Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 56:

Trong lòng đám tiểu nhị Hòa Thịnh Tuyền vô cùng phẫn nộ, nhưng ai nấy đều biết Bát Lý Đường này là sào huyệt lớn nhất của đám côn đồ ở thành Thanh Liễu, đặc bi���t là Bát đại kim cương gồm cả Thanh Kiểm lão Tứ, mỗi kẻ đều là lưu manh có tiếng ở thành Thanh Liễu, hơn nữa đều cực kỳ am hiểu đánh đấm ẩu đả.

Đám người kia hoành hành ngang ngược tại thành Thanh Liễu, thế nhưng quan phủ lại nhắm mắt làm ngơ, không nghe không hỏi, cho nên tuy rằng bách tính trong thành Thanh Liễu đều cực kỳ căm hận, nhưng đều oán giận mà không dám hé răng.

Lúc này Thanh Kiểm lão Tứ không kiêng nể gì mà buông lời khiêu khích, đám tiểu nhị Hòa Thịnh Tuyền lại không một ai dám lên tiếng đáp trả, đám lưu manh của Bát Lý Đường kia lập tức cười ồ lên.

Phạm Dật Thượng nghênh ngang đi tới ghế chủ vị trong sân, thản nhiên ngồi xuống, hỏi Lương phường chủ:

- Lúc nào hắn có thể tới? Đừng để bản công tử phải đợi lâu. Đúng rồi, lúc nào mở hầm?

Lương phường chủ sắc mặt hơi khó coi, nhưng vẫn cố nặn ra nụ cười mà nói:

- Nhị công tử chờ một chút, Đại đông gia rất nhanh sẽ tới!

Gã ra hiệu với Thanh Kiểm lão Tứ, Thanh Kiểm lão Tứ trông thấy, đứng dậy đi qua, đi theo Lương phường chủ tới góc tường khuất, Lương phường chủ mặt mũi đau khổ nói:

- Tứ gia, đây… đây là xảy ra chuyện gì? Tiền hiếu kính ngài, Hòa Thịnh Tuyền ta chưa từng thiếu một phần, ngài… vì sao hôm nay ngài lại theo hắn tới đây?

Thanh Kiểm lão Tứ vuốt bộ râu quai nón rậm rạp trên cằm, cười nhạt nói:

- Lão Lương, chuyện nào ra chuyện đó. Chuyện hôm nay không liên quan tới ngươi, là Phạm Nhị công tử coi chúng ta là bằng hữu, cầu chúng ta ra mặt giúp hắn giải quyết một chuyện nhỏ mà thôi.

- Tứ gia, hôm nay là ngày Hòa Thịnh Tuyền chúng ta khai trương hầm rượu, Đại đông gia tự mình tới, mấy người làm như vậy, đều chặn hết khách khứa ở đầu phố, không cho bọn họ vào, lát nữa Đại đông gia tới, ta… ta cũng không dễ ăn nói!

Trán Lương phường chủ toát mồ hôi lạnh.

- Lão Lương, nói thật cho ngươi biết, nếu không phải hôm nay Hòa Thịnh Tuyền các ngươi mở hầm, chúng ta đã chẳng đến rồi!

Thanh Kiểm lão Tứ cười nham hiểm:

- Thôi được, chuyện này không liên quan tới ngươi, ngươi không cần hỏi nhiều, đợi đến lúc Đại đông gia các ngươi tới, mọi chuyện sẽ sáng tỏ.

Bên này Lương phường chủ và Thanh Kiểm lão Tứ nói chuyện, trong đám người Hòa Thịnh Tuyền, lúc này Ngưu Kim cũng thấp giọng nói với Sở Hoan:

- Tên này chẳng phải hạng tốt lành gì. Sở huynh đệ, ngươi nhìn thấy kẻ mặt xanh lè kia không? Hắn là Thanh Kiểm lão Tứ của Bát Lý Đường, mỗi tháng đều tới Hòa Thịnh Tuyền chúng ta một lần, nói là muốn tới thăm hỏi, trên thực tế là tới moi tiền chúng ta.

Sở Hoan thần sắc vẫn bình thản, thấp giọng nói:

- Moi tiền ư?

