì hì, quay đầu hỏi Sở Hoan:

– Sở Công Phó, ngươi nói xem, trong tám con ngựa này, thớt ngựa nào là tốt nhất?

Sở Hoan chắp hai tay sau lưng, tiến lên, liếc nhìn tám con ngựa một lượt, rồi hỏi:

– Ta không biết ‘tốt nhất’ trong miệng Công chúa là theo tiêu chuẩn nào? Là nói con ngựa nào đẹp nhất, hay con ngựa nào mới thật sự xứng đáng được xưng tụng là bảo mã?

Tiểu Công chúa mở to hai mắt, hỏi:

– Điều này có gì khác nhau?

– Đương nhiên!

Sở Hoan nói:

– Có lẽ Công chúa chưa nghe qua câu, gọi là gối thêu hoa, trông đẹp mà không dùng được. Có nhiều thứ bên ngoài nhìn qua xinh đẹp, nhưng bên trong thì rỗng tuếch.

Lời vừa thốt ra, hắn chợt thấy không ổn, không kìm được liếc nhìn Lưu Ly phu nhân một cái. Trong lòng thầm nghĩ: “Nàng sẽ không cảm thấy ta đang ám chỉ nàng chứ?”

Lưu Ly phu nhân dung mạo siêu quần, quốc sắc thiên hương hiếm có trên đời. Câu nói về 'gối thêu hoa trông đẹp mà không dùng được' của Sở Hoan, nếu Lưu Ly phu nhân lòng dạ hẹp hòi, quả thật rất dễ gây hiểu lầm.

Cũng may Lưu Ly phu nhân hiển nhiên không phải loại người lòng dạ hẹp hòi. Mặc dù nàng không nhìn Sở Hoan, nhưng khóe miệng khẽ nở nụ cười mê người. Nụ cười này của nàng, trăm hoa cũng phải thất sắc, đẹp đến không lời nào tả xiết.

Tiểu Công chúa vội hô lên:

– Vậy ngươi nói Bạch Tuyết có phải là bảo mã hay không?

– Bạch Tuyết?

Sở Hoan sững người, nhưng nháy mắt hiểu được, tiểu Công chúa đích thị đã đặt tên cho con ngựa trắng kia. Hóa ra con ngựa trắng ngoại hình xuất chúng kia tên là “Bạch Tuyết”, đúng là ngựa như tên vậy.

– Công chúa hiểu lầm.

Sở Hoan lắc đầu nói:

– Có những người vừa xinh đẹp, lại vừa có bản lĩnh, hơn nữa bản lĩnh còn rất lớn. Ý của ta là, bảo mã chân chính, quan trọng nhất là năng lực, tức là tốc độ nhanh, sức chịu đựng mạnh, chứ không chỉ nhìn bề ngoài. Bạch Tuyết này của ngươi, cũng chưa hẳn không phải là bảo mã, nhưng cũng chưa chắc đã là bảo mã. Rất nhiều chuyện, những gì ngươi thấy được không nhất định là những gì ngươi nghĩ đến, và những gì ngươi nghĩ đến cũng chưa chắc đã là những gì ngươi thấy được!

Giờ phút này, Sở Hoan cảm thấy có giai nhân như Lưu Ly phu nhân ở bên, tư tưởng triết học của mình nhanh chóng được nâng cao, lời nói ra cũng giàu ý vị triết lý đến vậy. Chẳng lẽ quốc sắc giai nhân lại có trợ giúp lớn đến thế đối với việc nâng cao giác ngộ triết lý của một người?

Lưu Ly phu nhân nghe đến đó, quả thật không kìm được đưa tay lên che miệng cười khẽ. Nụ cười này của nàng, trăm hoa thất sắc, đẹp không thể tả.

Lúc này Sở Hoan không kìm được nghiêng mắt nhìn thêm một chút, lần này nhìn thấy rõ ràng đôi mắt của Lưu Ly phu nhân.

Đôi mắt Lưu Ly phu nhân quả nhiên không giống bình thường. Dường như mắt nàng bị một lớp sương mù che kín, mờ ảo, động lòng người. Dưới lớp sương mù kia, con ngươi không phải màu đen, mà mang theo một chút sắc lam.

Sở Hoan chỉ nhìn thoáng qua, liền thu hồi ánh mắt, tỏ vẻ rất tự nhiên như không hề nhìn thấy gì, nhưng trong lòng lại vô cùng kinh ngạc: Chẳng lẽ Lưu Ly phu nhân không phải người Trung Nguyên?

