Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 804:

Sở Hoan khẽ nhíu mày: - Sinh Tử Bạc? Thần Y vệ trầm ngâm một lát, rồi đáp: - Bách quan văn võ trong triều đình đều hay rằng Bí đương của Thần Y vệ nắm giữ các bí mật về bọn họ. Song điều họ không biết là Bạch lâu Bí đương mới chính là nơi định đoạt sinh tử của những người đó. Trong mắt y hiện lên vẻ kỳ quái: - Xà Bách hộ từng đọc hồ sơ của Viên Sùng Thượng, xét từ mọi phương diện, Viên Sùng Thượng đều biểu lộ sự trung thành tuyệt đối với Thánh thượng. Hơn nữa, phân tích vị trí của y, thân là quan lớn một phương, lại có mối quan hệ với Hoàng gia không hoàn toàn hòa thuận, nên y không thể nào cấu kết với Hoàng gia được. Bất kể là vì công hay tư, y đều không có lý do phản bội Thánh thượng, làm phản triều đình. Cũng bởi lẽ đó, chúng ta mới tín nhiệm Viên Sùng Thượng tuyệt đối. Sở Hoan như có điều suy nghĩ, không nói gì, trầm mặc một lúc lâu rồi mới cất lời: - Cái gọi là Sinh Tử Bạc, dĩ nhiên quyết định sinh tử của quan viên. Hay nói cách khác, nếu quan viên không được tín nhiệm, ắt sẽ gặp phải họa sát thân? Thần Y vệ lắc đầu: - Sở đại nhân, đây là chuyện nội bộ của Thần Y vệ, vốn dĩ ta không nên nói. Song, lúc này cần ngài tin tưởng để trình báo tin tức này lên Thánh thượng. Những điều không nên biết, Sở đại nhân cũng đừng nên hỏi. Biết nhiều không hề có lợi cho Sở đại nhân đâu. - Đối với chuyện của Thần Y vệ các ngươi, ta cũng chẳng mảy may hứng thú. Sở Hoan lắc đầu: - Song chuyện liên quan đến Viên Sùng Thượng, y là Tổng đốc một phương, sự việc vô cùng nghiêm trọng, ta dĩ nhiên phải tìm hiểu kỹ càng một chút. Thần Y vệ nắm chặt tay vào song sắt, trông thấy có chút mệt mỏi. Bọn họ chịu khổ hình, trải qua quá trình thẩm vấn khốc liệt, cố gắng chịu đựng, hoàn toàn là nhờ vào ý chí kiên cường, trong lòng ôm ấp một tia hy vọng có thể truyền tin ra ngoài. Giờ đây gặp Sở Hoan, nhìn thấy Mãn Nguyệt kim bài, xác định Sở Hoan chính là khâm sai Hoàng đế phái tới. Bọn họ đem những điều mình biết nói ra, tựa như đã hoàn thành sứ mệnh, ý chí cầm cự tan biến, cơ thể liền cảm thấy một sự mệt mỏi chưa từng có. - Sở đại nhân, ngài đừng nên hoài nghi. Thần Y vệ nhìn chằm chằm vào ánh mắt Sở Hoan: - Ta có thể nói cho ngài hay, đủ loại quan viên đế quốc dù ít hay nhiều đều có hồ sơ lưu trữ tại Bí đương. Đại tướng nơi biên cương, tướng quân tr���n thủ một phương đều có người của Bí đương ghi chép cẩn thận. Bạch lầu tổng hợp tất cả thông tin, đối với lòng trung thành của họ, đều có nhận định chuẩn xác. Theo ta biết, trong Bí đương, An Quốc công vốn nhất định phải chết. Nói đến đây, dường như y cảm thấy mình đã nói hơi nhiều nên không tiếp tục giãi bày hết. - Các ngươi đã đánh giá Viên Sùng Thượng vô cùng trung thành. Nhưng lần này, y lại bán rẻ các ngươi ư? Sở Hoan chậm rãi hỏi: - Việc này giải thích ra sao? Thần Y vệ đáp: - Đây đúng là điều chúng ta không thể ngờ tới. Bạch lâu Bí đương xưa nay thông tin cực kỳ chính xác. Nhưng Viên Sùng Thượng làm phản triều đình, cho đến bây giờ chúng ta vẫn không tài nào giải thích nổi. Sở đại nhân, Bạch lâu