- Phải đó!

Ngưu Kim cười chua chát thấp giọng nói:

- Không nói tới ai khác, lấy chính ta làm ví dụ, ta ở Hòa Thịnh Tuyền gần mười năm, mỗi tháng có thể có hai lượng bạc tiền công, thế nhưng thực tế cầm được trong tay, cũng chỉ có… ha ha, chỉ có một lượng ba tiền…!

Sở Hoan nhíu mày, đây chẳng khác nào bị cắt xén mất một phần ba tiền công, thấp giọng hỏi:

- Là… tửu phường cắt xén lương bổng?

Ngưu Kim thấy nhiều tiểu nhị xung quanh đều đang xì xào bàn tán, cũng không ai chú ý tới mình, vì vậy kề sát tai Sở Hoan, thấp giọng nói:

- Mỗi tháng tửu phường phải nộp tiền cho Bát Lý Đường để cầu sự yên ổn… Phường chủ nói, Hòa Thịnh Tuyền chúng ta có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, từ trên xuống dưới phải đồng cam cộng khổ, cho nên… Bát Lý Đường muốn thu bạc, mỗi tháng chúng ta cũng phải bỏ ra một phần, bảy phần tiền công còn lại kia là để phường chủ giao cho người Bát Lý Đường!

Sở Hoan nheo mắt lại.

Tửu phường Hòa Thịnh Tuyền có gần một trăm năm mươi người, nói cách khác, mỗi tháng cần cắt xén từ lương của đám tiểu nhị này một trăm lượng bạc, tính ra một năm cũng lên tới một ngàn lượng, đây tuyệt đối không phải con số tầm thường.

Đúng lúc này, bên ngoài cửa lớn bỗng nhiên vang lên một tiếng hô:

- Đại đông gia đã tới!

Tất cả mọi người lập tức đều ngoảnh nhìn về phía cửa lớn, mà Lương phường chủ cùng với mấy người Viên quản sự đã vội vàng đi tới ngoài cửa, tự nhiên là muốn đón tiếp Đại đông gia Hòa Thịnh Tuyền.

Phạm Dật Thượng vốn đang ngồi trên ghế chủ vị đột nhiên trở nên khó xử, thần sắc trên mặt trở nên kỳ lạ, lộ rõ vẻ hoang mang. Sấu Tử lão Tam ngồi bên cạnh gã lúc này ho khan một tiếng, Phạm Dật Thượng nhìn về phía gã, chỉ thấy Sấu Tử lão Tam không đổi sắc mặt gật đầu, lúc này Phạm Dật Thượng mới trấn tĩnh trở lại, ngồi vững vàng trên ghế, chẳng qua ở sâu trong mắt, vẫn mang theo vài phần bất an.

Đoạn thời gian này Sở Hoan thỉnh thoảng nghe người khác nhắc tới Đại đông gia, tựa hồ mỗi người đều cực kỳ tôn kính đối với vị Đại đông gia này, hắn thật sự muốn nhìn một chút, rốt cuộc vị Đại đông gia này là một nhân vật ra sao.

Trong những bước chân, chỉ thấy có vài người vây quanh một thân ảnh bước vào cửa lớn, trên thân người nọ mặc một bộ áo gấm màu tím thêu hoa, bên ngoài là một chiếc áo màu trắng, màu tím trắng đan xen, vô cùng bắt mắt, bên dưới là một chiếc váy màu xanh thẳm, đầu đội mũ rộng vành, che mặt bằng lụa đen, thân thái yểu điệu, dáng vẻ mềm mại uyển chuyển, trong khi bước đi, bước chân nhẹ nhàng nhưng lại mang theo một uy thế.

Sở Hoan nhìn thấy, không khỏi giật mình.

Hắn đương nhiên đã rõ ràng, người phụ nữ dẫn đầu bước vào này tất nhiên là Đại đông gia Hòa Thịnh Tuyền, nhưng hắn thực sự bất ngờ chính là, một Đại đông gia đường đường đứng đầu Hòa Thịnh Tuyền, lại là một nữ tử.

Nhìn dáng vẻ và trang phục của nàng, Sở Hoan lộ rõ vẻ ngẩn ngơ trên mặt, thân hình người nữ tử này sao lại quen thuộc đến thế.