Tuy rằng dung mạo nàng cực đẹp, nhưng vẫn mang khí chất của người Trung Nguyên, chỉ có đôi mắt khác hẳn người thường.

Mặc dù đôi mắt màu xanh lam, nhưng không sâu thẳm. Sương mù bao phủ bên ngoài, đôi mắt xanh biếc ẩn hiện bên trong, lại mang đến cảm giác như mộng như ảo. Ánh mắt thâm thúy mờ ảo như vậy, không nghi ngờ gì nữa, đều có sức hấp dẫn vô cùng mạnh mẽ đối với bất kỳ ai.

Lúc này tiểu Công chúa đã vội vã nói:

– Vậy ngươi nói, con ngựa kia, có thể so với Bạch Tuyết hay không?

Sở Hoan cũng không vội vã trả lời. Hắn vượt qua hàng rào, tiến vào trong chuồng ngựa, vén tay áo lên, bắt đầu từ bên trái, cẩn thận quan sát từng con ngựa một, thậm chí còn dùng tay sờ vào thân ngựa, rồi mở miệng ngựa ra xem răng. Tiểu Công chúa vẻ mặt nghi hoặc, đôi mắt Lưu Ly phu nhân đẹp như nước, khuôn mặt nàng cũng lộ vẻ tò mò.

– Công chúa!

Sở Hoan nhận lấy một chiếc khăn lụa do cung nữ trông coi chuồng ngựa gần đó đưa tới, lau tay:

– Chỉ sợ khiến ngươi thất vọng rồi. Trong tám con ngựa, vô dụng nhất lại chính là Bạch Tuyết của ngươi. Bảy con tuấn mã khác ở chung với Bạch Tuyết của ngươi, đó là sự sỉ nhục của chúng nó. Bạch Tuyết của ngươi quả thực không có tư cách ở chung với chúng. Nói thẳng ra, Bạch Tuyết này của ngươi chính là… đúng vậy, chính là cái gối thêu hoa ta vừa mới nói, trông đẹp mà chẳng dùng được. Cho dù ngươi tặng ta… ồ, thì ta cũng chỉ đem nó giết thịt hầm cách thủy mà thôi!

Ánh mắt tiểu Công chúa đã có thể giết người, tức giận nói:

– Sở Hoan, bản Công chúa biết, ngươi là cố ý chọc giận ta, cho nên mới nói như vậy, có phải không? Bạch Tuyết là ngựa tốt nhất ở đây!

Sở Hoan lắc đầu, nhún vai nói:

– Công chúa muốn nói như vậy, ta cũng không có biện pháp nào.

Lưu Ly phu nhân hiếm khi mở miệng hỏi:

– Sở Công Phó, sao ngài lại dám khẳng định như vậy? Thiếp thân không hiểu ngựa, chẳng qua con Bạch Tuyết này nhìn qua chân dài, thân hình nở nang, tựa hồ không phải ngựa kém. Tại sao Sở Công Phó lại nói Bạch Tuyết là ngựa dở?

Giọng nàng dịu dàng, đôi mắt xanh biếc mờ ảo ánh lên vẻ tò mò, hiển nhiên đây là lời thật lòng thỉnh giáo.

Đại mỹ nhân như vậy thỉnh giáo hắn, trong lòng Sở Hoan quả thật có chút cảm giác thỏa mãn, cười nói:

– Công chúa, phu nhân, chắc hẳn hai vị chưa từng đọc qua “Ti Mục An Ký Tập”. Bên trong có một cuốn sách tên là “Bảo Kim Thiên”, có một số chỉ dẫn về cách nhận biết ngựa.

– Ti Mục An Ký Tập?

Lưu Ly phu nhân lắc đầu, tiếc nuối nói:

– Thiếp thân quả thật chưa từng đọc qua, kính xin Sở Công Phó chỉ giáo cho.

Tiểu Công chúa cũng tức giận hầm hừ nói:

– Đừng có thừa nước đục thả câu! Ngươi thấy ta thích Bạch Tuyết, cho nên mới nói lung tung ở đây. Ngươi chỉ biết ức hiếp người khác! Ngươi nói xem, Ti cái gì An cái gì đó nói cái gì?

– Công chúa, không phải Ti cái gì An cái gì!

Sở Hoan nhắc nhở:

– Là “Ti Mục An Ký Tập”. Nếu ngươi muốn thật sự nhận biết bảo mã ra sao, ta đề nghị ngươi nên đọc qua một chút. “Bảo Kim Thiên” này có một câu ca dao, ngươi có muốn biết không?

Bản dịch này là tâm huyết riêng của truyen.free, không sao chép ở bất kỳ đâu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free