Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 785:

Khi tam phu nhân thướt tha bước đến, nhìn sắc mặt Viên Sùng Thượng không tốt, lòng nàng có chút thấp thỏm không yên. Chưa kịp mở lời, Viên Sùng Thượng đã nhìn thấy nàng, lạnh nhạt nói:

– Đóng cửa!

Tam phu nhân hơi do dự, nhưng cũng xoay người đóng cửa lại. Chưa kịp quay lại, nàng đã nghe thấy tiếng động sau lưng. Vừa xoay đầu, nàng cảm thấy cổ mình mát lạnh, một thanh trường kiếm sắc lạnh đã kề sát, toàn thân Tam phu nhân lạnh buốt, sắc mặt trắng bệch, không dám động đậy. Nàng biết thanh kiếm này là Trấn Tà kiếm luôn ở đầu giường Viên Sùng Thượng, vô cùng sắc bén. Chỉ cần lướt nhẹ một đường, đầu nàng lập tức rơi xuống đất. Bởi vậy nàng run rẩy nói:

– Lão gia, chàng… chàng sao thế? Thiếp đã làm sai chuyện gì ư…!

Viên Sùng Thượng không nói một lời, chỉ dùng ánh mắt vô cùng kỳ lạ nhìn chằm chằm vào đôi mắt hoảng sợ của tam phu nhân, cho đến khi trán nàng lấm tấm mồ hôi lạnh, Viên Sùng Thượng mới lạnh lùng cất lời:

– Là ngươi đã bán đứng ta!

– Cái gì?

Tam phu nhân khó hiểu hỏi:

– Lão gia, chàng… chàng nói gì vậy?

– Hoàng Thiên Dịch rốt cuộc đã cho nàng những gì mà nàng dám bán đứng ta?

Viên Sùng Thượng cười lạnh nói:

– Khi ta đi thị sát Ngọc Tỏa Hồ, chuyện này không ai biết trước. Hai ngày trước, ta chỉ nói cho một mình nàng. Đương nhiên, chính nàng đã tiết lộ tin tức này ra ngoài… Hoàng Thiên Dịch đã biết hành trình của ta, nên mới có sự chuẩn bị đề phòng.

Tam phu nhân oan ức thốt lên:

– Lão gia, thiếp… thiếp bị oan! Thiếp chưa bao giờ ra khỏi viện, hơn nữa lại càng không biết Hoàng Thiên Dịch là ai, sao có thể bị y mua chuộc?

Viên Sùng Thượng lạnh lùng nói:

– Chuyện đến nước này mà nàng vẫn còn ngụy biện?

Tam phu nhân nước mắt chảy dài, khụy xuống, giọng run run:

– Thiếp lúc trước chỉ là một tỳ nữ hầu trà, nếu như không có lão gia, thiếp đã không có ngày hôm nay. Lão gia đối với thiếp ân trọng như núi. Cho đến nay, lão gia ngày càng yêu quý bao bọc thiếp, thiếp dù không có lương tâm cũng không dám làm chuyện có lỗi với người. Cả đời này, thiếp chỉ có thể dựa vào lão gia, nếu như lão gia xảy ra chuyện, thì tổ tan trứng sao còn lành…!

Viên Sùng Thượng thấy nàng vẻ mặt đau khổ, trầm mặc một lát, cuối cùng chậm rãi thu kiếm. Y đến chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào Tam phu nhân hỏi:

– Vậy nàng có kể hành trình của ta cho người khác không?

Tam phu nhân nước mắt giàn giụa, vẻ mặt ai oán, trông thật đáng thương. Nàng nhẹ nhàng lắc đầu:

– Thiếp cũng không phải là người không biết giữ chừng mực. Hành trình của lão gia liên quan đến an nguy của người, thiếp nào dám tùy tiện nói ra. Thiếp chỉ mong lão gia bình an vô sự, chỉ cần lão gia không sao, thiếp dù chết cũng yên lòng.

Viên Sùng Thượng buông trường kiếm, thở dài một tiếng. Y tiến lên nâng Tam phu nhân dậy, l��i thở dài:

– Tuyết Kha, là ta hồ đồ rồi, đừng đau lòng nữa.

Tam phu nhân cười tựa hoa lê đẫm mưa, càng thêm động lòng người, dịu dàng nói:

– Lão gia, thiếp chỉ cảm thấy kỳ lạ, cho dù Hoàng Thiên Dịch biết rõ hành trình của lão gia… nhưng làm thế nào y lại xác định được lão gia sẽ xuất binh tấn công đảo?

Viên Sùng Thượng không khỏi mắng:

– Mẹ nó, ta đến bây giờ cũng không nghĩ ra, rốt cuộc chuyện này là thế nào? Hoàng Thiên Dịch… con mẹ nó, tại sao lại biết ta sẽ tấn công đảo?

Viên Sùng Thượng không tài nào hiểu được vì sao Hoàng Thiên Dịch lại biết thời điểm tấn công đảo. Lúc Sở Hoan gặp Tôn Tử Không, y liền biết được có tin tức.

