Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 704:

Dù Hoàng Củ đã chết, Hoàng đế vẫn siết chặt cổ y, đôi mắt rồng rực cháy vẻ oán hận sâu sắc.

Doanh Nguyên nam chinh bắc chiến, diệt mười tám quốc gia, thống nhất thiên hạ, vũ dũng cái thế. Cảnh tượng vẫy vùng trên sa trường, chinh phục vô số nước, chính là thời khắc huy hoàng và đắc ý nhất trong cuộc đời người.

Một đế quốc khổng lồ được thành lập dưới tay lão. Lão từng có niềm tin mãnh liệt, trong mắt lão, không có gì là không thể làm được. Khi mới đăng cơ, lão hùng tâm tráng chí, muốn biến đế quốc của mình thành một đế quốc phồn vinh và mạnh mẽ nhất. Tâm huyết muốn xây dựng một đế quốc phồn hoa cường thịnh đã lấp đầy trái tim lão.

Nếu không phải sự cố bất ngờ ấy, có lẽ Đại Tần đế quốc đã thực sự bước lên con đường phồn vinh giàu có.

Lịch sử thường thay đổi bởi những sự kiện nhỏ bé không đáng chú ý.

Đại Tần đế quốc cũng không ngoại lệ.

Đối với Hoàng đế, năm đó chinh phạt khắp nơi, hùng tâm của lão là để chấm dứt phân tranh tại Trung Nguyên, bình định các nước, thống nhất thiên hạ. Không thể phủ nhận, Hoàng đế là người có ý chí kiên định, thậm chí ngoan cố. Khi đã nhắm đến một mục tiêu, lão sẽ không tiếc bất cứ giá nào để đạt được. Với lão mà nói, việc thực hiện mục tiêu đã đặt ra, chính là giá trị tồn tại của cuộc đời lão.

Bình định mười tám nước, thống nhất thiên hạ, lão đã đạt được mục tiêu của mình. Mục tiêu mới của lão là kiến lập một đế quốc Trung Nguyên phồn vinh chưa từng có. Vì thế, lão trút xuống tất cả nhiệt huyết của mình, tin dùng hiền thần tài giỏi, nhìn xem đế quốc mới hưng thịnh dần bước tới thời đại phồn vinh dưới tay lão. Đối với Hoàng đế mà nói, điều này thỏa mãn lòng tự tôn to lớn của lão.

Một tai nạn trên lưng ngựa, tưởng chừng chỉ là một sự cố bất ngờ, lại khiến thời đại phồn hoa của Đại Tần đế quốc sụp đổ.

Hoàng đế thoát chết trong gang tấc, bỗng ý thức được lão đã già. Bản thân lão tự tay xây dựng nên đế quốc cường đại, tuy đang vui sướng hưởng vinh quang, thế nhưng có lẽ trước khi thực hiện được khát vọng hùng vĩ của mình, lão đã về với đất mẹ.

Trên mảnh đất Trung Nguyên phải bắt đầu lại từ đầu. Việc thành lập một đế quốc mạnh mẽ chưa từng có không phải một đời Hoàng đế có thể hoàn thành, điều đó cần mấy đời minh quân hiền thần người trước ngã xuống, người sau kế tục mà tích lũy. Hoàng đế rốt cuộc hiểu được, tuy lão có lòng nhưng lại vô lực. Dù lão có lý tưởng thành lập một đế quốc cường đại, thế nhưng thời gian lại không chờ đợi lão. Mặc dù mọi người xưng hô lão vạn tuế, nhưng một người thật sự có thể sống tới vạn năm sao?

Khi lão cho rằng đây là đáp án không thể chối bỏ, Huyền Chân Đạo Tông xuất hiện, khiến lão tìm được hy vọng mới.

Trường Sinh Đạo lấy trường sinh luyện đan làm chủ. Mà Huyền Chân Đạo Tông với tóc bạc mặt hồng, hệt như thần tiên. Khi Huyền Chân Đạo Tông mang đến hy vọng trường sinh, Hoàng đế bệ hạ rốt cuộc tìm thấy một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình.

Không sai, lão cần trường sinh.

Muốn thực hiện lý tưởng thành lập một đế quốc cường đại, nhất định phải có đủ thời gian để lão tính toán, lo liệu. Lão có thể bỏ lại tất cả thành tựu trước mắt, để đạt tới một mục tiêu mới.

