Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 388:

Sắc mặt Tề Vương trầm xuống, gã nhìn thẳng vào mắt Thái tử, hạ giọng hỏi:

– Thái tử ca ca, người giật dây ám sát đệ ở Trung Nghĩa trang, chẳng lẽ là...!

G�� không nói thẳng tên, Thái tử lắc đầu đáp:

– Bổn cung không hề nói như vậy. Ý của bổn cung là, nếu đệ nghi ngờ lão Tam, chi bằng nghi ngờ Hoàng Củ thì hơn.

Tề Vương đã nắm chặt tay, cười lạnh nói:

– Lão ta lại dám to gan đến thế ư?

– To gan ư?

Thái tử khẽ cười nói:

– Doanh Nhân, đệ đã quá xem thường vị An Quốc Công này của chúng ta rồi. Nếu đệ biết trận cá cược năm đó của lão ta, sẽ hiểu lão là người có lá gan chẳng nhỏ chút nào.

Hai tay y kéo tấm chăn đang đắp ngang chân cao lên. Dù thời tiết không lạnh, nhưng vị Thái tử này dường như sợ rét, chậm rãi nói:

– Năm đó, mười tám nước tranh hùng, quận Tần Lĩnh của phụ hoàng không có điều kiện thuận lợi, trong mười tám nước thật sự chẳng thể coi là cường thịnh. Hoàng Củ vốn là người quận An Ấp. Khi đó, An Ấp không thuộc Tần quốc, nhưng thủ phủ An Ấp lại bán toàn bộ tài sản bí mật để lấy tiền mặt. Đó là một khoản không nhỏ. Lão mang theo số tiền ấy, theo phụng sự phụ hoàng, giúp đỡ phụ hoàng, khiến Đại Tần có thể dựng lập thiên hạ. Công lao của Hoàng gia, quả thật không hề nhỏ...!

Hiện nay, Đại Tần được chia thành mười sáu đạo, thi hành chế độ hành chính ba cấp: đạo, châu, huyện. Nhưng vào thời Đại Hoa tiền triều, sự phân chia lại không phải thế này, mà là chế độ ba cấp: châu, quận, huyện.

Tề Vương vuốt cằm, nói:

– Việc này đệ biết. Năm đó Hoàng Củ đến với phụ hoàng, phụ hoàng còn dẫn người ra khỏi thành năm mươi dặm để đón. Hơn nữa, phụ hoàng còn tuyên bố trước mặt mọi người rằng, nếu có một ngày thống nhất được thiên hạ, tiền lương trong thiên hạ sẽ giao cho Hoàng Củ xử lý. Sau khi phụ hoàng lập quốc, người đã giao Hộ Bộ cho Hoàng Củ. Chỉ có điều mấy năm trước Hoàng Củ tuổi cao, nên mới chủ động giao Hộ Bộ.

– Giao ra ư?

Thái tử lắc đầu, đáp:

– Hộ Bộ từ trước đến nay đều nằm trong tay Hoàng gia, sao có chuyện giao ra dễ dàng như vậy?

Y ngẩng đầu, nhìn bầu trời đêm, rồi chậm rãi nói:

– Việc vận chuyển tiền lương của Đại Tần ta, từ trên xuống dưới, đều do vây cánh Hoàng gia kiểm soát. Quyền đó chưa bao giờ thực sự được trao lại cho triều đình.

Tề Vương không có mấy hứng thú với quốc sự, cũng chẳng biết rõ nhiều.

Thái tử khẽ trầm ngâm, nói:

– Trận đánh cược năm đó, đâu phải chuyện bình thường. Lá gan của Hoàng Củ, người thường làm sao sánh bằng? Lão ta to gan lớn mật, tìm đường sống trong cõi chết. Ván bài ấy, lão đã thắng. Phụ hoàng không phụ lòng mong đợi của mọi người, dựng nên nghiệp lớn, lão ta cũng nhờ vậy mà được hưởng phú quý vô biên. Cái gan dám đánh cược từ khi nào, trong con người này chưa bao giờ thay đổi.

