(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 389:
Doanh Nhân lắc đầu đáp: – Thái tử ca ca, đệ sẽ không. – Sẽ không làm gì? – Sẽ không quay về tranh giành ngôi vị Thái tử với Tam ca. Doanh Nhân nói tiếp: – Đệ tự biết sức mình có hạn, tuyệt đối không thể nào tranh được với Tam ca, hơn nữa… cho tới bây giờ đệ cũng chưa từng nghĩ đến việc làm Thái tử…! Gã cười khổ: – Thái tử ca ca, Thái tử của một nước chính là vua của một nước, nhất định phải là người tài đức vẹn toàn. Doanh Nhân đệ không tài đức, tuyệt đối không thể đảm đương. Thái tử ca ca cứ yên tâm, nếu phụ hoàng thật sự muốn như vậy, dù Doanh Nhân có bị trách phạt cũng tuyệt đối không đồng ý. – Chuyện đã định rồi, cho dù phụ hoàng không nỡ phế truất, ta cũng không muốn kế thừa đại nghiệp này. Thái tử kiên định nói.
– Vậy Tam ca…! – Trong triều đình, nhiều người cho rằng một khi bổn cung bị phế, lão Tam hẳn là lựa chọn thích hợp nhất. Thái tử lắc đầu: – Nhưng bổn cung lại không nghĩ vậy. Không phải bổn cung không coi trọng lão Tam, cũng không phải có thành kiến gì với hắn, mà là bổn cung suy xét cho giang sơn Đại Tần. Trong ba huynh đệ chúng ta, chỉ có lão Tam là tuyệt đối không thể trở thành Thái tử. Doanh Nhân khó hiểu hỏi: – Điều này… là sao ạ? Thái tử không đáp lời ngay, mà chậm rãi nói:
– Năm trước, khi Phúc Hải gặp tai họa sóng thần, vô số thôn trang ven biển bị cuốn trôi, hàng ngàn bách tính thiệt mạng, hàng chục vạn gia đình trở thành nạn dân. Triều đình muốn cứu tế nhưng ngân khố quốc gia trống rỗng, không thể cấp phát. Thế nên, trong số hàng vạn người chết vì sóng thần, đại đa số lại chết vì bệnh dịch và đói khát sau khi thiên tai qua đi do không được cứu tế kịp thời. Hiện giờ vẫn còn vô số người không nhà cửa, phiêu bạt khắp nơi, vì bất đắc dĩ mà phải tụ tập lại làm thổ phỉ, làm hại dân lành. Cũng trong năm đó, Xuyên Trung đại hạn, ngân khố quốc gia trống rỗng, không thể khắc phục thiên tai, lại khiến vô số dân chúng chết đói, nhà tan cửa nát. Cuối năm trước, Ngọc Lăng vỡ đê Đại Gianh, tấu chương bay về như tuyết, ngân khố quốc gia không đủ, thiếu lương thực. Cho đến nay, vẫn chỉ là dựng trúc chống đỡ tạm thời, một khi sóng lớn, đê lại có thể vỡ bất kỳ lúc nào, lúc đó sẽ là một thảm kịch. Đầu năm nay, An Ấp có tấu khẩn, nói rằng mùa đông năm ngoái đại hàn, không ít người chết vì giá rét. Binh lính chăn ngựa ở An Ấp thậm chí còn không có trang phục mùa đông, mấy chục người đã chết do giá rét, mà bọn mã phỉ lại nhân cơ hội