Mấy ngày nay, Tôn Tử Không vẫn ở khách điếm đợi Mã Chính và Liễu Tùy Phong. Hai người này vẫn chưa trở về, Sở Hoan cũng có chút lo lắng. Nhưng khi y còn chưa về đến hành dinh thì lại gặp Tôn Tử Không cưỡi ngựa đến đón, Sở Hoan liền biết gã mang tin tức đến.

Sở Hoan đoán không sai, Tôn Tử Không quả nhiên mang đến tin tức của hai người kia. Sở Hoan lập tức quay xe, không tiếp tục đi hành dinh, mà trực tiếp đến thẳng khách điếm.

Sở Hoan cũng không cho hộ vệ bên người đi theo tới khách điếm. Y đi vào trong, quả nhiên nhìn thấy sắc mặt mệt mỏi của Mã Chính và Liễu Tùy Phong.

Nhìn thấy Sở Hoan, hai người lập tức hành lễ. Sở Hoan không câu nệ lễ nghi, đi thẳng vào vấn đề hỏi thăm tình hình. Cửa phòng đã được đóng lại, Tôn Tử Không canh gác bên ngoài, tránh có người nghe lén. Mã Chính nhẹ giọng bẩm báo với Sở Hoan:

– Đại nhân, người nói không sai, phủ Thái Nguyên quả nhiên có vài thôn xuất hiện tình trạng mà chúng ta gặp phải trước đó. Thuộc hạ và lão Liễu mấy ngày nay tìm kiếm khắp nơi trong khoảng trăm dặm gần phủ Thái Nguyên. Hỏi thăm về ba thôn có người dời đi hết, thì những người dân trong thôn đó đã bỏ đi…!

Sở Hoan gật đầu nói:

– Vậy là có thôn chưa dời đi?

– Có!

Mã Chính nói:

– Có ba thôn có vẻ kỳ lạ, người dân trong thôn không dời đi. Trong đó có hai thôn đã xuất hiện việc quỷ câu hồn, không ít người dân đã biến mất. Ngay hôm qua, chúng thuộc hạ cũng tìm thấy một thôn cực vắng vẻ, có hơn ba mươi gia đình. Trước đó mấy ngày tại chỗ đó, trong thôn có mấy người giống như những cái xác không hồn, bất tỉnh nhân sự. Gần đây, An Ấp đã bắt đầu lưu truyền khắp nơi chuyện ma quỷ nhiễu loạn nhân gian. Thuộc hạ với lão Liễu đã nghe ngóng qua, bách tính đều cho rằng người dân trong thôn xuất hiện tình trạng như vậy là do ma quỷ bên người…

Sở Hoan mặt không đổi sắc:

– Những cái xác không hồn kia có còn trong thôn không?

Liễu Tùy Phong ở bên nói:

– Vẫn còn, nhưng theo tình hình chúng ta điều tra, trước đây những người dân trong thôn, sau khi mất hồn, sau ba đến năm ngày sẽ mất tích. Nhanh thì ba ngày, chậm thì năm ngày, nhất định Vô Thường sẽ đưa bọn họ đi.

Sở Hoan cau mày nói:

– Ngươi nói là các người dân trong thôn cũng đã biết rõ sẽ có Vô Thường xuất hiện dẫn người đi, thậm chí cũng đã biết thời gian Vô Thường xuất hiện?

Mã Chính nghiêm nghị nói:

– Hai bọn thuộc hạ cải trang, nghe ngóng nhiều chỗ, xác định không ít người dân trong thôn biết rõ việc này.

Gã dừng một chút, thần sắc nghiêm nghị nói:

– Theo hai người thuộc hạ hiểu, lúc mới bắt đầu, trong thôn có người xuất hiện loại tình trạng này, mọi người sẽ tìm đạo sĩ làm phép trừ tà. Nhưng hiện nay lại không như vậy, một khi có người mất hồn, đại đa số thôn đã không hề tìm người làm phép thuật nữa.

– Vì sao?

– Các người dân trong thôn nói, có vài đạo sĩ đã từng nói, những người dân bị nhập, không có pháp thuật nào có thể hóa giải.

Mã Chính nghiêm nghị nói:

– Bách quỷ dạ hành, quỷ môn đại khai. Những người bị âm quỷ nhập vào thân, nếu như cố tình làm pháp thuật, không những không thể hóa giải, mà còn liên lụy đến những người khác trong thôn. Chỉ có cách không quan tâm, mặc cho Vô Thường đưa những người bị nhập đi, những người khác mới không bị liên lụy.

Liễu Tùy Phong gật đầu nói:

– Đúng vậy. Hơn nữa các người dân trong thôn đều nói, bách quỷ dạ hành, là vì âm dương đảo lộn, Càn Khôn sai chỗ…!

Gã nói đến đây, Mã Chính ho khan một tiếng, Liễu Tùy Phong tựa hồ ý thức được điều gì, liền không dám nói nữa.

Sở Hoan khẽ cười nói:

– Ta biết rõ các ngươi muốn nói cái gì. Phải chăng có người nói những điều này đều là vì… Thánh thượng?

