(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 770:
Ngươi nói nắm giữ vận mệnh của chính mình là có ý gì?
Hoàng Tri Quý mỉm cười nói: "Dịch Động chủ, xin thứ lỗi cho ta thất lễ, nhưng trước hết ta muốn h��i Động chủ một chuyện."
"Là chuyện gì?"
"Xin hỏi Động chủ, từ giờ đến đầu xuân năm sau còn mấy tháng nữa? Mà đến đầu xuân cũng chỉ có thể gieo hạt lương thực, muốn có thu hoạch ít nhất cũng phải đợi đến mùa thu."
Hoàng Tri Quý từ tốn nói: "Nói cách khác, lương thực còn lại của người Quỷ Phương các vị phải dùng để chống chọi cho đến mùa thu năm sau, tức là hơn nửa năm trời. Ta muốn hỏi lương thực trong tay Dịch Động chủ còn đủ để duy trì được chừng ấy thời gian hay không?"
"Ngươi đã biết rồi thì còn hỏi làm gì."
Hoàng Tri Quý cười nhạt một tiếng, lại hỏi: "Vậy Dịch Động chủ có muốn trơ mắt nhìn tộc nhân của mình chết đói hay không?"
"Đương nhiên là không, bất kể phải dùng cách nào, bọn ta cũng nhất định phải sống sót."
Hoàng Tri Quý gật đầu, hỏi với vẻ hoài nghi: "Vậy không biết Dịch Động chủ đã có biện pháp gì rồi?"
Giản Hốt ngồi bên cạnh nãy giờ vẫn im lặng, lúc này mới lên tiếng: "Dịch Cốc Tư, nếu ngươi không có biện pháp nào thì chúng ta đành xuống núi làm cướp thôi."
"Nếu quả thật đã đến bước đường này, chúng ta cũng đành phải làm như vậy."
"Không thể ngồi chờ chết được."
Hoàng Tri Quý vỗ tay cười nói: "Dịch Động chủ quả là một đại hán tử. Không sai, nếu đổi lại là ta cũng sẽ không ngồi chờ chết. Quỷ Phương có mấy ngàn dũng sĩ thiện chiến, tuyệt đối sẽ không ngồi chờ chết."
Giản Hốt nói: "16 động người Quỷ Phương bọn ta ít nhất cũng có 3000 dũng sĩ thiện chiến, so với quan binh thì không yếu hơn bao nhiêu."
Hoàng Tri Quý lắc đầu: "Chiến sĩ Quỷ Phương tuy dũng mãnh nhưng một khi các vị xuống núi làm cướp, hậu quả sẽ ra sao? Đến lúc đó quan phủ chắc chắn sẽ phái người đến dẹp, nhân số của các vị quá ít ỏi. Nếu quan phủ quyết tâm ra tay, các vị có thể tưởng tượng được hậu quả rồi đấy...!"
Giản Hốt quay sang hỏi Hoàng Tri Quý: "Đạt khách, bọn ta nên làm thế nào bây giờ?"
"Hoàng mỗ đã nói rồi, vận mệnh của mình không thể phó thác vào tay kẻ khác. Đại Kỳ Mông tuy núi non hùng vĩ nhưng lại không phải nơi nương tựa cuối cùng của người Quỷ Phương. Các vị có thể c�� riêng cho mình một mảnh đất rộng lớn, cày cấy trồng trọt, làm ăn buôn bán, thậm chí còn có thể làm quan..."
Hoàng Tri Quý còn chưa nói hết, Dịch Cốc Tư đã ngắt lời: "Ngươi cho rằng có thể như vậy sao?"
"Đương nhiên là có thể!"
Hoàng Tri Quý nói: "Nếu như có thể cấp cho các vị một tòa thành, một mảnh đất, tất cả những chuyện này đều có thể trở thành sự thật."
"Một tòa thành? Thành gì vậy, thành Côn Châu hay là thành Thái Nguyên? Ai cho chúng ta thành, là Hoàng đế của các ngươi hay chính là ngươi?"
Y uống một hơi cạn sạch chén rượu, nói: "Ngươi đừng quên, người nhà họ Hoàng bọn ngươi hiện giờ chỉ có thể núp mình trong hồ Ngọc Tỏa, bị quan binh vây khốn trùng trùng điệp điệp. Nói không chừng ngày nào đó bọn họ có thể xông được lên đảo. Hoàng đạt khách, thân mình ngươi còn lo chưa xong mà còn muốn đi lo chuyện của người khác sao?"
Hoàng Tri Quý không màng tới, cười nói: "Dịch Động chủ đừng quên, mới mấy tháng trước, một nửa An Ấp còn nằm trong tay bọn ta. Nắm đấm của bọn ta lùi về là để cú đấm sau càng thêm mạnh mẽ."
Dừng một lát, hắn lại nói: "Hôm nay ta đến đây không phải để tranh cãi lý lẽ với Dịch Động chủ mà là để kết minh với người Quỷ Phương!"
