(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 739:
Bốn người Sở Hoan đến trước khách sạn, nhưng không một ai ra nghênh đón. Sở Hoan xuống ngựa trước, giao dây cương cho Mã Chính. Hắn bước vào khách sạn, thấy đại sảnh đang thắp đèn dầu, hai gã tiểu nhị gục đầu ngủ gật trên bàn. Sở Hoan khẽ ho một tiếng, một gã tiểu nhị mơ màng tỉnh giấc, thấy Sở Hoan đứng ngay cửa, hắn giật mình khẽ rụt lại, rồi vội vàng đứng dậy cười nói:
- Muốn tới ở trọ sao?
Sở Hoan gật đầu hỏi:
- Chúng tôi có bốn người, có thể chuẩn bị hai gian phòng được không?
Tiểu nhị gọi bạn mình tỉnh dậy, cười nói:
- Được, hai gian phòng trọ, khách quan có phân phó gì khác?
- Cho ngựa của chúng tôi ăn một chút.
Sở Hoan đi tới ngồi xuống bên cạnh một chiếc bàn:
- Quán các ngươi có những món gì, cứ mang món ngon nhất ra đây.
Đoạn đường vừa qua, Sở Hoan không cảm thấy gì, nhưng giờ khi ngồi xuống, cảm giác mệt mỏi chợt ùa đến.
Mấy người Tôn Tử Không buộc xong ngựa, nối gót bước vào, ngồi xuống bên chiếc bàn lớn của Sở Hoan. Một gã tiểu nhị mang trà nóng lên, Sở Hoan liền hỏi:
- Tiểu nhị, cho hỏi đây là nơi nào vậy?
- Đây là cảnh nội Hồ Châu An Ấp.
Tiểu nhị tủm tỉm cười nói:
- Mấy vị khách quan muốn đi đâu?
- Đừng hỏi nhiều thế, mau mang thức ăn lên đi.
Sở Hoan phân phó.
Tiểu nhị vâng lời lui xuống. Sở Hoan thấy Tôn Tử Không định bưng chén trà lên, liền vội vươn tay giữ chặt cánh tay y, lắc đầu. Tôn Tử Không giật mình, liếc nhìn Mã Chính và Liễu Tùy Phong, thấy hai người họ cũng không cầm chén trà, y chợt hiểu ra, liền thấp giọng nói:
- Sư phụ, ngài nghi ngờ...!
Sở Hoan mỉm cười lắc đầu, cũng không nói lời nào.
Đúng lúc này, từ ngoài cửa vọng vào tiếng vó ngựa, thần sắc mấy người Sở Hoan lập tức trở nên cảnh giác. Trên suốt chặng đường đã qua, nhóm Sở Hoan đều chọn những nơi hoang vắng, ít người qua lại, mấy canh giờ liền không thấy bóng người. Vậy mà giờ đây, vừa vào khách sạn, bên ngoài liền có tiếng vó ngựa, đương nhiên khiến bọn họ phải đề phòng.
Rất nhanh sau đó, một người chậm rãi bước vào từ cửa lớn, ánh mắt của nhóm Sở Hoan liền chuyển hướng theo tiếng bước chân. Nhìn thấy người vừa tới, mấy người Sở Hoan đều khẽ giật mình, hai hàng lông mày của Sở Hoan đã nhíu chặt.
Chỉ thấy người vừa bước vào, toàn thân được che phủ b���i một chiếc áo choàng màu xám. Áo choàng làm từ vải đay thô bình thường, bên hông thắt một chiếc dây lưng màu trắng. Tay phải người đó cầm một chiếc túi, chiếc túi này khá đặc biệt, cũng làm bằng vải đay thô nhưng rất dài. Sở Hoan chỉ liếc mắt qua đã lờ mờ cảm thấy bên trong chiếc túi kia hẳn là binh khí.
Điều khiến người ta giật mình chính là khuôn mặt của người này. Rất rõ ràng, người đó đang đeo một chiếc mặt nạ được chế tác khá tinh xảo, chỉ lộ ra đôi mắt và miệng. Nhãn lực của Sở Hoan vô cùng tốt. Hắn thấy sau khi người này vào khách sạn, mắt phải quét nhanh một lượt xung quanh, nhưng mắt trái dưới lớp mặt nạ lại nhắm chặt. Nhất thời hắn không nhìn rõ lắm, chỉ có thể thấy mắt trái của người đó không mở.