Hoàng đế là người tự tin, cực kỳ tự tin. Nếu như có đủ thời gian, lão hoàn toàn tự tin có thể xây dựng lại đế quốc lần nữa. Sự hy sinh hiện tại cũng là vì tương lai hưng thịnh.

Hoàng đế cảm thấy, khổ tâm của lão, có lẽ chỉ Huyền Chân Đạo Tông mới có thể hiểu được, còn người trong thiên hạ lại không hiểu được tâm tư khổ sở của lão.

Quan viên tham ô, dân chúng lầm than, Tây Bắc chiến loạn, Đông Nam chiến loạn, hết thảy đều không quan trọng. Chỉ cần có được thân thể trường sinh, lão sẽ có đủ thời gian để trừng phạt những tham quan ô lại kia. Dân chúng có thể chết, thiên hạ sẽ không diệt vong vì một số dân chúng chết đi, bởi nhân loại sẽ sinh sôi nảy nở hết đời này qua đời khác. Tây Bắc rung chuyển, chiến loạn Đông Nam cũng không đáng lo. Chỉ cần tu được trường sinh, lão sẽ có thủ đoạn bình định càn khôn, dẹp yên tất cả.

Với tư cách vị vua khai quốc đã từng diệt vô số nước, đã từng đưa đế quốc tới phồn vinh, kinh nghiệm lúc trước cho lão biết bản thân mình có được năng lực trị quốc bình thiên hạ.

Hết thảy đều vì trường sinh.

Lão thống hận ánh mắt những kẻ nhìn lão như một ông già. Trong mắt lão, bất kể kẻ nào ngăn cản lão tu được trường sinh, đều có dã tâm xấu xa, bọn họ không muốn lão trường sinh bất lão.

Kẻ khác không muốn lão trường sinh, lão sẽ không để cho kẻ đó sống sót.

Lời Hoàng Củ nói như kim châm vào người lão, khiến lão cảm thấy thân thể đau đớn vô cùng. Lão thống hận Hoàng Củ hồ ngôn loạn ngữ, đó là lời nguyền rủa, nguyền rủa Hoàng đế không thể đạt được trường sinh. Đối với loạn thần tặc tử như vậy, Hoàng đế chưa bao giờ nương tay.

Hoàng đế nhìn da mặt Hoàng Củ trắng bệch, đã không còn hơi thở, cuối cùng vung tay lên, ném thi thể Hoàng Củ vào một chiếc ghế. Một tiếng “rầm” vang lên, chiếc ghế đổ ập, thi thể Hoàng Củ cũng rơi trên mặt đất.

Trong phòng vừa nghe thấy động tĩnh, Nhạc Lãnh Thu đã tiến vào phòng như một u linh. Thấy Hoàng đế bình yên vô sự, còn Hoàng Củ nằm trên mặt đất, gã lập tức khom người nói:

- Thánh thượng, ngài... !

- Mang thi thể của hắn đi.

Hoàng đế giọng nói lạnh lùng:

- Loạn thần tặc tử, vứt cho chó ăn.

Nhạc Lãnh Thu lập tức sai người tới mang thi thể Hoàng Củ đi. Dường như cơn giận của Hoàng đế vẫn chưa nguôi, lão hỏi:

- Tình hình bên ngoài thế nào?

- Hồi bẩm Thánh thượng, Cận Vệ Quân đã bắt được Hoàng Thiên Đô, Võ Kinh Vệ đều vứt bỏ binh khí đầu hàng.

Nhạc Lãnh Thu cẩn thận đáp:

- Hiện giờ quần thần đã tập trung dưới lễ đài một lần nữa, chẳng qua hồn vía chưa định. Có lẽ chỉ có Thánh thượng ra mặt gặp họ, mới có thể yên ổn lòng họ.

Hoàng đế gật đầu nói:

- Hiện giờ trẫm sẽ đi gặp họ.

Khi Hoàng đế vô cùng uy nghiêm xuất hiện trên đài, quần thần đã sớm quỳ rạp trên mặt đất, nơm nớp lo sợ. Không khí trong Thông Thiên Điện tràn ngập mùi máu tanh. Tuy rằng thi thể trên quảng trường đã bị thanh lý, thế nhưng vết máu vẫn còn loang lổ trên mặt đất. Trong dòng kênh nhân tạo kia, nước sông vốn trong vắt nay đã nhuốm màu máu.

