(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 795:
Sở Hoan nhìn La Đa không chút do dự, chậm rãi nói:
- Tiểu đệ không hiểu lời đại ca nói "tâm can sát nhân, coi rẻ trời đất" là ám chỉ điều gì, tiểu đệ chỉ biết có những kẻ đáng chết thì ta rất muốn giết. Với hạng người đó, tiểu đệ chưa từng nương tay.
Khi hắn nói, ánh mắt lóe lên hàn quang, sắc bén vô cùng.
La Đa gật đầu đáp:
- Theo lời Sở huynh đệ, kẻ đáng chết là ai?
Sở Hoan đáp:
- Trong lòng đại đa số mọi người, quan niệm về kẻ đáng chết phần nhiều giống nhau. Nhưng tiểu đệ lại khác. Với tiểu đệ, có hai loại người đáng chết: Kẻ thù đáng chết, và kẻ gây loạn đáng chết. Mà Thiên Môn đạo, chính là những kẻ gây loạn ấy.
- Kẻ thù đáng chết, kẻ gây loạn đáng chết.
La Đa bật cười lớn, đầy khoái trá:
- Quả nhiên ta không nhìn lầm, trong con người Sở huynh đệ luôn hừng hực nhiệt huyết.
Sở Hoan cười lắc đầu, đoạn hỏi:
- Đại ca hiểu biết sâu sắc về Thiên Môn đạo, hẳn cũng tường tận về cái gọi là Tiềm Long Quật này. Trước đây, tiểu đệ chưa từng nghĩ trong lòng núi lại có một hang động khổng lồ đến vậy.
La Đa cười đáp:
- Theo ta được biết, hang động này đã có từ rất lâu, nhưng rốt cuộc là từ bao giờ thì ta không thể xác định. Tuy nhiên, hẳn Sở huynh đệ cũng đã nhận ra, hang đá này có rất nhiều khu vực không thể hoàn toàn do tự nhiên hình thành, hơn nữa, ở nhiều nơi còn thấy rõ dấu vết bàn tay con người...
- Ý đại ca là Tiềm Long Quật này do con người tạo ra sao?
- Cũng chưa hẳn thế.
La Đa lắc đầu:
- Tuy nhiên, có lẽ một nửa là như vậy. Một nửa là do nhân lực. Nơi đây quả thật bí ẩn dị thường, dễ thủ khó công. Nếu không nhờ cơ duyên xảo hợp, chưa chắc ta đã tìm được chốn này.
Sở Hoan hỏi:
- Vì sao đại ca lại đến đây?
La Đa cười hắc hắc:
- Ta cất công tìm một người, nhưng trước giờ vẫn không chút manh mối nào về hắn. Lần này, ta lần theo một đầu mối mà tìm đến nơi đây.
- Tìm người?
Sở Hoan ngạc nhiên.
La Đa không hề giấu giếm, cười nói:
- Sở huynh đệ, ngươi trà trộn vào Tiềm Long Quật chắc hẳn cũng chẳng dễ dàng. Có phải ngươi đã đi theo đám thôn dân bị đánh thuốc mê, khiến thần trí hoang mang mất phương hướng không?
Sở Hoan cười đáp:
- Hóa ra đại ca cũng biết.
Thoáng chốc, hắn không còn cười nữa:
- Đại ca nói những thôn dân kia trúng thuốc mê sao?
La Đa trầm ngâm một lát, rồi nói:
- Gọi là thuốc mê cũng không sai, nhưng lại khác xa loại thuốc mê thông thường. Loại dược phẩm này không dễ gì mà pha chế được. Tên của nó là “Mỵ Đế”.
- Mỵ Đế?
Bỗng dưng nghe thấy cái tên cổ quái này, trong mắt Sở Hoan hiện lên vẻ nghi hoặc.
La Đa cười ha hả:
- Ngươi cũng không cần nghĩ ngợi nhiều, cho dù biết rõ tên của nó, ngươi cũng chẳng có cách nào phá giải được đâu.
Sở Hoan khẽ gật đầu:
- Người đại ca muốn tìm, hẳn là có liên quan đến Mỵ Đế?
La Đa trầm ngâm một lát, rồi nói:
- Người ta muốn tìm chính là kẻ năm đó đã chế tạo ra Mỵ Đế. Cũng chỉ có hắn, mới nắm giữ được phương cách điều chế Mỵ Đế.
Sở Hoan khẽ giật mình:
- Đại ca nói rằng, kẻ đó là… người của Thiên Môn sao?
La Đa thở dài:
- Ta không hề hy vọng hắn là người của Thiên Môn đạo. Nhưng nếu hắn không đồng ý, Thiên Môn đạo cũng không thể nào sử dụng Mỵ Đế. Mỵ Đế trở thành dược vật Thiên Môn đạo dùng để mê hoặc người, điều đó chỉ có thể chứng minh rất có thể hắn là người của Thiên Môn đạo. Ta đã tìm hắn nhiều năm rồi, vẫn không hề có tin tức, chỉ hy vọng lần này sẽ tìm được hắn.