Tiểu nhị đang đứng phía sau nghe tiếng bước chân, liền ra nghênh đón. Thấy người áo bào xám, hắn lập tức cười nói:
- Khách quan muốn ở trọ sao?
Người áo bào xám đi thẳng đến một chiếc bàn ở góc, ngồi xuống, đặt chiếc túi vải đay thô dài trong tay lên mặt bàn, giọng nói khàn khàn:
- Không ở lại, mang thức ăn lên!
Tiểu nhị cười gật đầu. Người áo bào xám ngồi bên bàn, không nói thêm lời nào. Tôn Tử Không dò xét vài lần, liền ghé sát vào Sở Hoan, khẽ nói:
- Sư phụ, người này... dường như không có cánh tay!
Sở Hoan khẽ gật đầu. Hắn đã nhận ra điều đó. Người nọ cầm túi bằng tay phải, khi ngồi xuống, vạt áo bào tốc lên, để lộ cánh tay trái vừa vặn đối diện phía họ. Đôi mắt tinh tường của Sở Hoan đã nhìn thấy ống tay áo bên trái của người này trống rỗng bay phấp phới, hiển nhiên là đã mất một cánh tay.
Mặc dù khách sạn nằm nơi hoang vu, nhưng hiệu suất làm việc cũng không hề thấp. Chỉ một lát sau, tiểu nhị đã bưng rượu và thức ăn lên. Nơi hoang dã làm gì có đồ ăn gì ngon lành. Tiểu nhị mang lên hai bàn thức ăn, đặt thêm hai vò rượu. Sở Hoan cau mày nói:
- Dường như chúng tôi không gọi rượu!
Tiểu nhị cười nói:
- Quý khách, nhìn qua là biết các vị đều là anh hùng hảo hán, mà anh hùng hảo hán nào lại không uống rượu chứ? Hôm nay khí trời rét lạnh, uống một chén rượu có thể làm ấm cơ thể. Rượu của tiệm ch��ng tôi là loại hảo hạng đấy, nếu không tin, các vị cứ nếm thử. Nếu các vị cảm thấy không hợp khẩu vị, hai vò rượu này bổn tiệm sẽ không lấy một xu, coi như tặng cho các vị.
Sở Hoan cười nói:
- Nếu đã thế, vậy phải nếm thử một chút rồi.
Tiểu nhị nói:
- Các vị khách quan chờ một lát, ta đi lấy bát rượu.
Hắn nhanh nhẹn rời đi, lập tức mang tới bốn cái bát lớn, sắp xếp lên bàn, còn tự mình rót rượu, khuôn mặt vẫn luôn giữ nụ cười. Tôn Tử Không nhịn không được nói:
- Tôi nói này, quán các người sao lại mở ở nơi hoang vu thế này? Chẳng lẽ đây không phải là hắc điếm đấy chứ?
Y nói chẳng hề kiêng kỵ gì, đi theo bên cạnh Sở Hoan, dù có là hắc điếm thật, Tôn Tử Không cũng không chút e ngại trong lòng. Tiểu nhị lập tức sa sầm nét mặt, nói:
- Vị khách quan này nói chuyện đúng là khó nghe rồi. Nếu các vị cảm thấy đây là hắc điếm, hiện giờ có thể rời đi.
Mã Chính ở bên cạnh cười nói:
- Mặc dù lời nói có khó nghe thật, nhưng mấy ai lại mở khách sạn ở nơi hoang vu thế này?
Tiểu nhị nhíu mày, Sở Hoan cười nói:
- Huynh đệ nhà tôi chỉ đùa chút thôi, đừng nên trách.
Tiểu nhị lắc đầu nói:
- Mấy vị có chỗ không biết. Mở khách sạn ở nơi hoang vu cũng là chuyện bất đắc dĩ. Thuế má ở Hồ Châu chúng tôi rất nặng, nếu mở một khách sạn ở khu vực phồn hoa, không chỉ phải nộp thuế cao mà còn phải ngày ngày ứng phó với đủ loại quan lại hám lợi, bạc kiếm được chẳng thấm vào đâu.