"Kết minh?"
"Phải, hợp tác cùng có lợi."
Hoàng Tri Quý nghiêm mặt nói: "Ta tin người Quỷ Phương đang cần một người bạn thân thiết, bọn ta cũng vậy."
"Cùng các ngươi đối phó với quan phủ?"
"Đại kiếp nạn của họ Hoàng các ngươi khó tránh, muốn dụ người Quỷ Phương bọn ta gánh chịu sao?"
"Hoàn toàn ngược lại."
Hoàng Tri Quý lắc đầu nói: "Bọn ta chẳng những không kéo người Quỷ Phương xuống nước, ngược lại còn tạo cơ hội để các vị thay đổi vận mệnh của mình. Thực không dám giấu Dịch Động chủ, quân đội Đại Tần ngày nay đã không còn là thiết kỵ vô song tung hoành Nam Bắc ngày xưa nữa, sức chiến đấu đã suy giảm đi nhiều. An Ấp đạo vốn có năm vạn quân Cận Vệ nhưng đã bị điều đi Tây Bắc gần một nửa, hiện giờ chỉ còn chưa đến ba vạn, cộng với tân binh và Cấm Vệ quân, tổng cộng cũng chỉ khoảng năm vạn binh mà thôi."
"Nhà họ Hoàng các ngươi có bao nhiêu nhân mã?"
"Vô số kể!"
Giản Hốt nhíu mày, Dịch Cốc Tư khẽ giật mình rồi bật cười ha hả, hiển nhiên cảm thấy đây là điều hết sức vớ vẩn.
"Có lẽ hai vị Động chủ không tin."
Hoàng Tri Quý cười nói: "Nhưng lời Hoàng mỗ tuyệt không có nửa câu giả dối. Chắc hai vị nghĩ bọn ta chỉ có 3000 người trên hồ Ngọc Tỏa, chỉ có những tên quan phủ ngu xuẩn mới nghĩ như vậy."
"Tuy bọn ta ở núi Đại Kỳ Mông nhưng cũng không phải không biết chuyện bên ngoài. Theo ta biết, ngoài hồ Ngọc Tỏa, các ngươi đã không còn nơi nương thân nào khác."
"Những người trước đây kết thân với các ngươi sớm đã phân rõ ranh giới, không biết cái 'vô số kể' mà ngươi nói là từ đâu mà ra?"
Hoàng Tri Quý cười bí hiểm, móc một thỏi vàng ròng từ trong tay áo ra. Giản Hốt và Dịch Cốc Tư liếc nhìn nhau một cái, Hoàng Tri Quý đã nói: "Hai vị động chủ chắc cũng biết, năm đó Doanh Nguyên khởi binh, suýt nữa kiệt quệ lương thực. Nếu không phải nhà họ Hoàng ta giúp đỡ, làm sao có thể có Đại Tần ngày hôm nay? Tranh hùng thiên hạ chính là tranh xem bên n��o có nhiều thuế ruộng hơn, thuế ruộng nhiều tự nhiên binh mã sẽ nhiều hơn, mưu sĩ, mãnh tướng tề tựu dưới trướng, tự nhiên sẽ dễ dàng lấy được thiên hạ."
"Ý ngươi là, có vàng bạc sẽ có binh mã?"
"Đối với đại đa số binh lính mà nói, bọn họ dốc sức liều mạng đơn giản chỉ là vì bát cơm no bụng, lập nhiều chiến công, được ban thưởng mà thôi."
Hoàng Tri Quý nói: "Lương thực bọn ta không thiếu, tiền bạc lại càng không thiếu. Nhà họ Hoàng bọn ta trước thời Đại Tần là gia tộc quyền thế tại An Ấp, hai mươi năm đã qua đi, gia tư sao chỉ dừng lại ở con số ngàn vạn chứ? Đã có căn cơ như vậy thì sẽ dễ dàng chiêu binh mãi mã, binh hùng tướng mạnh sẽ tề tựu dưới trướng."
Giản Hốt chau mày: "Hoàng đạt khách, theo ta biết thì nhà cửa và của cải của các ngươi đã bị quan phủ niêm phong rồi!"
"Chín trâu mất sợi lông thôi mà."
Hoàng Tri Quý ha hả cười nói: "Hơn nữa hai vị Động chủ cũng biết, gia sản còn sót lại ở Thái Nguyên đều là bất động sản, đất đai, các cửa hàng... tất cả đều là những vật bất động. Cho dù bọn chúng muốn biến những vật bất động này thành tiền, ta cam đoan là trước khi bọn chúng kịp làm gì thì tất cả đã trở về tay bọn ta rồi."
"Ngươi muốn dùng vàng để kết minh với bọn ta?"