Tề Vương cau mày, nói:

– Thái tử ca ca, nếu thật sự là lão ta làm, đệ nhất định sẽ không bỏ qua. Chỉ có điều... chỉ có điều tại sao lão ta lại phải làm như vậy?

Thái tử hạ giọng nói:

– Chưa chắc là lão ta, nhưng nếu quả thật là lão, lý do cũng hết sức đơn giản.

– Lý do gì cơ?

– Dọn sạch hết những chướng ngại, để phò trợ lão Tam.

Thái tử nghiêm nghị nói:

– Mấy năm nay, Hoàng gia với lão Tam thường đi cùng nhau. Bọn họ đã buộc chặt lão Tam, đó lại là một ván bài thứ hai. Lần này, tất cả tiền cược đều đặt vào lão Tam. Nếu lão Tam có thể nắm giữ chức vị Thái tử, kế thừa phụ hoàng, thì tộc Hoàng gia sẽ có quyền lực cực lớn, dưới một người trên vạn người. Nhưng một khi lão Tam không thể hoàn thành tâm nguyện của bọn chúng, bọn chúng cũng đương nhiên đoán được kết cục chẳng mấy tốt đẹp của mình.

Tề Vương nắm chặt tay, vẻ bình tĩnh trên gương mặt gã chợt ánh lên nét nghiêm nghị:

– Ít nhất bổn cung cũng sẽ không để tộc Hoàng gia tiếp tục làm càn.

– Cho dù Hoàng gia muốn Tam ca làm Hoàng đế, thì có liên quan gì đến chúng ta?

Tề Vương cười lạnh nói:

– Tại sao lão ta lại phải xuống tay với đệ?

– Bởi vì trong mắt Hoàng Củ, người uy hiếp lão ta thực sự không phải ta, mà là đệ.

Thái tử nói:

– Từ trước đến nay, vua một nước không bao giờ có đôi chân tàn phế. Hiện giờ ta đã là phế nhân, trong triều trên dưới đều thấu hiểu. Nếu không phải năm đó ta cùng phụ hoàng đi chinh chiến ngoài sa trường, còn có chút quan hệ trong quân đội, lập chút chiến công, thì cũng chẳng được làm Thái tử.

Tề Vương há miệng, chợt thấy Sở Hoan đứng sau Thái tử liên tục nháy mắt. Gã nhất thời không hiểu, khẽ nhíu mày, nhưng lập tức ngộ ra, cười lạnh nói:

– Thái tử ca ca, sau khi Đại ca qua đời, bất kể công hay tư, huynh cũng xứng đáng là Thái tử. Hơn nữa, điều này cũng không ai có thể thay đổi. Về công, khi Tam ca còn nhỏ, Thái tử ca ca đã theo phụ hoàng nam chinh bắc chiến, trên người mang không ít thương tích. Thiên hạ này do phụ hoàng lập nên, nhưng cũng là Thái tử ca ca lập nên. Về tư, Đại ca đã khuất, thì Thái tử ca ca chính là con trai trưởng của phụ hoàng. Nối nghiệp lớn, đó là hoàn toàn chính đáng.

Vẻ mặt Thái tử bình tĩnh, hiền hòa nói:

– Đệ nghĩ vậy ư?

Tề Vương gật đầu, chân thành nói:

– Thái tử ca ca, không chỉ... đệ nghĩ như vậy, mà đệ tin trong thiên hạ, mọi người đều đồng lòng nghĩ như vậy.

Thái tử lắc đầu, cười nói:

– Tuy là vậy, nhưng cũng có nhiều người cảm thấy ta không xứng đáng. Cha con Hoàng gia đương nhiên là những người đầu tiên. Mà bổn cung cũng không cảm thấy mình có đủ dũng khí dựa vào cái thân tàn này mà g��nh vác trọng trách. Bổn cung từ năm năm trước đã không còn nghĩ đến chức vị Hoàng đế này nữa rồi.