Hoàng đế nhìn quần thần nơm nớp lo sợ dưới lễ đài, khóe miệng thoáng hiện một nụ cười lạnh, rồi biến mất ngay lập tức.

Lão biết rõ những thần tử đang quỳ lạy dưới chân mình, hiện giờ chắc chắn rất sợ hãi trong lòng. Hoàng Củ làm loạn, bị lão dễ dàng bình định, chẳng những loại bỏ một mối lo trong lòng lão, hơn nữa cũng mang đến sự răn đe rất lớn cho quần thần. Tuy rằng từ khi đế quốc thành lập đến nay, ở địa phương vẫn có lúc xảy ra phản loạn, nhưng đại thần trong triều phản loạn, đây là lần đầu tiên.

Những nhân vật phản loạn, địa vị không hề nhỏ.

Một người là Quốc Công quyền khuynh triều đình, một người là Hán Vương có hy vọng kế thừa ngôi vị Hoàng đế, thậm chí còn có cả Hữu Đồn Vệ Đại tướng quân. Đây vốn là một tổ hợp phản loạn rất có thực lực, thế nhưng khi Hoàng đế ra tay, dĩ nhiên bị tiêu diệt toàn bộ. Thủ đoạn lôi đình của Hoàng đế đương nhiên sẽ khiến các thần tử cảm thấy kính sợ.

Từ Tòng Dương đã ổn định tâm thần, lập tức tiến lên thỉnh cầu Hoàng đế trừng phạt thần tử phản nghịch. Lần này số lượng thần tử phản loạn cùng với Hoàng Củ trước sau không hề ít. Từ Tòng Dương vừa nói xong, liền có không ít thần tử rôm rả phụ họa, xin Hoàng đế trừng phạt.

Thật ra trong lòng quần thần đều hơi thấp thỏm bất an.

Lần này gặp phải An Quốc Công mưu nghịch, người thực sự đứng ra bảo vệ Hoàng đế có thể đếm được trên đầu ngón tay. Tuy rằng Từ Tòng Dương và một số người có tranh chấp với An Quốc Công, nhưng chính thức xả thân trong hiểm cảnh lại chỉ có hai người: một người là Phương Chủ sự Binh bộ, người kia là Sở Hoan. Còn đa số thần tử tuy giữ im lặng, giống như đang xem một vở tuồng không liên quan tới mình.

Thiên tử kinh hãi, quần thần xem trò vui. Lúc này Hoàng đ��� chuyển bại thành thắng, mọi người vừa nghĩ tới tính tình bất thường của Hoàng đế, đều sợ hãi trong lòng. Ai biết dưới cơn giận dữ, Hoàng đế có làm ra chuyện gì tàn khốc hay không.

Hoàng đế chắp hai tay sau lưng, đứng trên ngọc đài. Hoàng hậu không đi ra cùng, ở bên cạnh lão chỉ có ba người: Huyền Chân Đạo Tông, Sở Hoan cùng Tiết Hoài An. Thời điểm này, Thần Y Vệ vẫn chưa tùy tiện ra mặt.

Xung quanh yên lặng. Sau một lúc lâu, rốt cuộc nghe được Hoàng đế nói:

- Trẫm xưa nay khoan hậu. Có tội đương nhiên trừng phạt, không có tội trẫm cũng sẽ không để ai bị liên lụy. Lần này Hoàng Củ tạo phản, thủ phạm chính trẫm sẽ không khoan dung tha thứ.

Lão nhìn một lượt, lời nói xoay chuyển:

- Các vị ái khanh thân ở trong hiểm cảnh, lại không chịu khuất phục, biểu hiện rất tốt. Có công lao, trẫm sẽ ban thưởng; không có công lao, cũng có khổ lao, thực sự không giáng tội.

Quần thần vốn thấp thỏm không yên trong lòng, vẫn không biết được Hoàng đế sẽ xử lý thế nào, nghe được Hoàng đế nói ra lời này, đều thở phào nhẹ nhõm.

Lập tức có người tiến lên kể tội nghiệt của gia tộc Hoàng Củ. Quần thần kẻ nói lời này, người nói lời kia, lập tức nói cha con Hoàng gia thành kẻ ác số một thiên hạ, tội ác từ Tam Hoàng Ngũ Đế tới nay không ai có thể sánh bằng.