Đại đông gia bước vào sân, ánh mắt xuyên qua lớp lụa đen nhìn đám người Phạm Dật Thượng, nhấc cánh tay ngọc lên, chỉ ra ngoài cửa:

- Lập tức cút ra ngoài, Hòa Thịnh Tuyền không chào đón các ngươi!

Giọng nói của nàng dịu dàng êm ái, nhưng giờ phút này lại đầy vẻ lạnh lẽo, dứt khoát và sắc sảo.

Phạm Dật Thượng hơi giật mình, Sấu Tử lão Tam bên cạnh đã ho khan, Phạm Dật Thượng hoàn hồn, đứng thẳng người lên, mỉm cười mà nói:

- Đại tẩu, chúng ta đều là người trong nhà, sao vừa mới gặp mặt đã muốn đuổi tiểu thúc (em chồng) này ra khỏi cửa? Điều này lan truyền ra ngoài, người ta đều sẽ nói tỷ hẹp hòi!

Đại đông gia lạnh giọng quát:

- Câm miệng, ai là đại tẩu của ngươi? Phạm Dật Thượng, mang theo bọn côn đồ này, cút khỏi tửu phường của ta!

Thanh Kiểm lão Tứ đột nhiên biến sắc mặt, trầm giọng nói:

- Đại đông gia, cơm có thể ăn bậy, nhưng lời không thể nói bừa. Chúng ta tuân theo quy củ, giữ đạo nghĩa, qua lời ngài lại thành côn đồ... Dù gì ngài cũng là người có thân phận, những lời lẽ như vậy, đâu nên thốt ra từ miệng ngài?

Tuy Đại đông gia thân hình mảnh mai, nhưng khí thế lại vô cùng mạnh mẽ, cười lạnh lùng nói:

- Tuân theo quy củ, giữ đạo nghĩa? Vậy ta hỏi ngươi, Hòa Thịnh Tuyền chúng ta buôn bán, vì sao các ngươi ngăn cản khách khứa không cho họ vào? Các ngươi dựa vào đâu mà một đám người xông vào trong tửu phường của ta? Đây là tự tiện xông vào tư gia, ngươi có hiểu không? Ngươi như vậy, còn dám tự xưng là tuân thủ quy củ ư?

Nàng lướt bước nhẹ nhàng, đi đến giữa sân, lạnh lùng nói:

- Ta biết rõ Bát Lý Đường các ngươi ức hiếp dân chúng, hoành hành ngang ngược, thế nhưng ở Hòa Thịnh Tuyền của ta, không cho phép các ngươi làm càn.

Lương phường chủ khẽ khàng khuyên nhủ bên cạnh Đại đông gia:

- Đại đông gia, xin ngài bớt nóng, nói chuyện cẩn thận...!

- Chẳng có gì để nói chuyện với bọn họ!

Đại đông gia lạnh nhạt nói:

- Ta đã sai người tới nha môn, nha môn sẽ nhanh chóng phái người tới... Nếu các ngươi biết điều, nhanh chóng rời đi!

Thanh Kiểm lão Tứ cười ha ha một tiếng, lập tức hung tợn nói:

- Đừng hòng lấy nha môn ra hù dọa bọn ta, ta đây một không phóng hỏa, hai không giết người, cho dù sai dịch của nha môn tới, ta cũng không sợ.

Gã chỉ vào Phạm Dật Thượng nói:

- Phạm Nhị công tử là bằng hữu của chúng ta, nghe nói Phạm Nhị công tử bị người ức hiếp, gặp bất công, với thân phận bằng hữu, hôm nay người Bát Lý Đường chúng ta tới trợ uy cho Phạm Nhị công tử.

Gã nhìn về phía Phạm Dật Thượng, cười lạnh lùng nói:

- Nhị công tử, có phải không?

Phạm Dật Thượng vội vàng gật đầu đáp:

- Đúng vậy... bọn họ... bọn họ đều là bằng hữu của ta!

- Quả nhiên là bè lũ cáo chó.

