(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 744:
Tôn Tử Không vội hỏi:
- Sư phụ, người nói dân làng bỏ đi là vì những xác chó treo trên cây sao?
Sở Hoan nói:
- Cũng không hoàn toàn là như vậy, nhưng chắc chắn có liên quan.
Mã Chính cau mày:
- Đại nhân, loại người nào mà lại có thể treo chó lên một cái cây cao đến vậy?
Hắn còn chưa dứt lời, Tôn Tử Không đã ngắt lời:
- Lão Mã, huynh nghĩ là do người treo lên sao?
Mã Chính tuổi chưa hẳn đã cao, nhưng vẫn lớn hơn Tôn Tử Không hai tuổi. Bởi vậy hằng ngày, Tôn Tử Không vẫn gọi hắn là Lão Mã.
- Chẳng lẽ không phải do người treo lên sao?
Mã Chính ngạc nhiên hỏi lại.
Tôn Tử Không cười khổ:
- Các huynh xem cành cây kia, treo một con chó lên đã thấy khó chống đỡ nổi rồi, huống chi là đỡ một người. Nếu là người treo lên, chỉ cần đè nặng một chút thôi, trọng lượng của cả người và chó cộng lại, cành cây kia chắc chắn sẽ gãy mất. Huynh xem cái cây đó có thấp không? Nếu từ trên cây ngã xuống đất, ta dám đảm bảo chết không nghi ngờ gì.
Sở Hoan nói:
- Nếu không phải người treo lên, thì có thể là thứ gì?
Tôn Tử Không rùng mình một cái, ngập ngừng một lát, cuối cùng hạ giọng nói:
- Chỉ sợ là… ma quỷ làm…
Lời vừa dứt, cả Mã Chính và Liễu Tùy Phong đều biến sắc mặt, không kìm được liếc nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôn Tử Không cũng cảm thấy lạnh gáy. Cái thôn hoang vắng không còn là yên tĩnh nữa, mà là tĩnh mịch như chết.
Sở Hoan cau mày:
- Đừng nói lời hồ đồ.
Hắn dựa vào tường nói tiếp:
- Ăn chút lương khô rồi đi nghỉ sớm đi.
Ngay lúc này, Sở Hoan chợt cau mày lại, cầm túi nước tạt mạnh vào đống củi. Trong lúc mọi người còn đang giật mình, hắn đã vài lần dùng nước dập tắt đống lửa. Tôn Tử Không tò mò hỏi:
- Sư phụ, làm sao vậy?
- Có người đến.
Sở Hoan trầm giọng:
- Có tiếng vó ngựa, các huynh có nghe thấy không?
Mấy người Tôn Tử Không nín thở, rất nhanh chóng, họ phát hiện từ phía nam của thôn vọng đến tiếng vó ngựa dồn dập. Tiếng ngựa phi càng lúc càng gần, nghe càng lúc càng rõ.
Mấy người Tôn Tử Không quả thật càng thêm khâm phục Sở Hoan. Sở Hoan vẫn đang nói chuyện nhưng trước sau không hề lơ là cảnh giác. Tiếng vó ngựa còn rất xa, nhưng hắn vẫn nhanh chóng phát hiện ra. Sự cảnh giác và nhạy bén của hắn có thể nói là vượt xa người thường.
- Ngựa ở nơi nào?
Sở Hoan thấp giọng hỏi.
- Ở sau nhà.
Tôn Tử Không cũng thì thầm:
- Nơi đó có hai cây cổ thụ, lại còn có đống củi, chúng ta đã buộc ngựa ở đó.
- Cẩn thận.
Sở Hoan hạ giọng trầm ngâm một chút rồi nói tiếp:
- Chỉ có một người.
Tôn Tử Không vốn đang căng thẳng, nghe Sở Hoan nói chỉ có một người, lập tức khẽ thở phào. Bên mình có bốn người, đối phương chỉ có một người, cho dù ngang sức, lấy bốn chọi một, vẫn dư sức.
Sở Hoan nhanh chóng lách người đến bên cửa sổ. Căn nhà họ chọn để nghỉ đối diện cổng vào thôn nên rất dễ quan sát. Hắn mơ hồ thấy từ đầu thôn có một con ngựa nhanh đang lao vào thôn, rồi dừng lại bất động, xung quanh khôi phục sự tĩnh mịch. Mấy người Tôn Tử Không nắm chặt chuôi đao, vẫn không nhúc nhích, lặng lẽ theo dõi diễn biến tiếp theo.
Chỉ trong chốc lát, con tuấn mã của người kia lại bắt đầu di chuyển, đi lên phía trước, vô cùng thong thả, dường như cũng đang quan sát tình hình trong thôn. Y đi qua phòng của Sở Hoan, đầu đội nón tre, người khoác áo choàng, trong lúc đó cũng không thể nhìn rõ diện mạo.