Sở Hoan hỏi:
- Đại ca hình như rất quan tâm đến hắn?
La Đa suy nghĩ một hồi, rồi mới đáp:
- Hắn vốn là một người không thích tranh giành quyền thế, chỉ là mấy người chúng ta...
Nói đến đây, y ngừng lại một chút, cuối cùng nói:
- Con người vẫn hay lầm đường lạc lối, ta hy vọng hắn đừng lầm đường nữa. Cho dù thật sự lầm đường, biết sai và sửa chữa thì vẫn còn có thể cứu vãn.
Y đứng dậy, chắp hai tay sau lưng, trầm mặc một hồi, rồi chậm rãi nói tiếp:
- Ta đã chờ đợi ở đây một thời gian, mọi ngóc ngách lớn nhỏ của Tiềm Long Quật ta đều đã lật tung, nhưng vẫn không tìm thấy hắn.
Giờ Sở Hoan mới vỡ lẽ, La Đa đã ẩn mình trong Tiềm Long Quật chờ đợi từ rất lâu, hèn chi y lại quen thuộc nơi đây đến thế. Lại còn có một hang đá an toàn như vậy để nghỉ ngơi.
Thấy Sở Hoan im lặng, La Đa quay đầu hỏi:
- Sở huynh đệ dùng kế ve sầu thoát xác, giả chết để thoát thân, chẳng lẽ là muốn tìm hiểu địa hình Tiềm Long Quật, chờ thời cơ để sử dụng sao?
La Đa chỉ một câu đã nói toạc tâm tư Sở Hoan. Sở Hoan cũng không giấu giếm, gật đầu đáp:
- Đây là nơi Thiên Môn đạo dùng để rèn binh khí. Binh khí tồn tại, tức là báo hiệu binh đao giao tranh. Tiểu đệ không hy vọng đống binh khí nơi đây có cơ hội được mang ra ngoài. Càng không hy vọng Thiên Môn đạo sẽ dùng chúng để gây loạn An Ấp.
La Đa gật đầu, trầm ngâm một lát, rồi nói:
- Ngươi đi theo ta.
Rồi y không chút do dự đứng dậy, mở cánh cửa hang đá, lách mình ra ngoài. Sở Hoan cũng không hề chần chừ. La Đa đã gọi hắn, tất nhiên ắt có dụng ý của y. Chẳng biết vì sao, dù không tường tận thân phận La Đa, nhưng trực giác mách bảo hắn, La Đa sẽ không làm hại hắn, ngược lại còn trợ giúp hắn rất nhiều.
La Đa quả nhiên quen thuộc địa hình Tiềm Long Quật như lòng bàn tay. Sở Hoan theo sát La Đa, hết rẽ đông lại quặt tây. Tuy nhiên, họ rất ít khi gặp đệ tử Thiên Môn đạo. Đi một hồi lâu, khi Sở Hoan đang thắc mắc không biết La Đa định làm gì, chợt nghe thấy một âm thanh cực mạnh truyền đến. Đã thấy La Đa vọt tới một lỗ hổng. Sở Hoan tiến đến gần, mới hay rằng, đi loanh quanh thế mà đã cùng La Đa t���i một khu vực khá cao. Đứng từ trên cao nhìn xuống qua lỗ hổng, liền thấy phía dưới là một sân bãi rất rộng. Sân bãi hình tròn, sương mù bảng lảng, tiếng gõ đục không ngừng lọt vào tai. Trong cái sân rộng rãi ấy, bóng người đi đi lại lại quanh những lò luyện đặt ở giữa. Bên dưới, có một số người liên tục lấy nước thép đã hòa tan đổ vào khuôn đúc. Đám thợ rèn vung tay mạnh mẽ, gõ cật lực. Sở Hoan tuy đứng trên cao, nhưng cũng cảm thấy hơi nóng xộc vào mũi. Không khí tựa hồ cũng hầm hập hơi nóng. Phía dưới, các đệ tử Thiên Môn chuyên giám sát lò rèn, hiển nhiên không chịu được sức nóng, cứ thế cởi trần, tay cầm đao đi qua đi lại.
La Đa hạ giọng nói:
- Kho binh khí của bọn chúng ở phía đối diện. Ngươi có muốn tới xem không?
Nói rồi, y đưa tay chỉ chỉ, vẻ mặt như cười mà không phải cười.
Sở Hoan thấy nơi đó cách chỗ này rất xa. Nếu đi đường vòng thì sẽ mất rất lâu, nhưng hắn lại muốn xem cho bằng được nơi đây có bao nhiêu binh khí, bèn khẽ gật đầu. La Đa cười hắc hắc, nói khẽ:
- Muốn tới bên kia, không có con đường nào khác, ngoài việc đi xuyên qua phía dưới.
Sở Hoan giật mình. Tuy hắn to gan lớn mật, nhưng cũng biết không thể nào làm việc đó được. Phía dưới đều là đệ tử Thiên Môn đạo, đừng nói nghênh ngang đi xuyên qua, mà chỉ cần hơi ló đầu lên thôi, đã bị vây hãm rồi.
