Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 766:

Ngày hôm đó, phủ Thái Nguyên giới nghiêm toàn thành. Dân chúng bình thường đương nhiên không hề hay biết Lệ Vương Tôn bị ám hại, họ chỉ thấy các cửa thành tăng cường canh gác, việc ra vào đều bị kiểm tra nghiêm ngặt. Đặc biệt là những người rời thành, lại càng bị kiểm tra gắt gao. Đến khi hoàng hôn buông xuống, khắp nơi trong thành đều dán cáo thị, treo thưởng cho ai bắt được hung phạm. Cáo thị không nêu rõ thân phận, chỉ vẽ một bức hình để nhận dạng. Nhưng số tiền thưởng không hề ít. Ai bắt được người này sẽ được thưởng một trăm lượng.

Trong thành, mọi người bàn tán xôn xao. Rằng ngay cả hải tặc tội ác tày trời cũng chỉ có tiền thưởng trên dưới trăm lạng hoàng kim. Thế mà người trong bức họa lại trông rất đỗi bình thường, hoàn toàn không mang dáng vẻ đại gian đại ác như hải tặc hay hung thần ác sát. Không ít người đoán rằng có thể là một nhân vật trọng yếu trong phe phản đảng họ Hoàng. Rất ít người biết rằng kẻ tội đồ đang bị truy bắt đó chỉ là một đầu bếp trong Lệ phủ.

Sở Hoan cũng không biết có thể tìm được tung tích của Lưu Lão Lục hay không, ban ngày, hắn cùng Viên Sùng Thượng đi đến Nha môn Bộ Hộ, và ở đó hơn nửa ngày.

Mục đích của Sở Hoan khi đến Thái Nguyên chủ yếu là điều tra vụ án Thần Y vệ bị hại, nhưng việc kê biên tài sản Hoàng gia và đốc thúc tiêu diệt Hoàng Thiên Dịch cũng là hai việc vô cùng trọng yếu. Vị Chủ sự họ Sư của Bộ Hộ, Sở Hoan từng biết mặt trước đây. Trước cửa Nha môn Bộ Hộ, y và Quỷ Chủ Hách Khê Cốc từng có tranh chấp với nhau. Người này hành động cũng có phần cổ quái. Sở Hoan thấy y rất tinh thông công việc ở Bộ Hộ. Hỏi thăm mới biết, người này là do Viên Sùng Thượng sắp xếp vào làm ở Bộ Hộ. Lúc trước, ở Bộ Hộ, Hoàng Thiên Dịch một tay che trời, Viên Sùng Thượng gắng sức đề bạt Sư Chủ sự, cũng là để ngăn chặn phần nào quyền lực của Hoàng Thiên Dịch. Sau khi Hoàng Thiên Dịch bỏ trốn, vị Sư Chủ sự này đương nhiên trở thành người gánh vác việc công ở Bộ Hộ. Y đối với Sở Hoan vô cùng cung kính, hỏi gì đáp nấy. Đối với tình hình tài sản của Hoàng gia đều báo cáo tường tận.

Nói chuyện với Sư Chủ sự ở Bộ Hộ tốn cả một ngày. Phần lớn tài sản của Hoàng gia đều liên quan đến đất đai, nhà cửa, cửa hàng… Cho nên muốn trong mười ngày n��a tháng làm rõ hoàn toàn đúng là không dễ dàng.

Khi đêm xuống, hắn trở lại hành dinh, Tôn Tử Không đã đứng chờ từ sớm, bẩm báo rằng hai người Mã Chính vẫn chưa quay về. Sở Hoan cho gã đi nghỉ trước, đợi Tôn Tử Không rời đi, hắn mới đóng cửa phòng, lấy cái bình sứ Thanh Hoa mà Lệ Vương Tôn tặng ra xem xét.

Lệ Vương Tôn vô duyên vô cớ đem tặng cái bình sứ, lấy lý do là để hắn giải sầu nhưng Sở Hoan đương nhiên biết Lệ Vương Tôn tuyệt đối không chỉ có ý đồ đơn giản như vậy.