Đại đông gia cười lạnh nói:

- Phạm Dật Thượng, ngươi tìm một lũ người như vậy, rốt cuộc muốn làm gì?

Tựa hồ Phạm Dật Thượng có phần e dè đối với Đại đông gia, nhưng nhìn thấy đám người Bát Lý Đường phía sau mình, vẫn lấy hết dũng khí, ngẩng cao cổ nói:

- Cũng không làm gì, chỉ là tới lấy lại những gì vốn thuộc về Phạm gia chúng ta!

- Vốn thuộc về các ngươi?

Đại đông gia giơ tay chỉ xung quanh nói:

- Ngươi tự mình nhìn xem, một viên gạch, một viên ngói ở đây, có thứ gì thuộc về Phạm gia ngươi? Vật ngươi muốn lấy về Phạm gia các ngươi, lấy ở đâu ra?

- Đại tẩu, đừng nói những lời tuyệt tình như vậy.

Phạm Dật Thượng cười lạnh nói:

- Tửu phường Hòa Thịnh Tuyền này là của Tô Lâm Lang tỷ, từng viên gạch, từng viên ngói đều là của Tô Lâm Lang tỷ, nhưng tỷ đừng quên, Tô Lâm Lang tỷ... lại là người của Phạm gia ta, vật của tỷ, vốn dĩ là của Phạm gia ta!

Sở Hoan trong đám người sớm đã nhận ra Đại đông gia là Tô Lâm Lang, kỳ thực cho đến bây giờ hắn cũng chưa từng biết tên nữ tử từng cùng hắn chung hoạn nạn là Tô Lâm Lang, nhưng ngay từ câu nói đầu tiên của Tô Lâm Lang, Sở Hoan đã xác định thân phận của nàng. Thần sắc hắn vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng lại giật mình khôn nguôi.

Hắn hoàn toàn không thể ngờ được, nữ tử từng chung hoạn nạn với mình kia, lại chính là Đại đông gia Hòa Thịnh Tuyền. Hắn chỉ cảm thấy vận mệnh quả thật quá đỗi kỳ lạ, hắn vốn đã hạ quyết tâm sẽ không gặp lại Tô Lâm Lang, cho nên ban đầu lúc hai người chia tay dưới gốc hòe, hắn ra đi vô cùng dứt khoát. Hắn vốn tưởng rằng cuộc đời này không còn cơ hội nhìn thấy Tô Lâm Lang, thế nhưng Vận Mệnh Chi Thần vẫn trêu đùa hắn, để quỹ đạo vận mệnh của hai ngư���i họ lại trùng phùng lần nữa, hơn nữa Sở Hoan còn trở thành tiểu nhị tại tửu phường của Tô Lâm Lang, dù chỉ trên danh nghĩa.

Mỹ nhân vẫn là mỹ nhân ấy, Sở Hoan vừa cảm thấy quen thuộc lại vừa thấy xa lạ, quen thuộc là dáng vẻ và giọng nói của nữ tử này, còn xa lạ lại là tính cách của nữ tử này. Lúc hắn mới gặp gỡ Tô Lâm Lang ở trên thuyền, nữ tử này bình tĩnh, trong trẻo nhưng cũng lạnh lùng, có một khí chất nghiêm nghị, không thể xâm phạm. Từ đó về sau, hai người sống chung trong núi rừng mấy ngày, Sở Hoan cũng cảm thấy nữ tử này thực chất lại vô cùng yếu đuối, cần có người bên cạnh bảo vệ. Thế nhưng mà hôm nay nhìn thấy, Tô Lâm Lang lại quật cường, dũng cảm, quả quyết dứt khoát, rất có phong thái của một nữ cường nhân.

Những lời kia của Phạm Dật Thượng, lại khiến Sở Hoan vô cùng nghi hoặc, nghe ý trong lời Phạm Dật Thượng nói, tựa hồ Tô Lâm Lang rất quen thuộc với Phạm gia hắn, hơn nữa lại có quan hệ mật thiết, trong nhất thời lại không rõ ràng, Tô Lâm Lang rốt cuộc có liên quan gì tới Phạm gia?

Bản chuyển ngữ này là tâm huyết của truyen.free, mong quý vị độc giả trân trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free