Thân tàn làm vua, đối với đất nước là một điều bất hạnh. Hơn nữa, nếu có thể sống yên tĩnh nốt quãng đời còn lại, thì bổn cung cũng chẳng mong gì hơn.

– Thái tử ca ca...!

Thái tử giơ tay ngắt lời Tề Vương, bình tĩnh nói:

– Phụ hoàng là bậc cơ trí trong thiên hạ, là phụ thân của chúng ta, nhưng cũng là vua của một nước, phụ thân của hàng vạn dân. Có lúc vì giang sơn xã tắc, phụ hoàng cũng không thể không vứt bỏ gia đình.

�� Thái tử ca ca, ý huynh là gì?

– Phụ hoàng đương nhiên hiểu được rằng, phế nhân làm vua là một điều không may cho đất nước. Bởi vậy, sớm muộn gì phụ hoàng cũng sẽ phế truất bổn cung.

Thái tử khẽ thở dài:

– Bổn cung cũng từng định chủ động nói ra, khẩn cầu phụ hoàng chọn lựa một Thái tử khác. Nhưng ta lại không thể làm như vậy. Vị trí Thái tử này của bổn cung, không chỉ là của riêng bổn cung. Từ năm phụ hoàng lập ta làm Thái tử, có vô số người hưng suy vinh nhục cùng ta. Trong số bọn họ, vô số người đã đặt tính mạng cả gia đình lên người bổn cung. Nếu bổn cung chủ động dâng tấu, đối với bọn họ đó là sự vô trách nhiệm. Bọn họ một lòng trung thành với bổn cung. Nếu bổn cung dễ dàng nhường ngôi vị Thái tử, thì chẳng khác nào thẳng tay vứt bỏ lòng trung thành của họ. Ngôi vị Thái tử đối với bổn cung không là gì cả, nhưng với bọn họ thì không phải vậy. Bọn họ tuyệt đối không muốn bổn cung rút lui, vứt bỏ ngôi vị Thái tử...!

Y nhìn Tề Vương, chân thành nói:

– Thái tử không phải của riêng Thái tử, Hán Vương không phải của riêng Hán Vương. Doanh Nhân, đệ có hiểu ý ta không?

Tề Vương mơ hồ.

Nhưng Sở Hoan lại thấu hiểu.

Một người đạt được một địa vị nhất định, thì không chỉ đại diện cho chính mình, mà còn đại diện cho lợi ích của cả một nhóm người. Lợi ích của một cá nhân có thể liên quan đến sinh mệnh của hàng trăm sinh mệnh khác.

Thái tử là một vị trí. Doanh Tường là Thái tử, nhưng Thái tử không chỉ là Doanh Tường. Thái tử là cả một tập đoàn, với những lợi ích bao vây bốn phía Doanh Tường.

Doanh Tường thăng tiến, thì vô số người cũng sẽ lên mây được hưởng phú quý. Doanh Tường thất bại, thì cũng có vô số người bị kéo xuống vực sâu.

Mỗi bước đi của y đều liên quan đến lợi ích của vô số người. Bởi vậy, y không thể dựa vào điều mình muốn mà đưa ra quyết định. Mỗi quyết định của y đều phải suy xét đến lợi ích của nhóm người kia.

Nếu quyết định của y xâm phạm lợi ích của nhóm người kia, thì bọn họ, cùng với đám bộ hạ trung thành, sẽ trở thành kẻ thù của y. Nếu y vứt bỏ lợi ích của nhóm người đó, thì bọn họ nhất định sẽ không để Doanh Tường được yên ổn.

Những lời Doanh Tường nói hôm nay, dường như đều xuất phát từ tận đáy lòng y.

– Bổn cung cũng không thể chủ động dâng tấu. Nhưng nếu phụ hoàng đích thân hạ chỉ, thì tất cả sẽ phải tuân theo. Bổn cung cũng sẽ không có trách nhiệm vứt bỏ 'tội danh' của bọn họ.