này tấn công cướp đi trăm con ngựa. Thái tử thần sắc ngưng trọng lại, cười lạnh nói: – Tất cả những điều này, chỉ bởi vì ngân khố bộ Hộ không có tiền bạc. Bách tính lẽ ra phải nhận được sự bảo vệ của quốc gia, cũng bởi vì bộ Hộ trống không, hoặc là chết, hoặc là phải tụ tập lại, trở thành họa lớn của triều đình. Nạn trộm cướp hoành hành, nhất định phải động binh giải quyết, chi phí cho quân đội lại thường xuyên bị thất thoát…! Y nhìn Doanh Nhân, nói: – Lần này đệ đi Tây Sơn, ra khỏi kinh thành, cũng có thể nghe được, thấy được điều gì đó. Nước lấy dân làm gốc, nếu dân chúng không thể sinh tồn được, vậy thì nền tảng quốc gia sẽ lung lay, giang sơn Đại Tần ta làm sao có thể ổn định? Doanh Nhân cau mày: – Tại sao ngân khố lại không có bạc? Đệ nghe lão sư nói qua, mấy năm nay triều đình liên tục tăng thuế, thậm chí dân chúng cũng không thể chống đỡ được, hẳn là ngân khố quốc gia phải rất nhiều chứ, vì sao… vì sao thuế tăng mà ngân lượng lại thiếu? Thái tử thản nhiên đáp: – Đệ đã hiểu ý của ta rồi. Không sai, thuế tăng mà bạc lại thiếu, điều này đương nhiên phải đi hỏi Hoàng Củ. Việc vận chuyển và quản lý ngân lượng của Đại Tần đều do một tay lão ta nắm giữ, chỉ có lão mới biết số bạc đó đã đi đằng nào. Trong vườn, cảnh đẹp như tranh, đẹp không sao tả xiết, nhưng việc mà hai vị Hoàng tử đang bàn luận lại vô cùng trầm trọng. Sở Hoan lúc đầu không rõ vì sao Thái tử và Doanh Nhân nói chuyện lại để mình ở bên cạnh, bây giờ nghe sự tình có liên quan đến bộ Hộ, mới dần dần hiểu ra.
– Nếu đệ hiểu những lời mà ta nói… thì đã hiểu vì sao ta lại nói lão Tam không thể làm Thái tử? Thái tử nhìn chằm chằm vào mắt Doanh Nhân. Doanh Nhân ngẫm nghĩ một chút, mới khẽ thở dài: – Thái tử ca ca, huynh lo sợ sau này Tam ca kế thừa nghiệp lớn, sẽ… sẽ tiếp tục để Hoàng gia nắm bạc trong thiên hạ? Huynh lo lắng, ngân khố sau khi Tam ca kế vị vẫn sẽ trống không? Thái tử giãn mày, cười nói: – Đệ đã trưởng thành rồi. Lão Tam kế vị, sẽ tiếp tục để Hoàng gia nắm giữ ngân lượng. Cho dù Hoàng Củ có chết rồi, nhưng vẫn còn người trong tộc. Toàn bộ Hoàng gia đều đặt hy vọng vào lão Tam, muốn dìu đỡ lão Tam lên ngôi, mục đích chính là mưu tính lâu dài cho cơ nghiệp của Hoàng gia. Tuy Hoàng Củ đã là Quốc công cao quý, nhưng đệ đừng quên, hắn xuất thân là thương gia, bản tính hám lợi. Mục đích chúng mạo hiểm, cho đến giờ không phải vì bách tính lê dân, mà chỉ vì lợi ích của chúng. Trong mắt chúng, chưa bao giờ coi quốc gia làm trọng.