Sở Hoan hỏi:
- Chẳng lẽ ở nơi hoang vu này có thể kiếm được bạc?
- Khách quan nói nơi này thiếu khách nhân?
Tiểu nhị cười nói:
- Không giấu gì ngài, tuy rằng khách nhân có hơi ít, nhưng cũng không phải là không có. Ngoài những người lữ hành như các vị, gần đây có vài ngọn núi, thường có thợ săn qua lại. Bình thường họ đều thích đến đây uống vài chén rượu, thoải mái một chút, sau đó mang vài con mồi tới đổi lấy tiền. Kiếm được cũng không ít đâu.
- Thì ra là thế.
Sở Hoan cười nói:
- Tôm có đường tôm, cua có đường cua. Tôi còn thắc mắc kinh doanh khách sạn ở nơi này thì làm ăn được gì, hóa ra là làm ăn với thợ săn.
Tiểu nhị đưa tay chỉ vào bát rượu:
- Các vị khách quan nếm thử, xem thế nào?
Sở Hoan mỉm cười, cũng không bưng bát. Gã tiểu nhị kia xoay người, cầm một cái bát từ trên quầy, không nói hai lời, mở niêm phong bình rượu, đổ non nửa bát rượu rồi uống một hơi cạn sạch. Lúc này mới nói:
- Các vị khách quan nghi ngờ đây là hắc điếm, lo lắng trong rượu có độc đúng không? Nếu có độc, thì độc chết tôi trước đã rồi hãy nói!
Sở Hoan cười ha hả, vươn người đứng dậy, kéo tay tiểu nhị, đi thẳng ra ngoài cửa. Khi gã tiểu nhị đang lấy l��m lạ, Sở Hoan liền nói:
- Ngươi theo ta ra ngoài, ta muốn hỏi thăm một chuyện.
Tiểu nhị nhíu mày, bị Sở Hoan kéo ra ngoài cửa. Sở Hoan liền hỏi:
- Mấy người chúng tôi muốn tới thành Hồ Châu, nhưng lại không biết tiếp theo nên đi hướng nào, cần ngươi chỉ điểm một chút.
Lúc này tiểu nhị mới thở phào nhẹ nhõm, rồi chỉ phương hướng. Sở Hoan tạ ơn. Lúc này hai người mới quay vào quán, đi tới bên bàn, lại phát hiện bát rượu của ba người Tôn Tử Không đã cạn, Mã Chính đang rót rượu vào bát, Tôn Tử Không thì chậc chậc miệng, cười nói:
- Rượu này quả thực rất ngon, huynh đệ cứ làm vài chén đi. Dù sao đêm nay cũng nghỉ lại đây, chúng ta không say không về...!
Sở Hoan ngồi xuống, nâng chén rượu lên, đôi mắt ngạc nhiên nhìn ra ngoài cửa, kinh ngạc hỏi:
- Người nọ là ai?
Mọi người đưa mắt nhìn theo hướng hắn, nhưng cũng không thấy ai. Trong lúc còn đang nghi hoặc, Sở Hoan đã nói:
- Tiểu nhị, dường như bên ngoài có người đi qua. Ngươi xem một chút ngựa của chúng ta còn đó không, nơi hoang vu này, ta lo có kẻ trộm mất ngựa.
Tiểu nhị lắc đầu cười nói:
- Không có.
Thấy Sở Hoan vẫn nhìn mình chằm chằm, hắn đành nói:
- Tiểu nhân đi xem giúp ngài một chút.
Sau khi ra cửa, hắn lập tức quay lại nói:
- Khách quan yên tâm, ngựa vẫn còn đó, cũng không có ai đi qua. E rằng là ngài nhìn nhầm rồi.
Khi đang nói chuyện, hắn liếc nhìn vào bát của Sở Hoan, phát hiện rượu trong bát đã không còn chút nào. Sở Hoan cầm lấy vò rượu, rót rượu vào trong chén, hỏi:
- Tiểu nhị, tên khách sạn này của ngươi thật thú vị, vì sao lại gọi là khách sạn Đoạn Trường?