Sở Hoan trong lòng hiểu rõ, người này tuy là khách qua đường nhưng rõ ràng vẫn nhận thấy sự vắng vẻ bất thường của thôn này. Nhận thấy điều đó nhưng vẫn đi vào nơi quỷ khí dày đặc, có thể thấy đảm lượng của y không hề nhỏ. Có câu 'kẻ tài cao thì gan thường lớn', có đảm lượng như thế, chắc chắn thủ đoạn không thể tầm thường.
Mấy người Tôn Tử Không nghe theo lệnh Sở Hoan cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Dù thấy người kia đi qua trước căn nhà mình đang ở, nhưng vẫn không nhúc nhích. Sở Hoan thấy người kia dừng lại trước một căn nhà đối diện, xuống ngựa, sau đó buộc ngựa vào hàng rào, rồi đi vào căn nhà tối đen như mực.
Lúc y đã đi khá xa, Tôn Tử Không mới nhích đến bên Sở Hoan, hạ giọng:
- Sư phụ, người này gan thật lớn, hắn có thể là ai chứ?
Sở Hoan cũng không nhìn hắn, suy nghĩ một lát rồi nói:
- Chờ một lát, chúng ta sẽ lén đi xem, ít ra cũng biết hình dáng hắn thế nào.
Hắn nghĩ, trong cái thôn quỷ dị này, đối phương đêm hôm khuya khoắt lại xuất hiện ở đây, không biết có mối liên hệ gì với những chuyện bất thường trong thôn này không?
Vốn tưởng rằng đối phương sẽ nhanh chóng đốt lửa lên, nhưng chờ mãi chờ mãi, trong căn nhà kia vẫn tối đen như mực. Tôn Tử Không sốt ruột lại thì thầm:
- Sư phụ, chúng ta đi xem đi. Chúng ta có bốn người, chẳng lẽ không thể làm gì được hắn sao?
Sở Hoan thấy hắn nói cũng không hẳn không có lý, còn mấy canh giờ nữa là tới hừng đông, cũng không thể cứ thấp thỏm chờ đợi như thế này được. Hắn nắm chặt chuôi đao, không đi ra từ cửa trước, mà dẫn ba người đi bằng cửa sau, lặng yên không một tiếng động. Cũng may mấy con ngựa dường như cũng có chút mệt mỏi, nằm ngủ yên không lên tiếng. Sở Hoan thấp giọng dặn dò vài câu, rồi mới vượt qua mấy căn nhà đi về phía căn nhà kia.
Sở Hoan không biết gì về người kia, nên không dám tách toàn bộ nhân lực ra, cứ hai người một nhóm, đi đến căn phòng kia từ hai phía.
Hắn và Tôn Tử Không một nhóm đi từ bên trái sang, đi đến gần cửa, thấy cửa lớn đã đóng. Hắn ghé sát tai vào nghe ngóng, trong phòng không hề có động tĩnh. Tôn Tử Không cũng đưa hai ngón tay ra, ấn vào cửa, dùng sức đè mạnh một chút, ai ngờ cửa không cài then, lập tức phát ra tiếng kẽo kẹt rất khẽ. Tôn Tử Không vội vàng thu tay lại, đúng lúc ấy có một tiếng 'rầm' vang lên, Tôn Tử Không vừa nghe thấy Sở Hoan quát lớn: "Cẩn thận!", thì thân hình hắn đã bị kéo mạnh sang một bên.
Tôn Tử Không hoảng sợ nhìn cánh cửa lớn văng ra ngoài, tiếng 'rầm' vừa rồi hiển nhiên là do người kia hành động, đá mạnh một cú vào cửa. Nếu không phải hắn đã được kéo sang một bên thì chắc chắn cánh cửa đó đã văng vào người rồi, ít nhất hắn cũng sẽ bị thương.
Sở Hoan vừa kéo Tôn Tử Không sang một bên, liền cảm giác từ trong phòng có một cái bóng lao ra, tốc độ cực nhanh xông thẳng về phía hắn. Sở Hoan đẩy Tôn Tử Không ra, Huyết Ẩm Đao trong tay đã vung lên tiếp chiêu. Trong tay người kia cũng cầm một vật gì đó dài dài, dường như là một binh khí, từ trên không trung chém thẳng xuống người Sở Hoan. Sở Hoan không biết đối phương là ai nên cũng không ra đòn mạnh tay, vung sống đao lên đón, leng một tiếng, khi binh khí hai bên chạm vào nhau, Sở Hoan cảm giác cổ tay mình hơi chấn động. Lực đạo của đối phương quả thật không nhỏ.
Trong nháy mắt đó hắn thấy rõ binh khí của đối phương. Trên thực tế binh khí của đối phương cũng không lộ ra ngoài, bị bọc trong miếng vải thô.
Sở Hoan thấy cảnh tượng đó, dẫm chân xuống đất lấy đà nhảy lùi về phía sau, trầm giọng nói:
- Không phải kẻ thù, chớ động thủ.
Người kia vốn đang định xông tới, nghe Sở Hoan lên tiếng cũng kịp dừng lại, cách Sở Hoan chừng bốn năm bước. Hai người Mã Chính đã đuổi tới, nghe Sở Hoan nói vậy cũng không động thủ.