– Thái tử ca ca, Doanh Nhân nói một lời không phải, huynh… huynh đừng trách! – Huynh đệ chúng ta đã ở trong này, thì không có lời nào không thể nói. Thái tử lại cười: – Đệ cứ nói đi. Doanh Nhân ngẫm nghĩ một chút, rồi hỏi: – Thái tử ca ca, Hoàng gia làm càn như vậy, phụ hoàng… phụ hoàng chẳng lẽ không biết? Nạn dân đông đảo, khi xảy ra thiên tai, chẳng lẽ phụ hoàng cũng không hay biết? – Hoàng gia thao túng ngân lượng, đương nhiên phụ hoàng biết. Thái tử khẽ vuốt cằm: – Nhưng phụ hoàng và Hoàng Củ từng có giao ước. Lời của Thiên tử, tuyệt đối không thể thay đổi. Phụ hoàng phải giữ chữ tín của bậc đế vương, sẽ không lật lọng. Cho nên dù người biết Hoàng Củ giở trò với ngân lượng, trước kia cũng không truy cứu. Chuyện quan trọng nhất là mấy năm nay phụ hoàng tu đạo, tiêu phí rất nhiều, số bạc này cũng do bộ Hộ cung cấp. Hoàng Củ cung cấp bạc để tu đạo, chưa bao giờ sai sót, vậy nên phụ hoàng…! Nói tới đây, y dừng lại không tiếp tục chủ đề này, mà lại tiếp tục nói: – Nếu như lê dân gặp tai họa, phụ hoàng nhất định cũng sẽ biết một phần, nhưng không biết toàn bộ. Phụ hoàng dốc lòng tu đạo, đã không còn quan tâm đến quốc sự. Ta còn nhớ rõ, khi mới lập quốc, phụ hoàng thường xuyên đi tuần, khắp nơi trong thiên hạ, khi đó người hiểu rất rõ những chuyện xảy ra. Nhưng hai năm qua, người ngày đêm ở trong cung, mấy năm chưa từng bước chân ra khỏi Hoàng cung. Thế giới bên ngoài, người chỉ có thể biết qua lời tấu bẩm của các đại thần. Cũng từng có người trước mặt phụ hoàng nói thiên hạ đang rối loạn, nhưng Hoàng Củ lại đứng ra trách cứ kẻ đó ăn nói bừa bãi, thiếu chừng mực. Mà phụ hoàng đã lớn tuổi, người không thích nghe lời nói thẳng, càng không muốn tin rằng đất nước đang gặp nguy cơ. Sau khi Đô Sát viện Chương Thái bị giết, phụ hoàng rất khó có thể nghe được những lời nói thật…! Sở Hoan đứng phía sau nghe Thái tử nói, mơ hồ cảm thấy vị Thái tử này dường như thật sự có tấm lòng vì nước, chỉ là không biết y chỉ ra vẻ đạo mạo hay thật sự là những lời tâm huyết từ đáy lòng.
Sở Hoan không biết Chương Thái là ai, nhưng Doanh Nhân thì biết. Chương Thái là người đã từng thẳng thắn khuyên ngăn Hoàng đế không nên tu đạo, vì tu đạo sẽ khiến quốc sự xao nhãng, thiên hạ hỗn loạn. Kết cục của y đương nhiên rất thảm. Người có gan nói thật trong thiên hạ vốn không nhiều, giết một vài kẻ, những người không dám nói lời thật đương nhiên sẽ càng không dám, còn những kẻ trong lòng do dự thì cũng biến thành không dám nói nữa. – Doanh Nhân, Từ Đại học sĩ là một lương thần hiếm có trong triều, lão là người có khí phách, nhưng bây giờ ngay cả lão cũng không dám ở trước mặt phụ hoàng nói rằng quốc gia đang có biến, đệ thấy còn có mấy người dám nói? Thái tử thở dài: – Phe cánh của Hoàng Củ đã có thể che mắt phụ hoàng, đợi đến lúc lão Tam kế vị, thì quyền thế của chúng còn mạnh hơn, đương nhiên càng dễ che mắt lão Tam. Lão Tam hết sức tín nhiệm Hoàng Củ, nếu y thừa kế ngôi vị, có một gian thần như Hoàng Củ ở bên, đệ cho rằng y thật sự có thể trị vì tốt non sông Đại Tần ta sao? Doanh Nhân ngẫm nghĩ một lát, mới hạ giọng nói: – Thái tử ca ca, chẳng lẽ huynh cho rằng Tam ca thật sự bị bè phái Hoàng Củ khống chế? – Đương nhiên lão Tam sẽ không cam lòng như vậy. Thái tử nói: – Hiện bọn chúng hợp tác với nhau, đợi cho đến ngày lão Tam thật sự trở thành Hoàng đế, nhất định sẽ canh chừng Hoàng Củ. Chỉ có điều đệ phải hiểu, lão Tam có ngày hôm nay, cố nhiên phải có sự cất nhắc của phụ hoàng, nhưng chủ yếu là do có phe cánh Hoàng Củ hậu thuẫn sau lưng. Quốc khố trống rỗng, ngân lượng biến đi đâu? Đừng nghĩ rằng là dùng cho phụ hoàng tu đạo, đó chỉ là một phần. Một phần do Hoàng gia dùng để mua chuộc quan lại gây dựng vây cánh Hán vương. Lão Tam cho rằng những thế lực này đều nằm trong tay y, nhưng y lại quên rằng những người đó thực chất không thuộc sự khống chế của y, vẫn là do Hoàng gia nắm giữ?