Tuy Lệ Vương Tôn không nói một lời nào, nhưng Sở Hoan vẫn lờ mờ cảm thấy gã đang bị giám sát nghiêm ngặt. Từng cử động của gã e rằng đều nằm trong tầm kiểm soát của kẻ khác.

Lệ Vương Tôn ngồi trên bàn rượu dùng ánh mắt ám chỉ cho hắn, xem ra quả thực là muốn gặp riêng hắn. Chỉ tiếc Sở Hoan chưa kịp thực hiện thì đã xảy ra chuyện bị hạ độc. Kể từ đó, Sở Hoan càng thêm xác định Lệ Vương Tôn hẳn là bị theo dõi rất gắt gao.

Bề ngoài phủ Thái Nguyên có vẻ êm đềm, sóng yên bể lặng, nhưng dòng nước ngầm bên dưới đã bắt đầu cuộn chảy. Sở Hoan cảm giác rất rõ ràng, nơi nào ở đây cũng ẩn chứa vô vàn bí ẩn. Hắn có cảm giác Thái Nguyên sắp xảy ra chuyện lớn.

Tạm thời hắn còn không thể đoán được ai là địch, ai là bạn nữa.

Lệ Vương Tôn có chuyện quan trọng muốn nói nhưng không có cách nào gặp hắn. Cái bình sứ này rất có thể chính là phương thức truyền tin mà gã bất đắc dĩ phải sử dụng.

Sở Hoan cầm cái bình sứ Thanh Hoa lật đi lật lại nhìn rất lâu. Lệ phu nhân ngầm nhắc nhở hắn xem hoa văn trên bề mặt bình. Sở Hoan soi dưới ngọn đèn dầu hơn nửa canh giờ đến nhức cả mắt nhưng không hề phát hiện ra bất kỳ manh mối nào.

Hắn biết rõ Lệ Vương Tôn chắc chắn đã cẩn thận từng li từng tí. Loại truyền tin này tất nhiên cực kỳ nguy hiểm. Muốn giải mã chiếc bình này cũng không hề đơn giản. Nếu để chiếc bình này lọt vào tay kẻ khác, chỉ sợ sẽ xảy ra đại sự.

Hắn buông bình sứ xuống, ngồi trên ghế, nhắm hai mắt, trầm mặc hồi lâu, hai mắt bỗng nhiên mở bừng. Một lần nữa cầm lấy bình sứ Thanh Hoa, nhưng lần này hắn cầm chặt cổ bình, gỡ chụp đèn ra, hơ bình trên ngọn lửa.

Lúc ấy, Lệ phu nhân cố ý nhấn mạnh, mẹ nàng có hầm lò nung sứ tại nhà. Sở Hoan nghĩ đến chữ “nung”, không biết có ẩn chứa huyền cơ nào không? Lập tức đem bình sứ hơ trên ngọn lửa.

Bình sứ bắt đầu nóng lên. Sở Hoan lại lật ngang lật dọc vẫn không phát hiện ra manh mối gì, trong lòng có chút nản chí, đang định buông xuôi, đột nhiên nghĩ đến một điều gì đó, đem đáy bình hơ trên ngọn lửa.

Rất nhanh, Sở Hoan nở nụ cười. Đáy bình vốn trắng tinh lúc này bắt đầu hiện ra màu đỏ thẫm, mơ hồ như chữ viết. Sở Hoan lại hơ thêm một lát, đợi đến khi chữ viết in trên đáy bình hoàn toàn rõ nét, cầm lên xem, thấy đáy bình viết rõ ràng tám chữ cực nhỏ.

“Tướng tại Công môn, lão Quân tịch phá”.

Sở Hoan chăm chú nhìn, đột nhiên dòng chữ kia từ từ biến mất. Hiển nhiên, loại mực này chỉ hiển thị khi gặp hơi nóng. Nếu độ ấm hạ xuống, nó sẽ biến mất.

Sở Hoan lại hơ thêm một lần nữa, dưới đáy bình vẫn chỉ có tám chữ kia.

“Tướng tại công môn, lão Quân tịch phá!”