La Đa đoán ra suy nghĩ của Sở Hoan, thấp giọng cười:
- Nếu không đi phía dưới, thì chỉ còn một cách.
Y đưa tay chỉ quanh vách núi:
- Chúng ta có thể bám vào vách núi mà đi.
Sở Hoan lắp bắp kinh hãi. Hắn nhìn quanh một vòng, từ nơi này đến bên kia, cũng không phải là một đoạn đường ngắn. Tuy vách núi dựng đứng, có chỗ đạp chân để bám vào, nhưng cách mặt đất cũng đến hai ba chục mét. Chưa kể giữa đường thất thủ, chỉ cần khí lực suy yếu, một bàn tay trượt chân thôi, tất nhiên sẽ ngã xuống gãy xương mà chết.
La Đa có những suy nghĩ táo bạo như vậy là bởi võ công của y đã đạt đến cảnh giới xuất thần nhập hóa. Với năng lực của y, có lẽ thật sự có thể vượt qua. Còn Sở Hoan, tuy lá gan không nhỏ, nhưng hắn cũng không khỏi có chút do dự.
La Đa cười hắc hắc:
- Sở huynh đệ, hẳn là ngươi không dám chăng? Nếu ngươi thật sự có thể cùng ta đi đến phía đối diện, ta còn có một món quà cực kỳ đắt giá muốn tặng cho ngươi.
Sở Hoan cười khổ:
- Đại ca đã muốn mạo hiểm, tiểu đệ đành liều mình đi theo.
Chẳng biết vì sao, trong lòng Sở Hoan luôn có một cảm giác kỳ lạ. Chỉ cần đi theo bên cạnh La Đa, cho dù gặp phải chuyện gì, y cũng có thể biến nguy thành an. Cảm giác này xuất phát từ đáy lòng hắn, có lẽ là bởi hắn đã từng chứng kiến võ công xuất thần nhập hóa của La Đa, nên tự đáy lòng luôn có một sự kính nể y.
La Đa quả nhiên không chút do dự, lắc mình một cái, đã như một con dơi lướt ra phía trước. Sở Hoan vừa kịp định thần, đã không còn thấy bóng dáng La Đa đâu nữa. Hắn đưa mắt tìm kiếm, liền thấy La Đa đang dán mình trên vách đá, quay đầu nhìn hắn, cười như không.
Sở Hoan đưa tay sờ lên vách đá. Vách đá dốc đứng, lởm chởm. Sở Hoan nghĩ, nếu đi một đoạn ngắn có lẽ không phải vấn đề lớn. Nhưng muốn đi đến vách đá phía đối diện, khoảng cách quá xa, có thể nói là cực kỳ mạo hiểm. Chỉ cần hơi lỡ tay, khí lực không đủ, một bàn tay trượt chân, tất nhiên sẽ rơi xuống gãy xương mà chết.
Lúc này, La Đa vẫn nhìn Sở Hoan với vẻ như cười mà không cười, cũng không nói lời nào. Sở Hoan lắc mình, hơi nghiêng người, cũng dán mình lên vách đá. Hắn ổn định thân thể, cúi đầu nhìn xuống mặt đất, quan sát phía dưới. Lúc này, cách mặt đất mấy chục mét, độ cao khiến người ta choáng váng. Dù Sở Hoan gan lớn, lúc này cũng có chút căng thẳng. La Đa thấy Sở Hoan bám mình vào vách đá, trong mắt ánh lên chút tán thưởng. Y không nói hai lời, vịn tay vào những mỏm đá nhô lên, bắt đầu di chuyển.
Tốc độ di chuyển của Sở Hoan không nhanh. Hắn cực kỳ cẩn trọng. Cơ thể La Đa tựa như có một lực hút, y thậm chí có thể dùng một tay, thỉnh thoảng lại nhìn về phía Sở Hoan. Chỉ cần khoảng cách hơi xa, y sẽ dừng lại, chờ Sở Hoan nhích tới gần.
Bốn phía không khí dường như muốn dọa người. Hơi nóng cuồn cuộn. Đang là mùa đông, khi đến đây, Sở Hoan vẫn còn mặc áo bông. Lúc này, hơi nóng phía dưới bốc lên, toàn thân hắn đổ mồ hôi ròng ròng. Trán, mặt, nơi nào cũng đẫm mồ hôi. Ngay từ đầu còn thấy nhẹ nhõm, nhưng khi di chuyển trên vách đá, hắn không thể không cẩn thận từng li từng tí. Hắn lại không có võ công huyền diệu như La Đa, tất nhiên sẽ không thể nhẹ nhàng mãi được. Tuy nói phía dưới không chú ý đến vách đá, nhưng chỉ vừa đi được nửa đường, trong hơi nóng, thể lực đã tiêu hao rất nhanh. Di chuyển trên vách đá khó khăn hơn hắn hình dung rất nhiều.
Ngược lại, La Đa thấy Sở Hoan cố gắng hết sức, trong mắt quả nhiên hiện lên một ánh nhìn vui vẻ…