Doanh Nhân lại cau mày. – Đuôi to khó vẫy, nếu có ngày lão Tam hiểu được đạo lý này, chỉ e lúc đó đã muộn rồi. Thái tử thở dài: – Lão Tam thông minh, nhưng Hoàng Củ lại xuất thân là thương nhân. Ngày trước lão ta thông minh nương nhờ phụ hoàng, có thể thấy đó là một kẻ mưu sâu kế hiểm. Lão Tam có thể trở thành đối thủ của lão ta hay không, quả thật rất khó đoán biết được. Dừng một chút, y lại nói: – Huống chi cho dù cuối cùng lão Tam có thể trấn áp được Hoàng gia, nhưng y có thể trở thành minh quân một nước sao? Việc này, bổn cung hằng đêm đã rất nhiều lần nghĩ đến. Nếu lão Tam thật sự là một người trị vì sáng suốt, bổn cung thậm chí có thể nhường ngôi, giúp y lên ngôi báu. – Thái tử ca ca, rất nhiều người nói Tam ca văn võ song toàn, nhưng đệ lại không biết là thật hay giả. Doanh Nhân lắc đầu: – Nhưng đệ thích cùng Thái tử ca ca nói chuyện, không thích ở cùng với Tam ca. Lời này của gã có chút trẻ con. Thái tử mỉm cười: – Tam ca của đệ đúng là một nhân tài hiếm có, văn võ song toàn, nhưng một nhân tài như vậy, chưa chắc đã là một vị vua tốt. – Hả? – Doanh Nhân, ta còn nhớ rõ, hồi nhỏ khi ta vẫn còn có thể đi được, phụ hoàng dẫn chúng ta đi săn. Thật khéo lần đó tướng quân Liêu Đông Xích Luyện Điện dẫn tới ba con ngựa Liêu Đông, phụ hoàng ban cho ba người chúng ta. Lúc đó phụ hoàng còn hỏi hai đệ một câu, đệ còn nhớ không? Thái tử chăm chú nhìn Doanh Nhân hỏi.
Doanh Nhân ngẫm nghĩ một lúc rồi gật đầu: – Nhớ. Khi đó phụ hoàng hỏi chúng ta, nếu thưởng ngựa cho chúng ta, chúng ta sẽ làm gì với chúng. – Ta nhớ lúc đó đệ trả lời là đệ muốn làm bạn với tuấn mã, để nó ăn no mặc ấm, để nó không chịu ức hiếp, đúng không? Thái tử để lộ nụ cười ôn hòa. Doanh Nhân gãi gãi thái dương, có chút lúng túng nói: – Đó… đó là lời nói của trẻ con, Thái tử ca ca vẫn còn nhớ rõ. Thái tử tiếp tục hỏi: – Đệ có nhớ lúc đó lão Tam đã trả lời thế nào không? – Nhớ. Doanh Nhân gật đầu: – Tam ca đã nói, y phải cưỡi con ngựa kia, theo dấu chân phụ hoàng, thúc ngựa phi nước đại khắp thiên hạ, roi ngựa chỉ đến đâu, vạn quân sẽ xuất hiện đến đó, mở rộng biên cương, mở rộng giang sơn, khiến khắp nơi trong thiên hạ nơi nào có ánh mặt trời thì nơi đó có cờ Đại Tần. Gã cười khổ: – Khi đó đệ cảm thấy Tam ca thật uy phong, thật có khí phách. So với chí hướng của huynh ấy, đệ… đệ kém rất nhiều.
Mỗi trang truyện nơi đây đều là bản dịch độc quyền, chỉ tìm thấy tại truyen.free.