Sở Hoan lúc này mới buông bình sứ Thanh Hoa, ngồi trên ghế, nhắm mắt lại suy nghĩ.

Tám chữ này nhìn qua có vẻ bí hiểm, nhưng Sở Hoan lại có thể hiểu rõ ý tứ trong đó.

Hai chữ “Lão Quân” vẫn còn tươi mới trong trí nhớ của hắn.

Thiên Môn sơ khai, lão Quân hàng thế. Phàm ngã đạo dân, đắc hưởng vĩnh sinh!

Sở Hoan tất nhiên biết rõ, Thiên Môn Đạo đầu độc nhân tâm, giương cao khẩu hiệu chính là mười sáu chữ này.

Cái gọi là Lão Quân đương nhiên là chỉ lão tổ Đạo gia Thái Thượng Lão Quân.

Bình sứ Thanh Hoa xuất hiện hai chữ Lão Quân, Sở Hoan liền lập tức liên tưởng đến Thiên Môn Đạo. Không hề nghi ngờ, tin tức Lệ Vương Tôn để lại chắc chắn có liên quan đến Thiên Môn Đạo.

Ngoài hai chữ “Lão Quân”, hai chữ “công môn” Sở Hoan đương nhiên cũng hiểu, công môn chính là quan phủ.

“Tướng tại công môn”, “tướng” ám chỉ điều gì? “Lão Quân tịch phá”, “tịch phá” nên hiểu thế nào?

Sở Hoan khẽ thở dài. Lệ Vương Tôn hao phí tâm tư, cuối cùng cũng tìm được cách báo tin cho hắn. Thế nhưng Sở Hoan lại hoàn toàn mờ mịt ý nghĩa của tám chữ này. Điều duy nhất hắn đoán được cũng chỉ là Thiên Môn Đạo đã có mặt ở phủ Thái Nguyên.

Sở Hoan đã phát giác ra Thiên Môn Đạo hoạt động tại phủ Thái Nguyên. Hắn trầm mặc hồi lâu, vẫn không có cách nào giải thích được hai chữ “tịch phá” có nghĩa là gì. Nhưng hắn hiểu, điểm mấu chốt của tám chữ này lại nằm ở chữ “tịch phá” cuối cùng.

Hắn đi đến giường nằm xuống, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh. Sở Hoan vẫn mở mắt, đầu vẫn mải mê suy tính đến mọi khả năng nhưng vẫn không thể nào giải thích chính xác ý nghĩa của t��m chữ này. Nói như vậy, nỗ lực truyền tin của Lệ Vương Tôn đã tan thành mây khói rồi.

Cũng không biết bao lâu thời gian đã trôi qua, Sở Hoan vẫn nằm im suy nghĩ. Đột nhiên, tai hắn nghe thấy một tiếng động rất khẽ, chỉ vang lên một tích tắc rồi ngưng bặt. Sở Hoan nhíu mày, vẫn nằm im không nhúc nhích.

Sau một lát, tiếng động kia lại vang lên. Sở Hoan đã xác định được, tiếng động phát ra từ trên nóc nhà.

Sở Hoan hơi nghiêng người, nhìn lên phía trên, phát hiện trên nóc nhà có một viên ngói đã bị nạy lên, để lộ ra một khe hở cực nhỏ.

Sở Hoan chăm chú theo dõi, rất nhanh, hắn thấy từ kẽ hở đó, một sợi dây dài từ từ được thả xuống. Đầu sợi dây có đính một vật đen sì. Trong lúc nhất thời hắn cũng không biết đó là cái gì.

Sở Hoan ngạc nhiên, lập tức hiểu ra, trộm đã tới nhà.

Chỗ mái ngói bị nạy lên đối diện với vị trí bình sứ Thanh Hoa. Sở Hoan lập tức lại hiểu ra, xem ra là có người muốn đánh cắp bình sứ Thanh Hoa.

Trên nóc nhà, quả thực có người. Người này như mèo đồng dán sát vào mái ngói, toàn thân vận đồ ��en, che kín mặt, thân hình gầy yếu. Gã quan sát hồi lâu, xác định chủ nhân trong phòng đã ngủ.