Hoàng đế lẳng lặng lắng nghe đám đại thần lên án gay gắt cha con Hoàng gia. Chẳng qua tuy Hán Vương cũng mưu phản theo, nhưng không một ai dám nhắc tới hành động mưu nghịch của Hán Vương ngay lúc này.

Đợi quần thần yên tĩnh lại, lúc này Hoàng đế mới hạ chỉ, giao toàn bộ quan viên tham gia mưu nghịch cho Hình bộ cùng Đại Lý Tự thẩm vấn và luận tội. Lập tức hạ chỉ trước mặt mọi người, truy phong Phương Chủ sự Binh bộ đã tận trung làm Tử tước, tước vị để con gã tiếp nhận, thừa kế con cháu. Quần thần đều hơi kinh ngạc, nhưng cũng cảm thấy hợp lý. Từ khi lập quốc đến nay, ngay cả Thị lang Thượng thư phong tước cũng rải rác chỉ có vài người. Ý chỉ này của Hoàng đế hiển nhiên là để khen ngợi lòng trung thành.

Khi Hoàng đế quay đầu nhìn về phía Sở Hoan, quần thần lập tức tập trung tinh thần. Lần này Sở Hoan có thể nói là thể diện rạng rỡ. Tuy rằng hắn không đánh lén thành công, nhưng tại tình huống đó còn dám ra tay với An Quốc Công, trong mắt quần thần, điều này đủ cho thấy Sở Hoan trung thành với Hoàng đế. Hai người ra tay, Phương Chủ sự đột tử, Sở Hoan dù sống sót nhưng cũng suýt chết. Hoàng đế phong hào Tử tước cho Phương Chủ sự, chẳng qua trong lòng quần thần đều rõ ràng, lần ban thưởng này cho Sở Hoan cũng sẽ không hề nhẹ.

Quả nhiên, Hoàng đế chắp hai tay sau lưng, mỉm cười nhìn Sở Hoan hỏi:

- Sở Hoan, ngươi trung thành và tận tâm với trẫm. Lần này muốn trẫm ban thưởng ngươi thứ gì? Chỉ cần ngươi mở miệng, trẫm không điều gì không đồng ý!

Sở Hoan quỳ rạp xuống đất, chắp tay đáp:

- Hiệu trung Thánh thượng là bổn phận của thần, thần không dám nhận thưởng.

Hoàng đế lắc đầu nói:

- Trẫm đã từng nói, có tội tất phạt, có công tất thưởng. Nếu ngay cả ngươi trẫm cũng không ban thưởng, vậy trẫm còn có thể ban thưởng ai đây?

Lão hơi trầm ngâm, rốt cuộc nói:

- Lần trước đi sứ Tây Lương, công lao của ngươi rất nhiều, trẫm đã phong ngươi làm Hộ bộ Thị lang. Trẫm sớm đã nghĩ, chờ ngươi trở về sẽ ban thưởng thêm cho ngươi một lần nữa. Lần này ngươi lại lập công lao, ngươi đã là Tử tước, hôm nay trẫm lại phong ngươi làm Bá tước, phong hiệu dùng hai chữ Trung Dũng. Từ nay về sau ngươi chính là Trung Dũng Bá của trẫm!

Sở Hoan khẽ giật mình, quần thần cũng lộ ra vẻ kinh ngạc. Một Thị Lang mà được phong Bá tước, điều này quả thật vô cùng hiếm thấy.

- Còn không tạ ơn!

Tiết Hoài An bên cạnh vội vàng nói.

Lời vua như núi, nhất ngôn cửu đỉnh. Hoàng đế đã mở miệng trước mặt quần thần, Sở Hoan biết rõ tuyệt đối không thể cự tuyệt. Nếu chọc giận Hoàng đế, chuyện tốt ngược lại sẽ thành chuyện xấu. Chẳng qua Sở Hoan cảm thấy đây chưa chắc là chuyện gì tốt. Lúc này bất đắc dĩ có danh tiếng, trong mắt Hoàng đế là người trung thành đáng khen, chẳng qua không biết trong mắt quần thần, liệu mình có bộc lộ tài năng quá mức, khiến người khác sinh lòng ghen ghét hay không.

Sở Hoan tạ ơn lĩnh mệnh. Vừa đứng dậy, Hoàng đế đã nói:

- Hiên Viên Thiệu ở đâu?

Bản chuyển ngữ này, độc quyền tại truyen.free, xin quý vị đón đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free