Bí đương chung quy cũng chỉ là thông tin trên mặt giấy mà thôi. Mà người là vật sống, lòng người khó dò. Hẳn là Thiên Môn đạo đã ban cho Viên Sùng Thượng quyền lợi gì đó không thể chối từ, mới khiến y quay lưng lại với triều đình. Sở Hoan như thoáng có suy nghĩ, khẽ vuốt cằm. Hai gã Thần Y vệ nhìn nhau, trong mắt lộ vẻ kiên quyết. Sở Hoan nhìn ánh mắt hai người, đột nhiên cảm thấy kỳ quái. Chợt nghe một người cất lời: - Sở đại nhân, chúng ta đã đợi chờ để tìm cơ hội báo tin cho Thánh thượng. Hai người chúng ta phụng chỉ tróc nã Hoàng Thiên Dịch, không hoàn thành nhiệm vụ, phụ lòng long ân Thánh thượng. Mọi việc từ nay về sau, xin trông cậy cả vào đại nhân. Sở Hoan nghe vậy cảm thấy bất ổn, lại thấy thân hình hai tên Thần Y vệ đột nhiên bắn ra xa, đúng là dồn hết chút sức tàn, một trái một phải lao mạnh người vào hai bên tường. Sở Hoan hoảng sợ, thất thanh kêu lên: - Đừng… Hắn muốn giữ chặt hai người, nhưng hai người này vô cùng kiên quyết, hơn nữa lại bị song sắt cản lại, Sở Hoan đành lực bất tòng tâm, trơ mắt nhìn hai gã Thần Y Giáo úy một trái một phải đập đầu vào tường, óc phọt ra, thân hình từ từ đổ xuống, nằm mềm oặt dưới chân tường đá, rất nhanh đã không còn động đậy. Sở Hoan đã từng gặp qua nhiều cảnh tượng đẫm máu, nhưng hoàn cảnh này quả là chưa từng gặp. Ý chí của hai gã Thần Y vệ quả thực khiến người ta phải nổi gai ốc. Trước đó, bọn họ thể hiện thái độ cực kỳ cứng cỏi. Trên thực tế, Sở Hoan rất khâm phục tinh thần sắt đá của họ. Giờ đây, hai người không hề do dự chọn cách tự sát, làm việc nghĩa không chùn bước. Đối với họ mà nói, không hoàn thành nhiệm vụ Hoàng đế Bệ hạ giao phó, cũng chỉ có thể lấy cái chết để tạ tội. Sở Hoan nhìn thi thể bất động của hai người, đứng ngây người ra. Chính hắn cũng không thể diễn tả được cảm giác của mình lúc này. Song hắn không thể không thừa nhận, là cây đao sắc bén nhất trong tay Hoàng đế Bệ hạ, Thần Y vệ quả nhiên khiến người ta phải khiếp sợ. Mới chỉ là Thần Y Giáo úy, đã có ý chí cứng cỏi thấy chết không sờn, nếu là Thập Nhị Đại Bách hộ, Tứ Đại Thiên hộ, thì dũng khí của họ còn đến mức nào? Cha con Hách Khê Cốc lúc này cũng nghẹn lời trố mắt nhìn trân trối. Sở Hoan là khâm sai đại thần, cố nhiên khiến họ kinh hãi. Điều càng khiến họ kinh hãi hơn là ngay sát vách phòng giam của mình, không ngờ lại giam giữ hai gã Thần Y vệ. Người Quỷ Phương bình thường chưa chắc đã biết Thần Y vệ, nhưng thân là Quỷ chủ thống lĩnh hơn vạn người Quỷ Phương, Hách Khê Cốc đương nhiên biết Thần Y vệ là ai. Tuy rằng Thần Y vệ Giáo úy nói giọng cực nhỏ, song lúc bên này nói chuyện, nếu tận lực lắng nghe, vẫn có thể nghe bập bõm. Những điều nghe thấy, dù không nhiều nhưng cũng đủ làm lão chấn động. Lão già vẻ mặt ngưng trọng, song cũng không lên tiếng, lẳng lặng nhìn Sở Hoan. Sở Hoan cũng không động đậy, lúc này khoanh chân ngồi trước cửa sắt, hai mắt nhắm nghiền, vẻ mặt phẳng lặng như hồ nước, không chút gợn sóng, tựa hồ như đã ngủ say. La Đa chậm rãi đi tới, đứng bên cạnh Sở Hoan cũng không nói chuyện. Y biết Sở Hoan lúc này đang trầm tư suy nghĩ, nên