Thái tử khẽ thở dài:

– Cho nên bổn cung không dâng tấu, chỉ đợi phụ hoàng hạ lệnh. Tuy nhiên, thân là người của Doanh gia, giang sơn Đại Tần là của họ Doanh. Dù ta không thể gánh vác trọng trách, nhưng ta cũng phải suy xét, giang sơn Đại Tần, ai mới có tư cách gánh vác.

Tề Vương cau mày, nói:

– Nếu Thái tử ca ca không muốn kế thừa sự nghiệp thống nhất đất nước, vậy chỉ còn Tam ca sao?

– Người trong thiên hạ đều nghĩ vậy.

Thái tử khẽ mỉm cười nói:

– Bọn họ có thể nghĩ vậy, nhưng lại có vài người không thể nghĩ như thế. Bổn cung không thể, đệ cũng không thể.

– Đệ ư?

– Ta và đệ đều là con của phụ hoàng, cho nên chúng ta, so với người bình thường, phải suy nghĩ nhiều hơn về bốn chữ “giang sơn là trọng”.

Thái tử bình thản nói:

– Trong đảng của Hán Vương mà Hoàng gia cầm đầu, bổn cung đã là một phế nhân. Ngôi vị Thái tử sớm muộn cũng sẽ bị phế truất. Bọn chúng cũng sẽ không để ý nhiều đến bổn cung, nhưng lại để ý đến đệ.

– Để ý đến đệ ư?

Doanh Nhân có chút không hiểu:

– Thái tử ca ca, lời huynh nói, đệ... đệ thật sự nghe đến hồ đồ rồi.

Thái tử nói:

– Doanh Nhân, đệ đã trưởng thành. Nếu là người bình thường, đệ có thể tiếp tục hồ đồ, hoặc có thể đần độn sống trên đời này. Nhưng đệ là con cháu Doanh tộc, không thể hồ đồ, hơn nữa cũng chẳng có tư cách để tiếp tục hồ đồ.

Ánh mắt y trở nên sắc bén:

– Bổn cung không phải là người uy hiếp bọn chúng, nhưng đệ thì phải. Bọn chúng không lo bổn cung sẽ là vật cản đường, nhưng lại lo Doanh Nhân đệ là vật cản đường.

Doanh Nhân cả kinh, nói:

– Thái tử ca ca, chẳng lẽ... chẳng lẽ huynh cho rằng ta sẽ tranh giành ngôi vị Thái tử này với y? Điều này... điều này làm sao có thể?

Thái tử thản nhi��n cười nói:

– Vì sao không thể? Bổn cung bị phế, kết cục đã định. Nhưng ai sẽ là tân Thái tử, trước khi phụ hoàng hạ chỉ, ai có thể biết được?

Ánh mắt y dịu dàng nhìn Doanh Nhân, chậm rãi nói:

– Phụ hoàng yêu thích đệ, Hoàng hậu nương nương lại là mẫu thân của đệ. Chẳng lẽ đệ chưa từng nghĩ mình có thể trở thành Thái tử?

Doanh Nhân lùi về sau hai bước, ngồi xuống bậc thềm đá, lắc đầu nói:

– Không được, đệ không làm Thái tử. Có đánh chết đệ, đệ cũng không làm Thái tử.

Xem ra, dường như gã thật lòng không muốn làm Thái tử.

Sở Hoan nhìn gã, trong mắt hiện lên một tia cười.

– Thân là con cháu hoàng thất, bất cứ chuyện gì cũng chẳng thể tùy ý mình muốn mà làm được.

Thái tử cười khổ nói:

– Hôm nay bổn cung tìm đệ đến, một là để an ủi đệ, hai là cũng muốn cho đệ biết, đệ đã lớn, có một số việc không phải do đệ muốn là được.

Đây là tác phẩm được dịch và giữ bản quyền bởi Truyện Free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free