Tiểu nhị đang định nói, liền thấy Tôn Tử Không bỗng đưa tay xoa xoa thái dương mình:
- Ta... Đầu ta đau quá...!
Lời còn chưa dứt, nghe một tiếng "keng" vang lên, Liễu Tùy Phong vốn đang bưng bát rượu lên, bát rượu trong tay y lại đột nhiên rơi xuống mặt bàn. Bát rượu vỡ tung tóe trên bàn, Liễu Tùy Phong cũng lập tức ôm đầu mình, lớn tiếng nói:
- Đầu ta... đầu ta cũng rất đau...!
Khuôn mặt Sở Hoan lộ vẻ giật mình, liền thấy Mã Chính cũng nhanh chóng đứng dậy, một tay túm lấy tiểu nhị, lạnh lùng nói:
- Rượu... rượu này có vấn đề...!
Gã tiểu nhị kia nhanh chóng lùi về phía sau. Mã Chính vừa bước thêm một bước, dưới chân dường như không còn vững, đột nhiên mềm nhũn, đặt mông ngồi phịch xuống. Tôn Tử Không và Liễu Tùy Phong lúc này đã ngã gục trên mặt bàn. Sở Hoan thần sắc lạnh lùng, nhìn chằm chằm tiểu nhị:
- Nơi này của các ngươi, quả nhiên là hắc điếm...!
Tiểu nhị không nói lời nào, lại nghe bên cạnh có tiếng nói vọng tới:
- Biết là hắc điếm, vậy mà còn dám bước vào, lá gan của các ngươi cũng thật lớn đấy.
Lập tức truyền đến tiếng cười. Bốn năm người nhảy ra từ phía sau, người dẫn đầu thân hình cao lớn, mày rậm mắt to, tay cầm một chiếc côn đồng:
- Loại người như các ngươi, chúng ta đã thấy nhiều rồi. Dám đi đường ban đêm ở nơi hoang vu này, đều cho rằng mình tài giỏi phi phàm, dù biết là hắc điếm cũng đều nghĩ mình có đủ năng lực, chẳng cần lo lắng gì mà xông vào. Thế nhưng, vào thì dễ, mà muốn ra thì không dễ chút nào đâu. Ngươi hỏi vì sao khách sạn này có tên Đoạn Trường ư? Ta nói cho ngươi biết, Đoạn Trường là đoạn đứt ruột, rượu này sẽ khiến ruột gan các ngươi đứt từng khúc, ha ha ha...!
Sở Hoan thở dài:
- Thì ra là thế. Vậy các ngươi muốn làm gì đây?
- Biết rõ còn hỏi.
Người nọ cười lạnh nói:
- Ngựa và tiền tài của các ngươi chúng ta chắc chắn sẽ lấy. Vốn dĩ chúng ta cũng không muốn hại mạng người, nhưng nếu các ngươi rời khỏi nơi này mà báo quan, khách sạn này của chúng ta sẽ không thể tiếp tục kinh doanh. Hết cách rồi, muốn trách thì chỉ có thể trách các ngươi đã đi nhầm đường mà thôi. Yên tâm đi, chúng ta có giết cũng sẽ chôn, chờ sau khi các ngươi chết, nhất định sẽ an táng các ngươi thật chu đáo!
Sở Hoan hỏi:
- Người của các ngươi cũng uống rượu, vì sao hắn không sao cả?
- Chỉ mấy người các ngươi mà cũng dám vào tiệm của ta sao.
Người nọ khinh thường nói:
- Trong rượu không có độc, bát rượu có độc!
Sở Hoan thở dài:
- Không ngờ hắc điếm bây giờ lại có người thông minh đến thế.
Hắn liếc nhìn mấy người kia, hỏi:
- Ngoại trừ các ngươi, hắc điếm này còn có bao nhiêu người? Chẳng lẽ đ�� ra hết rồi sao?
Nội dung này được đội ngũ truyen.free dày công chuyển ngữ, kính mời quý vị thưởng thức.