không quấy rầy. Không biết đã qua bao lâu, Sở Hoan từ từ mở mắt, chậm rãi đứng dậy. - Xem ra ngươi đã hiểu rõ một số chuyện rồi. La Đa nhìn Sở Hoan. Sở Hoan đáp: - Rất nhiều chuyện trước đây ta vẫn chưa nghĩ thông, cho dù có chút suy đoán nhưng cũng không dám xác định. Song hiện tại, ta biết, nếu muốn làm rõ manh mối, có một vài chuyện đã đến lúc phải hành động rồi. La Đa mỉm cười: - Ngươi đã từng nói, hoặc là không ra tay, một khi đã ra tay thì không cho đối thủ bất cứ cơ hội nào. Sở Hoan mỉm cười: - Ta đã nói được, nhất định sẽ làm được. Hắn xoay người đi đến trước mặt Hách Khê Cốc, chắp tay trước ngực, thi lễ theo kiểu của người Quỷ Phương: - Lão Quỷ chủ, không phải Sở Hoan cố ý giấu giếm thân phận. Ta là khâm sai triều đình phái tới, phụng chỉ đến An Ấp để thực thi nhiệm vụ. Mong rằng Quỷ chủ không thấy phiền lòng. Hách Khê Cốc và Hách Cốt liếc nhìn nhau. Hách Khê Cốc dẫn đầu quỳ một gối xuống đất. Hách Cốt vội vàng làm theo. Sở Hoan đưa tay qua song sắt ngăn lại. Hách Khê Cốc cười khổ: - Lão hủ có mắt không có tròng, đạt khách, à không, khâm sai đại nhân, nếu chúng ta có gì thất thố, mong rằng ngài tha thứ… Sở Hoan khoát tay: - Lão Quỷ chủ, các ngươi nhận ta là đạt khách, ta thật cao hứng. Người là trưởng bối, ta vĩnh viễn là vị đạt khách chân thành nhất của các ngươi. Hắn quay sang Hách Cốt cười: - Tiễn pháp của Hách Cốt đại ca rất tốt, xong xuôi công vụ, nhất định ta phải tới gặp đại ca xin lãnh giáo một phen. Hách Cốt thấy vẻ mặt Sở Hoan vui vẻ, không hề có chút nào phong thái quan lớn, cười ha hả, vỗ ngực nói: - Đạt khách, ngươi muốn so tiễn pháp, xem như tìm đúng người rồi. Tiễn pháp của Hách Cốt được xem là nổi danh ở Đại Kỳ Mông sơn đấy. Hách Khê Cốc ho khan một tiếng, nhắc nhở Hách Cốt không nên nói lung tung. Hách Cốt xấu hổ, không dám nói thêm gì nữa. Hách Khê Cốc đã quay sang Sở Hoan và cất lời: - Khâm sai… đạt khách, lão hủ cậy già lên mặt, gọi ngươi là đạt khách được không? Sở Hoan gật đầu cười: - Như vậy thì hay nhất. - Đạt khách, ngươi tới An Ấp, nhất định phải dẹp yên Hoàng gia. Hách Khê Cốc nghiêm nghị đáp: - Trước tiên, tiểu lão xin lỗi ngươi. Nếu tộc nhân của ta từng có sai phạm, mong ngươi tha thứ cho họ. Họ tuyệt đối không có ý phản lại triều đình. Nếu quả thật đã làm sai chuyện, cũng chỉ là vì họ bị bức đến đường cùng, nên bị kẻ có dụng tâm mê hoặc. Sở Hoan nghiêm nghị đáp: - Lão Quỷ chủ yên tâm, ta rất hiểu hoàn cảnh của Quỷ Phương. Các ngươi đã ở Trung Nguyên trên một trăm năm, cũng là con dân Đại Tần. Sau khi xong xuôi mọi việc, ta sẽ bẩm lên Thánh thượng, xin cho các ngươi một mảnh đất để an cư lạc nghiệp. Việc này, ngươi có thể hoàn toàn yên tâm. Hách Khê Cốc sáng mắt lên, song lập tức lại tỏ vẻ lo lắng: - Đạt khách, việc cấp bách lúc này là đ���ng để người Quỷ Phương phạm phải sai lầm. Lão dừng một chút, rồi rốt cục hỏi: - Đạt khách, ngươi có thể đến đây, ắt hẳn có cách thoát ra khỏi đây. Sở Hoan hiểu ý của Hách Khê Cốc. Hách Khê Cốc có lẽ cũng không quan tâm mình sống hay chết. Song lão lại hết sức lo lắng cho tiền đồ của tộc nhân. Nếu lúc này