Hoàng Tri Quý lập tức biến sắc, bỗng đứng bật dậy, cười lạnh nói: "Dịch Động chủ, lúc ta nói chuyện với Giản Động chủ đã biết ngài là một anh hùng của người Quỷ Phương, trước nay đều lấy lợi ích của người Quỷ Phương làm trọng. Hoàng mỗ tuy không phải anh hùng nhưng lại trọng anh hùng, trên đường đến đây tâm tình kích động, muốn mau chóng được cùng người hảo hán như ngài nâng ly cười nói, nhưng những lời này của Dịch Động chủ thật khiến Hoàng mỗ thất vọng!"
Giản Hốt đứng lên nói: "Hoàng đạt khách, Dịch Cốc Tư tính cách xưa nay vẫn vậy, nhưng hắn là người tốt, ngươi..."
Hoàng Tri Quý lắc đầu nói: "Ta muốn kết minh với các vị là vì muốn đứng ngang hàng với các vị anh hùng. Ta biết người Quỷ Phương xưa nay trân trọng sự tôn nghiêm nên không dám có chút lỗ mãng nào với các vị. Ta nói dùng tiền để chiêu binh mãi mã không có nghĩa là ta sẽ dùng tiền để kết giao với các vị. Nếu các vị dễ dàng thu phục như vậy, ta còn cần đích thân đến tận đây sao?"
"Dịch Động chủ, nếu ngài không muốn tộc nhân của mình lâm vào cảnh thiếu lương thực, muốn họ có thể sống yên ổn thì hôm nay là thời cơ tốt nhất. Vệ Sở quân nhiều năm không ra trận, nhìn như ngày nào cũng huấn luyện nhưng thực ra đều là hạng vô năng ít thực chiến. Ngày trước người Tây Lương xâm phạm Tây Bắc, hai vạn quân được điều đi đánh dẹp nhưng lại bị đánh cho tan tác, thất bại thảm hại. Lực lượng có thể chiến đấu ở An Ấp thực chất chỉ có Cấm Vệ quân của Tổng đốc, nhưng lực lượng này cũng chỉ có 5000 người, chuyện tan vỡ chỉ là sớm muộn."
"Khoan hãy nói mạnh miệng như vậy. Cấm Vệ quân là thân binh hộ vệ của Tổng đốc, tuy chỉ có năm ngàn người nhưng nếu tác chiến chính diện, ta nghĩ tại An Ấp không có ai có thể là đối thủ của họ."
Hoàng Tri Quý cười nói: "Ta biết Dịch Động chủ sẽ không tin, nhưng ngài cứ ngồi yên mà xem kỳ biến. Tình hình An Ấp sẽ nhanh chóng có bi���n hóa lớn. Chỉ cần bọn ta có thể đánh bại năm ngàn quân Cấm Vệ đó, sẽ có vô số người đầu quân cho ta cùng gánh vác đại sự, khắp các tường thành An Ấp sẽ có cờ của bọn ta tung bay. Ta chỉ muốn Dịch Động chủ đồng ý một việc: đến lúc đó có thể cùng tiến thoái với bọn ta. Hoàng mỗ cam đoan, chỉ cần người Quỷ Phương giúp ta công phá thành Thái Nguyên, đến lúc đó có thể chọn một trong sáu châu của An Ấp làm nơi an cư lạc nghiệp."
Hoàng Tri Quý nhìn ra vẻ hoài nghi trong mắt hai người, cười nói: "Hoàng mỗ sẽ tiếp tục phái người nghe ngóng tin tức về Quỷ chủ. Nếu có cơ hội sẽ lập tức cứu ông ấy ra. Nếu không cứu được thì đến lúc công phá thành Thái Nguyên, các vị tất nhiên có thể đi cứu Quỷ chủ của mình."
Y chỉ ra ngoài: "Lần này Hoàng mỗ mang đến một ít lương thực và cả binh khí. Phần lương thực này đủ cho các vị dùng cho đến lúc đánh thành Thái Nguyên, còn binh khí thì do không có cách nào vận chuyển nhiều cùng lúc được nên đến lúc xuất binh, Hoàng mỗ sẽ mang thêm đến cho đủ."
"Sao ngươi có thể mang được lương thực đến đây?"
"Trên đường cấm vận binh khí, sao ngươi cũng có thể mang đến được?"
Hoàng Tri Quý mỉm cười nói: "Hai vị Động chủ có lẽ đã tin vào năng lực của ta. Có tiền mua tiên cũng được, những gì họ Hoàng bọn ta tích cóp hai mươi năm nay, đủ để làm được những việc còn đáng kinh ngạc hơn thế nữa. Hai vị Động chủ có thể cân nhắc thử xem, nguyện ý vĩnh viễn bị người ta chèn ép, hay cùng với tộc nhân của mình đường đường chính chính mà sống một kiếp người? Các vị không cần trả lời ta ngay bây giờ, đợi lúc Cấm Vệ quân phủ Tổng đốc Thái Nguyên bị diệt, các vị hãy cho ta biết đáp án là được."
Y cầm lấy chén rượu uống một hơi cạn sạch, cười nói: "Quả là rượu ngon!"
Truyện dịch độc quyền chỉ có trên Truyen.Free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.