Liễu Tùy Phong và Mã Chính liếc nhìn nhau, nhẹ nhàng gật đầu. Mã Chính đã hạ giọng nói:

– Đại nhân cũng biết sao? Người dân trong thôn đều nói, tất cả ngọn nguồn tai họa, đều là vì…!

– Bởi vì Hoàng đế là tà ma giáng thế.

Sở Hoan thở dài:

– Xem ra lời đồn này, đã truyền đi khắp nơi.

Mã Chính nói:

– Đúng vậy.

Hai người bắt đầu ấp úng, cuối cùng nói:

– Chỉ có… Chỉ có diệt trừ tà ma, mới có thần tiên hạ phàm, nếu không, nếu không xã tắc vĩnh viễn không thể thái bình.

Sở Hoan như suy nghĩ điều gì, trầm mặc một lát, cuối cùng hỏi:

– Những thôn mà các ngươi nói, cách thành Thái Nguyên có xa lắm không?

– Phía nam thành Thái Nguyên.

Mã Chính nói:

– Nếu như cưỡi ngựa, cũng mất nửa ngày đường.

Sở Hoan hỏi:

– Nếu dựa vào thời gian mà những người dân trong thôn tính toán, những thôn đó có phải sẽ nhanh chóng xuất hiện Vô Thường?

Mã Chính nói:

– Hôm nay đã là ngày thứ ba, nhanh nhất đêm nay sẽ xuất hiện Vô Thường, chậm nhất, tối mai tất sẽ xuất hiện.

Sở Hoan không chút chần chừ:

– Hai người các ngươi nghỉ ngơi đi. Ta đi hành dinh một chuyến, trước khi trời tối, hai người các ngươi cùng ta rời khỏi thành, đến những thôn mà hai ngươi đã nói.

Liễu Tùy Phong lập tức nói:

– Đại nhân, có phải ngài hoài nghi quỷ Vô Thường là giả, chuẩn bị điều tra rõ ngọn ngành?

Sở Hoan gật gật đầu, nói:

– Ta vẫn cảm thấy rất kỳ lạ. Nếu như chỉ là lời đồn nhảm, chỉ cần một hai người bị nhập trong thôn cũng đủ rồi, hơn nữa có thể là bất kỳ thôn nào.

Hắn dừng một chút, khóe miệng lộ ra một tia cười lạnh:

– Nhưng những thôn có chuyện, những người bị nhập là không ít, hơn nữa đều là những nam nhân trẻ tuổi cường tráng. Chỉ điểm này thôi cũng đã rất kỳ quái rồi.

Mã Chính cau mày nói:

– Đại nhân không định dẫn theo người sao?

– Đối thủ của chúng ta, không phải là những kẻ tầm thường.

Sở Hoan đã nghĩ đến chuyện của Hình Bộ Thái Nguyên. Tù phạm của Hình Bộ bị mất tích và những người dân trong thôn mất tích, Sở Hoan đã kết luận hai chuyện này có quan hệ với nhau. Đây chỉ có thể là Thiên Môn Đạo đứng sau giở trò quỷ. Sự kiện Hình Bộ đã giúp Sở Hoan phát hiện ra tung tích Đoạn Tuần. Mà Đoạn Tuần lúc trước là đồng đảng của Triệu Quảng Khánh tại Thông Châu. Triệu Quảng Khánh là người của Thiên Môn Đạo, không cần nghi ngờ Đoạn Tuần đương nhiên cũng là người Thiên Môn Đạo.

Lần trước Sở Hoan định điều tra từ nhà ngục của Hình Bộ, truy tìm nguồn gốc, xâm nhập sào huyệt, nhưng lại suýt chút nữa thất bại. Lúc này cơ hội lại xuất hiện, Sở Hoan đương nhiên muốn nắm chặt cơ hội này.

Hắn biết rõ Thiên Môn Đạo đã chuẩn bị một âm mưu lớn ở An Ấp, nhưng từ trước đến nay Thiên Môn Đạo thần bí khó lường. Muốn biết rõ Thiên Môn Đạo rốt cục có mưu đồ gì, đương nhiên phải có gan xâm nhập vào tận sào huyệt của chúng. Nếu trước khi Thiên Môn Đạo gây họa lại không hiểu chút gì về âm mưu của chúng, Sở Hoan lo lắng An Ấp Đạo sẽ trở thành Giang Hoài Đạo thứ hai.

– Vâng, đại nhân.

Hai người Liễu Tùy Phong đã hiểu rõ kế hoạch Sở Hoan, cảm thấy lo lắng.

– Lúc này cứ giao cho thuộc hạ đi là được, đại nhân…!

Gã nói còn chưa dứt lời, Sở Hoan đã cười nói:

– Không cần nhiều lời, ta biết rõ nên làm như thế nào. Hai người các ngươi chuẩn bị trước một chút là tốt rồi.

Hắn cũng không lưu lại khách điếm quá lâu, nhắn nhủ vài lời, rồi rời đi.

Hãy cùng Truyen.Free khám phá những diễn biến tiếp theo của câu chuyện huyền ảo này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free