Quỷ Phương cấu kết với Hoàng gia đối kháng triều đình, đến lúc thật sự binh đao giao phong, cho dù có Sở Hoan hậu thuẫn, Quỷ Phương cũng không tránh khỏi tội mưu phản. Sở Hoan nghiêm nghị nhìn Hách Khê Cốc, hơi trầm ngâm rồi rốt cục hỏi: - Lão Quỷ chủ, Sở mỗ mạo muội hỏi một câu, người có tin ta chăng? Hách Khê Cốc nhìn chằm chằm vào mắt Sở Hoan, không biết hắn có ý gì mà hỏi thế, song vẫn đáp lời: - Ngươi là đạt khách của người Quỷ Phương, tiểu lão tin tưởng ngươi. Sở Hoan đáp: - Lão Quỷ chủ, người cơ trí phi phàm, tình hình ở An Ấp, chắc người cũng đã nhìn thấy rồi. An Ấp sắp có sóng to gió lớn, bọn họ không muốn người dân ở đây sống yên ổn. Oai ma tà đạo nhất định phải trừ bỏ. Hắn lùi ra sau một bước, chắp tay và nói: - Lão Quỷ chủ, Sở Hoan có một chuyện muốn nhờ, không biết lão Quỷ chủ có thể đáp ứng chăng? Hách Khê Cốc thấy thái độ Sở Hoan nghiêm nghị, biết chuyện không đơn giản, do dự một chút, rồi rốt cục đáp: - Ngươi đối với chúng ta từng có ân tương trợ, hơn nữa còn là đạt khách của chúng ta. Người Quỷ Phương chúng ta cũng biết lý lẽ, có ơn tất báo, đạt khách, ngươi có yêu cầu gì, chỉ cần chúng ta có thể giúp đỡ, quyết không chối từ. La Đa đứng cách Sở Hoan một đoạn, toàn thân bị che phủ bởi áo choàng màu đen, trong ánh sáng lúc mờ lúc tỏ từ bên này hắt sang, thật đúng như một du hồn. Sau một lát, thấy Sở Hoan đi về phía mình, lúc này y mới ngẩng đầu lên, mỉm cười nói: - Ngươi muốn rời đi ư? Sở Hoan nhìn La Đa, có chút hổ thẹn đáp: - La đại ca, ta có cảm giác huynh sẽ giúp ta lần nữa. Vốn không định làm phiền tới huynh, nhưng... ! - Ngươi muốn ta bảo vệ an toàn cho bọn họ ư? La Đa cười: - Sở huynh đệ, hình như ngươi đã quá mức tín nhiệm ta rồi. Sở Hoan ngẩn ra. - Chẳng lẽ ngươi không hề nghi ngờ ta có rắp tâm khác ư? La Đa nhìn chằm chằm vào ánh mắt Sở Hoan: - Ta vô duyên vô cớ giúp ngươi, ngươi cho rằng thiên hạ này có người tốt như vậy sao? Ta xem bề ngoài của mình không hề giống một người tốt chút nào. Có lẽ, ta chỉ là muốn khiến ngươi tin ta, rồi lợi dụng ngươi giúp ta làm một việc mình không thể làm được. Thậm chí có ngày, còn có thể đâm một đao vào lưng ngươi. Ngươi không lo lắng như vậy ư? Sở Hoan nhìn La Đa bằng con mắt khác hẳn. Sau một lát, mới cất lời: - Khi ta quyết định cùng đại ca mạo hiểm vượt qua vách núi, ta đã xem huynh như bằng hữu của mình rồi. Bằng hữu của ta không nhiều, gặp được La đại ca, là may mắn của ta. Ta không nghĩ vận khí của ta lại tốt đến thế. Trên thế giới này có sự phản bội, tàn nhẫn, hoài nghi, nhưng cũng có chân thành, tín nhiệm, hữu tình. La Đa chăm chú nhìn Sở Hoan một hồi lâu, rồi thở dài, đáp: - Ta sẽ đưa ngươi rời khỏi nơi này, an toàn của bọn họ, ngươi cũng có thể yên tâm. Y dừng một chút, đặt tay lên vai Sở Hoan, chân thành nói: - Mặc kệ tương lai thế nào, lúc này, ta nguyện ý làm bằng hữu chân chính của ngươi. Nhưng ngươi nhớ kỹ, đứng trong trời đất, đừng dựa vào vận khí. Ngươi muốn cao hơn người khác, phải có thực lực.

Bản dịch này là công sức độc quyền của nhóm dịch tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free