- Là các ngươi?
Đối phương lên tiếng đầu tiên, giọng đầy kinh ngạc.
Sở Hoan cất đao, nói:
- Hóa ra là huynh đài, lại hiểu lầm nhau rồi.
Lúc này, Sở Hoan đã nhận ra, đối phương chính là người mặc áo bào màu tro vài ngày trước xuất hiện trong khách điếm của Vân Đại Lực. Ngày đó, người kia mặc áo bào tro, hôm nay đầu đội nón tre, mặc áo khoác.
Người này nhấc nón tre lên, bên trong mờ tối, để lộ ra một tấm mặt nạ. Trong cái thôn hoang vắng tĩnh mịch này, quả thật khiến người ta thấy rợn người.
- Các ngươi là ai?
Trầm ngâm một lát, người này cuối cùng cũng lên tiếng:
- Thôn này, tại sao lại trở nên như vậy?
Sở Hoan lắc đầu thở dài:
- Chúng ta là ai không quan trọng, chắc chắn không phải là kẻ thù của các hạ. Còn vì sao thôn này lại ra nông nỗi này, chúng ta cũng đang muốn biết đây.
- Hả?
Người nọ cười lạnh:
- Thôn lớn như vậy, gà chó không thấy bóng, vết chân cũng không có, chỉ có mấy người các ngươi, chẳng lẽ không liên quan đến các ngươi sao?
Sở Hoan cất đao vào vỏ, nói tiếp:
- Chúng ta đến trước các hạ một lúc thôi. Tuy nhiên, thắc mắc của các hạ, ta có thể giải thích. Nếu chúng ta đến muộn hơn một chút, thấy toàn bộ thôn chỉ có duy nhất các hạ, ta cũng sẽ thắc mắc tương tự.
Hắn ngẩng đầu nhìn trời, tối nay không trăng, bầu trời u ám, lúc này mới nói tiếp:
- Đêm đã khuya lắm rồi, không quấy rầy nữa.
Nói xong liền xoay người muốn đi.
- Đây là nơi thứ ba.
Sở Hoan mới đi được vài bước, người kia đã nói một cách kỳ quái.
Sở Hoan dừng chân, quay đầu lại, nhíu mày hỏi:
- Các hạ nói cái gì?
- Đây là thôn thứ ba gặp tình cảnh này.
Người nọ chậm rãi nói:
- Trước đó, ta đã gặp hai thôn như vậy. Tình cảnh gần giống nhau, toàn bộ thôn, không một bóng người.
Sở Hoan càng khó hiểu:
- Ý các hạ là nói còn có nh���ng thôn khác xảy ra chuyện tương tự sao?
Người nọ gật đầu:
- Hơn nữa, ba thôn này đều giống nhau, đều có vị trí hẻo lánh, cách thành nội rất xa.
Sở Hoan 'ồ' lên một tiếng:
- Lúc các hạ vào thôn trời đã tối, hẳn là không nhìn thấy cảnh bên ngoài thôn chứ?
Người nọ thản nhiên cười:
- Ngươi nói những xác chết treo trên cành cây sao?
Sở Hoan lấy làm ngạc nhiên, chẳng lẽ đêm khuya như thế, người này vẫn phát hiện xác những con chó treo trên cây sao? Nếu vậy, thì thị lực người này quả thực khiến người ta phải khiếp sợ.
Đối phương đã lắc đầu:
- Xác chết bên ngoài thôn, ta không nhìn thấy, nhưng ở những thôn kia, ta đã thấy cảnh tượng đó rồi. Trên cành cây đại thụ ở một thôn khác, còn có ba con chó bị xuyên qua thân thể mà chết.
Sở Hoan nói:
- Vì sao ngươi xác định là bị đâm xuyên qua thân thể mà chết?
- Ta đã kiểm tra.
Người kia đáp:
- Ta đã leo lên cây chém đứt cành, cẩn thận kiểm tra xác mấy con chó. Ngoài vết thương bị thân cây xuyên qua người thì không có vết thương trí mạng nào khác. Hơn nữa, trong cơ thể cũng không có dấu hiệu trúng độc.
Tôn Tử Không nhịn không được lại buột miệng nói:
- Vậy ngươi có tra ra ai đã dùng thủ đoạn tàn nhẫn giết chết mấy con chó đó không?
- Mục đích không phải giết chó mà là dọa người.
Người nọ thản nhiên:
- Nếu như muốn biết ai đã giết chết chúng, dựa theo lời người ở đây thì là quỷ hồn. Chó chết, đều là do quỷ hồn làm hại.
Y đội mặt nạ, không khí trong thôn thì quỷ dị, đột nhiên buột ra mấy chữ 'quỷ hồn', trong tiếng rít gào của gió đêm, càng khiến người nghe khắp người phát lạnh.
Những dòng này được dịch thuật và sở hữu bởi truyen.free. Kính mong không tự ý sử dụng.