Lúc này, gã mới dồn toàn bộ tinh thần vào cái bình sứ Thanh Hoa bên dưới. Đối với gã, cái bình này không phải làm bằng sứ mà được tạo thành từ vàng ròng sáng loáng.

Kỹ thuật móc trộm của gã rất điêu luyện. Gã tập trung tinh thần, nhích sợi dây từng chút từng chút một tới gần bình sứ Thanh Hoa. Trong phòng vẫn hoàn toàn yên tĩnh. Đầu sợi dây đen sì kia đã chạm vào chiếc bình sứ.

Tên trộm hiển nhiên cũng có chút thủ xảo. Gã có thể sống bằng nghề đạo chích, chắc chắn cũng có những khả năng đặc biệt. Vật đen sì đính vào đầu sợi dây gọi là hắc ín. Đây là thứ hắn phải thật vất vả mới nghĩ ra. Hắc ín vừa đen vừa dính. Đặc biệt đối với các loại đồ sứ, chỉ cần chạm vào liền dính chặt không rời. Hơn nữa, sợi dây này trông rất mảnh nhưng cực kỳ chắc chắn. Chớ nói cái bình sứ, ngay cả một đồ vật nặng hai ba mươi cân cũng có thể kéo lên như thường.

Hắc ín dính lên chiếc bình sứ, tên trộm vẫn không vội hành động. Gã ghé tai vào kẽ hở, cẩn thận lắng nghe động tĩnh trong phòng. Làm cái nghề này, thủ xảo cố nhiên quan trọng, nhưng sự cẩn thận càng quan trọng hơn. Trong phòng vẫn yên ắng như tờ. Tên trộm mỉm cười, lúc này mới cẩn thận từng li từng tí khẽ động đậy sợi dây. Chiếc bình sứ Thanh Hoa đã bị hắc ín dính chặt, lắc lư, lắc lư bị kéo lên từ từ.

Khi chiếc bình lên đến lưng chừng, bên tai tên trộm chợt vang lên một giọng nói ôn hòa:

- Có cần hỗ trợ gì không?

Tên trộm cũng không quay đầu lại, buột miệng đáp:

- Cảm ơn, không cần, tự ta làm được rồi, đừng đánh thức tên kia.

Trong tích tắc, gã cảm thấy có gì đó không ổn, trong mắt tràn đầy vẻ hoảng sợ, đang định hành động thì cảm giác trên cổ chợt mát lạnh. Một con dao găm lạnh ngắt đã dán vào cổ gã. Gã run sợ trong lòng, hơi nghiêng đầu, liền nhìn thấy một khuôn mặt hiền lành đang mỉm cười rất thân thiện với mình.

- Ngươi... Ngươi là ai?

Tên trộm hạ giọng, lúc này cũng đã hoàn toàn tỉnh táo:

- Huynh đệ, có chuyện gì thì trao đổi thoải mái, đừng động thủ... !

- Ta sẽ không cử động tay.

Người nọ cười tủm tỉm nói:

- Ngươi kéo chiếc bình lên đi.

Tên trộm vẻ mặt đau khổ nói:

- Huynh đệ, chỉ là một chiếc bình nhỏ, không có gì đáng giá. Cất đao đi, nếu ngươi muốn tiền, xong việc, ta sẽ cho ngươi là được... !

Người xuất hiện đột ngột tất nhiên là Sở Hoan. Hắn vẫn cười nhẹ nhàng:

- Thân thủ các hạ nhanh nhẹn, ta chỉ sợ vừa rút dao găm ra, các hạ lập tức sẽ biến mất.

Hắn nhìn qua lỗ thủng trên trần nhà xuống bên dưới:

- Thủ đoạn của các hạ cũng thật cao minh. Vừa khéo léo vừa cẩn thận. Đêm dài đằng đẵng, tên kia vẫn ngủ, ta cùng các hạ nói chuyện chút được không?

Mọi tinh hoa của bản dịch này đều hội tụ tại truyen.free, mời quý độc giả tìm đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free